Cô lao công làm đổ cà phê lên túi hiệu của trưởng phòng nên bị đuổi việc ngay lập tức.

Cô lao công làm đổ cà phê lên túi hiệu của trưởng phòng nên bị đuổi việc ngay lập tức. Không ai ngờ, khi vị Phó Chủ tịch mới tới thị sát và nhìn thấy chiếc vòng bạc trên tay cô… anh lập tức run rẩy hỏi: ‘Bác… tên là Lành phải không?’ Buổi sáng thứ Hai dày đặc mùi cà phê và tiếng giày cao gót gõ lách cách trên sàn đá lạnh. Tòa nhà Ngân Phong Tower như mọi ngày: bận rộn, sáng bóng và hơi quá sang trọng so với những con người đang vật lộn để chạm đến đỉnh tháp thành công. Cô Lành dáng người nhỏ thó, lưng hơi còng, đang tỉ mỉ lau sạch sàn hành lang tầng 18. Cô làm ở đây đã gần 7 năm, luôn chọn làm sớm hơn ca trực vì không thích chen chúc với đám nhân viên trẻ lúc họ bước vào văn phòng đầy tự tin. Cô chỉ thích làm lặng lẽ, không ai để ý. Nhưng, trớ trêu thay, hôm nay cô lại là tâm điểm. Khi cô đang đẩy xe lau sàn, cửa phòng họp mở ra. Trang, Trưởng phòng Marketing, diện bộ váy ôm màu be, tay xách chiếc túi Chanel phiên bản giới hạn. Mùi nước hoa đắt tiền phảng phất. Cô ta di chuyển nhanh, vừa đi vừa gõ điện thoại. Cô Lành khẽ nghiêng người định tránh, nhưng chiếc giẻ lau mà cô đang vắt vẫn còn ướt, quai chậu nước hơi trượt. Mọi thứ xảy ra trong một giây: ly cà phê trên xe dọn rơi xuống, bắn trúng chiếc túi trắng tinh của Trang. “Trời đất ơi! Cô có biết cái túi này bao nhiêu tiền không?” – Trang hét lên, giọng chát chúa. Cả hành lang im phăng phắc. Một vài nhân viên ló đầu ra xem. Cô Lành luống cuống: “Cô Trang, cô… cô cho tôi xin lỗi, để tôi lau—” “Lau?” – Trang bật cười khẩy – “Cô lau để nó thành đồ Sida hả? Cô nghĩ cái túi này 2–3 triệu à?” Cô Lành run rẩy: “Tôi… tôi không cố ý mà.” Trang quay sang trợ lý: “Gọi bảo vệ. Những người hậu đậu như này giữ lại làm gì?” Cô Lành bỗng thấy đầu óc choáng váng. Bao năm làm việc, chưa từng bị đối xử tệ đến vậy. Người quản lý vệ sinh vội chạy tới, mặt đầy căng thẳng: “Cô Lành… chị Trang đang rất nóng, để chị ấy nguôi rồi tôi xin cho cô.” Nhưng Trang không cho cơ hội: “Cắt hợp đồng. Ngay lập tức. Tôi không muốn thấy bà ta lảng vảng ở tầng này nữa.” Cô Lành cắn môi. Mắt cay cay. Bảo vệ tiến đến, khẽ nói: “Cô ơi, mời cô xuống dưới làm việc với quản lý.” Trong khoảnh khắc ấy, cô Lành thấy như cả cuộc đời mình lại trượt xuống một dốc sâu mà cô tưởng đã thoát khỏi từ rất lâu…

 

“Cô Lành, tôi xin lỗi… nhưng chị Trang nói rồi, phòng nhân sự cũng không muốn dây vào. Tôi… tôi bất lực.”

Cô Lành gật đầu, bàn tay run run đặt lên chiếc vòng bạc cũ trên cổ tay trái — món đồ duy nhất cô luôn mang theo suốt mấy chục năm. Chỉ là một vòng bạc rẻ tiền, đã xước nhiều, nhưng nó như bấu víu cuối cùng của cô vào một phần ký ức mà cô cố giấu.

Cô không muốn khóc. Nhưng đôi mắt cứ đỏ lên.


Đúng lúc đó, thang máy VIP “ting” một tiếng.

Cửa mở ra. Một người đàn ông cao, mặc vest xanh than bước ra. Nhân viên lễ tân thì thầm:
“Phó Chủ tịch mới đấy. Hôm nay tới thị sát bất ngờ.”

Gương mặt anh sắc nét, ánh mắt nghiêm nghị. Nhưng khi anh vừa bước qua sảnh, tầm mắt bỗng khựng lại.

Anh nhìn chằm chằm vào cổ tay cô Lành.

Chính xác hơn… chỉ vào chiếc vòng bạc.

Màu sắc trên mặt anh lập tức thay đổi. Từ lạnh lùng sang bàng hoàng — rồi chuyển thành… hoảng hốt?

Anh bước nhanh đến, giọng khàn đi:

“Bác… cái vòng này… Bác tên là Lành phải không?”

Cô Lành tròn mắt:
“Cậu… cậu là ai?”

Phó Chủ tịch nuốt khan, bàn tay anh khẽ run khi chỉ vào chiếc vòng bạc:

“Chiếc vòng này… là của cô giáo bảo trợ trẻ mồ côi năm xưa. Người đã cứu sống tôi.”

Những người xung quanh ngơ ngác.

Cô Lành lùi lại một bước, tim đập mạnh:
“…Cậu là… Tuấn… phải không? Thằng bé bị bỏ trước cổng viện nhi, dị ứng nặng, tưởng không cứu nổi?”

Anh Tuấn — giờ là Phó Chủ tịch Tập đoàn Ngân Phong — không kiềm được, mắt đỏ lên:

“Đúng… đúng là cháu. Trời ơi… bác còn sống… bác còn sống thật…”

Toàn bộ sảnh chìm vào im lặng.

Ông quản lý và hai bảo vệ sững người.


“Ai dám đuổi việc bác?” – Giọng anh Tuấn trầm xuống, sắc lạnh.

Quản lý lắp bắp, nhìn về phía nhân viên lễ tân để tìm sự trợ giúp. Lễ tân run rẩy chỉ về phía tầng 18.

“Dạ… chị Trang, trưởng phòng Marketing… ạ.”

Anh Tuấn cau mày:
“Trang nào?”

Một nhân viên phụ họa nhỏ giọng:
“Chị Trang vừa mắng chửi cô ấy vì… làm bẩn túi hiệu.”

Anh Tuấn nhìn chiếc túi Chanel đang nằm trong thùng rác gần đó — một nhân viên dọn vệ sinh khác vừa bỏ vào sau khi Trang quát tháo.

Mắt anh sắc lại.


Không nói thêm một lời, anh Tuấn rút điện thoại, bấm số:

“Gọi toàn bộ trưởng phòng họp khẩn cấp. Trong vòng 5 phút.”

Rồi anh quay sang cô Lành, cúi nhẹ người — một hành động khiến cả sảnh như chết lặng.

“Bác… lên phòng cháu. Từ hôm nay, bác không phải làm lao công nữa.”

Cô Lành hoảng:

“Không được đâu, bác chỉ là—”

“Bác là người đã cứu cháu. Bác là ân nhân của cả đời cháu.”
Anh siết tay cô, giọng kiên quyết:
“Bác xứng đáng hơn thế.”


Còn ở tầng 18…

Trang vẫn đang khoe khoang với đồng nghiệp rằng “một loại người như bà ta thì đáng bị xử”. Cô ta chưa hay biết cuộc họp khẩn cấp đang được triệu tập vì mình.

Và chưa ai kịp nói với cô ta rằng —
Phó Chủ tịch mới chính là người sẽ quyết định số phận của cô ta trong vòng 10 phút nữa.

Nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Bởi lẽ… anh Tuấn vẫn chưa nói hết với cô Lành về lý do anh run rẩy khi thấy chiếc vòng bạc ấy.

Chiếc vòng đó không chỉ là vật kỷ niệm.
Nó là bằng chứng duy nhất trong một bí mật mà cả tập đoàn đang che giấu suốt 20 năm…


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang