Long vẫn luôn tự hào mình là một người đàn ông “chặt chẽ”. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, giữ được tiền mới là khó. Lương anh 25 triệu, nhưng Long chỉ đưa vợ đúng 5 triệu mỗi tháng để lo chi tiêu cho cả gia đình 5 người: Long, vợ, 3 đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn.
Nhiều người bảo Long keo kiệt, nhưng anh gọi đó là “quản trị rủi ro”. Lan chỉ ở nhà nội trợ, không làm ra tiền thì phải biết căn cơ. Để tránh việc cô ấy “múa tay trong bị” hoặc lén lút tuồn tiền về cho bố mẹ đẻ ở quê – vốn nổi tiếng là nghèo rớt mồng tơi – nên anh thiết quân luật vô cùng hà khắc.
Mỗi tối, Lan phải đưa chồng xem cuốn sổ chi tiêu. “Hôm nay mua 5 lạng thịt, sao giá lại nhích lên 2 ngàn? Rau muống hôm qua 5 ngàn nay lại 7 ngàn à?” – Long soi từng con số. Lan chỉ cúi đầu, giọng lí nhí: “Anh ơi, giá cả thị trường lên xuống, 5 triệu cho 5 người thực sự là…” “Thực sự là do em không biết đi chợ!” – Long gạt phắt đi. “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm. Em đừng hòng bớt xén đồng nào mang về ngoại. Nhà bên ấy nghèo thì nghèo thật, nhưng tiền của tôi là mồ hôi nước mắt, không phải vỏ hến.”
Lan im lặng. Sự im lặng cam chịu ấy khiến anh càng đắc ý, tin rằng mình đã nắm đằng chuôi. Suốt 3 năm trời, anh thấy mâm cơm vẫn có thịt, con cái vẫn có sữa uống (dù là loại rẻ tiền), mẹ anh vẫn được chăm sóc. Long hả hê nghĩ: “Đấy, 5 triệu là dư sức, chẳng qua các bà vợ hay vẽ vời.”
Biến cố xảy ra vào dịp giỗ đầu ông nội vợ. Bình thường Long rất ngại về quê vợ vì sợ cảnh nhà tranh vách đất, sợ họ hàng bên ấy vay mượn. Nhưng lần này là giỗ đầu, anh buộc phải về để giữ thể diện.
Trên đường đi, anh dặn đi dặn lại vợ: “Về đấy cấm có sĩ diện mà mua sắm hoang phí. Anh đưa em 500 nghìn mua hoa quả thắp hương thôi đấy. Đừng có thấy ai than nghèo kể khổ mà móc ví ra.” Lan ngồi ghế phụ, mắt nhìn xa xăm, chỉ khẽ gật đầu: “Em biết rồi.”
Chiếc xe bon bon về vùng quê nghèo xác xơ trong ký ức của Long. Nhưng khi xe rẽ vào con đường làng quen thuộc, anh bắt đầu thấy lạ. Đường bê tông phẳng lì, rộng thênh thang. Và khi đến đúng vị trí mảnh đất của bố mẹ vợ, Long đạp phanh cháy đường, mắt trợn ngược, suýt nữa thì ngất xỉu ngay trên vô lăng.Căn nhà cấp 4 dột nát ngày xưa đã biến mất. Thay vào đó là một tòa biệt thự sân vườn bề thế, to nhất cái làng này. Cổng đúc đồng vàng rực, hòn non bộ chảy róc rách, sân lát đá tự nhiên bóng loáng. Một chiếc ô tô bán tải đời mới đậu chễm chệ trong sân. “Em… em chỉ đường nhầm à?” – Long lắp bắp. Lan tháo dây an toàn, bình thản đáp: “Không nhầm đâu anh. Nhà bố mẹ đấy.”
Long bước xuống xe như người mộng du. Bố vợ anh, người đàn ông quanh năm lam lũ, giờ mặc bộ quần áo là lượt, đang cười nói rôm rả với thợ làm vườn. Thấy Long, ông vẫy tay: “Vợ chồng thằng Hùng về rồi đấy à! Vào đây, vào đây uống nước“. Bước vào phòng khách, Long choáng ngợp bởi bộ bàn ghế gỗ hương chạm trổ rồng phượng trị giá cả trăm triệu. Đầu óc ông quay cuồng với một suy nghĩ duy nhất: Tiền ở đâu ra?
Cơn giận bùng lên dữ dội. Long kéo tay Lan vào góc bếp, rít lên qua kẽ răng: “Cô… cô giỏi lắm! Cô lấy tiền của tôi tuồn về đây xây biệt thự đúng không? 5 triệu một tháng, cô bớt xén kiểu gì mà xây được cái cơ ngơi này? Hay cô ăn cắp sổ tiết kiệm của tôi?”
Long định giơ tay tát vợ vì cảm giác bị phản bội, bị dắt mũi suốt bao năm qua. Nhưng Lan không còn cúi đầu như mọi khi. Cô ấy hất tay anh ra, ánh mắt sắc lẹm chưa từng thấy. “Anh nghĩ cái gì vậy Hùng?” – Lan cười nhạt, nụ cười đầy chua chát. “Anh nghĩ 5 triệu của anh to lắm sao? 5 triệu nuôi 5 miệng ăn, đến mua mớ rau còn phải đắn đo, anh nghĩ tôi lấy đâu ra dư mà xây biệt thự tiền tỷ?”
“Thế tiền ở đâu? Đừng nói là bố cô trúng số!” – Long gào lên. Lan rút điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng và đưa ra trước mặt tôi. Tôi hoa mắt khi nhìn thấy số dư dài dằng dặc những con số 0. “Đây là tiền của tôi, Hùng ạ.”
Long sững sờ. Lan tiếp tục, giọng đanh thép: “Anh nghĩ tôi ở nhà chỉ biết nấu cơm rửa bát à? 3 năm nay, đêm nào anh ngáy ngủ, tôi cũng thức làm việc. Tôi nhận dịch thuật tài liệu nước ngoài, đầu tư chứng khoán và kinh doanh online hàng xách tay cao cấp. Tôi kiếm gấp 5, gấp 10 lần lương của anh!”
Long há hốc mồm, không thốt nên lời. “Tôi nhịn nhục cầm 5 triệu của anh, ghi chép từng cọng hành, củ tỏi vào cái cuốn sổ nát ấy là vì tôi muốn giữ thể diện cho anh, muốn xem anh có chút lương tâm nào với vợ con không. Nhưng anh càng ngày càng quá quắt. Số tiền này tôi biếu bố mẹ dưỡng già, xây nhà để họ nở mày nở mặt. Còn cái nhà 5 miệng ăn kia, 3 năm nay nếu không có tiền riêng của tôi bù vào, thì anh và mẹ anh đã ăn cháo loãng từ lâu rồi!”
Từng lời của Lan như gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt tôi. Bố vợ lúc này đi vào, ông không quát mắng, chỉ vỗ vai tôi, giọng trầm ngâm nhưng đầy sức nặng: “Con ạ, đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Nhưng nếu thằng đàn ông mà đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành, thì cái tổ ấy nó lạnh lẽo lắm. Cái nhà này là con Lan nó bỏ tiền ra 100%, bác không xin của con một đồng nào đâu.”
Long đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng, nhìn người vợ mà mình vẫn coi thường, khinh rẻ bấy lâu nay. Hóa ra, người “ăn bám” thực sự trong gia đình, người ngu ngốc và ảo tưởng nhất, lại chính là tôi.
Bữa giỗ hôm đó, mâm cao cỗ đầy, sơn hào hải vị nhưng Long nuốt không trôi. Cầm ly rượu trên tay mà tôi thấy đắng ngắt. Nhìn sang Lan đang cười nói tự tin với họ hàng, tôi biết, vị thế của Long trong mắt cô ấy, và trong chính căn nhà của mình, đã sụp đổ hoàn toàn. Căn biệt thự to nhất làng sừng sững trước mắt như một tấm bia mộ chôn vùi sự kiêu ngạo của Long. Anh đã mất đi sự tôn trọng của vợ, không phải vì nghèo, mà vì Long đã để đồng tiền che mờ đi tình nghĩa phu thê.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




