Ngày tôi quyết định ly hôn, tôi không còn cảm xúc gì với chồng nữa. Chỉ muốn lấy giấy kết hôn, vài giấy tờ tài sản, làm cho xong.
Chồng tôi đi công tác xa, két sắt đặt trong phòng làm việc của anh ta. Tôi biết mật khẩu vì trước kia từng cần lấy sổ đỏ.
Tôi mở két.
“RÀO”
Một tập hồ sơ rơi xuống sàn. Tôi cúi xuống nhặt lên, thì bất ngờ một tập phong bì dày cộp trượt ra theo.
Tò mò, tôi mở nó.
Tôi chưa bao giờ tin có cảm giác tim rơi xuống dạ dày cho đến giây phút ấy.
Trong phong bì là hàng trăm tấm ảnh, phân loại theo từng năm, từng tháng…
Mỗi bức đều là tôi, đang ngủ, nhưng là ngủ trong… phòng tắm.
Không phải một lần. Mà nhiều lần.
Các góc chụp rất thấp, nghiêng, như từ một góc khuất… như thể ai đó lén đặt camera.
Tôi run rẩy lật từng tấm.
Và rồi đến tấm thứ 37, tôi bủn rủn tay chân, toàn thân lạnh buốt:
Trên góc ảnh, tôi thấy một miếng gạch bể hình tam giác trên tường.
Không phải ở khách sạn.
Không phải ở nhà tôi.
Đó là…
nhà mẹ chồng.
Cái phòng tắm bên tay trái, gần bếp.
Cái góc gạch đó… tôi nhớ rất rõ.
Vì chính tôi là người từng trượt chân, quệt phải nó cách đây 4 năm.
Vậy thì…
Vì sao tôi đang ngủ trong phòng tắm nhà mẹ chồng?
Ai bế tôi đến đó?
Và ai chụp những bức ảnh này?
Tôi còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì một bức ảnh khác rơi khỏi phong bì, mặt úp xuống sàn.
Tôi nhặt lên.
Mặt sau bức ảnh có ghi một dòng chữ run rẩy:
“Lần thứ 12. Cô ấy không nhớ gì cả.”
Tôi buông bức ảnh, hai tai ù đi.
Không chỉ là chụp lén.
Không chỉ là biến thái.
Mà là ai đó đã khiến tôi bất tỉnh – nhiều lần – và đưa vào phòng tắm để chụp ảnh.
Tôi run run mở thêm tập cuối cùng… bên trong có một tờ giấy A4 gập làm ba.
Khi mở ra, tôi choáng váng đến ngồi phịch xuống đất.
Đó là bản in từ camera an ninh:
Một bóng người đội mũ trùm đầu… đang bế một người phụ nữ bất tỉnh – là tôi – đi ngang qua sân, hướng vào cửa sau nhà mẹ chồng.
Phía dưới có dòng chữ:
“Giao cho bà lần này. Đừng để con dâu phát hiện.”
Ký tên: chính chồng tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào cạnh bàn, tim đập thình thịch đến mức tưởng như nghe rõ từng nhịp. Không khí trong phòng làm việc đặc quánh, mùi gỗ cũ và giấy tờ làm tôi buồn nôn. Tôi cố hít thở, nhưng càng hít càng thấy lạnh.
Tôi hiểu rồi.
Những bức ảnh đó không phải để thỏa mãn bệnh hoạn.
Chúng là… bằng chứng.
Tôi lật lại những phong bì, lần này không còn hoảng loạn nữa mà là một nỗi sợ tỉnh táo, sắc lạnh. Trên mỗi phong bì đều có ghi chú bằng bút bi: ngày tháng, địa điểm, tình trạng của tôi.
“Ngủ sâu – không phản ứng.”
“Không nhớ gì sáng hôm sau.”
“Đã cho uống đủ liều.”
Tôi run lên khi nhận ra:
Ai đó đang theo dõi phản ứng của tôi.
Họ đang kiểm tra xem tôi có nghi ngờ không. Có nhớ không. Có kể với ai không.
Và rồi tôi hiểu vì sao những bức ảnh luôn là phòng tắm.
Không phải vì tiện.
Mà vì phòng tắm là nơi không có camera an ninh, là nơi dễ dựng lên một câu chuyện nếu tôi tỉnh lại:
– “Em say rượu, nôn mửa.”
– “Em mệt quá, ngủ quên trong đó.”
– “Mẹ thấy con nằm đó nên để yên.”
Tôi nhớ lại những lần mình tỉnh dậy với đầu đau như búa bổ, cổ họng khô khốc, người rã rời. Tôi từng tự trách mình yếu, mình nhạy cảm, mình làm quá. Tôi từng tin lời chồng:
“Chắc em bị tụt huyết áp.”
“Em làm việc căng thẳng quá thôi.”
Tôi nhớ những ly nước mẹ chồng đưa, luôn là buổi tối.
“Uống đi con, cho dễ ngủ.”
Tôi nhớ ánh mắt bà nhìn tôi khi tôi gật gù—không phải lo lắng, mà là… chờ đợi.
Tôi nôn thốc nôn tháo vào thùng rác trong phòng làm việc.
Tôi buộc mình phải đứng dậy. Phải xem hết. Phải biết lý do.
Trong tập cuối cùng, phía sau tờ in camera là một xấp email in ra. Tôi nhận ra ngay địa chỉ người gửi: chồng tôi.
Tiêu đề email khiến tay tôi cứng đờ:
“Tình trạng tiến triển – Con dâu không nghi ngờ.”
Tôi đọc, từng dòng như dao cứa:
“Cô ấy tin mẹ. Vẫn uống thuốc đều.
Chụp đủ ảnh như bà dặn.
Lưu trữ theo thứ tự để sau này nếu có chuyện, chúng ta còn có cái mà nói.”
Một email khác, cách đó hai tháng:
“Bà yên tâm. Nó hiền, không để ý tiểu tiết.
Nếu sau này cần chứng minh nó có vấn đề thần kinh hoặc hay mộng du, số ảnh này đủ rồi.”
Tôi phải bám vào bàn để không ngã.
Vậy là tôi hiểu.
Họ không chỉ làm tôi bất tỉnh.
Họ đang xây dựng một hồ sơ tâm lý giả cho tôi.
Những bức ảnh ngủ trong phòng tắm.
Những ghi chú “không nhớ gì”.
Những lần tôi lảo đảo, mệt mỏi, mất trí nhớ ngắn hạn.
Tất cả là để chuẩn bị cho một ngày nào đó, khi tôi lên tiếng—
họ sẽ nói tôi có vấn đề.
Họ sẽ nói tôi hoang tưởng.
Họ sẽ nói tôi không đáng tin.
Và tôi chợt nhớ ra một chi tiết khiến toàn thân tôi tê liệt.
Ba tháng trước, khi tôi lần đầu tiên đề cập đến chuyện ly hôn, mẹ chồng tôi đã nói, giọng rất nhẹ:
“Hay là… con đi khám tâm lý thử đi. Dạo này mẹ thấy con hay quên, hay mệt.”
Lúc đó tôi còn cười. Tôi còn xin lỗi vì làm bà lo.
Tôi là kẻ ngốc.
Tôi gom toàn bộ hồ sơ, chụp lại bằng điện thoại, gửi ngay cho một người duy nhất tôi tin lúc này—một người bạn làm luật sư hình sự. Tôi không viết dài dòng, chỉ gõ đúng một câu:
“Nếu tôi biến mất hoặc bị đưa đi giám định tâm thần, đây là lý do.”
Gửi xong, tôi khóa két sắt lại y như cũ.
Tôi không khóc. Không hét.
Tôi biết, từ giây phút này, tôi không còn là người vợ muốn “làm cho xong thủ tục ly hôn” nữa.
Tôi là người đang sống sót.
Và tôi cũng biết một điều rất rõ:
Chồng tôi đi công tác xa…
nhưng mẹ chồng thì vẫn đang ở nhà.
Tối nay, bà sẽ lại gõ cửa phòng tôi.
Lại mang theo một ly nước ấm.
Lại mỉm cười hiền hậu.
Và bà sẽ không biết rằng—
Lần này, tôi sẽ không uống.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




