Đám tang không có quan tài.
Chỉ có một chiếc balo cũ, một đôi giày thể thao sờn đế… và một tấm ảnh thẻ.
Người ta xì xào:
— “Con trai bà Lý chết rồi mà không tìm được xác…”
— “Nghe đâu nhảy cầu…”
Bà Lý ngồi bệt giữa sân, tóc rối bù, tay ôm chiếc balo như ôm một phần thân thể con mình.
Ba ngày trước, bà còn khoe với hàng xóm:
“Con trai tôi lương tháng 18 triệu, tháng nào cũng gửi về 10 triệu. Con tôi hiếu thảo lắm!”
Không ai biết… đó cũng là câu nói cuối cùng bà được nói với con.
Hưng – con trai bà Lý – 26 tuổi, làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện tử ở thành phố.
Không phải giỏi giang xuất sắc, nhưng chịu khó, hiền lành.
Có một điều, ai cũng biết: Hưng không bao giờ giữ tiền cho mình.
Từ ngày đi làm, tháng nào cậu cũng chuyển về 10 triệu.
“Đàn ông phải có trách nhiệm. Mẹ nuôi mày lớn, giờ mày nuôi lại mẹ là đúng rồi.”
Đó là câu bà Lý nói, không phải một lần… mà là lặp đi lặp lại suốt 4 năm.
Ban đầu, Hưng tự nguyện.
Sau này… là nghĩa vụ.
Rồi dần dần… trở thành áp lực.
Một lần, Hưng gọi về:
— “Mẹ ơi, tháng này con gửi 7 triệu thôi được không? Công ty cắt thưởng, con phải đóng tiền trọ…”
Bên kia đầu dây, giọng bà Lý lạnh tanh:
— “Mày đi làm mà không lo nổi cho mẹ à? Hay mày tiêu xài hoang phí?”
— “Không phải mẹ… con—”
— “Không phải thì gửi đủ đi. Mẹ còn phải đóng tiền họ, tiền thuốc. Đừng để người ta nói tao nuôi con vô dụng.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đêm đó, Hưng chuyển đủ 10 triệu.
Và tự nhịn ăn 3 ngày.
Không ai biết, ngoài giờ làm, Hưng còn chạy xe công nghệ.
Có hôm mưa rét, 11 giờ đêm vẫn lang thang ngoài đường.
Có hôm đói quá, cậu mua ổ bánh mì 5 nghìn, ăn từng miếng nhỏ cho đỡ xót ruột.
Bạn cùng phòng từng hỏi:
— “Mày giữ lại ít tiền mà sống chứ?”
Hưng chỉ cười:
— “Mẹ tao trông vào tao hết…”
Nhưng điều khiến Hưng sụp đổ… không phải là tiền.
Mà là cuộc gọi tối 28 Tết Dương lịch.
— “Mẹ ơi, Tết này con không về được, công ty bắt trực…”
— “Không về thì thôi. Nhưng tiền đâu?”
— “Con gửi rồi mà mẹ…”
— “10 triệu mà đủ gì? Tết nhất, người ta gửi về 20-30 triệu. Tao nuôi mày bao năm, giờ mày tính toán với tao à?”
Hưng im lặng rất lâu.
— “Mẹ… con mệt rồi…”
— “Mệt thì nghỉ việc đi! Ở nhà mà ăn bám!”
Tút… tút…
Hưng cúp máy.
Đó là cuộc gọi cuối cùng.
Ba ngày sau, bà Lý không nhận được tiền chuyển khoản.
Cũng không gọi được cho con.
Linh tính bất an, bà bắt xe lên thành phố.
Căn phòng trọ khóa cửa.
Chủ trọ nói:
— “Nó đi từ đêm hôm kia… không thấy về.”
Một cậu bạn cùng phòng đưa cho bà một phong bì:
— “Anh Hưng gửi… nếu có chuyện gì thì đưa bác.”
Tay bà run lên.
Bên trong là một cuốn sổ… và một tờ giấy.
“Mẹ ơi,
Con xin lỗi vì không thể tiếp tục nữa.
Con đã cố rất nhiều rồi.
4 năm qua, mỗi tháng 10 triệu, con chưa từng thiếu. Nhưng mẹ không biết… có những ngày con chỉ ăn mì sống, có những đêm con ngủ ngoài đường vì không đủ tiền trả phòng đúng hạn.
Con không dám nói, vì con sợ mẹ buồn.
Nhưng con cũng là con người, con cũng biết mệt.
Mẹ nói con phải có trách nhiệm.
Nhưng mẹ ơi… trách nhiệm không có nghĩa là phải tự hủy hoại bản thân.
Con không trách mẹ.
Chỉ là… con không đủ sức nữa rồi.
Tiền trong tài khoản còn 3 triệu, con gửi hết về cho mẹ.
Lần này là lần cuối.
Mong mẹ sống tốt.
Con của mẹ.”
Tờ giấy rơi xuống đất.
Bà Lý gào lên như người điên.
— “Không phải! Không phải! Nó không thể làm vậy!”
Nhưng sự thật… đã quá rõ.
Chiều hôm đó, người ta tìm thấy chiếc xe máy của Hưng dựng bên cầu.
Không có thi thể.
Chỉ có dòng nước đục ngầu chảy xiết.
Ba ngày sau, bà Lý mang toàn bộ tiền tiết kiệm ra ngân hàng rút hết.
Hơn 400 triệu.
Toàn bộ là tiền Hưng gửi về suốt 4 năm.
Một đồng bà cũng chưa từng tiêu.
Bà ôm xấp tiền, khóc như chưa từng được khóc:
— “Mẹ không cần tiền… mẹ chỉ cần con thôi…”
Nhưng không ai trả lại được nữa.
Từ đó, người ta không còn thấy bà Lý khoe con nữa.
Chỉ thấy mỗi chiều, bà ra đầu làng, ngồi nhìn về phía con đường lên thành phố.
Như đang chờ một người…
sẽ không bao giờ quay lại.
Và câu chuyện này khiến nhiều người tranh cãi:
Cha mẹ nuôi con là nghĩa vụ.
Nhưng con cái “báo hiếu”…
có phải bằng cách hy sinh cả cuộc đời mình không?
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



