Ba bố con anh Thành được vớt từ ngoài sông lên vào một buổi chiều mưa tầm tã.
Người ta đưa họ về nhà trong tiếng thở dài xót xa của cả xóm.
Anh Thành nằm bất động trên chiếc phản gỗ giữa nhà.
Hai đứa con trai song sinh, mới 6 tuổi, được đặt nằm hai bên.
Ai cũng khóc.
Ai cũng lắc đầu.
– Khổ thân thằng Thành…
– Vợ bỏ, nuôi con một mình, chắc quẫn quá nên mới dại dột…
– Tội hai đứa nhỏ, chưa kịp lớn đã…
Mọi ánh mắt đều quay sang tôi.
“Tại nó cả.”
Họ nói tôi là người yêu cũ của anh Thành.
Là người đã rời đi, để lại anh một mình với hai đứa trẻ.
Mẹ anh khóc ngất, vừa đấm ngực vừa gào:
– Nếu mày không bỏ nó… thì gia đình tao đâu ra nông nỗi này!
Tôi đứng chết lặng.
Tôi không cãi.
Vì lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một chi tiết duy nhất khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.
SỢI DÂY THỪNG
Khi người ta kéo anh Thành lên bờ, tôi là người đứng gần nhất.
Giữa bàn tay anh, vẫn nắm chặt một sợi dây thừng cũ.
Không phải dây trôi dạt.
Không phải dây buộc thuyền.
Mà là dây thừng loại dùng để kéo lưới, đầu dây đã sờn, có vết cắt mới.
Điều đáng sợ nhất là…
👉 Sợi dây đó được buộc vòng qua cổ tay hai đứa nhỏ.
Nếu là tự tử…
Không một người cha nào trói tay con mình trước khi chết.
Tôi run lên.
Nhưng không ai để ý.
MỘT CHI TIẾT KHÔNG AI NGHE
Tối hôm đó, khi mọi người còn đang bàn chuyện lo hậu sự, tôi lặng lẽ đến bên anh Thành.
Tôi gỡ sợi dây ra.
Ở đầu dây, có vết bùn khô và mùi dầu máy.
Tôi nhớ rất rõ.
Cách đây 2 tuần, anh Thành từng gọi cho tôi trong đêm, giọng hoảng loạn:
– Em ơi… nếu có chuyện gì xảy ra với anh… đừng tin là anh tự làm.
– Có người muốn lấy mảnh đất ven sông…
Tôi hỏi là ai, anh không kịp nói thì cúp máy.
Hôm sau tôi gọi lại, thuê bao không liên lạc được.
SỰ THẬT DẦN LỘ DIỆN
Sáng hôm sau, tôi mang sợi dây lên trình công an xã.
Ban đầu họ còn thờ ơ.
Cho đến khi tôi nói một câu:
“Nếu là tự tử, vì sao tay anh ấy còn nắm dây?”
“Và vì sao dây buộc tay hai đứa nhỏ?”
Công an bắt đầu kiểm tra lại hiện trường.
Họ phát hiện:
-
Dưới chân cầu có vết bánh xe tải nặng
-
Trên bờ sông có dấu giằng co
-
Trong phổi hai đứa trẻ không có nhiều nước
👉 Chúng đã bất tỉnh trước khi rơi xuống sông.
Không phải nhảy.
Là bị ném.
CHUYỆN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN
Ba ngày sau, sự thật được phanh phui.
Một nhóm người làm cho doanh nghiệp khai thác cát trái phép muốn chiếm mảnh đất ven sông của anh Thành.
Anh không bán.
Đêm đó, họ kéo đến.
Anh Thành dùng sợi dây trói tay hai con vào người mình —
không phải để chết cùng…
Mà để bơi thoát, giữ con không bị cuốn đi trong bóng tối.
Nhưng họ quá đông.
Anh bị đánh đến bất tỉnh.
Hai đứa nhỏ bị ngạt trước.
Cả ba bị ném xuống sông để dựng thành hiện trường tự tử.
KẾT CỤC
Những kẻ thủ ác bị bắt.
Cả làng chết lặng.
Người từng chỉ tay vào tôi cúi đầu.
Mẹ anh Thành ngã quỵ, ôm lấy tôi mà khóc:
– Cô ơi… tôi sai rồi…
Tôi nhìn ba bố con trong quan tài, nước mắt không rơi nổi nữa.
Chỉ có sợi dây thừng đặt bên cạnh.
Nó không phải hung khí.
👉 Nó là bằng chứng của một người cha đến chết vẫn cố bảo vệ con mình.
Và tôi hiểu…
Có những cái chết bị gọi là tự tử
chỉ vì không ai chịu nhìn kỹ vào chi tiết nhỏ nhất.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




