Sau hai tiếng ᴍâʏ ᴍưᴀ ở ᴋʜáᴄʜ sạɴ với sếp, chồng tôi biết nhưng đồng ý, kể cả khi có тнαι với sếp

Sau hai tiếng “m;ây m;ưa” ở kh/ách sạ/n với sếp, tôi về nhà thấy tài khoản nhảy số cả trăm triệu và tin nhắn từ người chồ;ng liệ;t khiến tôi rụng rời chân tay
Tôi đứng trước cửa phòng khách sạn nhìn những vệt ánh sáng màu cam của buổi chiều hắt lên sàn đá lạnh. Đồng hồ trên tay chỉ gần sáu giờ. Hai tiếng vừa qua trôi đi như một đoạn băng bị tua chậm trong đầu. Tôi chẳng biết mình vừa làm điều đúng hay sai, chỉ biết rằng mình đang vác theo cảm giác tội lỗi trĩu nặng đến mức khó thở.
Sếp tôi – ông Hoàng, một người đàn ông đã gần tuổi năm mươi, lịch lãm và giàu có – ngồi bên cạnh giường, dáng vẻ thư thả như một kẻ vừa hoàn thành một giao dịch chắc thắng.
“Em đã suy nghĩ quá nhiều,” ông ta nói, giọng điềm nhiên. “Trên đời này ai cũng có quyền lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình.”
Tôi không biết hạnh phúc hay không. Tôi chỉ biết mình đang cần tiền.
Chồng tôi – Nam – bị tai nạn giao thông một năm trước. Một vụ va chạm liên hoàn trên cao tốc khiến anh bị liệt nửa thân dưới. Người đàn ông từng khỏe mạnh, tự lập, hay cười và thích tự tay sửa những thứ hỏng hóc trong nhà… giờ nằm trên giường như một khúc gỗ. Mọi chuyện từ khi ấy dồn lên vai tôi. Tiền viện phí, thuốc men, vật lý trị liệu, tiền trang trải cuộc sống. Một mình tôi.
Tôi từng nghĩ hôn nhân là nơi hai người cùng gánh. Nhưng khi một người gục ngã, người còn lại đôi khi phải mạnh lên gấp đôi.
Sếp tôi biết điều đó.
Ông đưa tôi đến khách sạn. Không ép buộc. Không dùng vũ lực. Chỉ đưa ra một con số khiến tôi tê liệt.
“Đây là cơ hội để em cứu chính mình,” ông ta nói.
Tôi không phản kháng.
Chỉ là tôi không ngờ mọi thứ diễn ra nhanh như vậy.
Tôi vuốt lại mái tóc, khoác lấy áo khoác và bước ra khỏi phòng như kẻ vừa đánh đổi một phần linh hồn mình để lấy một sự tồn tại bình yên hơn.
Gió bên ngoài khách sạn lạnh đến buốt tay. Tôi đón taxi về nhà,

ôm chặt túi xách trước ngực như thể bên trong là thứ duy nhất giữ tôi không ngã quỵ. Đường phố giờ tan tầm đông nghịt, đèn đỏ kéo dài vô tận. Mỗi lần xe dừng lại, tim tôi lại thắt thêm một nhịp.

Điện thoại rung.

Một thông báo từ ngân hàng hiện lên, sáng trắng màn hình giữa khoang xe tối.

+300.000.000 VNĐ

Tôi chết lặng. Tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Chưa kịp hiểu chuyện gì, thêm một tin nhắn nữa bật lên. Không phải từ sếp. Là từ Nam – chồng tôi. “Anh biết em đang ở đâu.”

Tôi thấy đầu óc mình trống rỗng. Tài xế hỏi tôi có sao không, tôi không trả lời. Cổ họng khô rát, môi mím chặt đến bật máu. Tôi tưởng tượng ra hàng trăm kịch bản: Nam phát hiện, Nam uất hận, Nam sẽ đuổi tôi đi, hoặc tệ hơn – anh sẽ sụp đổ lần nữa.

Xe dừng trước cổng nhà. Tôi bước xuống, chân mềm như bún. Căn nhà quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Đèn phòng khách vẫn bật. Tôi hít sâu, đẩy cửa.

Nam nằm trên giường bệnh đặt giữa phòng khách. Anh quay mặt về phía cửa, như thể đã chờ tôi từ rất lâu. Trên bàn là điện thoại của anh, mở sẵn đoạn ghi âm camera trong phòng làm việc của tôi ở công ty – nơi sếp Hoàng từng ghé qua nhiều lần với lý do “trao đổi dự án”.

Tôi hiểu.
Anh biết từ trước.

“Em về rồi à?” Nam nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

Tôi quỳ sụp xuống ngay tại cửa. “Em xin lỗi… Em không còn cách nào khác.”

Nam im lặng. Rất lâu. Tôi nghe tiếng máy thở đều đều, nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc, nghe cả tiếng tim mình đập loạn trong lồng ngực.

“Anh biết em sẽ làm điều đó,” anh nói cuối cùng. “Từ ngày anh nằm một chỗ, anh đã nghĩ đến.”

Tôi ngẩng lên. Mắt anh đỏ hoe nhưng không có giận dữ. Chỉ có một nỗi mệt mỏi sâu thẳm.

“Anh đã định ngăn,” Nam tiếp. “Nhưng anh không đủ ích kỷ để giữ em lại trong cảnh khổ này.”

Tôi lắc đầu, nước mắt rơi không kiểm soát. “Em phản bội anh.”

“Không,” anh nói khẽ. “Em đang cố cứu gia đình này.”

Tôi bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Nam đưa tay ra. Tôi nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy, cảm giác quen thuộc khiến tôi đau đến không thở nổi.

“Tiền trong tài khoản,” anh nói. “Anh bảo ông ta chuyển. Anh không muốn em mang ơn.”

Tôi sững sờ.

“Anh gặp ông ta một lần,” Nam tiếp tục. “Nói rõ mọi thứ. Rằng nếu đã đi quá giới hạn thì đừng để em dằn vặt. Coi như… một khoản hỗ trợ. Không ràng buộc.”

Tôi không tin vào tai mình. Người đàn ông trước mặt tôi – người từng tự ti vì không còn là trụ cột – lại có thể bình thản đến vậy.

“Anh chỉ có một điều kiện,” Nam nói. “Nếu em còn muốn ở lại… thì hãy ở lại vì em muốn. Không vì tiền. Không vì thương hại.”

Tôi gật đầu, nước mắt rơi lã chã. Tôi chọn ở lại.

Những ngày sau đó, cuộc sống trôi đi trong một trạng thái lạ lùng. Không ai nhắc đến chuyện cũ. Nam vẫn ân cần, vẫn hỏi tôi mệt không, vẫn nhờ tôi giúp anh tập vật lý trị liệu. Tôi đi làm, không tránh mặt sếp Hoàng nhưng cũng không còn một cuộc gặp riêng nào nữa. Ông ta giữ đúng lời.

Một tháng sau, tôi thấy mình mệt mỏi bất thường. Buồn nôn vào buổi sáng. Tôi mua que thử thai trong một lần ghé hiệu thuốc.

Hai vạch.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà tắm, tay ôm bụng, đầu óc quay cuồng. Tôi biết đứa bé không phải của Nam.

Tối đó, tôi nói với anh.

Nam nghe xong, im lặng rất lâu. Tôi tưởng mình sẽ gục ngã thêm lần nữa.

Cuối cùng, anh nói: “Em có muốn giữ con không?”

Tôi bật khóc, gật đầu như một kẻ cầu xin.

“Vậy thì giữ,” anh nói. “Con đến không có lỗi.”

Tôi nhìn anh, không hiểu nổi.

“Anh không thể cho em một đứa con,” Nam tiếp, giọng trầm xuống. “Nếu ông trời đã đưa một đứa trẻ đến… thì anh xin nhận.”

Tôi sinh con vào một buổi sáng mưa nhẹ. Nam ngồi ngoài phòng sinh, tay siết chặt thành xe lăn. Khi y tá bế đứa bé ra, anh khóc như chưa từng khóc trong đời.

“Con gái anh,” Nam thì thầm.

Sếp Hoàng không xuất hiện. Không một lời hỏi thăm. Không một tin nhắn. Ông ta giữ đúng vai trò của mình: biến mất.

Nhiều năm trôi qua.

Con bé lớn lên gọi Nam là bố. Nó giống tôi như đúc. Mỗi lần nó cười, Nam lại cười theo, ánh mắt dịu dàng hơn bất cứ người cha nào tôi từng thấy.

Có người biết chuyện, có người đoán già đoán non. Nhưng Nam chưa từng giải thích. Anh chỉ nói một câu duy nhất:

“Gia đình không phải là máu mủ. Gia đình là người chọn ở lại khi biết tất cả.”

Đến giờ, tôi vẫn không biết liệu mình có xứng đáng với sự bao dung ấy không.
Chỉ biết rằng, có những người đàn ông… yêu không phải bằng quyền sở hữu, mà bằng lựa chọn.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang