Tôi tên là Thu Hà, hai mươi chín tuổi, lấy chồng được hơn một năm thì dọn về sống chung với gia đình chồng ở một căn nhà cấp bốn tại ngoại thành Hà Nội. Trước khi cưới, ai cũng bảo tôi hiền, nói năng nhỏ nhẹ, biết nhịn. Tôi cũng tin như thế là tốt, là giữ được hòa khí. Nhưng tôi không ngờ, chính cái “hiền” ấy lại trở thành cái cớ để người khác chèn ép.
Chị chồng tôi – Lan Anh, hơn tôi bốn tuổi, chưa chồng, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Từ ngày tôi về làm dâu, chị coi tôi như người giúp việc không lương. Sáng dậy sớm nấu ăn, trưa về lo cơm nước, tối giặt giũ, lau nhà. Chồng tôi – Tuấn – đi làm suốt, ít khi để ý những chuyện trong nhà. Mẹ chồng thì hay nói một câu quen thuộc: “Chị em trong nhà, nhịn nhau tí cho êm cửa êm nhà.”
Tôi đã nhịn. Nhịn từ chuyện nhỏ như cái bát rửa chưa sạch, đến chuyện lớn như bị mắng giữa bữa cơm trước mặt cả nhà. Nhưng giọt nước tràn ly đến vào một buổi chiều mưa.
Hôm đó, tôi vừa đi làm về muộn vì tăng ca. Chưa kịp thay quần áo thì chị Lan Anh đã quát:
“Cô coi cái nhà này ra cái gì chưa? Cơm nước không có, sàn thì bẩn!”
Tôi mệt, nhưng vẫn cố nói nhẹ:
“Em xin lỗi, hôm nay em về muộn, để em làm ngay.”
Không hiểu vì sao, câu nói đó lại khiến chị nổi điên. Chị tiến lại gần, mặt đỏ gay, tay giơ lên.
“Cô hỗn với ai đấy hả?”
Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn rõ bàn tay chị sắp giáng xuống mặt mình. Trong đầu tôi không còn là nỗi sợ, mà là sự uất ức tích tụ suốt hơn một năm qua. Tôi không lùi lại. Ngược lại, tôi nắm chặt cổ tay chị, xoay ngược ra sau theo phản xạ.
“Chị đừng động tay động chân với em.”
Chị kêu lên đau đớn, sững sờ nhìn tôi như không tin nổi. Tôi cũng run, nhưng giọng tôi dứt khoát:
“Em hiền, nhưng không phải để bị bắt nạt. Hiền quá thì chết sớm, em không hiền kiểu đó.”
Căn nhà im phăng phắc. Đó là lần đầu tiên tôi phản kháng.
Sau hôm đó, không khí trong nhà chồng thay đổi rõ rệt. Chị Lan Anh tránh mặt tôi suốt mấy ngày, nhưng không phải vì sợ, mà vì tức. Tôi biết tính chị, người càng quen áp đặt thì càng khó chấp nhận việc bị chống lại.
Mẹ chồng gọi tôi vào phòng riêng, giọng vừa nghiêm vừa buồn:
“Hà à, con làm vậy là hỗn. Dù gì nó cũng là chị.”
Tôi ngồi thẳng lưng, tay đan vào nhau để khỏi run.
“Con xin lỗi vì đã to tiếng. Nhưng nếu hôm đó con không làm vậy, chị ấy đã tát con. Con không thể chấp nhận chuyện đó.”
Mẹ im lặng. Lần đầu tiên, tôi thấy bà không phản bác ngay.
Buổi tối, Tuấn về. Chị Lan Anh kể lại câu chuyện theo một phiên bản khác: rằng tôi cãi lại, thách thức, rồi còn làm chị đau tay. Tuấn quay sang tôi, vẻ khó xử.
“Em nói đi, thật sự chuyện thế nào?”
Tôi kể lại từ đầu, không thêm, không bớt. Tôi không khóc, chỉ nói chậm rãi, rõ ràng. Khi nói đến đoạn bị dọa tát, giọng tôi nghẹn lại:
“Em chịu đựng đủ rồi, Tuấn ạ. Em không muốn biến thành người đàn bà suốt ngày cúi đầu xin lỗi chỉ để được yên thân.”
Tuấn thở dài. Anh không bênh ai, nhưng cũng không trách tôi. Điều đó khiến tôi vừa buồn, vừa tỉnh táo. Tôi hiểu, nếu tôi không tự bảo vệ mình, sẽ chẳng ai làm thay.
Những ngày sau, chị Lan Anh bắt đầu chiến tranh lạnh: nói xấu sau lưng, cố tình để tôi làm hết việc rồi chê bai, thậm chí bóng gió trước mặt họ hàng rằng tôi “không biết điều”. Lần này, tôi không im lặng nữa.
Trước bữa cơm cuối tuần, khi chị lại buông một câu mỉa mai, tôi đặt đũa xuống:
“Chị có gì không vừa lòng, nói thẳng với em. Em không chấp nhận bị xúc phạm.”
Cả nhà sững người. Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên và suy nghĩ. Chị Lan Anh cười khẩy:
“Cô tưởng cô là ai?”
Tôi đáp, giọng bình tĩnh:
“Em là vợ của em trai chị, là người trong gia đình này, không phải người để chị trút giận.”
Không khí căng như dây đàn. Nhưng lạ thay, từ hôm đó, chị Lan Anh bớt hẳn những hành động quá đáng. Có thể chị vẫn ghét tôi, nhưng chị hiểu tôi không còn là người dễ bắt nạt nữa.
Tôi bắt đầu nhận ra một điều: sự im lặng không phải lúc nào cũng là đức tính tốt. Đôi khi, nó chỉ khiến người khác nghĩ rằng bạn yếu đuối.
Ba tháng sau, vợ chồng tôi quyết định ra ở riêng. Không phải vì trốn tránh, mà vì tôi cần một không gian sống đúng nghĩa. Tuấn ban đầu còn do dự, nhưng sau nhiều lần chứng kiến những mâu thuẫn âm ỉ trong nhà, anh đồng ý.
Ngày dọn đi, mẹ chồng chỉ nói một câu:
“Ra ngoài rồi, vợ chồng bảo ban nhau mà sống cho tốt.”
Chị Lan Anh không nói gì, chỉ đứng nhìn. Tôi cũng không trách. Mỗi người đều có cách sống riêng, chỉ là không nên ép người khác chịu đựng thay mình.
Cuộc sống ở nhà trọ nhỏ, nhưng tôi thấy nhẹ nhõm. Tôi không còn phải dè chừng từng câu nói, từng bước đi. Tuấn dần thay đổi, biết chia sẻ việc nhà, biết lắng nghe tôi hơn. Một tối, anh nói:
“Anh xin lỗi vì trước đây không đứng về phía em rõ ràng hơn.”
Tôi mỉm cười. Tôi không cần ai xin lỗi muộn màng, tôi chỉ cần sự tôn trọng từ bây giờ.
Vài tháng sau, trong một buổi họp gia đình, chị Lan Anh chủ động nói với tôi:
“Hôm trước… chuyện cũ, coi như bỏ qua.”
Chỉ một câu ngắn, nhưng tôi biết đó là giới hạn chị chấp nhận hạ xuống. Tôi gật đầu:
“Vâng, em cũng không muốn căng thẳng.”
Không phải vì tôi yếu đi, mà vì tôi đã đủ mạnh để không cần hơn thua.
Tôi hiểu ra rằng, hiền không sai, nhưng hiền phải có ranh giới. Một người phụ nữ biết nhịn nhục không phải là người cam chịu, mà là người chọn đúng lúc để lên tiếng.
Nếu hôm đó tôi để cái tát giáng xuống, có lẽ tôi vẫn sống trong sợ hãi. Nhưng tôi đã không làm vậy. Và từ khoảnh khắc tôi giữ chặt cổ tay chị, tôi cũng giữ chặt lấy lòng tự trọng của chính mình.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




