Mẹ kế không cho con uống nước, mỗi sáng chỉ được pha 1 thìa sữa, mẹ ɴóɪ ᴅốɪ với bố là con ăn sáng rồi và nếu không nghe lời mẹ thì ngay sau buổi sáng đó sẽ bị gọi vào phòng và ᴛự ᴛᴀʏ ᴠả ᴠàᴏ ᴍɪệɴɢ nhưng sau đó còn ᴋɪɴʜ ᴋʜủɴɢ hơn nữa…
Bố ơi, con không biết phải nói với bố thế nào, nên con chỉ dám viết ra đây. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ con đưa cho bố đọc, nhưng nếu một ngày nào đó bố tình cờ tìm thấy cuốn sổ này, xɪɴ ʙố ʜãʏ ᴛɪɴ ᴄᴏɴ.
Mỗi sáng, khi bố còn ʙậɴ đi làm, mẹ kế sẽ gọi con dậy. Con ᴋʜáᴛ ɴướᴄ ʟắᴍ, ᴄổ ʜọɴɢ ᴋʜô ʀáᴛ, nhưng mẹ chẳng bao giờ cho con uống. Mẹ chỉ đưa một cốc sữa, trong đó vỏn vẹn một thìa nhỏ, ʟᴏãɴɢ ɴʜư ɴướᴄ ʟã. Con uống nhanh cũng không no.
Rồi khi bố hỏi: “Con ăn sáng chưa?”, mẹ liền cười: “Nó ăn rồi anh ạ, em ʟᴏ ʜếᴛ rồi.” Bố yên tâm, còn con thì chỉ biết ôᴍ ʙụɴɢ đóɪ đến trường.
Bố biết không, nếu hôm nào con ᴅáᴍ ᴛʀáɪ ʟờɪ, ngay sau bữa sáng, mẹ sẽ kéo con vào phòng. Cánh cửa khép lại, trong bốn bức tường ʟạɴʜ ɴɢắᴛ, mẹ bắt con ᴛự ᴠả ᴠàᴏ ᴍɪệɴɢ ᴍìɴʜ, ᴛừɴɢ ᴄáɪ, ᴛừɴɢ ᴄáɪ ᴍộᴛ. Mỗi khi con khóc, mẹ lại lạnh lùng
Con s.ợ lắm, bố ơi. Nhưng điều ᴋɪɴʜ ᴋʜủɴɢ hơn còn xảy ra sau đó…
Tối qua, mẹ đã ʙắᴛ con làm một chuyện…
Đêm đó, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ trong căn nhà quen thuộc. Vừa thấy Bố khuất dạng sau cánh cửa phòng ngủ, Mẹ kế lập tức quay sang Vy. Ánh mắt bà ta lạnh như băng, lướt qua Vy một lượt, rồi không nói một lời, bà nắm chặt cánh tay gầy guộc của Vy, kéo xềnh xệch con bé vào một căn phòng tối om ở cuối hành lang. Cánh cửa đóng sập lại, tiếng ‘rầm’ khô khốc vang lên, khiến trái tim Vy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ có ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa sổ nhỏ. Mẹ kế chẳng thèm bật đèn. Bà ta buông tay Vy, rồi đặt mạnh một tờ giấy trắng tinh lên bàn, cùng với một cây bút bi.
“Ký đi!” Mẹ kế ra lệnh, giọng nói trầm thấp đầy vẻ đe dọa.
Vy ngẩng lên, đôi mắt nhòe lệ cố gắng nhìn rõ khuôn mặt Mẹ kế trong bóng tối. Con bé không hiểu gì cả, chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang dâng trào. “Dạ… mẹ ơi, đây là gì ạ?” Vy lắp bắp hỏi, cổ họng nghẹn ứ.
“Không cần hỏi nhiều!” Mẹ kế gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn. Bà ta túm lấy tóc Vy, giật mạnh đầu con bé xuống gần tờ giấy. “Chỉ cần ký vào đây! Ngay bây giờ!”
Nước mắt Vy trào ra, lăn dài trên má. Tay con bé run lẩy bẩy khi cầm lấy cây bút. Không có một chữ nào trên tờ giấy, nhưng Vy cảm thấy như mình đang ký vào một bản án.
Sau khi Vy ký xong, Mẹ kế giật phắt tờ giấy, cẩn thận gấp lại rồi nhét vào túi áo. Bà ta cúi xuống, ghé sát vào tai Vy, từng lời nói như những nhát dao găm: “Đừng bao giờ, nghe rõ chưa, ĐỪNG BAO GIỜ nói với bố mày về chuyện này. Một lời thôi, mày sẽ phải hối hận!”
Vy run rẩy bần bật, toàn thân lạnh toát. Con bé không dám hó hé một lời, chỉ biết gật đầu lia lịa trong sợ hãi tột độ, nước mắt giàn giụa. Mẹ kế đứng thẳng dậy, nhìn Vy một lần cuối với ánh mắt đầy khinh bỉ, rồi quay người mở cửa bước ra khỏi căn phòng tối tăm, bỏ lại Vy một mình trong bóng đêm và nỗi kinh hoàng vô hạn.
Sáng hôm sau, Vy choàng tỉnh giấc. Đôi mắt con bé vẫn còn hằn lên nỗi sợ hãi từ đêm qua, tâm trí quay cuồng với hình ảnh tờ giấy trắng và lời đe dọa lạnh lùng của Mẹ kế. Toàn thân rã rời, cái bụng réo lên từng hồi đói meo. Vy rón rén bước xuống bếp, nhưng như mọi ngày, chỉ có một ly sữa loãng được đặt sẵn trên bàn. Mẹ kế chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt bà ta lướt qua Vy một cách thờ ơ, rồi tiếp tục công việc của mình. Vy lặng lẽ uống hết ly sữa nhạt thếch, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng trong dạ dày, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả cơn đói.
