Vợ tôi không phải người quá chỉn chu sạch sẽ nên đôi lúc bị bố mẹ tôi c:hê lư:ời, c:hê nhà bẩn, nhưng tôi hiểu cho cô ấy

Vợ tôi nói câu đó rồi quay đi, nhưng tôi thấy rõ đôi vai cô ấy run lên vì ấm ức. Tôi biết năm nào cũng vậy, cô ấy đều tủi thân, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy buông một câu đầy quyết tâm như thế.

Tôi nghĩ cô ấy chỉ nói cho hả giận, ai ngờ đến sát ngày giỗ thật, vợ tôi không hề nhắc gì đến chuyện đi chợ, cũng không chuẩn bị bất kỳ món nào như mọi năm. Buổi chiều hôm trước, tôi hỏi:

“Em có cần anh chở đi siêu thị không?”

Cô ấy chỉ đáp tỉnh bơ:

“Không. Năm nay ai làm thì người đó tự chuẩn bị.”

Tôi nghe mà lạnh cả người.

Đúng 7 giờ sáng ngày giỗ, bố mẹ tôi, mấy ông chú bà bác đã ngồi lố nhố trong sân, ai cũng tưởng vợ tôi đang nấu nướng trong bếp như mọi năm. Tôi pha trà tiếp khách, trong lòng thấp thỏm.

Bước vào bếp… trống trơn.

Không một cái nồi, không một bó rau, không tiếng dao thớt. Vợ tôi đang ngồi trên bàn ăn, ăn bánh mì và xem điện thoại, còn thản nhiên hơn cả tôi.

Bố tôi từ ngoài đi vào, cau mày:

“Ơ, sao chưa thấy cháu nó nấu nướng gì? Gần trưa rồi đấy.”

Vợ tôi đặt miếng bánh xuống, lịch sự nhưng dứt khoát:

“Năm nay con không làm. Con nói với anh ấy từ đầu rồi ạ.”

Không khí lập tức đặc quánh.

Mẹ tôi sầm mặt lại:

“Thế ai làm? Giỗ chạp trong nhà mà con dâu ngồi không thế này à?”

Vợ tôi bình tĩnh lạ thường:

“Dạ, giỗ ông bà thì mọi người cùng làm ạ. Chứ năm nào cũng có một mình con từ 5 giờ sáng đến trưa, mà vẫn bị nói món nhạt món mặn… Con xin lỗi, nhưng năm nay con nghỉ.”

Bà con họ hàng bắt đầu xì xầm. Mấy chị dâu khác liếc nhau, mặt đỏ bừng nhưng không ai hé răng xin làm giúp.

Bố tôi đập mạnh cái ấm nước xuống bàn bếp:

“Nhà này chưa bao giờ có chuyện con dâu cãi! Bao năm nay cái nếp nó thế rồi!”

Tôi định đứng ra nói đỡ, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì chuyện bất ngờ xảy ra:

Ngay lúc ấy, cửa chính bật mở. Một người bước vào—đó là chị cả của tôi, người đã đi nước ngoài 8 năm không về, luôn gửi tiền về nhưng chưa từng xuất hiện trong bất kỳ ngày giỗ nào. Chị kéo vali vào, nhìn cảnh tượng trong bếp, mỉm cười nhạt:

“Mọi người cãi nhau chuyện nấu giỗ à? Ờ, tốt quá. Vì em về đây hôm nay để nói một chuyện liên quan đến… di chúc của bố.”

Tất cả im phăng phắc.

Và chị tôi đặt một tờ giấy xuống bàn, bình tĩnh nói:

“Bố đã đổi di chúc từ ba tháng trước. Và nguyên nhân… liên quan trực tiếp đến cách đối xử với vợ của thằng Huy.”

Cả nhà nín thở.

Còn tôi… tôi đến lúc đó mới biết, ba tháng trước chính bố tôi từng chứng kiến một chuyện trong bếp mà ông chưa bao giờ kể lại cho ai.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang