Mẹ ɾυộƚ tôi dựng chuyện tôi ngσạí tình để đến với chồng tôi

Tôi là Lan, 29 tuổi. Tôi và Hưng kết hôn được ba năm, có một bé trai gần hai tuổi. Gia đình tôi vốn chẳng giàu có, nhưng thật lòng mà nói thì cũng chẳng thiếu thốn. Cái tôi tự hào nhất chính là lấy được người chồng tử tế, hiền lành và biết lo cho gia đình.

Còn mẹ tôi – bà Thục – một phụ nữ ngoài 50, trẻ hơn tuổi thật, sắc sảo và đầy năng lượng. Bà góa chồng từ sớm, chỉ có tôi là con gái duy nhất. Bà thương tôi, đó là điều chưa bao giờ tôi nghi ngờ. Chính vì vậy, tôi càng không nghĩ… mình sẽ bị đâm một nhát chí mạng từ chính người sinh ra mình.


1. Những dấu hiệu đầu tiên – nhưng tôi ngu ngốc không nhận ra

Sau sinh, tôi stress, xuống cân, hay cáu bẳn. Lúc đó, mẹ giúp tôi rất nhiều: chăm cháu, dọn nhà, nấu nướng. Mọi thứ… quá tốt.

Đến mức dần dần, tôi thấy mẹ và chồng hợp nhau kỳ lạ.

Họ nói chuyện với nhau nhiều chủ đề tôi không biết. Mẹ hay bênh Hưng mỗi khi hai vợ chồng cãi nhau:

  • “Nó đúng đấy con.”

  • “Con gái gì mà vô tâm thế?”

  • “Nó đi làm mệt, con phải hiểu.”

Tôi chạnh lòng… nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là sự thiên vị vô tư.

Cho tới khi mẹ bắt đầu xuất hiện ở nhà tôi quá thường xuyên.

Tôi đi làm về, mẹ đã ở đó.
Tôi đi công tác 2 ngày, mẹ qua ngủ với lý do “nhà con gái bất tiện, mẹ lo”.

Một buổi tối, tôi nghe mẹ bảo với chồng tôi trong bếp:
“Con người như anh phải có người quan tâm thật lòng. Lan nó trẻ người non dạ lắm.”

Tôi bước vào, cả hai im bặt.
Lúc đó tôi thấy có gì sai sai, nhưng vẫn tự lừa bản thân.


2. Những hành động vượt giới hạn của mẹ

Một ngày cuối tuần, tôi đang phơi đồ thì vô tình nhìn xuống sân sau. Mẹ và Hưng đang nói chuyện, đứng gần hơn mức bình thường. Mẹ chạm vào tay Hưng, vuốt nhẹ rồi cười. Hưng giật tay lại, nhìn quanh như sợ tôi thấy.

Khi tôi xuống, mẹ lập tức bảo tôi:
“Con phụ nữ mà không biết chăm chồng, sớm muộn gì cũng bị người khác cướp mất. Phải giữ lấy.”

Câu nói ấy… lại từ chính mẹ tôi.

Đêm đó, tôi ôm con khóc mà chẳng biết khóc vì cái gì.


3. Đêm kinh hoàng – khi tôi nhìn thấy tất cả

Hôm ấy con khó ngủ, tôi xuống phòng khách lúc gần 2 giờ sáng. Đèn phòng khách chỉ bật mờ. Tôi định lấy bình sữa thì nghe tiếng trò chuyện nhỏ, rất nhỏ.

Tôi nép sau vách tường, tim đập như sắp vỡ.

Mẹ tôi đang ngồi bên cạnh chồng tôi, rất gần, gần đến mức tôi chỉ cần bước thêm một bước là thấy họ chạm nhau. Hưng thì gục mặt như người phạm lỗi.

Mẹ tôi thì thầm:
“Con có hạnh phúc gì với cái Lan đâu. Nó không hiểu con. Con xứng đáng hơn thế…”

Rồi tôi thấy mẹ đưa tay vuốt má, rồi chạm vào cổ chồng tôi.

Hưng đẩy nhẹ tay mẹ ra, nhưng giọng rất yếu:
“Con… không thể…”

Mẹ nói câu khiến tôi buồn nôn:
“Tại sao không? Chúng ta đâu làm gì sai… trừ khi Lan biết.”

Tôi muốn lao vào hét, muốn tát cả hai người. Nhưng chân tôi không nhúc nhích được. Tôi chỉ biết đứng đó, tim rơi xuống vực sâu.

Và rồi tôi chạy lên phòng, ôm con, run như vừa thoát chết.


4. Tôi điều tra – và phát hiện thứ còn tệ hơn ngoại tình

Ngày hôm sau, tôi giả vờ bình thường. Trong lòng tôi nuôi một cục lửa.

Tôi lén xem điện thoại cũ của mẹ (tôi biết mật khẩu từ lâu).
Tin nhắn giữa mẹ và Hưng được xóa sạch.

Nhưng tôi không ngờ… camera trước cửa nhà tôi đã lưu lại mọi thứ.

Mẹ tôi đến nhà gần như mỗi đêm trong những ngày tôi đi công tác 3 tháng trước. Hưng mở cửa cho bà. Có đêm bà ở lại tới 1–2 giờ sáng.

Hình ảnh mờ nhưng đủ để nhìn thấy:

  • Mẹ chạm vào vai Hưng.

  • Hưng đỡ mẹ khi bà giả vờ suýt ngã.

  • Mẹ vuốt tóc Hưng trong lúc anh uống bia.

Chưa đủ.
Tôi nghe lén được cuộc nói chuyện của mẹ qua điện thoại một buổi tối:

“Tôi bảo rồi, con rể tôi dễ điều khiển. Chỉ cần Lan yếu đuối thêm chút nữa, nó sẽ tự động rời xa con bé. Khi ấy, tôi nói gì nó cũng nghe.”

Tôi chết lặng.

Hóa ra, mẹ không chỉ ngoại tình với chồng tôi…
Mà còn muốn tách chồng khỏi tôi hoàn toàn.


5. Cái bẫy kinh khủng mẹ giăng ra

Mẹ bắt đầu dựng chuyện với chồng tôi:

  • “Lan có vẻ thân thiết với đồng nghiệp nam lắm.”

  • “Lan hay về muộn, con coi chừng đó.”

  • “Con nghĩ thử xem: nó còn yêu con không?”

Hưng bắt đầu nghi ngờ tôi dù tôi không làm gì sai.
Cãi nhau liên tục.
Hôn nhân rạn nứt từng mảng.

Tôi không hiểu vì sao mọi thứ đổ nát nhanh như vậy… cho đến khi nghe tin nhắn âm thanh mẹ gửi cho Hưng mà anh không kịp xóa:

“Lan nó có người khác rồi. Mẹ thấy tận mắt. Con đừng đau lòng nữa… con còn mẹ ở đây.”

Tôi choáng đến mức suýt ngất.


6. Ngày tôi vạch mặt – mọi thứ vỡ tung

Tôi hẹn mẹ và chồng ngồi lại. Giọng tôi run nhưng dứt khoát:

“Hôm nay một trong hai người phải nói sự thật.”

Mẹ tôi cười nhẹ, rất tự tin:
“Con say à? Con nói cái gì vậy?”

Tôi mở TV, chiếu đoạn camera đêm hôm ấy – cảnh mẹ vuốt má chồng tôi.

Không khí đông cứng.
Chồng tôi bật đứng dậy, tái mặt.

Mẹ tôi… vẫn cười, nhưng méo mó:
“Một người mẹ thương con rể thì làm gì sai? Con quá đa nghi rồi.”

Tôi hét lên:
“Thế tin nhắn này là sao!? Mẹ vu khống con ngoại tình để phá hôn nhân của con!?”

Tôi mở đoạn ghi âm.

Giọng mẹ vang lên rành rọt:
“Lan có người khác rồi. Con còn mẹ mà.”

Đến lúc ấy, sắc mặt mẹ tôi thay đổi hoàn toàn. Bà đứng bật dậy, chỉ vào tôi:
“Đúng! Tao làm đấy! Vì mày thì biết gì mà giữ lấy một người đàn ông tốt như Hưng!? Tao nhìn là biết nó hợp với tao hơn!”

Chồng tôi chết lặng.
Tôi sụp xuống, tim như bị ai xé.


7. Sự thật cuối cùng bị phanh phui

Tôi tưởng đó là điểm tận cùng. Nhưng không…

Hưng gục xuống, ôm đầu. Rồi anh nói một câu khiến cả căn nhà chết lặng:

“Con xin lỗi mẹ… nhưng con yêu Lan. Con chưa từng… và cũng không bao giờ yêu mẹ.”

Mẹ tôi nhìn anh trân trân, như sét đánh.

Hóa ra, suốt thời gian qua, Hưng từ chối, né tránh, sợ tôi hiểu lầm nên im lặng chịu đựng. Còn mẹ tôi càng bị từ chối càng sa đà, càng muốn chiếm lấy.

Không có ngoại tình.
Nhưng có ám ảnh b/ệnh h/oạn, ch/iếm đo/ạt, tha/o túng và ph/á hoại.

Mẹ tôi sụp xuống ghế, khóc nức như người mất trí. Bà hoảng loạn, đập vào tường, la hét:
“Tại sao!? Tại sao mày không yêu tao!?”

Cả tôi và chồng đều rùng mình.

Ngày hôm đó, tôi bế con rời khỏi nhà.
Cắt liên lạc với mẹ hoàn toàn.
Bà nhập viện tâm lý vài tuần sau.


Kết

Đến tận bây giờ… tôi vẫn không hiểu từ khi nào mẹ tôi bắt đầu nhìn chồng tôi bằng ánh mắt khác. Có lẽ bà cô độc quá lâu, có lẽ bà bị ám ảnh vì thiếu thốn tình cảm, hoặc đơn giản bà không vượt qua nổi sự cám dỗ khi gặp một người đàn ông tử tế.

Nhưng lý do gì cũng không thể tha thứ.

Tình yêu có thể phản bội.
Nhưng sự phản bội từ mẹ ruột… để lại một vết thương mà suốt đời này tôi không biết mình có lành lại được không.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang