Ra khỏi tòa chồng chỉ tay qu//át vợ đang bế con: “Rời th//ằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch//ế/t đ//ói sớm”, để rồi 2 phút sau ch//ết đứng khi thấy bố vợ lái chiếc xe 5 tỷ đỗ ngay trước mặt. Ông bước xuống xe ôm bao tiền đặt trước mặt con gái và cháu: “Bố mang cho 2 mẹ con 10 tỷ đây”….
Cánh cổng sắt nặng nề của tòa án khép lại sau lưng, tạo nên một tiếng “két” chói tai như c//ứa vào tâm can. Nắng chiều gay gắt đổ xuống mặt đường nhựa, bốc lên cái nó/ng hầm hập, ngột ngạt như chính cuộc hôn nhân mà Lan vừa đặt bút chấm dứt.
Trên tay Lan là bé Bống mới hơn một tu//ổi, đang ngơ ngác nhìn mẹ. Đôi mắt con b/é to tròn, ngây thơ, chưa hiểu rằng từ hôm nay, thế giới của nó sẽ khuyết đi một mảnh ghép mang tên “bố”. Lan siết chặt con vào lòng, hít một hơi thật sâu để ngăn nước mắt trào ra. Cô không muốn khóc, ít nhất là không phải trước mặt người đàn ông kia.
Hùng bước ra ngay sau cô trên môi là nụ cười nửa miệng đầy vẻ kh/inh kh/ỉnh. Hắn chỉnh lại chiếc cà vạt, nhìn Lan như nhìn một sinh vật h/ạ đẳng vừa b/ị đá ra khỏi vương quốc của hắn:”Đi nhanh cho khuất mắt tôi,” Hùng gằn giọng, tiếng cười nhạt thếch vang lên. “Cô tưởng ký đơn xong là được giải thoát à? Không đâu, đị//a ng//ục của cô bây giờ mới bắt đầu.”
Lan quay lại, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: – “Anh Hùng, chúng ta đã xong rồi. Tài sản chia đôi theo phán quyết, quyền nuôi con thuộc về tôi. Anh đừng gây sự nữa.” Hùng cười lớn, tiếng cười vang vọng cả một góc phố khiến mấy người đi đường phải ngoái nhìn. Hắn bước tới gần, dí ngón tay trỏ vào trán Lan, đẩy nhẹ một cái đầy khiêu khích: “Chia đôi? Cô nghĩ mấy đồng bạc lẻ tòa chia cho cô đủ để sống ở cái đất thành phố này sao? Cô nhìn lại mình đi. Một đứa đà/n b/à qu/ê mù/a, không bằng cấp, bao năm nay chỉ biết r/u r/ú xó bếp, ngửa tay xin tiền tôi từng xu. Giờ đòi tự lập?”
Hắn cúi xuống, ghé sát mặt Lan, nghiến răng rít lên từng chữ, giọng điệu ca/y nghi/ệt đến tận cùng: – “Rời thằ//ng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch///ết đ//ói sớm! Để tôi chống mắt lên xem, không có tiền của thằng Hùng này, cô lấy gì mua sữa cho con hay lại dắt nhau về quê chăn vịt?”
Lan lùi lại một bước, tránh xa hơi thở nồng nặc m//ùi thu//ốc l//á và sự ngạo mạn của hắn.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




