Vừa về nhà sau chuyến công tác 3 tuần, tôi vội vã thân mật cùng vợ. Nhưng đúng lúc cao trào, cánh tủ đột ngột mở rộng, để lộ ra một sự thật kinh hoàng khiến tôi chết lặng, không thể cử động được…
Đã hơn mười một giờ đêm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ phòng ngủ, vẽ nên những vệt sáng lay động trên tấm thảm len màu kem. Không khí đậm đặc mùi mồ hôi sau chuyến bay dài và chút hơi men của buổi tiệc mừng công. Trọng, người đàn ông vừa trở về sau hai tuần công tác, ném vội chiếc vali da xuống góc phòng, tiếng động nặng nề như một lời tuyên bố kết thúc chuỗi ngày xa cách. Anh quay người, đôi mắt sâu thẳm, mệt mỏi nhưng ẩn chứa một ngọn lửa khao khát không thể kìm nén.
Hương, vợ anh, đã chờ sẵn trên giường, mái tóc nâu buông xõa trên chiếc gối trắng tinh. Nàng mặc một chiếc váy ngủ mỏng mảnh, thứ mà Trọng đã chọn cho nàng trong một lần ghé ngang qua Paris. Nàng biết, sau những chuyến đi dài, điều Trọng cần không phải là lời hỏi han xã giao, mà là sự xác nhận rằng cuộc sống của anh, ngôi nhà này, và người phụ nữ này, vẫn y nguyên chờ đợi anh. Nhưng trong đôi mắt nàng, Trọng không chỉ thấy sự chờ đợi, mà còn là một vẻ lạnh nhạt quen thuộc, một bức tường vô hình đã xây lên suốt những năm tháng hôn nhân.
“Hai tuần,” Trọng nói, giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và chút bực dọc không rõ nguồn gốc. Anh tiến lại gần, “Hai tuần bay đi bay về như con thoi, ăn những bữa tối một mình trong phòng khách sạn, chỉ để mang về cho em cái danh ‘Phu nhân Giám đốc điều hành’ mà em luôn muốn.” Anh khẽ cúi xuống, bàn tay thô ráp chạm vào má nàng, nhưng lời nói lại sắc lạnh như lưỡi dao, “Em có vẻ… không hề nhớ anh chút nào.”
Hương khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, không hề nhúc nhích. “Anh muốn em phải nhảy cẫng lên, hay khóc lóc vật vã? Em lớn rồi, Trọng. Hơn nữa, anh đi vì công việc của anh, vì cái tham vọng không đáy của anh, chứ không phải vì em. Danh hiệu? Anh nhầm. Cái em cần là sự ổn định, không phải cái danh hão. Chẳng lẽ anh nghĩ em sống thiếu anh thì không thở nổi?” Nàng đẩy nhẹ bàn tay anh ra, nhưng chỉ là một cử chỉ giả vờ từ chối, khơi gợi thêm sự đeo bám.
“Tất nhiên em thở được,” Trọng trả lời, một cái nhếch mép chua chát nở trên môi, “Em thở bằng tiền anh kiếm, bằng sự chăm sóc của người giúp việc anh thuê, bằng cuộc sống nhàn rỗi anh đã tạo ra. Em chỉ cần ngồi đây và… đẹp. Thế thôi. Và bây giờ, anh cần một chút ‘phần thưởng’ cho việc đã duy trì sự ‘ổn định’ đó.” Anh không cho nàng cơ hội phản kháng thêm, cúi xuống chiếm lấy đôi môi quen thuộc, một nụ hôn thô bạo, vội vã, đầy tính sở hữu hơn là tình yêu.
Sự khao khát tích tụ suốt hai tuần bùng lên mạnh mẽ, như một cơn bão dữ dội. Trọng gần như xé toạc chiếc váy ngủ trên người nàng, bàn tay anh lướt đi vội vã trên làn da mịn màng, tìm kiếm sự gần gũi và khẳng định quyền lực. Hương không chống cự, nhưng cũng không đáp lại một cách nhiệt thành. Nàng nằm im, đôi mắt mở to nhìn trần nhà, ánh mắt xa xăm như thể tâm trí nàng đang ở một nơi rất xa, không phải trên chiếc giường này, dưới thân hình người chồng đầy mệt mỏi và ham muốn.
“Đừng nhìn anh bằng cái vẻ mặt đó,” Trọng gầm gừ, sự bực bội trong lời nói gần như lấn át cả dục vọng. “Đừng giả vờ như anh đang làm phiền em, Hương. Đừng tỏ ra cao thượng như thể em đang ban phát cho anh.”
Hương quay đầu lại, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng sắc bén, đâm thẳng vào sự tự tôn của anh. “Em có nói gì đâu? Anh tự nghĩ ra rồi tự giận đấy chứ. Sao? Anh sợ em nhận ra rằng, ngoài công việc và chuyện này, anh chẳng còn gì để nói với em nữa à? Anh sợ nhận ra chúng ta chỉ là hai kẻ sống chung một nhà, chia sẻ một chiếc giường và… những nghĩa vụ hời hợt?” Nàng dừng lại, giọng nói hạ xuống, thì thầm một câu châm chọc đầy hiểm độc, “Anh đã là một Giám đốc điều hành xuất sắc, nhưng lại là một người chồng quá dự đoán.”
Lời nói của nàng như những chiếc gai nhọn đâm vào Trọng. Anh nghiến răng, sự căm phẫn và ham muốn trộn lẫn vào nhau, tạo thành một luồng năng lượng bùng nổ. Anh muốn chứng minh cho nàng thấy anh không chỉ là một người chồng “dự đoán,” anh là người duy nhất nắm giữ nàng. Anh siết chặt nàng trong vòng tay, sự mãnh liệt trong từng cử động càng lúc càng tăng cao, đẩy cảm xúc của cả hai lên đến đỉnh điểm.
Và rồi, đúng lúc khoảnh khắc cao trào sắp xảy đến, một tiếng cạch khô khốc, sắc lạnh vang lên.
Cánh tủ quần áo lớn bên cạnh giường bật mở ra.
Trọng chết đứng. Anh hoàn toàn hóa đá. Cảm xúc đang dâng trào trong cơ thể bị cắt đứt đột ngột, đau đớn và bẽ bàng hơn bất cứ lời mỉa mai nào của Hương.
Trước mắt anh, không phải một cánh cửa đóng kín, gọn gàng, mà là một thác đổ hỗn loạn. Quần áo chất đống không treo, cứ thế đổ ào ra khỏi tủ, rơi tung tóe xuống sàn nhà gỗ bóng loáng, tạo thành một đống vải vóc nhăn nhúm, đủ mọi màu sắc. Chiếc áo sơ mi trắng công tác của anh, bộ đầm dạ hội nàng mới mua, những chiếc khăn lụa mỏng manh, tất cả nằm lẫn lộn, phơi bày sự bừa bộn đến mức đáng kinh ngạc.
Không gian bỗng trở nên im lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Trọng và Hương.
Trọng từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải khuôn mặt của Hương, người vẫn đang nằm dưới thân anh. Khuôn mặt nàng không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối, chỉ có sự bình thản đến khó tin, như thể nàng đã dự liệu được khoảnh khắc này, hoặc thậm chí… cố tình sắp đặt.
Anh lùi lại, ngồi phịch xuống mép giường, ánh mắt không rời khỏi đống quần áo lộn xộn dưới sàn. Sự bẽ bàng, bực bội và thất vọng dâng lên trong lòng anh không phải vì sự gián đoạn, mà vì sự thật mà nó phơi bày.
“Em… em không treo đồ lên?” Trọng hỏi, giọng anh run rẩy, không còn chút kịch tính hay vẻ mỉa mai nào, chỉ còn sự ngờ vực thuần túy. “Sau bao nhiêu năm, em vẫn cứ như thế à, Hương? Chúng ta có người giúp việc, có tủ quần áo đắt tiền, nhưng em vẫn chọn cách chất đống chúng lại, đến mức nó bung cả cửa tủ ra?”
Hương nhẹ nhàng ngồi dậy, kéo chăn che ngang ngực. Nàng nhìn đống quần áo dưới sàn, rồi nhìn Trọng, ánh mắt đầy thách thức. “Anh muốn em phải làm gì? Phải sống như một người phụ nữ hoàn hảo mà anh vẽ ra à? Phải sống gọn gàng ngăn nắp, biết thêu thùa may vá, luôn tươi cười rạng rỡ, chờ đợi anh về và… dọn dẹp cái tủ quần áo hộ anh à?”
“Đây là nhà của em, là cuộc sống của em!” Trọng gầm lên, anh đứng dậy, bước xuống giường và giẫm chân lên chiếc áo sơ mi mới. “Em không thể cư xử tử tế với những thứ mình sở hữu được sao? Em đã là vợ anh bao nhiêu năm rồi? Em đã là chủ căn nhà này bao nhiêu năm rồi? Anh ra ngoài gánh vác cả một công ty, tạo dựng sự nghiệp, chỉ để về nhà và thấy… cái sự luộm thuộm đến kinh tởm này?”
Hương bật cười lớn, tiếng cười của nàng chua chát, vang vọng trong căn phòng. “Kinh tởm? Anh nói cái gì kinh tởm, Trọng? Cái sự bừa bộn của quần áo, hay cái sự bừa bộn trong lòng anh? Anh kiếm tiền, anh bận rộn, anh về nhà, anh đòi hỏi sự hoàn hảo, sự gọn gàng, sự quy củ, nhưng anh có bao giờ hỏi em có muốn những thứ đó không? Hay anh chỉ muốn mọi thứ trông có vẻ hoàn hảo để anh có thể tự hào với bạn bè về ‘ngôi nhà và người vợ lý tưởng’ của mình?”
Nàng bước xuống giường, điềm nhiên bước qua đống quần áo đổ nát, đứng đối diện với Trọng. “Anh nhìn vào đống đổ nát này đi,” nàng chỉ tay, “Đó chính là hình ảnh của cuộc hôn nhân của chúng ta. Anh ném tiền vào, anh chất đống mọi thứ, anh không sắp xếp, không chăm sóc, không cho chúng không gian để thở, để rồi khi có một tác động nhỏ, một sự rung chuyển nhỏ, nó sẽ bung ra và phơi bày hết sự hỗn độn bên trong. Và anh đổ lỗi cho em vì đã không… treo chúng lên!”
Sự gay cấn lúc này không còn là sự đối đầu của ham muốn, mà là sự đối đầu của hai con người đã chai sạn trong vỏ bọc hoàn hảo của hôn nhân. Trọng nhìn chằm chằm vào mắt Hương, thấy rõ sự phản kháng mãnh liệt, sự chán chường đã tích tụ thành hố sâu ngăn cách. Anh nhận ra, sự luộm thuộm của chiếc tủ không chỉ là tính cách của vợ, mà còn là một biểu tượng của cuộc đời nàng đã bị anh gói ghém, ép buộc vào một không gian chật hẹp.
“Em đang tự biện minh cho sự vô trách nhiệm của mình,” Trọng lạnh lùng đáp lại, kìm nén sự tức giận đang thiêu đốt bên trong. “Em luôn là người giỏi nhất trong việc biến sự lười biếng thành triết lý sống. Được thôi. Anh sẽ không nói đến việc đó nữa. Anh không phải là người giúp việc của em.” Anh quay lưng, định bước vào phòng tắm, muốn rửa trôi đi tất cả sự bực bội và khao khát dở dang.
“Và anh nghĩ anh là ai?” Hương hỏi, giọng nói nàng nhỏ nhưng đầy quyền lực, khiến Trọng khựng lại. “Anh nghĩ anh là người duy nhất bận rộn, người duy nhất có quyền mệt mỏi? Anh có biết, mỗi khi anh đi công tác, em phải đối phó với những lời xì xào của mọi người về việc anh gặp gỡ đối tác nữ không? Anh có biết em đã phải dẹp yên bao nhiêu cuộc khủng hoảng nhỏ trong nhà, từ việc cái máy lạnh hỏng đến việc cô giúp việc xin nghỉ, chỉ để giữ cái bề ngoài hoàn hảo cho anh đi chinh chiến không? Em cũng có công việc của riêng em, Trọng, công việc duy trì cái gia đình này theo cách anh muốn.”
Hương bước lại gần, nâng cằm Trọng lên, buộc anh phải đối diện với nàng. “Anh muốn sự gọn gàng? Anh muốn sự quy củ? Tốt. Anh có thể tự làm. Anh là người lớn. Anh là Giám đốc. Anh là người ra lệnh. Anh hãy ra lệnh cho bản thân anh dọn dẹp tủ quần áo của chính anh đi. Sau đó, anh hãy nói về sự vô trách nhiệm của người khác.”
Lời thách thức này đã đẩy Trọng vào một góc. Anh luôn là người đứng trên đỉnh, chỉ tay năm ngón, quen với việc mọi thứ tự động chạy theo quỹ đạo anh định sẵn. Việc phải tự tay dọn dẹp đống lộn xộn này, đặc biệt là đống lộn xộn của chính mình, là một sự sỉ nhục cá nhân. Nhưng đồng thời, sự bẽ bàng trước sự thật cũng đang giày vò anh.
Trọng nhìn vào mắt vợ, thấy sự kiên quyết chưa từng có. Anh thấy nàng không chỉ đang nói về quần áo, nàng đang nói về sự thiếu kết nối, thiếu san sẻ, và sự ngột ngạt mà anh đã áp đặt lên nàng dưới danh nghĩa “người chồng thành đạt”.
“Em muốn anh làm gì?” Trọng cuối cùng cũng hỏi, giọng anh đã dịu xuống, sự tức giận biến thành một sự mệt mỏi sâu sắc hơn. “Em muốn anh ngồi xuống đây, giữa đống lộn xộn này, và trò chuyện về cảm xúc à? Em muốn phá hủy cái đêm đầu tiên anh về nhà chỉ vì… một cái tủ quần áo?”
“Không,” Hương lắc đầu, “Em muốn anh nhìn thấy. Nhìn thấy em. Nhìn thấy chúng ta. Đây không phải là phá hủy, đây là xây dựng lại. Anh muốn cao trào? Anh muốn kết thúc có hậu? Vậy thì hãy bắt đầu từ sự thật.”
Nàng quỳ xuống sàn, giữa những chiếc áo và váy. Nàng bắt đầu nhặt lên một chiếc áo sơ mi của Trọng. “Anh nhìn xem. Áo này bị nhăn rồi. Anh sẽ không mặc nó đi họp được. Anh sẽ vứt nó vào máy giặt, đúng không? Anh sẽ không bao giờ nghĩ đến việc ủi nó, đúng không? Đó là công việc của người khác.”
“Em đang nói chuyện vặt vãnh,” Trọng nói, nhưng anh cũng quỳ xuống theo, cảm thấy mình bị hút vào trò chơi nguy hiểm này.
“Vặt vãnh à?” Hương ngước nhìn anh, đôi mắt nàng rưng rưng. “Anh luôn nghĩ những gì em làm là vặt vãnh. Việc ủi đồ, việc nấu bữa sáng, việc lên kế hoạch cho bữa tiệc của mẹ anh, việc nhớ sinh nhật các đối tác của anh… Tất cả đều là vặt vãnh trong mắt anh. Nhưng chúng là những thứ duy trì cái ‘thành đạt’ của anh đấy. Và em mệt mỏi vì phải tự mình duy trì tất cả.”
Trọng nhìn chiếc áo trong tay nàng, rồi nhìn vào đống quần áo hỗn độn. Anh nhìn thấy sự cô đơn của nàng, sự phản kháng thầm lặng của một người phụ nữ bị giam cầm trong chiếc lồng son. Sự bừa bộn này không phải là sự lười biếng, mà là một tiếng kêu cứu, một lời tuyên bố rằng: Tôi không thể làm mọi thứ hoàn hảo theo ý anh nữa.
“Anh xin lỗi,” Trọng nói, lời nói thốt ra khô khốc, khó khăn hơn cả một bài phát biểu trước hội đồng quản trị. “Anh đã quá… tập trung vào việc tạo ra một cuộc sống, mà quên mất rằng anh cần phải sống cuộc sống đó cùng em. Anh đã biến em thành một phần của bộ sưu tập thành công của mình, chứ không phải là một người bạn đời.”
Hương im lặng, nàng chỉ đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay anh một chiếc cà vạt lụa màu xanh navy mà anh thường dùng. “Đây là chiếc cà vạt anh đeo trong lần thăng chức đầu tiên. Em giữ nó. Em vẫn giữ tất cả. Chỉ là… em không còn đủ sức để sắp xếp chúng vào đúng vị trí hoàn hảo nữa.”
Trọng hiểu. Anh hiểu rằng sự hỗn độn này không cần một người giúp việc, nó cần một người chồng.
Anh bắt đầu nhặt quần áo, không phải với sự bực bội, mà với sự chậm rãi, cẩn trọng. Anh gấp lại chiếc áo len của nàng, xếp chiếc quần tây của mình. Hương cũng làm theo, cả hai không nói thêm lời nào, chỉ có tiếng sột soạt của vải vóc và tiếng thở đều đặn.
Giữa đống lộn xộn, Trọng tìm thấy một chiếc hộp nhỏ màu đỏ. Anh mở nó ra. Bên trong là một bức ảnh cũ của hai người, chụp từ thời đại học, cả hai đều cười toe toét, vô tư lự.
“Em luôn giấu nó ở đó,” Hương thì thầm, “Đó là kho báu của em, nhưng em không thể treo nó lên tường được. Nó không… hợp với phong cách tối giản mà anh muốn.”
Trọng cầm bức ảnh, cảm giác như nắm lấy cả một phần đời đã bị anh cố tình lãng quên. Anh đã quá tập trung vào cái hoàn hảo, cái bề ngoài, mà đánh mất đi sự chân thật, ấm áp ban đầu.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Hương. Đôi mắt anh không còn vẻ kiêu ngạo hay mỉa mai, chỉ có sự ăn năn. “Anh đã sai. Anh đã biến căn nhà này thành công ty, và biến em thành một nhân viên hoàn hảo không lương. Anh sẽ… anh sẽ dọn cái tủ này. Và sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu lại. Không phải bằng một chuyến đi công tác hay một dự án mới, mà bằng việc cùng nhau đi mua một chiếc móc áo mới. Chúng ta sẽ làm lại từ những điều nhỏ nhặt nhất.”
Hương mỉm cười, nụ cười thật lòng, không còn sự chua chát. “Anh có chắc không? Sáng mai anh có cuộc họp quan trọng mà.”
“Thành công vĩ đại nhất của anh, là em,” Trọng nói, lời nói chân thành, chạm đến trái tim nàng. “Nếu anh không giữ được cái nhà này ngăn nắp, thì làm sao anh giữ được cả một công ty?” Anh vươn tay, chạm nhẹ vào tóc nàng. “Chúng ta sẽ cùng nhau, Hương. Anh sẽ không bao giờ để em một mình giữa đống hỗn độn nữa.”
Sự kết nối đã trở lại, không phải bằng sự khao khát thể xác vội vã, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Giữa đống quần áo đổ nát, họ tìm thấy nhau. Mặc dù vẫn còn sự bừa bộn dưới sàn, nhưng trong lòng cả hai, mọi thứ đã bắt đầu được sắp xếp lại.
Trọng nhẹ nhàng kéo Hương lại gần, lần này, nụ hôn của anh không còn là sự sở hữu, mà là sự hối lỗi và trân trọng. Hương đáp lại nụ hôn đó một cách nhiệt thành, cảm thấy bức tường băng giá trong lòng đã tan chảy. Họ nằm xuống, giữa những chiếc áo sơ mi và váy vóc chưa kịp dọn, nhưng lòng họ đã thấy bình yên.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu. Trọng ôm chặt lấy vợ, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại của nàng. Anh thì thầm: “Anh yêu em, và anh yêu cả cái sự luộm thuộm không hoàn hảo này của em.”
Hương tựa đầu vào ngực anh, khẽ khàng đáp lại: “Anh yêu em vì điều đó, hay anh đang học cách chấp nhận nó?”
Trọng bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy mình thực sự ở nhà. “Anh đang học. Và anh tin, chúng ta sẽ hoàn hảo theo cách của riêng mình, Hương ạ.”
Và đêm đó, giữa một căn phòng còn ngổn ngang quần áo, họ đã tìm thấy cao trào thực sự của cuộc hôn nhân: sự thấu hiểu và chấp nhận.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




