“Đúng lúc nửa đêm, quan tài bất ngờ bị đánh tráo, con mèo đen kêu rú lên 1 tiếng rồi lao qua giữa nhà, 30 phút sau người đàn ông trong nhà sùi bọt mép, hóa ra…
Đám tang ông Nghĩa – trưởng họ của cả một dòng tộc – diễn ra trong âm thầm lặng lẽ theo đúng nguyện vọng của ông lúc sinh thời: “Không rườm rà, không khóc lóc, đưa đi trong đêm cho kịp giờ lành.”
Gia đình chuẩn bị chu đáo, mọi thứ đều được đặt lịch rõ ràng, quan tài đóng kín, chờ đến nửa đêm là đưa ra đồng.
Nhưng đúng 0h, cả nhà giật mình khi con mèo đen trong nhà – vốn được nuôi để bắt chuột – đột nhiên tru lên một tiếng rợn người, rồi lao thẳng qua chính giữa gian thờ, đạp đổ cả cây nến đỏ đang cháy dở.
Một luồng gió lạnh ập vào.
Tưởng là gió, ai cũng lặng lẽ dọn dẹp, cho đến khoảng 30 phút sau, ông Phúc – em trai ông Nghĩa – đang ngồi nhắm rượu trước giờ đưa tang thì bất ngờ sùi bọt mép, gục xuống sàn, hai mắt trợn trừng.
Cả nhà hốt hoảng gọi cấp cứu. Nhưng trong lúc người cháu trai cõng ông Phúc ra xe, nắp quan tài bỗng kêu “”cạch”” một tiếng, hé ra một chút khiến người cầm đuốc phải quay lại kiểm tra.
Và chính lúc đó – tất cả chết lặng…
“Người cầm đuốc run rẩy, bàn tay siết chặt thân đuốc cháy bập bùng. Anh ta từ từ, dè dặt cúi xuống, luồng sáng yếu ớt len lỏi qua khe hở hẹp trên nắp quan tài.
Và rồi, ánh sáng chạm vào thứ bên trong.
Đó không phải là khuôn mặt hiền lành của ông Nghĩa như họ mong đợi. Thay vào đó là một thứ hoàn toàn xa lạ, một khối hình thù méo mó phủ đầy vải bẩn thỉu, hoặc có thể là một phần của một thi thể khác trong tình trạng khủng khiếp khó tả. Một mùi lạ lẫm, tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Người cầm đuốc há hốc miệng, đôi mắt trợn trừng, ánh sáng từ ngọn đuốc trên tay anh ta chao đảo dữ dội khi cơ thể anh ta cứng lại vì sốc. Phía sau lưng anh ta, những thành viên khác trong gia đình cũng vội vàng xúm lại, ánh đèn pin hoặc ánh sáng từ điện thoại chiếu thêm vào.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua, tất cả đều đông cứng tại chỗ. Khuôn mặt họ từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch như tờ giấy, miệng không thốt nên lời, chỉ còn lại những tiếng thở gấp gáp, nghẹn lại trong lồng ngực. Sự sợ hãi tột độ bóp nghẹt không khí trong gian thờ vốn đã lạnh lẽo. Quan tài của ông Nghĩa đã bị tráo, và thứ nằm bên trong là một bí ẩn kinh hoàng.”
“Sự tĩnh lặng chỉ kéo dài vài giây, một sự tĩnh lặng ghê rợn bị nén chặt bởi nỗi kinh hoàng. Rồi, nó vỡ tan. Một tiếng hét chói tai, thất thanh xé toạc màn đêm, phát ra từ một người phụ nữ trong Gia đình đang đứng gần nhất với chiếc quan tài. Tiếng hét như một nhát dao sắc lẹm, cắt đứt sợi dây kìm nén cuối cùng.
Hoảng loạn bùng phát. Những người đang đứng xúm xít lập tức xô đẩy nhau lùi lại, dẫm đạp lên chân nhau trong nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi vật thể đáng sợ kia. Tay chân họ luống cuống, ánh đèn pin và điện thoại chao đảo điên cuồng, hắt lên những khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Ngược lại, một nhóm người khác, tò mò và muốn biết điều kinh khủng gì đã xảy ra, lại lao về phía Người cầm đuốc và chiếc quan tài, chen lấn cố gắng nhìn vào khe hở.
“”Cái gì? Nhìn thấy cái gì bên trong vậy?””
“”Nói đi! Có cái gì?””
“”Ông Nghĩa đâu? Ai nằm trong đó?””
Những câu hỏi gấp gáp, lạc giọng xen lẫn tiếng thở dốc và tiếng khóc nấc yếu ớt. Họ đẩy mạnh vào Người cầm đuốc, người vẫn còn run rẩy dữ dội, ngọn đuốc trên tay anh ta suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Anh ta cố gắng hít lấy hơi, miệng mấp máy nhưng không thốt nên lời nào ra hồn, chỉ là những âm thanh ngắt quãng, nghẹn ứ trong cổ họng, như thể anh ta đang cố nôn ra thứ gì đó ghê tởm vừa nhìn thấy.
Tiếp tục đọc
Trong đám đông hỗn loạn, Ông Phúc đứng đó, cơ thể vẫn còn co giật nhẹ, sùi bọt mép đã khô lại quanh khóe môi, đôi mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, dường như ông ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hoặc quá sốc để phản ứng. Người cháu trai vẫn đang cố giữ chặt lấy ông.
Không khí trong Gian thờ đặc quánh lại bởi mùi lạ lùng từ quan tài, mùi mồ hôi lạnh toát ra từ đám đông đang hoảng loạn, và mùi khói cay nồng từ ngọn đuốc chao đảo. Sự sợ hãi đã thay thế hoàn toàn không khí tang thương ban đầu. Cái chết của Ông Nghĩa không còn là mối bận tâm duy nhất; giờ đây, một bí ẩn kinh hoàng khác đã chiếm lấy tâm trí tất cả mọi người.”
“””Ông Phúc! Ông Phúc vẫn còn ở đây này!”” Một giọng nói lạc hẳn giữa đám đông hỗn loạn bỗng vang lên.
Tất cả sự chú ý dường như đã dồn hết vào chiếc quan tài và Người cầm đuốc đang run rẩy, nhưng tiếng kêu đột ngột này kéo một vài người khác quay lại. Họ chợt nhớ ra. Ông Phúc. Em trai của Ông Nghĩa. Người vừa sùi bọt mép và ngã vật ra sàn chỉ khoảng nửa tiếng trước.
Ông Phúc vẫn nằm đó, trên nền nhà lạnh lẽo trong Gian thờ. Tiếng co giật không còn dữ dội như trước, hoặc có lẽ bị át đi bởi sự huyên náo, nhưng cơ thể ông vẫn rung lên từng hồi yếu ớt. Hơi thở ông thều thào, dường như ngày càng khó khăn hơn. Sùi bọt mép quanh khóe môi đã khô lại thành vệt trắng đục đáng sợ.
Người cháu trai quỳ bên cạnh ông, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, không chỉ cho ông mình mà còn vì cảnh tượng hỗn loạn vừa diễn ra. Anh ta cố gắng lay nhẹ ông, giọng nói run rẩy: “”Ông ơi… Ông Phúc ơi… Mọi người! Giúp tôi đưa ông đi bệnh viện!””
Vài người trong Gia đình, những người vừa thoát khỏi vòng vây quanh quan tài, lưỡng lự tiến lại gần. Ánh mắt họ vẫn không ngừng liếc nhìn về phía chiếc quan tài ở gian giữa, sự sợ hãi vẫn còn hiển hiện rõ ràng. Cái thứ bí ẩn trong đó ám ảnh họ hơn cả sự nguy kịch đang bày ra trước mắt.
“”Đi… đi đi… phải đưa ông đi cấp cứu chứ!”” Một người phụ nữ run rẩy nói, nhưng chân tay lúng túng, không biết bắt đầu từ đâu.
Người cháu trai cố gắng luồn tay vào dưới lưng ông Phúc, nỗ lực nâng ông dậy. “”Giúp tôi một tay! Hai người giúp tôi!”” Anh ta kêu gọi, nhưng tiếng nói chìm nghỉm trong sự nhốn nháo.
Những người đến giúp đỡ dường như cũng không thể tập trung. Họ nhìn Ông Phúc thoi thóp, rồi lại giật mình liếc về phía quan tài mỗi khi có tiếng động lạ. Sự sợ hãi về thứ nằm trong cỗ quan tài kia đã gieo rắc sự hoảng loạn quá lớn, khiến họ mất đi sự bình tĩnh cần thiết để xử lý tình huống cấp bách của Ông Phúc. Tay họ chạm vào người Ông Phúc, nhưng tâm trí họ lại ở nơi khác, nơi đang chất chứa những điều kinh hoàng và khó hiểu.
“”Mau gọi xe cấp cứu lần nữa đi!”” Người cháu trai gần như hét lên, mồ hôi vã ra trên trán. Anh ta cảm nhận được sự yếu ớt của cơ thể Ông Phúc. Từng giây phút trôi qua đều quý giá, nhưng sự hoảng loạn xung quanh khiến mọi thứ như chậm lại, bị nhấn chìm trong một cơn ác mộng tập thể.”
“Mau gọi xe cấp cứu lần nữa đi!”” Người cháu trai gần như hét lên, mồ hôi vã ra trên trán. Anh ta cảm nhận được sự yếu ớt của cơ thể Ông Phúc. Từng giây phút trôi qua đều quý giá, nhưng sự hoảng loạn xung quanh khiến mọi thứ như chậm lại, bị nhấn chìm trong một cơn ác mộng tập thể.
Nhưng dù có cố gắng đến mấy, tiếng kêu cứu của anh cũng không đủ sức kéo tâm trí đám đông thoát khỏi nỗi kinh hoàng đang bao trùm lên chiếc quan tài ở gian giữa. Ánh đuốc run rẩy trong tay Người cầm đuốc vẫn là trung tâm của mọi ánh nhìn. Ông run rẩy luồn ngón tay vào khe hở, cảm nhận chất liệu gỗ, sờ vào lớp vải liệm lộ ra bên trong. Khuôn mặt ông tái mét lại, đôi mắt mở to vì một điều gì đó khó tin, một sự thật kinh hoàng đang dần hiển hiện.
“”Không phải… không phải gỗ nhà…”” Ông lẩm bẩm, giọng lạc đi. Rồi ông vội vã lắc đuốc, ánh lửa chiếu sâu hơn vào bên trong qua khe hở. Mắt ông trợn trừng. “”Cái gì đây… đây không phải…””
Sự im lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và hơi thở hổn hển của đám đông. Tất cả căng thẳng chờ đợi lời tiếp theo của ông.
Và rồi, lời nói đó vọt ra, như một tiếng thét xé toạc màn đêm tĩnh mịch, mang theo sự kinh hoàng tột độ.
“”Quan tài… quan tài bị đánh tráo rồi!””
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám đông đang mê muội vì sợ hãi. Quan tài bị đánh tráo? Ý ông là sao? Không phải chỉ là nó bị hé mở, không phải chỉ là sự hiện diện đáng sợ của Con mèo đen, mà… mà cả cỗ quan tài này đã không phải của Ông Nghĩa ngay từ đầu?
Cả Gian thờ như ngừng lại trong giây lát. Khuôn mặt ai cũng đờ đẫn, sự sợ hãi ban nãy bỗng chốc biến thành sự bàng hoàng tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang một cơn phẫn nộ dữ dội. Tay chân họ như cứng lại, không thể cử động.
“”Đánh tráo? Ai… ai làm cái việc tày trời này?”” Một người trong Gia đình lắp bắp hỏi, giọng run lên vì không thể tin nổi.
“”Đây không phải gỗ nhà… không phải kiểu quan tài đã đóng cho ông ấy!”” Người cầm đuốc, dù vẫn run rẩy, nhưng giọng đã chắc lại vì tức giận. “”Tôi biết chắc chắn! Không phải cái này!””
Sự thật trần trụi và tàn nhẫn phơi bày ra trước mắt họ. Không chỉ là nghi lễ bị phá hoại, không chỉ là điềm gở, mà là một âm mưu trắng trợn. Ai đó đã lợi dụng lúc đêm tối, lúc tang gia bối rối, để tráo đổi thi thể và quan tài của Ông Nghĩa.
Sự bàng hoàng ban đầu tan biến, nhường chỗ cho câu hỏi lớn, lạnh lẽo và đáng sợ hơn:
“”Thế… thế thi thể ông Nghĩa đâu?”” Một giọng nói khác vang lên, mang theo sự tuyệt vọng và phẫn nộ. “”Ông ấy đang ở đâu?””
Trong cơn hỗn loạn mới bùng lên, không ai để ý rằng, cách đó không xa, trên nền nhà lạnh lẽo, hơi thở thều thào của Ông Phúc dường như ngày càng yếu ớt đi.”
“Sự bàng hoàng tan biến, nhường chỗ cho sự hoảng loạn tột độ. Cái chết của Ông Nghĩa, nghi thức tang lễ bị phá hoại, và giờ là sự thật kinh hoàng về chiếc quan tài giả – tất cả như một cơn ác mộng không có hồi kết. Câu hỏi “”Thi thể Ông Nghĩa đâu?”” vang vọng trong không gian, xé nát màn đêm.
Không ai còn giữ được bình tĩnh. Cơn sợ hãi ban đầu vì điềm gở đã biến thành nỗi tuyệt vọng và phẫn nộ. Họ không thể đứng yên nhìn nhau. Gia đình và những người có mặt, không cần ai ra lệnh, tự động lao ra ngoài.
“”Tìm đi! Tìm khắp nơi!”” Tiếng ai đó gào lên trong đêm.
Những ngọn đuốc, những chiếc đèn pin ít ỏi được bật lên, rọi sáng một cách vội vã và loạn xạ. Họ chia nhau ra như đàn ong vỡ tổ. Người thì chạy thẳng ra sân rộng, rọi đèn vào từng gốc cây, từng bụi chuối um tùm ven nhà. Người khác lại cúi xuống, chiếu sáng vào các góc khuất, gầm sàn nhà, hay sau những đống vật liệu cũ.
“”Ông Nghĩa ơi! Ông ơi!”” Tiếng gọi thất thanh vang lên từ nhiều hướng.
“”Có thấy gì không?!””
“”Không có! Bên này không có gì hết!””
Họ chạy dọc theo hàng rào, nhìn ra phía cổng nhà, thậm chí có người còn liều mình chạy nhanh ra phía đường làng, hy vọng một phép màu nào đó. Gió đêm lùa qua tán cây, tạo ra những tiếng xào xạc ghê rợn, càng tăng thêm cảm giác bất an.
