Anh nói anh ƙɧổ vì tôi không kiếm được 30 triệu như người ta, trong khi tôi bỏ cả thanh xuân chăm con, giữ nhà…

Đã nhiều lần, tôi tự hỏi: nếu một cuộc hôn nhân kéo dài 12 năm mà mỗi ngày trôi qua đều nặng nề như cục đá chẹn lên ngực, thì đó còn là hôn nhân hay chỉ là hai con người cố níu nhau trên một sợi dây đang rách dần? Người ngoài nhìn vào gia đình tôi ai cũng trầm trồ: hai con ngoan ngoãn, nhà cửa đầy đủ, vợ chồng có công việc ổn định. Nhưng họ đâu biết, trong cái tổ ấm nhìn từ bên ngoài tưởng đẹp đẽ ấy, đã mọc lên những vết nứt như rễ cây mục len lỏi khắp nền nhà.

Và một trong những vết nứt lớn nhất… bắt đầu từ câu nói mà chồng tôi lặp đi lặp lại:
“Vợ người ta kiếm ra tiền, còn em thì…”

Xem thêm: Ngày tôi ly dị chồng – Hùng, khắp làng xóm kháo nhau rằng tôi bị “đá khỏi nhà”. Nhưng chỉ mình tôi biết: Chính em gái ruột của tôi – Thanh – đứng sau tất cả


Tôi và anh đến với nhau khi cả hai còn trẻ, giản dị và vô lo. Anh là con út trong gia đình đông anh chị em ở miền quê. Còn tôi, con nhà công chức, cuộc sống không giàu nhưng đủ đầy. Hồi ấy, tôi thương anh vì sự thật thà, chịu khó và cái cách anh luôn cố gắng vươn ra khỏi những thiếu thốn tuổi thơ.

Ai mà ngờ… hơn mười năm sau, chính cái quá khứ anh từng muốn thoát khỏi lại là cái cớ để anh trở nên khắt khe, nặng nề và vô lý với tôi đến vậy.


Anh đi làm lương hơn 30 triệu mỗi tháng. Một con số mà ở quê ai nghe cũng trầm trồ, ngưỡng mộ. Họ xem anh như niềm tự hào của dòng họ, người con hiếu thảo, trụ cột, giỏi giang. Còn tôi – người vợ đầu gối tay ấp – thì chỉ nhận được 8 triệu để chi tiêu cho cả gia đình và 5 triệu anh cho tôi để… tiết kiệm.

Còn lại? Anh giữ.
Lý do? “Anh đi làm vất vả, cần có khoản riêng để phòng thân.”

Tôi nghe mãi mà không biết mình có phải đang sống chung vợ chồng hay chỉ đang ở cùng một người bạn cùng phòng kỹ tính, tính toán từng chút một.

Xem thêm: ʋợ ʟàʍ tɦêʍ 2 tʀɨệʊ ռɦưռɢ ʟʊôռ ƈօɨ tɦườռɢ tôɨ tɦʊ ռɦậք 60 tʀɨệʊ, ƈòռ tát tôɨ


Chúng tôi có hai con nhỏ. Công việc của tôi dễ thở hơn nên tôi luôn sắp xếp thời gian về sớm, đưa đón con, nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ… mọi thứ không tên trong căn nhà ấy đều do tôi làm. Tôi không trách, vì tôi nghĩ mỗi người góp một phần. Anh kiếm tiền nhiều hơn thì tôi chịu khó phần việc nhà.

Nhưng anh chưa bao giờ thấu điều đó.

Ngược lại, chỉ cần một chiếc lá rơi chưa kịp quét, hay một hạt cơm dính dưới ghế, là anh cau có, quát mắng. Anh bảo tôi và gia đình tôi “luộm thuộm”, “tính nết chẳng đâu vào đâu”. Tôi nghe những lời ấy, cứ như bị ai đó ném đá vào lòng.

Nực cười ở chỗ, trong mắt người khác, tôi lại được khen là hiền lành, sống tốt, xinh đẹp hơn anh và có vị trí xã hội rõ ràng hơn. Nhưng với anh, mọi điểm tốt của tôi đều bị xóa sạch chỉ vì tôi… không kiếm được nhiều tiền bằng anh.


Rồi anh bắt đầu so sánh:
“Vợ người ta kiếm tiền giỏi thế, vợ tôi thì không làm được gì.”
“Một mình anh phải gánh cả nhà.”
“Em nhìn lại xem, nếu anh không cố thì nhà này sống kiểu gì?”

Mỗi lần anh nói vậy, tim tôi như có ai cứa.
Tôi không phải không đi làm. Tôi có thu nhập ổn định, có thể tự lo cho bản thân và chăm sóc gia đình. Chỉ là tôi không kiếm được 30 triệu như anh. Chỉ vì vậy thôi, anh cho rằng anh “khổ vì tôi”.


Thỉnh thoảng, nỗi khổ của anh còn kéo dài đến… tận đêm khuya.

Một tuần, ít nhất ba ngày anh đi nhậu. Có khi 22h mới về, có hôm gần 1h sáng. Tôi lo thì anh bảo “đừng kiểm soát”, “đàn ông đi làm phải giao lưu”.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất là mọi thứ anh làm đều không cần thông báo cho tôi. Như cái lần tôi dẫn con lên nhà chị gái chơi, mẹ tôi mới từ quê vào thăm cháu. Tối đó, anh không lên. Tôi gọi hỏi thì anh lạnh như băng:
“Anh về quê vài hôm rồi, mẹ bảo về.”

Anh đi mà không nói một lời.
Không hỏi xem tôi và con có ổn không.
Không thèm nói mẹ mình đang ở đâu, làm gì.

Nhưng anh luôn ép tôi phải gọi điện cho mẹ anh mỗi tuần, phải hỏi thăm, phải thể hiện “làm dâu cho đúng”. Gia đình tôi thì… chẳng cần để mắt.


Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối gần đây — một tối mà tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên.

Hôm đó anh đi nhậu, gần 23h chưa về. Tôi lo thì ít mà tủi thì nhiều. Tự nhiên tôi nhắn tin cho chị gái anh, chỉ nói một câu:
“Ảnh chưa về, em lo quá.”

Hóa ra chỉ một câu đó cũng đủ khiến anh nổi trận lôi đình.

Về đến nhà, anh bấm chuông ầm ĩ như muốn phá cửa. Vừa bước vào, anh chẳng nhìn con, chẳng hỏi han, chỉ lập tức trút giận lên tôi. Anh nói tôi “vạch áo cho người xem lưng”, nói tôi “không biết thương chồng”, nói tôi “lâu nay anh không chia sẻ được với tôi vì tôi chẳng hiểu gì”.

Anh còn nói câu này – câu đâm thẳng vào tim tôi:

“Em giỏi thì ra ngoài kiếm tiền như anh đi! Mang tiền về cho anh, anh ở nhà lo con cho. Chứ em như bây giờ anh khổ lắm rồi.”

Tôi đứng im.
Không phải vì sợ, mà vì quá đau.

Cuối cùng, tôi nói:
“Được. Nếu anh dám nghỉ việc ở nhà chăm con, lo hết việc nhà, em sẽ đi làm kiếm về đúng số tiền lương anh đang nhận. Anh dám không?”

Anh cười khẩy, ném lại:
“Em thì làm được gì.”

Trong đầu anh, tôi mãi mãi nhỏ bé, kém cỏi và dựa dẫm vào anh. Anh quên rằng suốt 12 năm qua, tôi đã một tay chăm hai đứa nhỏ, một tay dựng cả gia đình này bằng những điều anh không bao giờ để tâm.


Giờ này, đồng hồ chỉ gần 3 giờ sáng. Anh ngủ ngon lành như thể chưa từng cãi vã, chưa từng mắng tôi, chưa từng làm con gái khóc.

Còn tôi… ngồi trong phòng khách, gõ từng chữ trong nỗi buồn không dứt.

Tôi nghĩ về hai đứa con nhỏ.
Tôi nghĩ về bản thân mình của 12 năm trước – yêu chồng bằng tất cả mọi điều đẹp nhất.
Và tôi nghĩ về mình của hiện tại – kiệt sức, mệt mỏi, đau lòng.

Chồng như vậy…
Tôi có nên giữ hay buông?

Tôi không biết nữa.
Và đó mới là điều đáng sợ nhất.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang