“Đừng kéo lên! Cắt lưới đi!”
Tiếng hét của lão Năm vang lên giữa biển, gấp gáp đến mức khiến cả thuyền khựng lại. Nhưng đã muộn. Tấm lưới căng cứng, như mắc vào thứ gì đó nặng khủng khiếp dưới đáy.
Anh Hưng – người cầm lái – quát lớn:
“Cắt gì mà cắt! Biết đâu trúng mẻ lớn!”
Ba người đàn ông dồn sức kéo. Mặt nước tách ra, bọt trắng nổi lên, rồi một khối đá đen từ từ trồi lên khỏi mặt biển.
Khi nhìn rõ thứ nằm trong lưới… tất cả chết lặng.
Một pho tượng Phật.
Tượng không lớn, chỉ khoảng hơn nửa mét, nhưng nặng bất thường. Lớp đá đen phủ rong rêu, vài chỗ bám đầy vỏ hàu. Gương mặt tượng hiền, mắt nhắm hờ, hai tay đặt trước bụng.
Nhìn qua, không có gì đáng sợ.
Nhưng lão Năm lùi lại, giọng run:
“Thả xuống đi… đừng mang về.”
Hưng cau mày:
“Ông mê tín vừa thôi. Tượng Phật thì sợ cái gì?”
Lão Năm lắc đầu:
“Phật không ai vứt xuống biển cả. Nếu nó ở dưới đó… là có lý do.”
Không ai nghe.
Chiếc thuyền quay đầu.
Đến trưa, tượng được đặt giữa sân nhà văn hóa làng. Tin lan nhanh, người kéo đến xem đông nghịt.
Một người trong đám đông nói nhỏ:
“Đá này nhìn lạ… chắc đồ cổ.”
Người khác chen vào:
“Bán đi chắc cả tỷ.”
Không ai nhắc lại lời lão Năm nữa.
Chỉ có một chi tiết nhỏ mà ít người để ý: dưới chân tượng, nền xi măng lúc nào cũng ẩm, dù trời nắng gắt.
Chiều hôm đó, cán bộ xã gọi điện lên huyện. Họ bảo sáng mai sẽ có người xuống kiểm tra.
Tối đến, tượng vẫn được để nguyên trong nhà văn hóa, khóa cửa lại.
Anh Hưng là người giữ chìa khóa.
Khoảng gần 1 giờ sáng, Hưng tỉnh giấc.
Anh không biết vì sao mình dậy. Chỉ thấy trong đầu có cảm giác rất lạ… như có ai đó vừa gọi tên mình.
Anh ngồi dậy, nhìn ra cửa.
Ngoài sân tối đen.
Nhưng không hiểu sao, anh có cảm giác… tượng không còn ở trong nhà văn hóa nữa.
Sáng hôm sau, cửa vẫn khóa.
Niêm phong còn nguyên.
Nhưng khi mở ra, vị trí tượng đã lệch đi một chút.
Không nhiều, chỉ khoảng vài centimet.
Mọi người nghĩ đơn giản:
“Chắc hôm qua đặt chưa chắc.”
Chỉ có lão Năm đứng ngoài, không bước vào.
Ông hỏi một câu:
“Đêm qua… có ai mơ thấy gì không?”
Không ai trả lời.
Đến trưa, đoàn khảo cổ về.
Người dẫn đầu là một người đàn ông tên Phúc. Ông cúi xuống xem tượng rất lâu, đặc biệt chú ý phần đáy.
Một lúc sau, ông hỏi:
“Ai là người kéo tượng lên?”
Hưng giơ tay.
Phúc gật đầu:
“Anh còn nhớ chính xác vị trí kéo lên không?”
Hưng nghĩ một lúc:
“Gần khu vực đá ngầm phía Đông… chỗ ít ai đánh lưới.”
Phúc im lặng vài giây, rồi nói:
“Ở khu đó… trước đây có một ngôi chùa ven biển bị sạt lở, chìm xuống nước cách đây hơn 40 năm.”
Cả đám xôn xao.
Một người hỏi:
“Vậy tượng này là của chùa đó à?”
Phúc lắc đầu:
“Không chắc. Nhưng có một điểm lạ…”
Ông chỉ vào đáy tượng.
“Đây không phải tượng thờ bình thường. Phần đế có dấu bị cắt rời, không phải đặt trên bệ.”
Hưng cau mày:
“Ý ông là sao?”
Phúc nhìn quanh, rồi nói chậm:
“Có khả năng… nó không phải tượng đặt trong chùa. Mà là tượng từng được… chôn.”
Không khí chùng xuống.
Lão Năm đứng ngoài cửa, nói vọng vào:
“Tôi đã bảo rồi… đừng mang lên.”
Chiều hôm đó, chưa kịp làm gì thêm thì chuyện xảy ra.
Một đứa bé trong làng – con trai anh Hưng – chạy vào nhà văn hóa, đứng nhìn tượng rồi bật khóc.
Nó chỉ tay:
“Ba ơi… ông này mở mắt…”
Mọi người giật mình.
Hưng gắt:
“Trẻ con nói linh tinh!”
Nhưng khi anh nhìn lại…
Anh khựng lại.
Không phải tượng mở mắt.
Mà là… góc đặt tượng đã xoay.
Gương mặt tượng giờ hơi nghiêng, hướng thẳng về phía cửa.
Không ai nhớ mình đã xoay nó.
Đêm hôm đó, Hưng lại tỉnh giấc.
Lần này rõ ràng hơn.
Anh nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt.
“tách… tách…”
Anh cầm đèn pin, bước ra sân.
Tiếng nước phát ra từ phía nhà văn hóa.
Anh mở cửa.
Ánh đèn chiếu vào tượng.
Dưới chân tượng… là một vũng nước nhỏ.
Và nước vẫn đang nhỏ xuống.
Từ chính pho tượng.
Sáng hôm sau, Phúc yêu cầu:
“Phải đưa tượng về lại vị trí cũ.”
Một người phản đối:
“Chưa kiểm tra xong mà?”
Phúc nhìn thẳng:
“Nếu để lâu hơn, sẽ có người gặp chuyện.”
Hưng khó chịu:
“Ông dọa ai?”
Phúc không trả lời.
Ông chỉ nói một câu:
“Anh là người đầu tiên chạm vào tượng đúng không?”
Hưng im lặng.
Chiều hôm đó, Hưng mất tích.
Chiếc thuyền của anh vẫn neo ở bến.
Trong nhà không có dấu hiệu xáo trộn.
Chỉ có một thứ…
Đôi dép của anh nằm ở mép nước.
Và cát bị kéo thành một vệt dài… hướng ra biển.
Lúc này, không ai còn cãi nữa.
Phúc nói rõ:
“Pho tượng này có thể là một phần của khu chôn cất dưới đáy biển. Người xưa có thói quen dùng tượng để đánh dấu… hoặc trấn giữ.”
Một người run giọng:
“Trấn giữ cái gì?”
Phúc đáp:
“Không biết. Nhưng chắc chắn… không nên mang nó lên.”
Chiều muộn, cả làng kéo nhau ra biển.
Họ buộc dây, dùng thuyền kéo tượng ra lại đúng vị trí cũ.
Không ai dám chạm tay trực tiếp nữa.
Khi tượng vừa chạm nước…
Một điều lạ xảy ra.
Dòng nước xung quanh đột nhiên đục lên, như có gì đó vừa khuấy động bên dưới.
Rồi… lặng xuống.
Tượng chìm dần.
Mất hút.
Ba ngày sau, thi thể Hưng được tìm thấy.
Cách vị trí thả tượng không xa.
Không có vết thương.
Không dấu hiệu bị tấn công.
Chỉ có điều… hai bàn tay anh nắm chặt, như đang bám vào thứ gì đó trước khi chết.
Từ đó về sau, không ai trong làng nhắc đến pho tượng nữa.
Chỉ có lão Năm, mỗi lần ra biển đều nói một câu:
“Có những thứ không phải của mình… thì đừng cố mang về.”
Có những điều trong cuộc sống không phải cứ “vớt được” là “thuộc về mình”.
Không phải thứ gì mang hình dáng linh thiêng cũng là phúc lành.
Đôi khi, thứ con người tưởng là “lộc trời”… lại chính là cái bẫy được đặt sẵn cho lòng tham.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



