Tiếng gió rít qua khe cửa sổ ở quê nhà như tiếng khóc than. Diệp ngồi bên giường bệnh của bố, tay nắm chặt bàn tay gầy gộc của ông, nhưng lòng cô như có lửa đốt. Một linh cảm chẳng lành về bé Bống – đứa con gái 4 tuổi cô mới để lại thành phố cho chồng chăm sóc từ sáng nay – cứ bủa vây lấy tâm trí Diệp. Trong khi đó, tại căn hộ chung cư ở thành phố, Hùng – chồng Diệp – đang bận rộn xịt nước hoa và thắt cà vạt. Anh ta nhìn đứa con gái đang xem hoạt hình trên ghế sofa với ánh mắt đầy phiền phức.
“Bống, con ở nhà ngoan nhé, bố đi gặp đối tác một lát rồi về. Bố khóa cửa ngoài cho an toàn, không được mở cửa cho ai biết chưa?”. Bé Bống ngước đôi mắt tròn xoe, sợ hãi níu vạt áo bố: “Bố ơi, Noel sao bố không ở nhà với con? Con sợ bóng tối lắm…”. Hùng gạt tay con ra, lạnh lùng: “Ngoan thì mai bố mua quà. Không ngoan là bố bỏ luôn đấy!”
Nói đoạn, hắn thản nhiên khóa trái cửa nhà, mặc kệ tiếng gọi cha thảm thiết của đứa trẻ. Vừa ra đến hầm xe, hắn đã rút điện thoại, nhấn dãy số quen thuộc của ả nhân tình: “Em yêu, anh đến đón đây. Nay vợ anh về quê rồi, mình chơi tới bến, anh đặt phòng nhà nghỉ hạng sang nhất rồi!” Hắn tắt máy, ném điện thoại vào hộc xe, chính thức cắt đứt mọi liên lạc với thế giới để tận hưởng đêm Noel tội lỗi. Hắn ta nghĩ vợ đang lo bố cận kề cái chết nên chẳng còn hơi sức đâu mà gọi phiền hắn nữa. Nhưng Diệp lại không như vậy…
21:00 đêm. Diệp gọi cho chồng lần thứ 50 nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. Cô gọi vào số máy bàn, không ai nhấc. Lòng Diệp nóng như lửa đốt. Hình ảnh bé Bống sợ bóng tối, sợ tiếng sấm hiện lên khiến cô không thể ngồi yên.
Mặc kệ trời đêm đông buốt giá, mặc kệ lời khuyên ngăn của mẹ, Diệp chỉ kịp dặn mẹ trông bố cẩn thận thay cô đêm nay, mai cô sẽ có mặt ở viện sớm rồi dắt chiếc xe máy cũ của bà, lao đi trong đêm. Quãng đường 100km từ quê lên thành phố chưa bao giờ dài đến thế. Gió tạt vào mặt đau rát, nước mắt chảy ra lại bị gió hong khô. Diệp vừa lái xe vừa khấn nguyện: “Con ơi, đợi mẹ, xin đừng có chuyện gì xảy ra!”
23:30, Diệp về đến cửa nhà. Cô bàng hoàng thấy cửa ngoài bị khóa trái, bên trong tối om không một ánh đèn. Tim cô thắt lại. Khi chìa khóa vừa vặn mở, một cảnh tượng xé lòng hiện ra trước mắt: Bé Bống không nằm trên giường. Con bé ngồi co quắp ở góc cửa ra vào, người tím tái vì lạnh và vì khóc quá nhiều. Tiếng khóc của con đã khàn đặc, chỉ còn là những tiếng nấc cụt nghẹn ngào. Thấy bóng dáng mẹ, con bé giật mình, rồi vỡ òa ôm lấy cổ Diệp: “Mẹ ơi… con sợ lắm… Bố đi mãi không về… Bố tắt đèn… con gọi bố không được…”
Diệp ôm lấy thân thể nhỏ bé đang run rẩy của con vào lòng, nước mắt cô tuôn rơi lã chã. Cô căm phẫn đến tột cùng. Một gã cha nào có thể nhẫn tâm để đứa con 4 tuổi lại một mình giữa đêm đông để đi chơi? Cô không gọi cảnh sát, cũng không tìm chồng ngay lúc đó. Cô vơ vội vài bộ quần áo của con, bế con ra khỏi căn nhà đầy hơi ấm giả tạo ấy.
Diệp biết chồng mình hay đưa bồ đến đâu. Cô dùng iPad của con, định vị chiếc điện thoại của Hùng (vốn đăng nhập cùng tài khoản iCloud). Vị trí hiện lên rõ mồn một tại một nhà nghỉ cách nhà 2km. Diệp bế con vào một khách sạn gần đó cho con ngủ yên giấc, sau đó cô gọi điện cho mẹ chồng và cả… vợ của sếp Hùng (người mà Hùng luôn nịnh bợ để thăng tiến).
6:00 sáng hôm sau. Hùng khoan khoái bước ra từ sảnh nhà nghỉ, tay vẫn còn ôm eo ả nhân tình nhỏ bé. Hắn cười nói hớn hở cho đến khi… Chết đứng. Trước mặt hắn không chỉ có Diệp với gương mặt lạnh như băng, mà còn có mẹ đẻ hắn đang cầm chiếc gậy gỗ, và cả ông sếp tổng cùng người vợ ghê gớm của ông ta. “Hùng… sao mọi người lại ở đây?” – Hùng lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Chát! Một cái tát cháy má từ chính mẹ đẻ của hắn giáng xuống. “Thằng khốn nạn! Tao không ngờ tao lại đẻ ra loại thú vật bỏ rơi con mình để đi ngủ với gái! Mày có biết đêm qua con Diệp nó đi xe máy 100km về thấy con Bống suýt thì ngất đi vì sợ không?” Diệp bước tới, ném xấp đơn ly hôn đã ký sẵn vào mặt hắn. Cô không gào thét, chỉ thì thầm đủ cho hắn nghe:
“Đây là món quà Noel tôi dành cho anh. Toàn bộ bằng chứng anh ngoại tình và bỏ mặc con cái tôi đã gửi cho bộ phận nhân sự công ty anh. Từ giờ phút này, anh không còn vợ, không còn con, và cũng không còn sự nghiệp. À, căn nhà là của bố mẹ tôi cho, mời anh dọn đồ ra khỏi đó ngay lập tức.”. Vợ sếp tổng cũng bồi thêm một câu: “Loại đàn ông đến con mình còn bỏ mặc được thì không xứng đáng làm việc ở công ty chúng tôi. Anh bị đuổi việc!”
Hùng quỳ sụp xuống giữa đường, nhìn theo bóng Diệp bế con bước lên taxi trở về quê một cách dứt khoát. Ả nhân tình thấy hắn mất trắng cũng nhanh chóng vẫy xe bỏ chạy. Đêm Noel hoa lệ đã kết thúc bằng bản án nhớ đời cho kẻ có trái tim quỷ dữ. Diệp ôm chặt con vào lòng, thầm hứa: Từ nay, mẹ sẽ là cả bầu trời của con.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