Trên đường đến trường, từng bước chân của Vy nặng trĩu. Con bé nhìn những đứa trẻ khác tíu tít đi cùng bố mẹ, tay cầm hộp cơm trưa hay gói xôi nóng hổi, lòng Vy lại càng thêm quặn thắt. Một cảm giác cô đơn và tủi thân len lỏi khắp cơ thể, dường như cả thế giới này đều quay lưng lại với Vy.
Vào lớp, Vy cố gắng gượng dậy tinh thần. Cô bé mở sách giáo khoa, vờ như đang chăm chú lắng nghe bài giảng của thầy cô. Nhưng đầu óc Vy vẫn luẩn quẩn nỗi sợ hãi từ đêm qua. Từng lời nói của Mẹ kế, từng ánh mắt sắc lạnh và cả cái cảm giác tay run rẩy ký vào tờ giấy vô định kia cứ ám ảnh Vy không dứt. Con bé nhìn sang các bạn cùng lớp, những khuôn mặt hồn nhiên, vui vẻ cười đùa. Họ vô tư chia sẻ những câu chuyện nhỏ, những món ăn vặt, dường như không chút vướng bận. Vy cảm thấy mình như một người xa lạ giữa đám đông quen thuộc ấy, bị bỏ rơi trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của riêng mình. Vy chỉ muốn biến mất, muốn được ôm ấp và vỗ về, nhưng không ai biết được những gì Vy đã và đang phải chịu đựng. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với cô bé.
Vy bước ra khỏi cổng Trường học, tiếng chuông tan học như một tín hiệu giải thoát, nhưng cũng là khởi đầu cho một nỗi lo khác. Cái bụng Vy lại réo ầm ĩ, và nỗi sợ hãi từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng tế bào. Cô bé không về Nhà ngay. Thay vào đó, Vy rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc. Phía cuối hẻm, một cửa hàng tạp hóa cũ kỹ, lụp xụp hiện ra với ánh sáng lờ mờ từ bên trong. Vy hít thở sâu, bàn tay nhỏ bé lần vào túi quần, nơi giấu mấy đồng bạc lẻ đã dành dụm từ rất lâu, từng đồng một.
Vy bước vào, tiếng chuông gió kêu leng keng khiến bà chủ già nheo mắt nhìn. Vy tránh ánh mắt tò mò đó, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Cô bé nhanh chóng tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, bìa màu xanh đã bạc phếch, và một cây bút bi cũ kỹ. Chúng nằm khuất lấp ở một góc tủ bụi bặm, như thể đang chờ đợi Vy. Với số tiền ít ỏi trong tay, Vy đặt món đồ lên quầy.
“Hết hai mươi ngàn,” bà chủ lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Vy run rẩy đếm đủ tiền, trao cho bà. Cảm giác vừa lén lút, vừa tội lỗi len lỏi trong lòng, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Cô bé ôm chặt cuốn sổ và cây bút vào lòng, như ôm một báu vật vừa tìm thấy. Cuốn sổ này, Vy biết, sẽ là nơi duy nhất cô bé có thể trút bầu tâm sự, là nơi giấu đi tất cả những nỗi sợ hãi, những uất ức mà không ai biết, không ai hiểu. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt Vy, một hy vọng rằng cuốn sổ sẽ là người bạn duy nhất, người lắng nghe im lặng, không phán xét. Vy cảm thấy như mình vừa tìm thấy một phao cứu sinh giữa đại dương cô đơn và lạnh lẽo.
Vy về Nhà trong một sự im lặng đáng sợ. Cô bé biết, cái Nhà này không bao giờ là nơi an toàn. Vy cố gắng hoàn thành bữa tối qua loa với chén cơm trắng ngắt và một ít rau luộc, tránh né ánh mắt sắc lạnh của Mẹ kế. Đêm đó, căn phòng nhỏ của Vy chìm vào bóng tối đặc quánh. Cô bé nằm co ro trên chiếc giường cũ kỹ, lắng nghe từng tiếng động ngoài hành lang. Tiếng thở đều của Mẹ kế vọng vào, nặng nề và đều đặn, như một dấu hiệu cho sự yên bình giả tạo.
Vy đợi. Đợi cho đến khi sự im lặng bao trùm hoàn toàn, đợi cho đến khi cô bé chắc chắn Mẹ kế đã chìm vào giấc ngủ sâu. Bàn tay nhỏ bé của Vy run rẩy lần xuống gầm giường, kéo ra cuốn sổ bìa xanh đã bạc phếch và cây bút bi cũ. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khe cửa sổ, Vy lật giở những trang giấy trắng tinh. Hơi thở cô bé nghẹn lại.
Cây bút bắt đầu lướt đi, chậm rãi nhưng kiên định. Vy ghi lại từng chi tiết, như khắc sâu vào tâm trí mình và vào từng trang giấy lạnh lẽo. Cô bé viết về những trận đòn roi dã man, về những vết bầm tím cứ hằn sâu trên da thịt non nớt. Cô viết về những bữa ăn bị bỏ đói, về cảm giác bụng cồn cào, về sự sỉ nhục khi chỉ được uống sữa loãng mỗi sáng, trong khi Mẹ kế và Bố thản nhiên thưởng thức những món ăn ngon lành.
“Hôm nay, Mẹ kế lại ép con ‘tự vả vào miệng’ vì tội làm rơi bát đĩa. Miệng con tê dại, nước mắt chảy ngược vào trong,” Vy nắn nót từng chữ, cố gắng giữ cho hàng chữ không nhòe đi vì nước mắt đang ứa ra. Rồi, cô bé dừng lại, hít một hơi thật sâu. Đêm qua, cái chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra. “Đêm qua, Mẹ kế bắt con ký vào một tờ giấy. Con không biết đó là giấy gì, nhưng con sợ lắm. Tay con run lẩy bẩy, và Mẹ kế đã bóp chặt cổ tay con, bắt con phải ký.” Nước mắt Vy lăn dài, ướt đẫm từng dòng chữ vừa được ghi lại. Cô bé ôm chặt cuốn sổ vào lòng, như thể nó là nhân chứng duy nhất cho nỗi đau không thể thốt thành lời của mình.
