Tối đó cả nhà không ai ngủ. Tôi trằn trọc hết lật bên này lại nghiêng bên kia. Điện thoại tôi liên tục sáng lên vì em gái nhắn:
“Anh ơi, 400 triệu giờ em lấy đâu ra… xe cũng vừa sang tên rồi… Hay để em bán lại?”
Tôi nhìn tin nhắn mà ruột gan rối như tơ vò. Bán lại? Bán ai mà kịp trong hai ngày? Chưa kể bán lại thì lỗ ít nhất vài chục triệu, em gái tôi biết trông vào đâu?
Sáng hôm sau, tôi đem chuyện nói lại với vợ. Cô ấy chỉ lạnh nhạt:
“Tôi không quan tâm. Anh làm gì làm, tôi nói rồi: hai ngày.”
Tôi lặng người. Đây không còn là sự giận hờn thông thường nữa—mà là một tối hậu thư.
Ngày thứ nhất, tôi chạy khắp nơi. Gọi bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng bên ngoại… không ai kham nổi số tiền lớn như vậy. Tôi nuốt tự ái, gọi cho mẹ.
Mẹ tôi nghe xong, thở dài:
“Mẹ chỉ có sổ tiết kiệm 200 triệu. Nhưng lấy sổ ra lúc này là mẹ hết sạch. Con tính kỹ đi.”
Tôi im lặng rất lâu. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy giữa vợ và gia đình ruột thịt là một bức tường không thể bước qua.
Ngày thứ hai, vợ tôi không đi làm. Cô ấy ngồi ở phòng khách, trước mặt là hai cái vali đã kéo sẵn. Con trai ngồi sát bên, mắt đỏ hoe.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
“Em làm gì thế?” – tôi hỏi.
Vợ không nhìn tôi, chỉ nói:
“Anh có thể bảo vệ em gái. Em thì bảo vệ con.”
Tôi sững người.
“Em định… bế con về ngoại?”
Cô ấy quay lại, nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt đã sưng đỏ vì mất ngủ:
“Nếu nhà này tiếp tục coi em và con là người ngoài, thì chúng em sẽ trở thành người ngoài thật.”
Câu nói ấy như nhát dao đâm thẳng vào ngực.
Đúng lúc không khí căng như dây đàn, cửa mở ra. Em gái tôi đứng ở ngưỡng cửa—trên tay cô ấy là một túi nylon trong suốt, bên trong có xấp tiền đủ 400 triệu bọc gọn gàng.
Vợ tôi nhìn thấy, lập tức sững sờ.
Tôi kinh ngạc:
“Sao… sao em có tiền? Em bán xe rồi à?”
Em gái tôi lắc đầu, đôi mắt hoe đỏ, giọng nghẹn:
“Không… sáng nay em đi vay. Nhưng không phải vay ngân hàng. Là vay… người mà anh không ngờ được.”
Mẹ tôi giật mình hỏi:
“Ai cho con vay số tiền lớn vậy?”
Em gái cúi đầu, rồi nói chậm rãi từng chữ:
“Vợ anh. Chị đã chuyển trước cho em từ tối hôm qua rồi. Và chị dặn em sáng nay mang đến đúng giờ… để anh tự nhìn thấy.”
Cả căn nhà chết lặng.
Tôi quay sang nhìn vợ—cô ấy vẫn ngồi đó, bình thản đến đáng sợ, như thể đã chờ khoảnh khắc này từ lâu.
“Em… em làm vậy để làm gì?” – tôi hỏi.
Vợ khẽ nhếch môi, một nụ cười không vui:
“Để xem trong cuộc hôn nhân này, ai mới là người thật sự ích kỷ.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