Tiếng chân chạy rầm rập trên nền đất, tiếng thở dốc hổn hển vì sợ hãi và mệt mỏi, tiếng gọi tên nhau trong vô vọng – tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng giữa đêm khuya. Họ tìm kiếm điên cuồng, như thể thi thể của Ông Nghĩa có thể nằm lăn lóc đâu đó trong sân nhà, sau khi bị vứt ra từ chiếc quan tài giả mạo kia. Mỗi góc tối, mỗi cái bóng cây đều khiến tim họ đập thình thịch, rồi lại hụt hẫng khi không tìm thấy gì ngoài đất cát và lá khô.
Sự thật phũ phàng ngày càng rõ ràng hơn sau mỗi phút tìm kiếm không có kết quả: thi thể Ông Nghĩa không chỉ đơn giản là bị vứt bỏ gần đó. Kẻ nào đó đã thực hiện một âm mưu tinh vi hơn nhiều. Ai đã làm điều này? Và mục đích của họ là gì? Những câu hỏi đó luẩn quẩn trong đầu họ, nhưng hiện tại, tất cả chỉ còn là sự tuyệt vọng.
Trong khi cuộc tìm kiếm hỗn loạn diễn ra ngoài sân, không ai còn để ý đến Gian thờ lạnh lẽo, nơi chiếc quan tài giả nằm đó như một lời chế giễu tàn nhẫn. Và cũng không ai còn nhớ đến Ông Phúc, người em trai đang vật lộn với cơn nguy kịch, nằm lặng lẽ một góc. Nỗi kinh hoàng về thi thể bị đánh cắp đã át đi tất cả.”
“Những ngọn đuốc, những chiếc đèn pin vẫn rọi sáng loạn xạ khắp sân. Tiếng gọi thất thanh, tiếng bước chân rầm rập, tiếng thở dốc vẫn vang vọng, xé nát màn đêm tĩnh mịch. Gia đình và những người có mặt cắm cúi tìm kiếm, ánh mắt vội vã quét qua từng bụi cây, từng góc nhà, sự hoảng loạn hiện rõ trên từng khuôn mặt lấm mồ hôi và bụi đất. Họ tìm kiếm như thể mạng sống phụ thuộc vào việc tìm thấy thi thể Ông Nghĩa ngay lúc này.
Trong lúc sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, không ai để ý rằng trên bức tường rêu phong cách đó không xa, hoặc có thể là trên cành cây cổ thụ gần cổng nhà, một cái bóng đen lẳng lặng xuất hiện. Đó chính là Con mèo đen ban nãy. Nó không di chuyển, chỉ ngồi yên vị trí, như một pho tượng kỳ quái giữa đêm đen.
Đôi mắt của Con mèo đen mở to, sáng quắc. Chúng phản chiếu ánh đèn pin, ánh đuốc chập chờn từ phía dưới, tạo thành hai đốm sáng lạnh lẽo, đầy ám ảnh trong bóng tối. Nó không hề phát ra một tiếng động nào – không tiếng kêu, không tiếng cựa quậy. Chỉ có sự hiện diện tĩnh lặng, dữ dội của nó.
Con mèo đen nhìn chằm chằm xuống cảnh tượng hỗn loạn phía dưới. Đôi mắt nó dường như không chỉ nhìn mà còn quan sát, đánh giá. Sự tĩnh mịch của nó đối lập hoàn toàn với cơn cuồng loạn của những người đang tìm kiếm. Giữa đêm tang gia bối rối, giữa những tiếng khóc, tiếng gọi, tiếng chạy và sự tuyệt vọng, sự im lặng đầy bí ẩn và ánh mắt rực sáng của Con mèo đen càng làm tăng thêm không khí ma quái, ghê rợn, như thể nó là người chứng kiến thầm lặng cho một bí mật kinh hoàng nào đó. Nó ngồi đó, như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng đêm nay, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.”
“Giữa lúc tiếng hò hét tìm kiếm vẫn vọng vào từ phía sân, sự chú ý của vài người thân đang ở lại bên trong chợt chuyển sang Ông Phúc. Ông vẫn nằm đó, bọt mép trào ra ngày càng nhiều hơn, nhưng giờ không chỉ có vậy. Ai đó kêu lên thất thanh khi nhìn rõ đôi mắt ông. Đồng tử của Ông Phúc giãn ra đến mức trông thật kỳ dị, đen ngòm và dường như không phản chiếu chút ánh sáng nào của ngọn đèn dầu leo lét trên bàn thờ.
“”Trời ơi… mắt ông ấy sao thế kia?”” Một người thốt lên run rẩy.
Một người phụ nữ tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy sợ hãi. “”Không phải… ông ấy có vẻ… có vẻ như đang nói mê.””
Mọi người nín thở lắng nghe. Những âm thanh rời rạc, không rõ nghĩa, lầm bầm phát ra từ cổ họng Ông Phúc. Nó không giống giọng nói thường ngày của ông, nghe khản đặc và méo mó một cách đáng sợ. Điều kỳ lạ hơn là những lời nói mê sảng đó dường như không liên quan gì đến Ông Nghĩa hay đám tang. Ông Phúc lúc thì lẩm bẩm về một nơi xa xôi nào đó, lúc lại phát ra những tiếng rít gió, những âm thanh nghe ghê rợn như tiếng của một con vật lạ đang bị mắc kẹt.
“”Ông ấy… ông ấy bị nhập rồi!”” Một cụ già rụng rời chân tay. “”Cái đêm chết chóc này… hồn ma… hay là… là do bị trúng độc gì đó quá nặng?””
Sự sợ hãi lan nhanh như cháy rừng. Vẻ mặt của những người chứng kiến tái mét. Họ không còn nghĩ về việc đi tìm Ông Nghĩa nữa. Trước mắt họ lúc này là Ông Phúc, người em trai vừa khỏe mạnh đó, giờ đang quằn quại với những triệu chứng không thể giải thích nổi, như thể một thứ gì đó đen tối đang vật vã bên trong cơ thể ông. Tiếng lẩm bẩm kỳ quái, ánh mắt vô hồn, bọt mép và giờ là những âm thanh không thuộc về con người… Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh ma quái đến tột cùng trong đêm tang thương. Họ nhìn nhau, không ai dám tiến lại gần Ông Phúc nữa. Không khí đặc quánh sự hoảng loạn và những suy nghĩ mù mờ về thế lực siêu nhiên hoặc một loại kịch độc nào đó đang ám ảnh tâm trí họ.
Một người thanh niên run rẩy rút điện thoại ra, tay bấm loạn xạ. “”Gọi… gọi cấp cứu thôi! Nhanh lên!”””
“Giữa lúc một người đang luống cuống gọi điện cầu cứu, một giọng nói run run nhưng đầy uy quyền của một cụ già trong họ vang lên, át cả tiếng hoảng loạn:
“”Dừng lại! Lo cho thằng Phúc thì lo, nhưng chuyện cái quan tài kia còn gấp hơn! Chúng ta phải biết rốt cuộc thứ gì đang nằm trong đó!””
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía chiếc quan tài lạ. Nỗi sợ hãi về Ông Phúc vẫn còn đó, nhưng lời cụ già nói ra như một gáo nước lạnh, kéo họ trở về với thực tại khủng khiếp hơn: linh cữu của Ông Nghĩa đã bị đánh tráo. Ai đã làm? Và thay vào đó là cái gì?
Người thanh niên vừa chạy đi lấy đuốc từ bên ngoài đám tìm kiếm trở về, tay vẫn run run. Cụ già bước tới, giọng cương nghị:
“”Cầm đuốc lại đây! Mấy người khỏe mạnh đâu? Lại đây khiêng nhẹ nắp lên xem!””
Vài người đàn ông chần chừ, nhưng trước thái độ kiên quyết của cụ, họ đành miễn cưỡng tiến lại gần. Họ đặt chiếc đuốc xuống cạnh quan tài, ánh lửa lập lòe chiếu sáng, tạo ra những bóng ma quái trên tường. Hít một hơi thật sâu, bốn người đàn ông từ từ khiêng chiếc nắp quan tài lên, vừa đủ để nhìn vào bên trong.
Một mùi hương lạ xộc lên, không phải mùi tử khí. Đó là mùi ngai ngái, tanh tưởi, trộn lẫn với hương liệu gì đó nồng đậm. Ánh đuốc rọi thẳng xuống.
“”Trời… trời đất ơi!”” Một người thốt lên, lùi vội lại.
Bên trong, không phải thi thể nào họ hình dung. Đó là một hình nhân làm bằng rơm hoặc thứ gì đó tương tự, được bó lại khá cẩn thận. Nhưng điều khiến họ rùng mình là những thứ được đặt xung quanh hình nhân và vẽ trên đó.
Người cầm đuốc run rẩy đưa ánh lửa lại gần hơn. Trên “”thi thể”” rơm đó, một biểu tượng kỳ lạ được vẽ bằng chất lỏng màu đỏ sẫm, trông giống như máu khô. Biểu tượng đó là sự kết hợp của những đường nét xoắn xuýt và một vòng tròn có mũi tên hướng ra ngoài. Xung quanh hình nhân, rải rác những mẩu xương động vật nhỏ, những sợi tóc rối bời và vài lá bùa vẽ nguệch ngoạc bằng mực đen.
“”Đây… đây là bùa ngải! Nghi lễ hắc ám!”” Cụ già run rẩy nhận ra. Đôi mắt cụ mở to kinh hãi khi nhìn kỹ hơn vào biểu tượng màu đỏ. “”Không thể nào… đây là… là ký hiệu triệu hồn! Ai đó muốn… muốn dùng linh hồn của Ông Nghĩa!””
Cả đám đông lặng phắt. Tiếng gió hú bên ngoài đột nhiên nghe ghê rợn hơn bao giờ hết. Họ nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu. Chuyện này không còn là trộm cắp hay thù oán thông thường nữa. Đây là một nghi thức ma quái, một tội ác khủng khiếp nhắm vào linh hồn người chết. Và thứ trong quan tài không phải vô hại. Cái chết của Ông Nghĩa, sự việc của Ông Phúc… tất cả dường như có liên quan đến thứ rùng rợn này. Một động cơ đen tối và tàn độc hơn bất kỳ sự tưởng tượng nào đang dần lộ diện.”
“Cả đám đông vẫn đứng sững sờ, đôi mắt dán chặt vào hình nhân rơm và những biểu tượng quỷ dị bên trong quan tài. Nỗi kinh hoàng về nghi lễ triệu hồn làm tê liệt mọi giác quan. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng gió đêm gào thét bên ngoài như một lời dự báo.
Cụ già là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Đôi mắt cụ vẫn còn hằn lên sự sợ hãi, nhưng giọng nói đã pha lẫn sự giận dữ và kiên quyết.
“”Đây không chỉ là trò đùa! Không phải ma quỷ gì hết! Ai đó đã đột nhập vào đây, làm ra chuyện này!”” Cụ khẽ gằn, chỉ vào chiếc quan tài. “”Hắn phải ở đâu đây thôi… phải có dấu vết!””
Người cầm đuốc, vẫn còn run rẩy sau những gì vừa thấy, lia ánh lửa lập lòe khắp gian thờ. Ánh sáng nhảy nhót trên tường, trên sàn nhà, làm cho mọi bóng tối trở nên đáng sợ hơn. Anh di chuyển chậm rãi, kiểm tra từng góc, từng khe cửa.
Một người khác, một trong những người vừa khiêng nắp quan tài, nuốt nước bọt đánh ực, nhìn quanh quẩn. Ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất gần đó, nơi có khung cửa sổ nhỏ thường được khóa lại. Anh khẽ lùi lại vài bước, tay đưa lên dụi mắt, tưởng chừng nhìn nhầm.
“”Ơ… Cái gì thế kia?”” anh lẩm bẩm.
Người cầm đuốc nghe thấy, lập tức hướng ánh đuốc về phía anh ta đang nhìn. Dưới ánh sáng yếu ớt, một vật màu sẫm, lẫn trong lớp bụi bẩn trên sàn, lọt vào mắt họ. Nó nằm ngay sát chân tường, gần bậu cửa sổ.
“”Gì đấy?”” Cụ già hỏi dồn.
Người đàn ông tiến lại gần hơn, khom lưng nhặt vật đó lên. Đó là một chiếc găng tay lao động dày dặn, màu đen, dính đầy bùn đất. Bùn còn khá ẩm.
“”Là… là găng tay.”” Anh ta nói, giọng lạc đi. “”Nhưng… không phải của ai trong nhà hay trong xóm này cả.””
Những người xung quanh đổ dồn lại, nhìn chằm chằm vào chiếc găng tay bẩn thỉu trong tay anh ta. Chiếc găng tay trông cũ kỹ, thô ráp, hoàn toàn lạc lõng trong gian thờ linh thiêng.
Cụ già bước tới, cầm lấy chiếc găng tay, săm soi dưới ánh đuốc. Cụ lật qua lật lại, rồi ngửi thử. Mùi bùn đất và mùi lạ khác lẫn vào nhau.
“”Đúng rồi,”” cụ nói khẽ, giọng trở nên lạnh băng. “”Không phải của ai ở đây hết. Bùn này… có lẽ là từ ngoài đồng. Hắn đã đi vào từ ngoài, có lẽ là cửa sổ này.”” Cụ chỉ vào khung cửa sổ nhỏ bên cạnh. Cửa sổ đó hơi hé, có vài vệt cạy phá nhỏ xíu khó nhận ra nếu không để ý kỹ.
Cụ già siết chặt chiếc găng tay trong tay. Ánh mắt cụ giờ đây không còn chỉ là sợ hãi hay kinh hoàng nữa, mà là sự thù hằn.
“”Đây… đây là bằng chứng,”” cụ nói, lời nói vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. “”Là bằng chứng của sự đột nhập. Ai đó đã vào đây, vào nhà chúng ta, lấy đi linh cữu của Ông Nghĩa và thay bằng thứ quỷ quái này. Đây không phải là lời nguyền hay ma ám. Đây là một vụ án. Một tội ác tày trời!””
Cả đám đông lại một lần nữa chìm trong im lặng, nhưng lần này, nỗi sợ hãi đã chuyển hóa thành sự phẫn nộ lạnh lẽo. Chiếc găng tay bẩn thỉu là minh chứng rành rành cho thấy kẻ thù của họ là con người, là kẻ đã dám xâm phạm đến nơi linh thiêng nhất, đánh cắp người thân yêu nhất của họ. Cuộc tìm kiếm hung thủ, không còn đơn thuần là phá giải một bí ẩn ma quái, mà là truy lùng một kẻ phạm tội cực kỳ tàn độc và táo tợn.”
“Cụ già nhìn những gương mặt thất thần xung quanh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng sự căm hận và phẫn nộ. Chiếc găng tay bẩn thỉu trong tay cụ là bằng chứng không thể chối cãi. Ai đó đã dám xúc phạm đến cả người chết, đến truyền thống thiêng liêng nhất của gia đình.
“”Chúng ta… chúng ta không thể tự mình xử lý chuyện này được,”” một người đàn ông trong đám đông lắp bắp. Giọng anh ta vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã lóe lên sự quyết tâm.
“”Đúng thế!”” một người khác lên tiếng, nắm chặt tay. “”Hắn dám làm chuyện tày đình như vậy, chắc chắn là kẻ liều lĩnh. Chúng ta không biết hắn là ai, có bao nhiêu người.””
Cụ già gật đầu. Đôi mắt cụ nhìn xa xăm qua khung cửa sổ đã bị hé mở. “”Đây không phải là chuyện làng xóm. Đây là tội ác.”” Cụ quay lại, nhìn thẳng vào những người xung quanh. “”Gọi công an đi. Gọi ngay bây giờ!””
Không ai chần chừ. Một người cháu trai nhanh chóng rút điện thoại ra, tay run run bấm số. Cả đám đông nín thở, chỉ còn nghe tiếng gió rít bên ngoài và tiếng tim đập thình thịch của chính họ.
Người cháu trai đưa điện thoại lên tai. Anh ta hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng nói khi cất lên vẫn nghẹn lại và đứt quãng.
“”Alo… công an huyện phải không ạ?”” Anh ta nói, giọng lạc hẳn đi. “”Ở… ở thôn Xá Trên này ạ… có chuyện… có chuyện lớn lắm!””
Anh ta dừng lại, lắng nghe đầu dây bên kia. Vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng.
“”Vâng… vâng, là… là đám tang ạ,”” anh ta tiếp tục, cố gắng diễn tả lại một cách rành mạch nhưng vô vọng. “”Linh cữu của ông Nghĩa… bị tráo ạ! Giữa đêm… kẻ nào đó đã vào nhà, lấy mất thi thể… và thay bằng… bằng hình nhân rơm và… những thứ kỳ quái!””
Anh ta liếc nhìn chiếc quan tài trống rỗng, rồi chiếc găng tay trong tay cụ già. Cố gắng gom góp từ ngữ, anh ta nói tiếp, càng lúc càng gấp gáp và khó hiểu hơn khi cố gắng gói gọn sự việc chỉ trong vài câu.
“”Vâng! Quan tài rỗng ạ! Thi thể không còn! Chúng tôi tìm thấy… tìm thấy găng tay của kẻ đột nhập… ngay cạnh cửa sổ!””
Giọng anh ta run lên bần bật khi nhắc đến chi tiết rùng rợn.
“”Giữa đêm… vâng, giữa đêm… chúng tôi đang canh tang thì phát hiện ra… rất kỳ quái… và đáng sợ!””
Anh ta nhắm mắt lại một chút, cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ ra thành tiếng khóc nức nở. Những người xung quanh đứng im lặng, chỉ nhìn vào anh ta, ánh mắt cầu khẩn.
“”Vâng… số nhà… số nhà Y, thôn Xá Trên ạ. Rất khẩn cấp… Xin các chú đến ngay… đến ngay bây giờ ạ! Cả… cả ông Phúc… em trai ông Nghĩa… cũng vừa bị sùi bọt mép ngã quỵ… rất nhiều chuyện xảy ra!””
Anh ta cuối cùng cũng thốt ra được tình trạng của ông Phúc, như một chi tiết nữa minh chứng cho sự bất thường tột độ của đêm nay. Anh ta nói địa chỉ lại lần nữa, van nài đầu dây bên kia hãy mau chóng tới giúp. Cả đám đông vẫn đứng đó, trái tim đập thình thịch chờ đợi. Kẻ thù của họ là con người, và giờ đây, họ đã phải cầu cứu đến luật pháp để đối mặt với bóng tối đang bao trùm lên ngôi nhà tang lễ.”
“Tiếng còi xe vọng lại từ xa, xé tan sự tĩnh mịch đáng sợ của màn đêm. Ánh đèn pha quét qua cổng, rồi một chiếc xe màu trắng với vạch xanh đỏ dừng lại trước cửa nhà. Một vài cán bộ công an bước xuống xe, vẻ mặt còn pha chút ngái ngủ và ngờ vực. Họ đã nhận được cuộc gọi đầy hoảng loạn về một vụ “”đánh tráo thi thể”” giữa đêm khuya, nghe như chuyện hoang đường.
Đại úy Minh, người đi đầu, bước vào nhà. Ông Phúc đang được mấy người dìu, miệng vẫn còn sùi bọt mép, ánh mắt lờ đờ vô hồn. Cảnh tượng này khiến các cán bộ hơi khựng lại. Không khí nặng nề, mùi hương và sự sợ hãi bủa vây căn nhà.
“”Ai là người gọi báo án?”” Đại úy Minh hỏi, giọng dứt khoát.
Người cháu trai bước ra, tay vẫn còn run run. “”Dạ… dạ cháu ạ. Tôi là cháu… cháu của ông Nghĩa ạ.””
“”Có chuyện gì? Báo án về việc gì?”” Một cán bộ khác hỏi, liếc nhìn quanh căn nhà tang lễ hỗn loạn.
“”Dạ… linh cữu… linh cữu của ông tôi… bị tráo rồi ạ!”” Người cháu trai lắp bắp, chỉ tay về phía gian thờ.
Đại úy Minh và các cán bộ nhìn nhau. Ánh mắt họ hiện rõ sự nghi ngại. “”Tráo? Ý anh là sao? Kẻ gian đột nhập lấy trộm tài sản à?””
“”Không phải trộm tài sản ạ! Là… là linh cữu! Thi thể ông tôi bị lấy đi, và thay bằng… bằng mấy thứ kỳ quái này!”” Anh ta gần như hét lên trong tuyệt vọng, dẫn họ lại gần quan tài.
Ánh đèn pin của các cán bộ chiếu vào bên trong. Sự nghi ngờ ban đầu lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Chiếc quan tài thực sự trống rỗng, chỉ còn lại vài vật thể lạ lẫm, vô hồn nằm chỏng chơ. Cảnh tượng trái với mọi logic, mọi quy luật mà họ từng biết.
“”Cái gì thế này?”” Một cán bộ lẩm bẩm, mắt mở to.
Đại úy Minh tiến lại gần hơn, cúi xuống nhìn. Gương mặt ông đanh lại. Đây không phải là một vụ trộm thông thường, càng không phải là trò đùa hay mê tín dị đoan. Đây là một vụ án hình sự cực kỳ nghiêm trọng và quái dị.
Một người thân khác trong gia đình chìa chiếc găng tay bẩn thỉu ra. “”Chúng tôi tìm thấy cái này ở cửa sổ ạ. Chắc chắn là dấu vết của kẻ đột nhập!””
Đại úy Minh nhận lấy chiếc găng tay, kiểm tra sơ bộ. Sau đó, ông nhìn lại cảnh tượng ông Phúc đang vật vã, nhìn chiếc quan tài trống rỗng, nhìn những khuôn mặt thất thần, sợ hãi và phẫn nộ của cả gia đình. Mọi nghi ngờ ban đầu tan biến. Sự việc này vượt xa phạm vi điều tra thông thường của họ.
“”Toàn bộ mọi người giữ nguyên hiện trường!”” Đại úy Minh hô to, giọng vang vọng khắp căn nhà. “”Không ai được chạm vào bất cứ thứ gì! Trung úy An, anh gọi điện báo cáo cấp trên, yêu cầu hỗ trợ kỹ thuật hình sự và phong tỏa hiện trường ngay lập tức!””
Ông quay sang những người dân. “”Chúng tôi sẽ điều tra vụ việc này. Mọi người giữ bình tĩnh, cung cấp thông tin trung thực nhất có thể.””
Các cán bộ công an bắt đầu di chuyển, căng dây phong tỏa tạm thời khu vực gian thờ và các lối ra vào chính. Màn đêm càng lúc càng sâu, nhưng không khí căng thẳng trong căn nhà tang lễ chỉ mới bắt đầu. Ánh mắt của lực lượng chức năng đầy sự quyết tâm, đối mặt với một vụ án chưa từng có tiền lệ, nơi ranh giới giữa thực và hư, giữa tội ác con người và điều bất thường đang mờ nhạt.”
“Đại úy Minh vừa dứt lời, không khí căng như dây đàn bỗng chùng xuống bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của ông Phúc. Ông vẫn đang được người cháu trai và vài người thân khác giữ cho ngồi tựa vào tường, nhưng cơn sùi bọt mép dường như chưa dứt, cơ thể ông co giật nhẹ, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn về khoảng không.
“”Ông… ông Phúc không ổn rồi!”” Một người thân hoảng hốt kêu lên. “”Phải đưa ông ấy đi bệnh viện ngay!””
Đại úy Minh quay sang nhìn tình trạng ông Phúc. Dù vụ án trước mắt vô cùng quái lạ và nghiêm trọng, tính mạng con người vẫn là ưu tiên hàng đầu. “”Có gọi cấp cứu chưa?”” ông hỏi.
“”Dạ, gọi rồi ạ!”” Người cháu trai lắp bắp, mồ hôi nhễ nhại. “”Họ bảo đang đến.””
Đúng lúc đó, tiếng còi hú của xe cấp cứu vang lên rõ rệt hơn, càng lúc càng gần, như một âm thanh cứu rỗi xé toạc màn đêm tang tóc. Ánh đèn xanh đỏ của xe cấp cứu nhấp nháy hắt lên những khuôn mặt căng thẳng, sợ hãi trong nhà.
“”Mau lên! Mau đưa ông ấy ra xe!”” Đại úy Minh ra lệnh, giọng gấp gáp.
Người cháu trai và mấy thanh niên khỏe mạnh trong gia đình lập tức đỡ lấy ông Phúc. Dáng người ông lảo đảo, chân tay mềm nhũn, hoàn toàn không thể tự đi được. Họ phải khênh, gần như là vác ông Phúc ra ngoài.
Cảnh tượng ông Phúc, miệng vẫn còn vết bọt mép trắng xóa, thân người mềm oặt được mấy người khiêng vội vã qua sân nhà, dưới ánh đèn pha xe cấp cứu và ánh đuốc lập lòe, tạo nên một khung cảnh vừa bi thương vừa khẩn trương đến tột cùng. Tiếng nấc nghẹn ngào của vài người phụ nữ hòa lẫn với tiếng còi hú ngày càng lớn.
Chiếc xe cấp cứu dừng lại ngay cạnh xe công an. Các nhân viên y tế nhanh chóng xuống xe với cáng và dụng cụ y tế.
“”Bệnh nhân thế nào?”” Một nhân viên y tế hỏi nhanh.
“”Bị sùi bọt mép, không nói được gì, người cứ lịm đi rồi co giật nhẹ,”” người cháu trai trả lời trong hơi thở hổn hển.
Các nhân viên y tế đặt cáng xuống, cùng người nhà đặt ông Phúc lên cáng. Họ nhanh chóng kiểm tra sơ bộ, gắn dây truyền dịch tạm thời rồi đẩy cáng về phía xe.
Đại úy Minh đứng nhìn cảnh ông Phúc được đưa đi. Ông hiểu rằng, tình trạng của ông Phúc có thể là một manh mối quan trọng, hoặc cũng có thể là một hệ quả trực tiếp, hay thậm chí là một phần của vụ án kỳ lạ này.
Chiếc cáng được đưa vào trong xe cấp cứu. Một người thân ngồi theo cùng để chăm sóc. Cánh cửa xe đóng sập lại. Tiếng còi lại hú lên, xa dần vào màn đêm lạnh lẽo.
Căn nhà tang lễ trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng rì rầm của lực lượng chức năng đang triển khai công tác điều tra và tiếng xì xào lo lắng của những người ở lại. Ông Phúc đã được đưa đi, nhưng sự bí ẩn và nỗi sợ hãi vẫn còn lởn vởn, đặc quánh trong không khí. Vụ án đánh tráo linh cữu chưa từng có tiền lệ này chỉ mới bắt đầu hé lộ những bí mật kinh hoàng nhất của nó.”
“Cánh cửa xe cấp cứu đóng lại, mang theo ông Phúc đang thoi thóp và tiếng còi hú xa dần vào màn đêm. Sự chú ý của mọi người còn lại trong căn nhà tang lễ, đặc biệt là lực lượng công an, giờ đây dồn hoàn toàn vào vật thể nằm trong chiếc quan tài bị đánh tráo.
Đại úy Minh quay lại gian thờ. Ánh đèn pin và ánh đuốc lập lòe vẫn chưa đủ sáng để khám nghiệm hiện trường một cách bài bản. Ông ra hiệu cho vài chiến sĩ mang thêm đèn pha từ xe chuyên dụng vào. Ánh sáng trắng choang chiếu rọi, xua đi bớt màn đêm u ám và làm hiện rõ hơn từng chi tiết trong gian thờ.
“”Đồng chí Hoàng, đồng chí Quân, thiết lập hiện trường. Chụp ảnh toàn cảnh, cận cảnh quan tài, vị trí đặt,”” Đại úy Minh ra lệnh dứt khoát. “”Đồng chí Nam, đồng chí Việt, chuẩn bị dụng cụ khám nghiệm. Chúng ta cần kiểm tra kỹ vật thể bên trong quan tài này.””
Các chiến sĩ nhanh chóng thực hiện mệnh lệnh. Tiếng máy ảnh tách tách vang lên đều đặn. Hai chiến sĩ công an mang găng tay y tế cẩn thận tiến lại gần chiếc quan tài. Vài người thân trong gia đình vẫn đứng nép ở một góc, khuôn mặt thất thần, chưa hết bàng hoàng.
“”Yêu cầu mọi người giữ nguyên vị trí, tránh di chuyển hay chạm vào bất cứ thứ gì,”” Đại úy Minh nói rõ với những người dân đang tụ tập.
Hai chiến sĩ từ từ mở nắp quan tài. Một mùi ẩm mốc, xen lẫn mùi đất và một thứ mùi khó tả khác thoảng ra, khiến vài người nhăn mặt. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào bên trong.
Vật thể nằm đó, không phải thi thể của ông Nghĩa như mọi người mong đợi. Nó được quấn kỹ trong nhiều lớp vải bạt cũ kỹ, ngả màu cháo lòng. Bề ngoài cồng kềnh, không định hình rõ ràng.
“”Cẩn thận gỡ từng lớp,”” Đại úy Minh chỉ đạo.
Họ dùng kẹp chuyên dụng nhẹ nhàng gỡ các lớp vải bạt. Lớp đầu tiên, lớp thứ hai… lớp vải ngày càng mỏng manh hơn. Cuối cùng, vật thể bên trong hiện ra.
Đó là một khối hình trụ, ước chừng dài khoảng một mét, đường kính hơn hai mươi centimet. Bề mặt sần sùi, màu đất sét khô. Nhìn kỹ hơn, nó không phải đất sét mà là một chất liệu lạ, cứng và dính vào nhau như thể được nặn từ bùn hoặc một loại keo đặc biệt nào đó trộn với đất và rơm vụn.
“”Trông như… một cuộn gì đó được bọc lại,”” một chiến sĩ nhận xét.
“”Kiểm tra kỹ xem có dấu hiệu gì đặc biệt không,”” Đại úy Minh trầm giọng.
Hai chiến sĩ dùng đèn pin soi kỹ từng centimet trên bề mặt khối trụ. Có những vết lằn sâu, dường như là do dây thừng quấn chặt. Ở một đầu, họ phát hiện một mảnh kim loại nhỏ gỉ sét được cắm hoặc đính vào lớp vật liệu sần sùi.
“”Đại úy, phát hiện một chi tiết lạ ở đây ạ!”” Đồng chí Nam lên tiếng.
Đại úy Minh cúi xuống xem. Mảnh kim loại đó là một miếng thẻ nhỏ, gần như mục nát, nhưng dường như có khắc vài ký hiệu hay chữ gì đó đã mờ hết.
“”Thu thập vật chứng này cẩn thận. Chụp ảnh kỹ trước khi lấy,”” ông nói. “”Kiểm tra xem còn gì khác không. Có thể có thứ gì được giấu bên trong lớp vật liệu này.””
Một chiến sĩ dùng một dụng cụ dò kim loại cầm tay rà soát khắp khối trụ. Tiếng kêu “”tít… tít…”” vang lên ngắt quãng ở nhiều điểm, đặc biệt là sâu bên trong khối vật liệu. Điều này cho thấy có những vật thể bằng kim loại hoặc vật liệu khác ẩn giấu bên trong.
Sự tò mò và lo lắng trong ánh mắt mọi người càng lúc càng tăng. Thứ quái lạ trong quan tài này rốt cuộc là gì? Nó liên quan gì đến cái chết của ông Nghĩa và vụ đánh tráo linh cữu? Và những thứ ẩn giấu bên trong kia là gì? Cuộc điều tra chỉ mới bắt đầu hé lộ những bí ẩn ghê rợn.”
“Bên ngoài vòng dây phong tỏa và ánh đèn pha choang choang của công an, không khí hoàn toàn khác biệt. Hàng trăm người dân trong làng, không ai bảo ai, đã kéo đến vây kín con ngõ dẫn vào ngôi nhà. Họ đứng xa, ghé tai nhau thì thầm, ánh mắt đầy tò mò xen lẫn sợ hãi. Tiếng còi xe cấp cứu vẫn còn vẳng lại trong màn đêm tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở về sự việc khủng khiếp vừa xảy ra với ông Phúc.
“Trời ơi, chưa từng thấy cái đám tang nào kỳ lạ như vầy!” một người đàn bà tóc bạc phơ lẩm bẩm, tay run run bấu vào tay người bên cạnh.
“Cái quan tài… người ta đồn là không có xác bên trong. Mà thay bằng cái gì đó… ghê lắm!” một người đàn ông rùng mình.
“Còn ông Phúc nữa! Tự nhiên sùi bọt mép, co giật y như bị quỷ nhập!” một phụ nữ khác chen vào, giọng run run. “Đúng giờ linh nửa đêm nữa chứ! Chắc chắn là điềm gở rồi!”
Những lời đồn thổi lan đi nhanh hơn cả gió. Từ miệng người này sang tai người kia, câu chuyện được thêm thắt đủ điều. Ban đầu chỉ là thắc mắc về chiếc quan tài rỗng, rồi đến hiện tượng kỳ lạ của ông Phúc, sau đó nhanh chóng biến thành những phỏng đoán rùng rợn.
“Nghe đâu ông Nghĩa lúc sống làm ăn nhiều chuyện khuất tất, giờ bị người ta dùng bùa ngải báo oán rồi!” một người đàn ông nói chắc như đinh đóng cột.
“Không phải bùa ngải đâu! Chắc là ma làm đó! Hồn oan của ai đó bị ông Nghĩa hại giờ về đòi mạng!” một bà lão phản bác, mắt trợn ngược đầy vẻ sợ hãi.
“Tôi nghe nói cái giờ đó là giờ âm khí nặng nhất. Quan tài để trong nhà mà bị đổi thì chắc là do âm binh nó khuân đi rồi!”
“Còn ông Phúc, ổng là em ruột ông Nghĩa mà, chắc chắn là bị vạ lây rồi! Bị vong nó vật cho!”
Tiếng bàn tán ngày càng lớn, át cả tiếng côn trùng kêu đêm. Mỗi lời đồn thổi như thêm một gáo nước lạnh vào bầu không khí vốn đã căng thẳng. Gương mặt ai nấy đều tái nhợt, ánh mắt nhìn về phía ngôi nhà tang lễ như nhìn vào một cái hố sâu đầy bí ẩn và chết chóc. Họ túm tụm lại thành từng nhóm nhỏ, không dám rời đi nhưng cũng không dám lại gần hơn. Nỗi sợ hãi về những thế lực siêu nhiên, về báo oán, về những điều chưa từng thấy bao trùm lên toàn bộ ngôi làng nhỏ giữa màn đêm đen đặc. Ánh đèn lập lòe từ phía ngôi nhà giờ đây không còn là ánh sáng cứu rỗi, mà dường như chỉ càng làm nổi bật lên sự u ám và kinh hoàng đang ngấm dần vào từng ngóc ngách của ngôi làng.”
“Bên trong hàng rào phong tỏa, không khí căng như dây đàn. Từng toán cảnh sát hình sự và điều tra viên toả ra khắp nơi trong khuôn viên nhà và các khu vực lân cận theo sự chỉ đạo của một sĩ quan cấp cao. Ánh đèn pha công suất lớn từ xe chuyên dụng chiếu sáng rọi thẳng vào từng bụi cây, góc khuất. Họ lùng sục từng mét vuông đất, đảo mắt qua từng vật thể khả nghi. Những người thân còn ở lại, gương mặt thất thần, ngồi nép một bên, thi thoảng lại liếc nhìn ra ngoài cổng nơi hàng trăm người dân đang xì xào bàn tán. Tiếng bộ đàm rè rè, tiếng bước chân vội vã trên nền đất lấn át sự tĩnh mịch đáng sợ của màn đêm.
“Kiểm tra kỹ khu vực nhà kho phía sau!” một giọng nói dứt khoát vang lên qua bộ đàm.
“Nhận lệnh!”
Thời gian trôi qua chậm rãi. Gần hai tiếng tìm kiếm miệt mài dưới ánh đèn. Các trinh sát bắt đầu thấm mệt, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng quan sát. Một sĩ quan trẻ tuổi tên Dũng, đang cẩn thận kiểm tra dọc theo bờ tường ngăn cách giữa khu vườn nhà ông Nghĩa và mảnh vườn trống lân cận, bỗng khựng lại. Anh chú ý đến một ụ đất nhô lên bất thường ở góc vườn phía xa, gần gốc cây mít già, khuất sau một hàng chuối cằn cỗi. Nó trông không giống một gò đất tự nhiên, và có vẻ được che đậy qua loa bằng vài cành cây khô.
Dũng lập tức ra hiệu cho đồng đội. Hai sĩ quan khác nhanh chóng tiến đến. Họ cùng nhau gạt bỏ lớp lá khô và cành cây. Bên dưới, lộ ra một vật thể dài, có hình dạng rõ ràng là một chiếc hòm gỗ. Bụi bẩn bám đầy, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một chiếc quan tài.
“Đây rồi!” Dũng thốt lên, giọng pha lẫn căng thẳng và một chút nhẹ nhõm.
Cả đội lập tức tập trung tại điểm phát hiện. Sĩ quan chỉ huy nhanh chóng có mặt. Ông đưa chiếc đuốc được mượn từ dân làng cho một trinh sát khác cầm, cúi xuống quan sát kỹ hơn. Ánh lửa bập bùng chiếu rõ lớp gỗ sẫm màu và những đường vân quen thuộc. Đây chính là chiếc quan tài đã được chuẩn bị cho ông Nghĩa.
“Gọi bộ phận kỹ thuật đến ngay!” Sĩ quan chỉ huy ra lệnh, gương mặt vẫn đanh lại nhưng sự bồn chồn đã giảm bớt. “Phong tỏa tuyệt đối khu vực này. Không ai được chạm vào!”
Một vài người thân trong gia đình được dẫn đến gần đó, đứng từ xa nhìn về phía chiếc quan tài. Nước mắt trào ra, nhưng không phải vì nỗi buồn tang lễ, mà là sự hỗn loạn cảm xúc giữa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm thấy di hài người thân, và kinh hoàng tột độ trước những gì đã xảy ra. Chiếc quan tài thật, lẽ ra phải nằm yên vị trong gian thờ suốt đêm nay, giờ lại nằm chỏng chơ ở một góc vườn hoang vắng, bị che đậy như một vật phi tang. Câu hỏi lớn hơn bao trùm tất cả: nếu đây là chiếc quan tài thật, vậy thứ gì đã nằm trong chiếc quan tài giả, được đặt trang trọng giữa nhà và gây ra tất cả những chuyện kinh hoàng kia? Bí ẩn không hề tan biến, nó chỉ vừa mở ra một chương mới còn đáng sợ hơn.”
“Trời đã sáng hẳn, nhưng ánh nắng sớm chẳng xua tan được màn sương mù u ám giăng kín lấy ngôi nhà. Không khí nặng trịch, nghẹt thở. Tiếng bộ đàm vẫn lách tách đâu đó trong khuôn viên. Cổng chính giờ đây không còn cảnh người dân hiếu kỳ xì xào, thay vào đó là những cảnh sát chốt gác nghiêm ngặt. Đám tang của ông Nghĩa, dự kiến diễn ra vào sáng nay, đã bị hoãn lại vô thời hạn. Chiếc quan tài giả, vật chứng kinh hoàng của đêm qua, đã được di chuyển đi để phục vụ công tác điều tra, để lại một khoảng trống lạnh lẽo nơi gian thờ.
Trong nhà, những người thân còn lại ngồi thẫn thờ. Vẻ mệt mỏi, sợ hãi và sự bất lực hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ không còn sức để khóc, chỉ còn biết nhìn nhau trong câm lặng. Công an vẫn đang làm việc, thu thập chứng cứ, phỏng vấn từng người.
Người cháu trai, sau một đêm chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng và tự tay cõng ông Phúc đi cấp cứu, ngồi nép vào góc tường, đôi mắt đỏ hoe. Anh thỉnh thoảng lại run lên khi nhớ lại khuôn mặt tím tái, sùi bọt mép của người chú. “”Không biết chú có sao không?”” anh thầm nghĩ, lòng nóng như lửa đốt.
Vài người phụ nữ trong nhà bưng bát nước, đĩa hoa quả đặt lên bàn thờ trống trải nơi chiếc quan tài vừa được mang đi. Họ lầm bầm khấn vái, cầu mong linh hồn ông Nghĩa được yên nghỉ, và mong ông Phúc tai qua nạn khỏi. Nhưng lời cầu khấn dường như lạc lõng trong sự hỗn loạn này.
Ngoài sân, sĩ quan chỉ huy cùng vài điều tra viên đang bàn bạc. Hồ sơ vụ án chồng chất thêm những tình tiết khó hiểu: Chiếc quan tài thật bị giấu ở góc vườn, chiếc quan tài giả chứa vật gì đó chưa xác định, sự cố kinh hoàng với ông Phúc ngay sau đó, và cả sự xuất hiện bất thường của con mèo đen. Con mèo, sau khi gây náo loạn và làm đổ nến, đã biến mất không dấu vết trong màn đêm. Có người nói nó là điềm gở, người khác lại cho rằng nó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng không ai có thể lý giải hoàn toàn những gì đã xảy ra.
Một điều tra viên trẻ bước tới, báo cáo: “”Chúng tôi đã kiểm tra kỹ khu vực xung quanh, chưa phát hiện thêm dấu vết khả nghi nào liên quan đến việc di chuyển quan tài. Các mẫu vật thu thập tại hiện trường đang được gửi đi xét nghiệm.””
Sĩ quan chỉ huy gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu. “”Còn phía bệnh viện thế nào?””
“”Bệnh viện vẫn đang cấp cứu cho ông Phúc ạ. Chưa có thông báo chính thức về tình trạng.””
Nỗi lo lắng về sức khỏe của ông Phúc hòa lẫn với những câu hỏi chưa lời giải. Ai đã đánh tráo quan tài? Tại sao lại làm như vậy? Vật gì đã nằm trong đó và gây ra hiện tượng kỳ lạ đến mức khiến ông Phúc đột ngột gặp nguy kịch? Liệu có mối liên hệ nào giữa vụ đánh tráo, tai nạn của ông Phúc và sự xuất hiện của con mèo đen hay không?
Ánh bình minh dần lên cao, nhưng không khí u ám vẫn bủa vây. Đám tang hoãn lại, ngôi nhà phong tỏa, người thân hoảng loạn, và một người đang giành giật sự sống trong bệnh viện. Cơn ác mộng đêm qua chưa kết thúc, nó chỉ vừa hé mở một bí ẩn còn lớn hơn, gieo rắc nỗi sợ hãi và bất an kéo dài. Họ ngồi đó, chờ đợi. Chờ đợi tin từ bệnh viện. Chờ đợi kết quả điều tra từ công an. Chờ đợi một lời giải thích cho tất cả những điều kinh hoàng đã xảy ra, cho sự thật đằng sau chiếc quan tài và màn đêm định mệnh ấy.
Thời gian như ngừng lại. Mỗi tiếng đồng hồ trôi qua đều mang theo sự giày vò. Nỗi đau mất người thân hòa lẫn với sự sợ hãi vô hình trước những điều siêu nhiên và sự hoảng loạn trước tội ác của con người. Họ nhận ra rằng, cái chết của ông Nghĩa, lẽ ra chỉ là sự kết thúc một cuộc đời, lại trở thành khởi đầu cho một chuỗi sự kiện kinh hoàng, phơi bày những góc khuất tăm tối nhất của làng quê yên bình. Những ánh mắt nhìn nhau giờ đây không chỉ có sự chia sẻ nỗi đau, mà còn có cả sự nghi kỵ. Ai trong số họ biết điều gì đó? Ai đang che giấu bí mật? Liệu còn nguy hiểm nào đang rình rập trong chính ngôi nhà này? Mọi thứ dường như sụp đổ, niềm tin tan vỡ. Họ chỉ ước, tất cả chỉ là một giấc mơ. Ước gì họ có thể tỉnh dậy, và mọi chuyện lại trở về như cũ. Nhưng bình minh đã lên rồi, và đây là thực tế khắc nghiệt. Họ phải đối mặt, dù có đau đớn đến mấy. Dù có sợ hãi đến mấy, họ cũng phải tìm ra sự thật. Sự thật về chiếc quan tài, về số phận của ông Phúc, và về những bí ẩn mà màn đêm đã che giấu. Có lẽ, chỉ khi ánh sáng sự thật được phơi bày, nỗi sợ hãi mới có thể tan đi, và linh hồn ông Nghĩa mới được an nghỉ thực sự.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