Vài ngày sau, cuộc sống trong Nhà vẫn diễn ra dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo. Vy cố gắng tìm một kẽ hở, một khoảnh khắc riêng tư để nói chuyện với Bố, để hé lộ một phần những gì cô bé phải chịu đựng.
Một buổi sáng, Vy thấy Bố đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Bố đã hoàn thành bữa sáng thịnh soạn của mình, khác hẳn với ly sữa loãng của Vy. Cô bé rụt rè bước đến.
VY
(Nói nhỏ)
Bố ơi, con có chuyện quan trọng muốn nói với bố…
Chưa kịp dứt lời, Mẹ kế từ bếp bước ra, trên tay là một đĩa trái cây tươi cắt gọt đẹp mắt.
MẸ KẾ
(Giọng ngọt ngào, giả tạo)
Ôi, Vy đấy à con? Con đang làm gì thế? Bố đang nghỉ ngơi, con đừng làm phiền bố chứ. Con vào ăn trái cây đi, mẹ gọt sẵn cho con rồi này. Ngồi đây với bố một lát nhé.
Mẹ kế đặt đĩa trái cây lên bàn, khéo léo che khuất một phần tờ báo Bố đang đọc, đồng thời cô ta đứng chắn giữa Vy và Bố. Vy nuốt khan, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng nhìn sang Bố. Bố chỉ gật đầu với Mẹ kế, cười hiền lành, không hề nhận ra sự bất thường.
BỐ
Con ăn đi Vy. Mẹ con chu đáo quá.
Vy lại cố gắng vào buổi tối. Bố đang xem thời sự trên tivi. Vy mon men đến gần, định ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn cạnh Bố.
MẸ KẾ
(Từ đâu xuất hiện, tay cầm ly nước ép cam tươi)
Bố ơi, nước cam ép của bố đây ạ. Con vừa ép xong, uống cho mát họng bố nhé.
Cô ta đưa ly nước cho Bố, rồi không ngần ngại ngồi phịch xuống chiếc ghế đơn mà Vy định ngồi, đặt tay lên vai Bố một cách tự nhiên. Vy đứng sững lại, như một cái bóng mờ. Ánh mắt cô bé chùng xuống, cảm giác bị giám sát gắt gao khiến cô nghẹt thở. Bố vô tư nhấp một ngụm nước, thậm chí không liếc nhìn Vy một cái.
Một lần khác, Vy đang giúp Bố tưới cây ngoài vườn. Cô bé hít một hơi thật sâu, nghĩ đây là cơ hội cuối cùng.
VY
(Hít một hơi)
Bố ơi, thật ra con có chuyện muốn kể cho bố nghe…
MẸ KẾ
(Bước ra từ cửa sau, khoanh tay trước ngực, giọng điệu thay đổi nhanh chóng)
Vy ơi là Vy, sao con lại tưới nhiều nước thế? Cây sẽ úng mất đấy con. Để mẹ làm cho, con vào nhà giúp mẹ rửa bát đi. Đống bát đĩa hôm nay chất cao như núi kia kìa.
Mẹ kế mỉm cười, một nụ cười giả tạo che giấu vẻ kiểm soát tột độ. Cô ta giành lấy vòi nước từ tay Vy một cách dứt khoát. Vy nhìn Bố, hy vọng Bố sẽ nói gì đó. Nhưng Bố chỉ cười trừ, xoa đầu Vy qua loa.
BỐ
Thôi con vào giúp mẹ đi, Vy. Con bé vụng về quá, em nhỉ?
Vy cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Những lời muốn nói cứ mắc kẹt trong cổ họng, bị chặn đứng bởi sự hiện diện dai dẳng của Mẹ kế và sự vô tâm đến đáng sợ của Bố. Cô bé biết, trong cái Nhà này, tiếng nói của cô bé chưa bao giờ được lắng nghe. Cô bé quay lưng bước vào Nhà, bóng lưng nhỏ bé mang theo sự tuyệt vọng cùng cực.
Vy đang chơi một mình trong phòng khách, cố gắng xua đi những cảm giác nặng nề từ hôm qua. Cô bé ngồi bệt trên sàn, dùng vài chiếc kẹp tóc nhựa nhỏ xếp thành hình. Một chiếc kẹp tóc màu hồng, hình cánh bướm, bất ngờ tuột khỏi tay Vy, rơi xuống khe hẹp giữa tấm thảm trải sàn và chân bàn. Vy với tay nhặt nhưng không tới.
Mẹ kế xuất hiện, bước vào phòng khách. Ánh mắt cô ta quét qua Vy, rồi dừng lại ở chiếc kẹp tóc màu hồng lấp ló dưới sàn. Mẹ kế cúi xuống, nhặt chiếc kẹp tóc lên. Cô ta không nói một lời, chỉ đưa chiếc kẹp tóc ra trước mặt Vy. Vy ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt Mẹ kế. Ánh mắt ấy sắc lạnh như dao, chứa đầy sự đe dọa không thể che giấu.
MẸ KẾ
(Giọng nói thì thầm, nhưng lạnh lẽo đến thấu xương)
Nhớ giữ mồm giữ miệng. Không tao cho mày nếm mùi đau đớn hơn.
Vy rùng mình. Cô bé hiểu. Hiểu rõ cái “đau đớn hơn” mà Mẹ kế nhắc đến. Hình ảnh đêm hôm trước, những gì đã xảy ra, ùa về trong tâm trí Vy như một cơn ác mộng. Vy lập tức cúi gằm mặt xuống, toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi lan tỏa khắp người, tê dại đến tận cùng xương tủy. Chiếc kẹp tóc nhỏ bé trên tay Mẹ kế bỗng trở thành biểu tượng của sự kiểm soát và bạo lực vô hình mà Vy đang phải đối mặt mỗi ngày.
Thời gian trôi qua, Bố đi công tác, để lại Vy một mình đối mặt với Mẹ kế. Không còn sự hiện diện của Bố, dù là vô tâm, Mẹ kế như được cởi trói, sự tàn nhẫn trong cô ta bùng phát một cách công khai và dữ dội hơn bao giờ hết. Mỗi ngày của Vy giờ đây chỉ là chuỗi những thử thách về thể xác và tinh thần.
Một buổi tối, Vy lén lút bước xuống bếp, cái bụng đói réo cồn cào sau một ngày dài chỉ có sữa loãng buổi sáng. Cô bé hy vọng tìm được chút gì đó để lấp đầy khoảng trống đau buốt trong dạ dày. Nhưng khi Vy chạm tay vào cánh tủ lạnh, nó lại không nhúc nhích. Một ổ khóa to tướng, sáng choang được cài chặt.
Vy ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang va phải đôi mắt lạnh lùng của Mẹ kế đang đứng tựa vào khung cửa bếp, khoanh tay nhìn xuống. Nụ cười nhếch mép của cô ta như một lưỡi dao cứa vào tâm can Vy.
MẸ KẾ
(Giọng nói không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa đầy sự khoái trá)
Mày nhịn đói cho quen đi, con ranh!
Vy đứng sững, đôi mắt mở to. Cô bé không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mẹ kế không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Vy bằng ánh mắt khinh miệt rồi quay lưng đi thẳng, để lại Vy đứng trơ trọi giữa căn bếp lạnh lẽo, tiếng bụng réo đói như một bản nhạc ai oán.
Vy lê bước về phòng, đôi chân nặng trĩu. Cô bé nằm co ro trên chiếc giường đơn lạnh lẽo, kéo chăn trùm kín người. Cơn đói cồn cào như hàng ngàn mũi kim châm vào dạ dày, không ngừng hành hạ. Nước mắt Vy cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm gối. Cô bé ôm chặt lấy bụng, cố gắng chịu đựng, nhưng cảm giác trống rỗng và đau đớn cứ lan tỏa khắp cơ thể. Vy thầm ước, giá như có một phép màu nào đó, dù chỉ là một mẩu bánh mì khô, cũng đủ để cô bé vượt qua đêm dài đằng đẵng này.
Sáng hôm sau, Vy vẫn còn cảm nhận rõ cái đói cồn cào từ đêm qua. Cô bé lê bước xuống nhà, ánh mắt vô hồn nhìn Bố đang vội vã chuẩn bị đi làm. Ông kiểm tra đồng hồ, tay loay hoay cài nút áo vest, tập tài liệu kẹp dưới nách. Bàn làm việc của Bố nằm ngay trong phòng khách, đang bày lộn xộn giấy tờ. Một tia hy vọng le lói trong tâm trí Vy.
Cô bé siết chặt cuốn sổ nhật ký vào lòng, chờ đợi thời cơ. Khi Bố quay lưng về phía bàn để lấy chiếc cà vạt treo trên mắc áo, Vy nhanh như cắt, lén đặt cuốn sổ lên chồng giấy tờ ngay ngắn trên bàn, mặt bìa mở ra một chút, đủ để lộ những nét chữ nguệch ngoạc. Tim cô bé đập thình thịch, hy vọng Bố sẽ nhìn thấy, sẽ đọc được, và sẽ hiểu.
Đúng lúc đó, Mẹ kế bước ra từ phòng bếp, trên tay cầm một cốc cà phê nóng hổi. Ánh mắt cô ta sắc như dao cau lướt qua Vy, rồi dừng lại trên cuốn sổ trên bàn làm việc. Một nụ cười méo mó ẩn hiện. Nhanh như chớp, trước khi Bố kịp quay lại, Mẹ kế đã tiến đến, một tay đặt cốc cà phê xuống bàn, tay kia khéo léo gạt cuốn sổ rơi tọt xuống gầm bàn làm việc, che khuất bởi tấm vải trải sàn.
Bố vừa quay người lại, Mẹ kế lập tức trưng ra nụ cười “giả lả”, đôi mắt lấp lánh sự giả tạo.
MẸ KẾ
(Giọng ngọt ngào đến rợn người)
Anh đi làm cẩn thận nhé. Em pha cà phê nóng cho anh đây.
BỐ
(Nhìn vợ, cười gật đầu, vội vã uống một ngụm cà phê)
Cảm ơn em. Anh đi đây, muộn rồi.
Ông quay người, vội vã rời đi, thậm chí không một lần liếc nhìn xuống dưới gầm bàn. Vy đứng sững, đôi mắt mở to chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Tia hy vọng cuối cùng vừa nhen nhóm trong lòng cô bé đã bị Mẹ kế dập tắt không thương tiếc. Mẹ kế quay sang nhìn Vy, nở một nụ cười đắc thắng, ánh mắt đầy khinh miệt. Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào thở nổi. Cô bé tuyệt vọng tột độ.
Chiều hôm đó, Vy vẫn còn chìm trong nỗi tuyệt vọng và cơn đói cồn cào từ sáng. Mẹ kế, với nụ cười đắc thắng ẩn hiện trên môi, đã sai cô bé dọn dẹp toàn bộ căn Nhà, từ phòng khách đến khu vực bếp, không chừa một ngóc ngách nào.
Vy lầm lũi làm theo, từng động tác nặng nhọc như đeo chì. Đôi mắt cô bé mờ đi vì mệt mỏi và kiệt sức. Khi Vy đang lau dọn chiếc bàn gỗ cũ kỹ cạnh cửa sổ trong phòng khách, tay Vy chạm phải một vật lạ bị kẹt sâu trong khe hở giữa mặt bàn và ngăn kéo. Đó là một tờ giấy trắng, gấp lại cẩn thận, nhưng một góc nhỏ đã nhàu nát.
Một tia nghi ngờ chợt lóe lên trong đầu Vy. Đây chính là tờ giấy Mẹ kế đã đưa cho cô bé ký vào cái đêm kinh hoàng đó, cái đêm mà cô bé sợ hãi đến mức chẳng còn biết gì. Tim Vy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bé đảo mắt nhìn quanh, đảm bảo Mẹ kế không có ở gần. Tiếng lạch cạch của xoong nồi từ bếp vọng ra, báo hiệu Mẹ kế vẫn đang bận rộn. Vy rụt rè kéo tờ giấy ra, hai tay run rẩy mở nó.
Từng dòng chữ đen sắc lạnh hiện ra, cứa sâu vào tâm trí non nớt của Vy. Đó không phải là thứ giấy tờ “giúp Bố yên ổn” như Mẹ kế đã hứa. Nó là một Giấy Ủy Quyền Chuyển Nhượng Tài Sản. Vy cố gắng đọc hiểu từng từ, từng câu. “Theo đó, con gái là Vy đồng ý ủy quyền và chuyển nhượng một phần nhỏ tài sản thừa kế từ người cha là Bố sang cho người mẹ kế là Mẹ kế…”
Vy đọc đến đâu, máu trong huyết quản cô bé như đông lại đến đó. Một phần nhỏ… nhưng đó là tài sản của Bố, của chính gia đình cô bé. Sự thật tàn nhẫn và trần trụi đánh mạnh vào Vy. Cô bé đứng sững, đôi mắt mở to vô hồn nhìn chằm chằm vào tờ giấy, cơ thể run lên bần bật. Không chỉ bạo hành thể xác, Mẹ kế còn âm mưu chiếm đoạt tài sản của Bố, lợi dụng Vy như một công cụ.
Một nỗi sợ hãi tột cùng, lạnh buốt thấu xương bao trùm lấy cô bé. Vy cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không lối thoát. Cô bé siết chặt tờ giấy trong tay, ánh mắt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.
Vy, với đôi tay run rẩy, lập tức nhìn quanh tìm chỗ cất. Ánh mắt Vy rơi vào cuốn sổ nhật ký mỏng manh đặt trên bàn học trong phòng khách, nơi Vy vẫn đang dọn dẹp. Cuốn sổ đó là nơi duy nhất Vy dám trút bầu tâm sự, và giờ đây, nó cũng là nơi an toàn nhất để giấu đi bằng chứng tội ác này. Vy vội vã chạy đến, khẽ mở cuốn sổ ra, định nhét vội tờ giấy vào giữa những trang viết đã ố vàng. Từng cử động của Vy đều toát lên sự sợ hãi và lén lút.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn vụt qua cửa phòng khách. Mẹ kế, với ánh mắt sắc như dao cau, đã kịp nhìn thấy cử chỉ bất thường của Vy. Bà ta dừng phắt lại, khuôn mặt vặn vẹo.
“Mày đang làm cái quái gì đấy?” Mẹ kế gằn giọng, tiếng bước chân nặng nề tiến lại gần.
Vy giật mình, cố gắng khép cuốn sổ lại. Nhưng đã quá muộn. Mẹ kế lao tới như một con thú dữ, giật phăng cuốn sổ trên tay Vy. Tờ giấy ủy quyền lọt ra, rơi xoẹt xuống sàn gỗ. Ánh mắt Mẹ kế quét qua tờ giấy rồi dừng lại trên khuôn mặt Vy, đầy lửa giận.
“Mày dám?” Mẹ kế gầm lên, giọng the thé đến rợn người. Bà ta tát Vy một cái như trời giáng. Tiếng chát khô khốc vang vọng khắp căn phòng, in hằn năm ngón tay đỏ ửng lên má Vy.
Vy ngã khuỵu xuống sàn, ôm lấy một bên má sưng tấy. Mẹ kế cúi xuống, nắm tóc Vy giật mạnh lên, bắt cô bé phải đối mặt với ánh mắt tóe lửa của mình.
“Mày muốn chết hả, con khốn?” Mẹ kế gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì căm phẫn, nhìn Vy như muốn ăn tươi nuốt sống.
Vy bật khóc nức nở, nước mắt hòa cùng nỗi đau thể xác và nỗi sợ hãi tột cùng, chảy thành dòng. Toàn thân Vy run lên bần bật, không thể thốt ra một lời nào.
Mẹ kế buông tóc Vy ra, đẩy mạnh cô bé ngã dúi xuống sàn. Vy rên khẽ, nước mắt giàn giụa. Bà ta cúi xuống, nhặt phắt cuốn sổ nhật ký và tờ giấy ủy quyền lên, ánh mắt liếc qua từng dòng chữ rồi phá ra cười khẩy.
“Thì ra đây là cách mày chống đối, con ranh con! Mày nghĩ tao sẽ để cái thứ rác rưởi này hại tao sao?” Mẹ kế gằn giọng, vẻ mặt khinh bỉ. Bà ta xé toạc tờ giấy ủy quyền thành nhiều mảnh vụn, ném thẳng vào mặt Vy. “Còn cái của nợ này…”
Mẹ kế cầm cuốn sổ nhật ký lên, nhìn Vy với ánh mắt chứa đầy sự hả hê. Vy nhìn theo cuốn sổ, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng cùng cực. Đó là nơi duy nhất cô bé có thể giãi bày, là nơi cất giấu những nỗi đau thầm kín nhất. Giờ đây, ngay cả thứ ấy cũng bị tước đoạt.
Mẹ kế quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ của mình, vứt cuốn sổ nhật ký vào một góc khuất trong tủ quần áo, khóa chặt lại. Tiếng khóa kêu “cạch” khô khốc như tiếng đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng trong lòng Vy. Vy ngồi thụp trên sàn, nhìn cánh cửa phòng mẹ kế khép lại. Cô bé cảm thấy toàn thân rỗng tuếch, như thể mọi thứ đã sụp đổ. Không còn nơi nào để trút bầu tâm sự, không còn bí mật nào được an toàn. Vy chỉ còn lại một mình, lạc lõng trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Những ngày sau đó, Vy như một cái bóng trong ngôi nhà. Cô bé ít nói hẳn đi, ánh mắt thường xuyên nhìn vào khoảng không vô định. Mỗi sáng, khi Mẹ kế đưa cho cô bé cốc sữa loãng và mấy miếng bánh quy cũ, Vy chỉ lặng lẽ đón lấy, không một lời cảm ơn hay phàn nàn. Cô bé ăn uống qua loa, rồi lại lầm lũi vào phòng.
Bố bắt đầu nhận thấy sự khác lạ ở Vy. Một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, Vy chỉ cắm cúi vào bát, không nói câu nào, thậm chí còn không dám ngẩng mặt lên nhìn Bố.
“Vy, con sao thế? Không khỏe à?” Bố hỏi, đặt đũa xuống. Giọng Bố có chút lo lắng.
Vy giật mình, khẽ lắc đầu. “Con… con không sao ạ.” Giọng cô bé nhỏ xíu, gần như không nghe thấy.
Mẹ kế liếc nhìn Vy một cái sắc lạnh rồi quay sang Bố, nhếch mép. “Chắc nó lại nghĩ ngợi linh tinh ấy mà. Lũ trẻ con bây giờ, yếu ớt lắm.”
Bố nhíu mày, nhìn sang Vy. Ông biết con bé có gì đó không ổn, nhưng không tài nào hiểu được nguyên nhân. Ánh mắt Vy chỉ lảng tránh, ẩn chứa một nỗi sợ hãi vô hình mà Bố không thể chạm tới. Ông chỉ có thể thở dài, cảm thấy bất lực trước sự xa cách bí ẩn của con gái. Vy cúi gằm mặt, nuốt vội miếng cơm cuối cùng, cảm giác như mình đang bị bóp nghẹt. Cô bé chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.
Buổi chiều hôm đó, Bố bất ngờ về nhà sớm hơn thường lệ. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm căn nhà. Vừa bước vào phòng khách, Bố khựng lại. Ở góc phòng, nơi ánh đèn yếu ớt chiếu tới, Vy đang ngồi bó gối trên sàn nhà lạnh lẽo. Đôi mắt cô bé nhìn thẳng vào khoảng không vô định, trống rỗng không một chút biểu cảm. Cả người Vy như một bức tượng, thẫn thờ và lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lòng Bố dâng lên sự lo lắng tột độ. Ông chậm rãi bước tới, quỳ xuống trước mặt Vy, bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai cô bé. “Vy, con sao vậy? Có chuyện gì xảy ra mà con lại ngồi đây thẫn thờ thế này?” Giọng Bố trầm ấm, pha lẫn sự sốt ruột. “Mấy hôm nay bố thấy con cứ lạ lắm, có chuyện gì thì kể bố nghe nào. Bố có thể giúp con mà.”
Vy giật mình, ánh mắt vô hồn từ từ dời khỏi khoảng không, chậm rãi hướng về phía Bố. Đồng tử cô bé giãn ra, chứa đầy nỗi sợ hãi và một sự đau đớn khó tả. Vy khẽ lắc đầu, môi mím chặt. Cổ họng cô bé như bị siết chặt bởi một sợi dây vô hình, ngăn cản mọi âm thanh. Nỗi sợ hãi Mẹ kế, cùng với những ám ảnh từ “chuyện kinh khủng hơn” đã xảy ra tối hôm trước, vẫn còn nguyên vẹn, trói chặt tâm trí Vy trong sự im lặng tuyệt đối, không một lời nào có thể thoát ra. Bố nhìn Vy, ánh mắt tràn ngập sự bất lực, khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Ông biết con gái mình đang giấu một bí mật khủng khiếp, nhưng Vy thì cứ mãi câm nín.
Đêm đó, bóng tối bao trùm căn nhà, chỉ còn vài ánh đèn ngủ mờ ảo len lỏi qua khe cửa. Bố nằm trằn trọc trên giường, hình ảnh Vy ngồi thẫn thờ với đôi mắt vô hồn cứ ám ảnh tâm trí ông. Sự im lặng đáng sợ của Vy chiều nay khiến lòng Bố dấy lên một nỗi bất an không thể gọi tên. Ông liếc nhìn sang, Mẹ kế đã ngủ say, tiếng thở đều đều vọng lại trong không gian tĩnh mịch.
Bố nhẹ nhàng ngồi dậy, bước xuống giường. Ông đi lại thật khẽ, kiểm tra Vy. Vy đã ngủ gục trên giường của mình, cuộn tròn như một con mèo nhỏ, khuôn mặt vẫn phảng phất nét sợ hãi dù trong giấc ngủ. Bố khẽ thở dài, rồi quay trở lại phòng. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông. Mấy hôm nay Mẹ kế có vẻ khác lạ, thường xuyên cau có và có những hành động khó hiểu. Liệu có phải bà ta biết chuyện gì, hay thậm chí, liên quan đến nỗi sợ hãi của Vy?
Với một linh cảm mãnh liệt, Bố quyết định hành động. Ông rón rén bước vào phòng của Mẹ kế, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm. Dưới gầm giường, một vật nhỏ màu xanh nhạt thu hút sự chú ý của ông. Bố cúi xuống, cẩn thận kéo ra. Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã sờn. Tim ông đập mạnh. Chắc chắn đây là cuốn sổ của Vy. Mẹ kế giấu nó làm gì?
Bố đưa cuốn sổ ra ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ. Bàn tay ông run rẩy mở trang đầu tiên. Từng dòng chữ nguệch ngoạc, non nớt của Vy hiện ra, như một dòng suối âm thầm chảy ra nỗi lòng đau khổ.
“Ngày… con lại đói bụng đi học. Mẹ kế chỉ cho con uống sữa loãng…”
“Ngày… con không nghe lời, Mẹ kế bắt con tự vả vào miệng. Miệng con đau lắm…”
“Đêm qua… chuyện kinh khủng đó lại xảy ra…”
Bố đọc đến đây, toàn thân ông sững sờ, máu trong huyết quản như đông cứng lại. “Chuyện kinh khủng đó”? Là chuyện gì? Sự thờ ơ bấy lâu nay của ông bỗng biến thành một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tim. Ông đã bỏ qua quá nhiều, đã không nhìn thấy những vết thương đang rỉ máu trong tâm hồn con gái. Từng câu chữ của Vy là những nhát roi quất vào lương tâm Bố, hé lộ một sự thật tàn khốc, vượt xa mọi suy đoán của ông. Cuốn sổ rơi khỏi tay Bố, tạo ra một tiếng động khẽ trong không gian tĩnh mịch.
Cuốn sổ rơi khỏi tay Bố, tạo ra một tiếng động khẽ trong không gian tĩnh mịch. Toàn thân ông sững sờ, máu trong huyết quản như đông cứng lại trước dòng chữ “chuyện kinh khủng đó lại xảy ra”. Ông quỵ xuống, đôi mắt dại đi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nằm trên sàn. Một sự thật tàn khốc, vượt xa mọi suy đoán của ông, đang dần hé lộ.
Bố run rẩy cúi người, nhặt lại cuốn sổ. Bàn tay ông siết chặt, những ngón tay hằn lên bìa cũ kỹ. Ông lật tiếp trang, từng câu chữ non nớt của Vy như cứa vào tim ông.
“Hôm đó, Mẹ kế đã ép con ký vào một tờ giấy lạ. Cô ấy nói đó là giấy ủy quyền gì đó, nhưng con không hiểu. Con sợ hãi không dám ký, dù Mẹ kế cứ nạt nộ.”
Bố đọc đến đây, hơi thở ông nghẹn lại. Giấy ủy quyền? Bà ta muốn gì từ Vy? Lòng ông dấy lên một dự cảm chẳng lành. Ông tiếp tục đọc, cố gắng xua đi cái cảm giác ớn lạnh đang bò dọc sống lưng.
“Vì con không nghe lời, Mẹ kế đã bắt con tự vả vào miệng mình. Cô ấy đứng đó nhìn con, ánh mắt lạnh như băng, cho đến khi má con sưng tấy, đau rát. Con đã khóc rất nhiều, nhưng không dám kêu thành tiếng.”
Từng câu chữ như những nhát dao đâm thẳng vào tim Bố. Khuôn mặt ông tái nhợt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Cả cơ thể ông run lên bần bật, không thể tin được những gì Vy đã phải chịu đựng. “Tự vả vào miệng?” Mẹ kế đã hành hạ con gái ông đến mức này ư?
Một nỗi đau thấu xương, một cảm giác tội lỗi cồn cào dâng lên trong lòng Bố. Ông đã vô tâm đến mức nào để không nhìn thấy? Ông đã mù quáng đến mức nào để không nhận ra con gái mình đang sống trong địa ngục ngay dưới mái nhà này? Nỗi phẫn nộ tột cùng trào dâng, nhắm thẳng vào Mẹ kế, và cả chính bản thân ông. Sự vô tâm của ông chính là lưỡi dao đã đẩy Vy vào bi kịch này. Ông gục đầu xuống, cuốn sổ vẫn nằm trong tay, như một lời tố cáo đanh thép, không thể chối cãi. Tiếng nức nở của ông bị nuốt chửng trong không gian tĩnh mịch của đêm.
Sáng hôm sau, bầu không khí trong ngôi Nhà nặng trĩu. Bố, với đôi mắt sưng húp và vẻ mặt nhợt nhạt, gọi Mẹ kế vào phòng khách. Tiếng bước chân Mẹ kế vang lên đều đều, vô tư lự, cô ta bước vào với nụ cười thường trực đầy giả tạo.
Bố không nói một lời. Ông đặt cuốn sổ nhật ký cũ kỹ và tờ giấy ủy quyền lên mặt bàn kính, đẩy nhẹ về phía Mẹ kế. Cuốn sổ nằm đó, như một cái hàm cá mập đang há rộng, sẵn sàng nuốt chửng mọi sự dối trá. Mẹ kế nhìn những vật đó, nụ cười trên môi cô ta tắt ngúm, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút hoảng sợ khó nhận ra.
Bố nhìn thẳng vào mắt Mẹ kế, ánh nhìn của ông như muốn xuyên thấu tâm can cô ta. Giọng ông run run, khản đặc vì xúc động và phẫn nộ kìm nén suốt cả đêm.
“Em giải thích đi, đây là cái gì?”
Mẹ kế tái mét mặt, cô ta lùi lại một bước nhỏ, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Sắc mặt cô ta chuyển từ tái nhợt sang xanh xám, như vừa nhìn thấy ma. Cô ta lắp bắp, giọng nói lí nhí và yếu ớt lạ thường.
“Anh… anh nói gì vậy? Em… em không hiểu.”
Bố đập mạnh tay xuống bàn, khiến cuốn sổ và tờ giấy nhảy chồm lên.
“Không hiểu? Giấy ủy quyền này! Và cái cuốn sổ này! Em làm gì Vy? Em đã làm những gì với con bé hả?”
Mẹ kế giật mình, đôi mắt đảo liên tục, cố gắng tìm một lối thoát. Cô ta bắt đầu đổ lỗi, một cách vô thức.
“Là con bé… là con Vy tự nghĩ ra! Anh xem mấy cái nét chữ nguệch ngoạc đó đi, trẻ con nghĩ ra đủ thứ chuyện mà! Nó bịa chuyện để làm chia rẽ tình cảm gia đình mình, anh không thấy sao?” Cô ta cố gắng lấy lại vẻ tự tin, ánh mắt lóe lên sự nham hiểm. “Con bé nó ghét em, nó muốn em đi khỏi cái nhà này mà thôi! Nó… nó muốn chiếm hết tình yêu của anh.”
“Bịa chuyện?” Bố gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì căm phẫn. “Con bé bịa chuyện cái bụng rỗng mỗi sáng đi học? Bịa chuyện nó chỉ được uống sữa loãng, bịa chuyện những vết bầm tím trên người? Hay chuyện kinh khủng hơn, cái đêm mà con bé bị ép ‘tự vả vào miệng’ khi không nghe lời? Em nghĩ những dòng chữ trong cuốn sổ này đều là sản phẩm của một trí tưởng tượng bệnh hoạn à? Em nghĩ tôi không đọc được những gì con bé đã viết về đêm qua sao?”
Ông đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu chĩa thẳng vào Mẹ kế. Giọng ông vỡ òa, đầy đau đớn và hối hận. Mẹ kế, trước sự bùng nổ của ông, co rúm lại, vẻ tự tin hoàn toàn sụp đổ. Cô ta tái mét, không còn lời nào để phản bác. Những lời nói dối đã tan tành như bong bóng xà phòng.
Lúc này, cánh cửa phòng Vy khẽ mở. Vy, với đôi mắt sưng húp và vẻ mặt xanh xao, lặng lẽ bước ra, những bước chân nhỏ bé như muốn chìm vào thảm. Cuộc cãi vã lớn tiếng đã đánh thức cô bé.
Bố quay lại, nhìn thấy Vy. Mọi giận dữ, phẫn nộ trong ông lập tức tan biến, thay vào đó là nỗi đau xé lòng, nỗi hối hận tột cùng khi nhìn thấy con gái mình gầy gò, sợ hãi đến nhường nào. Ông vội vã chạy đến, quỳ xuống ôm lấy Vy vào lòng. Cơ thể Vy vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng vòng tay của bố đã mang lại một hơi ấm lạ thường, một sự an toàn mà Vy đã khao khát bấy lâu.
“Vy con! Bố xin lỗi! Bố xin lỗi con nhiều lắm!” Ông nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, thấm ướt mái tóc mềm của Vy. “Bố đã quá vô tâm, quá mù quáng. Bố có lỗi với con, con gái à.”
Vy khóc òa, vòng tay ôm chặt lấy bố, vùi mặt vào vai ông. Hơi ấm của bố, mùi hương quen thuộc, và lời xin lỗi chân thành đã xoa dịu những vết thương lòng của cô bé. Lần đầu tiên sau rất nhiều đêm dài, Vy cảm thấy mình được chở che, được yêu thương. Cô bé bám chặt lấy bố, như một cây non bám vào thân cây cổ thụ sau cơn bão dữ.
Bố nhẹ nhàng vuốt tóc Vy, thì thầm trong tiếng nấc. “Bố sẽ đưa con đi khỏi đây. Ngay lập tức. Chúng ta sẽ không ở lại cái nơi này thêm một phút giây nào nữa. Bố sẽ không bao giờ để con phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì nữa.” Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, nhìn thẳng vào Mẹ kế đang đứng sững sờ, bất động. “Còn cô… tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô vì những gì cô đã gây ra cho con gái tôi. Mãi mãi không bao giờ.”
Giọng ông vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một lời tuyên án. Mẹ kế như chết đứng. Cô ta nhìn hai bố con, vẻ mặt trống rỗng, không còn chút nào của sự giả tạo hay nham hiểm. Cuộc đời cô ta, trong khoảnh khắc đó, đã sụp đổ hoàn toàn. Vy nép mình vào lòng bố, cảm nhận sự an toàn bao trùm lấy mình. Cuối cùng, cô bé không còn phải một mình chống chọi với nỗi sợ hãi nữa.
***
Trong vòng tay của bố, Vy cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Tiếng nức nở của bố vẫn còn vương vấn bên tai, nhưng giờ đây, chúng không còn là tiếng khóc của sự yếu đuối, mà là âm thanh của một người cha đã tìm thấy lại lương tri, đã chọn đứng về phía con mình. Vy ngước nhìn lên, thấy bầu trời qua khung cửa sổ. Ánh nắng ban mai rực rỡ hơn mọi khi, như một lời hứa hẹn cho một khởi đầu mới. Cô bé biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những vết sẹo trong tâm hồn, những nỗi đau mà cô bé đã trải qua sẽ cần thời gian để lành lại. Nhưng giờ đây, Vy không còn đơn độc. Cô bé có bố, người đã nhận ra lỗi lầm, người đã quyết định bảo vệ cô bé bằng tất cả những gì mình có.
Mẹ kế đứng đó, một hình bóng mờ nhạt, một ký ức buồn sẽ dần phai nhạt theo thời gian. Cuộc đời Vy sẽ không còn những bữa ăn đói khát, không còn những trận đòn roi vô cớ, không còn sự sợ hãi ám ảnh mỗi đêm. Thay vào đó sẽ là tình yêu thương, là sự quan tâm, là những điều mà một đứa trẻ xứng đáng được nhận. Vy dựa vào lòng bố, cảm nhận nhịp đập của trái tim ông. Đó không chỉ là nhịp đập của sự hối hận, mà còn là nhịp đập của một tình yêu thương vừa được tìm thấy lại, một tình yêu mà Vy tin rằng sẽ đủ mạnh mẽ để chữa lành mọi vết thương, đưa cô bé đến một cuộc sống mới, an toàn và tràn đầy hy vọng.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



