Tôi đã tìm thấy hộp “3 con sâu” đáng ngờ trong hành lý chồng và tiến hành phá hoại để điều tra. Ba tháng sau, sự thật đã được phơi bày, nhưng người dính bầu lại khiến tôi cực kỳ bàng hoàng vì đó không phải là người mà tôi nghi ngờ.
Túi du lịch màu xám tro của Hải nằm ngay ngắn trên sàn gỗ, chờ đợi bàn tay tôi sắp xếp. Chuyến công tác ba tháng của anh ta đến một thành phố xa xôi được đồn đoán là cơ hội thăng tiến lớn, nhưng trong lòng tôi – Thanh – lại dấy lên một cảm giác bất an không thể gọi tên. Tôi đã tự nhủ đây chỉ là chứng lo âu thường thấy của người vợ trước mỗi chuyến xa nhà, thế nhưng, khi tay tôi chạm vào lớp vải lót cứng cáp của chiếc vali, tôi bỗng nhận ra điều gì đó không đúng.
Bên dưới lớp áo sơ mi mới là một chiếc hộp nhỏ màu đen, nằm ẩn mình một cách vụng về. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì tò mò, mà vì một sự lạnh lẽo khó tả vừa trào lên. Tôi nhấc chiếc hộp ra, nó nặng một cách đáng ngờ. Thân hộp được dán kín, không có nhãn mác. Tôi dùng móng tay cạy nhẹ, và bên trong, tôi thấy ba vật nhỏ màu xanh lá cây đậm, hình dáng thon dài, giống như những con sâu béo múp, được đặt cẩn thận trên lớp đệm nhung. Ba con sâu… **“Ba con sâu” bí ẩn**, tôi thầm gọi chúng như thế. Chúng không phải là đồ trang sức, không phải thuốc men, càng không phải quà lưu niệm. Cảm giác nghi ngờ hóa thành một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào lòng tôi.
Hải bước vào phòng, nụ cười trên môi anh ta thường ngày ấm áp bao nhiêu, giờ đây lại khiến tôi thấy giả dối bấy nhiêu. Anh ta dừng lại, đôi mắt quét qua chiếc vali, rồi dừng lại trên tay tôi.
“Em làm gì với cái hộp đó vậy, Thanh?” Giọng anh ta vẫn bình thản, nhưng có một chút căng thẳng tôi dễ dàng nhận ra.
Tôi nhanh chóng giấu chiếc hộp sau lưng, giả vờ thản nhiên gấp lại chiếc áo sơ mi. “À, em chỉ thấy cái hộp lạ, định xem anh mang theo gì thôi. Trông như đồ chơi trẻ con ấy, anh mang theo làm gì?”
Hải cười nhạt, tiến đến bên tôi và giật lại chiếc hộp. “Cái này không phải đồ chơi, là mấy món đồ lặt vặt của anh thôi. Em lo sắp xếp quần áo đi. Đừng tò mò những chuyện không đâu.” Anh ta cất nó vào túi áo khoác đang treo trên mắc. “Và này, em không cần phải sắp xếp quá kỹ đâu. Sắp tới, anh sẽ có một cuộc sống thoải mái hơn, em không nghĩ vậy sao? Dù sao thì, công việc này cũng là bước ngoặt quan trọng.”
Tôi nghẹn lại trước lời nói mỉa mai đầy ẩn ý đó. **Cuộc sống thoải mái hơn?** Có phải anh ta đang ám chỉ đến việc tôi sẽ phải sống trong sự kiểm soát của anh ta với mức thu nhập mới, hay là một cuộc sống không có tôi?
“Đúng, một bước ngoặt,” tôi đáp lại, giọng điệu sắc lạnh không kém. “Anh chắc là nó chỉ mang lại sự thoải mái cho một mình anh chứ? Em chỉ sợ, lúc anh trở về, không còn nhận ra **ngôi nhà ấm áp** này nữa. Anh nên nhớ, thành công lớn nhất của một người đàn ông không phải là tiền bạc, mà là sự **trung thực** với người phụ nữ đã cùng mình gây dựng tất cả.”
Hải nhún vai, thờ ơ trước lời cảnh báo của tôi. “Em luôn nói những lời giáo điều đầy kịch tính như thế đấy, Thanh. Nhưng đừng lo, anh sẽ trở về. Và anh cũng hy vọng, em không làm gì dại dột trong lúc anh vắng nhà, khiến anh phải thất vọng.”
Lời thoại của anh ta như một nhát dao xuyên thẳng vào lồng ngực. Sự mỉa mai, châm biếm và áp bức trong cách anh ta nói chuyện đã đạt đến đỉnh điểm. Hải luôn biết cách dùng ngôn ngữ để tạo ra sự căng thẳng, để khiến tôi cảm thấy mình là một gánh nặng. Tôi nén cơn giận, biết rằng nếu bây giờ gây chiến, tôi sẽ chỉ là người thua cuộc.
Sau khi tiễn Hải đi, tôi quay trở lại với chiếc hộp bí ẩn đó. Bằng một chút mánh khóe, tôi đã lấy lại được nó từ túi áo khoác của anh ta. Mọi giác quan của tôi đều mách bảo rằng ba vật thể này là chìa khóa. Tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin trên mạng, kết nối các dấu hiệu và cuối cùng, một sự thật kinh khủng hiện ra: đó là một loại thuốc thử nghiệm mới, được gọi lóng trong một số tài liệu mật là “ba con sâu”, liên quan đến khả năng sinh sản. Chúng được dùng để **kiểm tra** hoặc **gia tăng** khả năng thụ thai một cách không chính thống, thường dùng trong các giao dịch bí mật hoặc những mối quan hệ phức tạp.
Cảm giác bị phản bội dâng lên như thủy triều. Không một lời giải thích, không một lời thành thật. Anh ta mang theo thứ này trong chuyến công tác kéo dài ba tháng. Ý đồ đã quá rõ ràng. Tôi biết, nếu tôi đối đầu với anh ta lúc này, anh ta sẽ chối cãi và tiêu hủy mọi bằng chứng.
Tôi quyết định hành động trong im lặng. Kế hoạch của tôi rất đơn giản: **Phá hoại**. Tôi mở chiếc hộp, lấy từng “con sâu” ra, cẩn thận làm hỏng chúng – một cách tinh vi để chúng vẫn giữ nguyên vẻ ngoài nhưng không còn tác dụng. Tôi đổ một lượng rất nhỏ hóa chất vô hại nhưng có khả năng biến đổi cấu trúc protein lên bề mặt của chúng, đảm bảo kết quả kiểm tra hoặc tác dụng của chúng sẽ bị sai lệch hoàn toàn. Tôi hành động nhanh chóng, chính xác, với sự lạnh lùng của một người đang chịu đựng nỗi đau tột cùng nhưng phải dùng lý trí để chiến đấu. Sự thù hận và khao khát được biết sự thật đã hoàn toàn át đi nỗi sợ hãi.
Sau đó, tôi đặt chúng trở lại hộp và để lại chỗ cũ. Khi tôi đóng nắp hộp, tôi cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ. Tôi đã đặt một quả bom hẹn giờ vào kế hoạch bí mật của chồng mình.
—
Ba tháng trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Hải gọi điện về nhà đều đặn, nhưng những cuộc trò chuyện đều hời hợt, chỉ xoay quanh công việc và tiền bạc. Anh ta không hề hỏi han sâu sắc về tôi, cũng không nhắc gì đến chiếc hộp. Tôi sống trong vỏ bọc của một người vợ bình thường, chờ đợi. Nỗi đau âm ỉ của sự phản bội đã biến thành một sự chai sạn, một chiếc áo giáp vô hình.
Và rồi, Hải trở về. Anh ta trông thành đạt hơn, với bộ vest đắt tiền và chiếc đồng hồ mới lấp lánh, nhưng đôi mắt anh ta không hề có vẻ hối lỗi hay mệt mỏi. Thay vào đó, chúng chứa đựng một sự tự mãn không che giấu. Anh ta bước qua ngưỡng cửa, nhìn tôi với một ánh mắt xa lạ, như thể tôi là một vật trang trí cũ kỹ trong ngôi nhà mới của anh ta.
“Chào mừng anh về nhà,” tôi nói, giọng điệu cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng là một trận động đất dữ dội.
“Ừ,” Hải đáp cụt lủn. “Em đã quản lý nhà cửa tốt chứ? Anh đã rất bận rộn, và thành công lớn lắm. Em không phải lo lắng về tiền bạc nữa.”
“Em không bao giờ lo lắng về tiền bạc, Hải. Em lo lắng về **những gì anh đã đánh đổi** để có được nó.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh có vẻ đã có một chuyến công tác ‘hiệu quả’ nhỉ? Anh đã tìm được **điều anh đang tìm kiếm** chưa?”
Anh ta cau mày, khó chịu trước lời ám chỉ của tôi. “Em nói gì lạ vậy? Em đang mệt sao? Nào, chuẩn bị bữa tối đi, anh đói rồi. Nhân tiện, Tuệ có ghé qua không? Cô ấy có nói gì không?”
Tim tôi hẫng một nhịp. **Tuệ**. Tuệ là bạn thân nhất của tôi từ thời đại học, một người phụ nữ xinh đẹp, độc lập và luôn tỏ ra là người ủng hộ hôn nhân của chúng tôi. Việc anh ta nhắc đến Tuệ một cách bất chợt, một cách quá vô tư, đã khiến tôi rùng mình.
“Tuệ vẫn khỏe. Sao anh hỏi cô ấy?”
“À, không có gì. Chỉ là anh thấy lâu rồi cô ấy không đến nhà mình. Anh cũng muốn cảm ơn cô ấy đã giúp em đỡ buồn trong lúc anh vắng nhà thôi.” Hải nói, nhưng ánh mắt anh ta lảng đi, một cử chỉ mà tôi chưa bao giờ thấy ở anh ta.
Tôi biết mình đang ở ngưỡng cửa của sự thật.
—
Hai tuần sau, trong một buổi tối mưa tầm tã, Tuệ gọi điện cho tôi. Cô ấy muốn gặp gấp. Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê quen thuộc, nơi đã chứng kiến vô số buổi tâm sự và lời thề hứa về tình bạn vĩnh cửu.
Khi Tuệ bước vào, cô ấy không còn là cô bạn thân rạng rỡ, tự tin thường ngày. Khuôn mặt cô ấy tái nhợt, đôi mắt sưng húp và chứa đựng một nỗi sợ hãi ghê gớm. Cô ấy ngồi xuống, không nói một lời, chỉ đưa cho tôi một tấm ảnh siêu âm.
Tôi nhìn vào tấm ảnh, rồi nhìn lên khuôn mặt Tuệ. Cả thế giới trong tôi sụp đổ, tan vỡ thành vô số mảnh thủy tinh sắc nhọn. Tôi biết điều gì sắp xảy ra, nhưng sự thật vẫn còn kinh khủng hơn cả cơn ác mộng tồi tệ nhất.
“Thanh… tớ… tớ có thai rồi,” Tuệ thì thầm, giọng cô ấy nghẹt lại vì nước mắt.
Tôi hít một hơi sâu, nén lại sự cuồng nộ đang muốn bùng nổ. “Và… **cha đứa bé là ai**? Tuệ, nhìn vào mắt tớ và trả lời đi.”
Tuệ không thể nhìn tôi. Cô ấy cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn.
“Là… Hải. Là chồng cậu, Thanh.”
Sự bàng hoàng khiến tôi không thể khóc, không thể la hét. Tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo. **Người dính bầu lại khiến tôi cực kỳ bàng hoàng.** Không phải cô gái nào đó tôi chưa từng quen biết, mà là Tuệ, người mà tôi tin tưởng hơn cả bản thân mình.
Tôi dựa lưng vào ghế, cười một tràng dài, một nụ cười điên dại, không một chút niềm vui nào, chỉ có nỗi đau và sự mỉa mai đến tột cùng. “Ôi, thật là một vở kịch xuất sắc! Vậy ra, đây là lý do Hải phải đi công tác ba tháng! Đây là lý do anh ta mang theo cái hộp ‘ba con sâu’ đó! Anh ta muốn có con với cậu, để **hợp pháp hóa** việc rời bỏ tớ mà không bị mang tiếng là người vô trách nhiệm!”
“Không, Thanh, không phải vậy!” Tuệ tuyệt vọng nắm lấy tay tôi. “Nghe tớ nói đi! Tớ không biết! Hộp ‘ba con sâu’ là gì? Tớ không hề biết gì về kế hoạch của anh ấy!”
Tôi gạt tay cô ấy ra. “Đừng giả vờ nữa, Tuệ! Cậu nghĩ tớ là kẻ ngốc sao? Bạn thân của tớ và chồng tớ cấu kết với nhau? Các cậu đã lên kế hoạch tất cả! Chắc chắn là vậy! Hải luôn muốn có một đứa con, nhưng tớ chưa sẵn sàng vì sự nghiệp! Anh ta đã nói với tớ rằng anh ta sẽ tìm cách khác! Và cậu, cậu đã tham gia vào trò đê tiện này chỉ vì… tiền? Hay vì cậu luôn ghen tị với tớ?”
“Không phải ghen tị! Tớ yêu anh ấy!” Tuệ hét lên trong tiếng nức nở. “Anh ấy nói với tớ anh ấy không hạnh phúc. Anh ấy nói anh ấy chỉ muốn có một đứa con! Anh ấy hứa sẽ ly dị cậu một cách êm đẹp và chăm sóc cậu! Anh ấy nói rằng tình yêu của các cậu đã chết từ lâu rồi!”
“Tình yêu của chúng tôi chết?” Tôi bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn. “Vậy tại sao anh ta không nói với tớ? Tại sao anh ta không ly dị tớ một cách **đàng hoàng** mà lại dùng cách **đê tiện** này? Cậu nghĩ sao về sự ‘êm đẹp’ khi cậu, bạn thân nhất của tớ, mang thai con của chồng tớ? Đây là sự phản bội tồi tệ nhất trong cuộc đời tớ, Tuệ! Tớ không còn muốn nghe bất cứ lời giải thích nào nữa!”
Tôi bỏ đi, không quay đầu lại.
—
Ngày hôm sau, tôi đối mặt với Hải. Tôi đã soạn sẵn một tập hồ sơ ly hôn. Tôi đặt nó lên bàn, cùng với tấm ảnh siêu âm của Tuệ mà tôi đã lấy đi.
Hải bước vào, thấy những thứ đó, sắc mặt anh ta trắng bệch. Sự tự mãn trên gương mặt anh ta hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ sợ hãi và tức giận.
“Em đã đi quá giới hạn rồi, Thanh!” Anh ta đập bàn. “Em đào đâu ra cái này? Em đã theo dõi anh sao? Anh đã nói với em là anh không muốn cuộc sống này nữa! Anh muốn một gia đình, một đứa con! Em không thể cho anh điều đó, vậy tại sao em lại không buông tha cho anh?”
“Anh muốn một gia đình? Hay anh muốn một **cái cớ** để biến tớ thành kẻ đáng thương bị bỏ rơi?” Tôi cười khẩy. “Anh nghĩ tớ không biết gì sao, Hải? Anh nghĩ tớ ngây thơ đến mức không nhận ra cái hộp ‘ba con sâu’ đó là gì? Anh nghĩ tớ không biết anh đã sử dụng nó trong chuyến công tác của mình?”
Mắt Hải mở to, kinh ngạc tột độ. Anh ta bắt đầu lắp bắp. “Em… em đã làm gì với nó?”
“Anh không cần biết tớ đã làm gì. Anh chỉ cần biết, kế hoạch của anh đã bị **phá hoại**.” Tôi tiến lại gần, nói nhỏ vào tai anh ta, giọng điệu sắc lạnh như băng. “Anh đã mang nó theo để đảm bảo rằng người phụ nữ anh chọn sẽ dính bầu, đúng không? Để mọi chuyện trở nên ‘hoàn hảo’ cho cuộc ly hôn của chúng ta. Nhưng anh có biết không, Hải? Dù anh có cố gắng đến đâu, **sự dối trá sẽ luôn có kẽ hở.**”
Hải lùi lại, nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. “Em đã làm gì?” Anh ta lặp lại câu hỏi.
“Không quan trọng. Quan trọng là kết quả.” Tôi chỉ vào tấm ảnh siêu âm. “Đứa bé đó… anh có chắc nó là **con của anh** không? Anh đã dùng nó để kiểm tra hay là để tăng khả năng thụ thai? Anh có chắc là chính anh đã sử dụng nó một cách chính xác không?”
Sự nghi ngờ bỗng lóe lên trong mắt Hải, ánh mắt anh ta chuyển từ giận dữ sang hoang mang. Anh ta luôn tin vào khoa học và sự kiểm soát. Bây giờ, sự không chắc chắn đó khiến anh ta sụp đổ.
“Anh đang cố gắng đóng một vở kịch vĩ đại, Hải à. Nhưng tiếc thay, **người vợ hiền lành** của anh lại là một khán giả khó tính, đã đi trước anh một bước.” Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh ta. “Ký đi. Ly hôn. Tớ không cần tiền của anh. Tớ chỉ cần sự **tự do** của mình. Anh và Tuệ cứ thoải mái mà ‘xây dựng hạnh phúc’ trên đống đổ nát của người khác đi.”
—
Tôi dọn ra khỏi căn nhà đó ngay lập tức. Tôi không cần chờ đợi. Tôi không muốn nhìn thấy Tuệ hay Hải thêm một giây phút nào nữa. Tôi thuê một căn hộ nhỏ, bắt đầu lại công việc của mình với một sự tập trung tột độ. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó đã biến thành động lực.
Vài tuần sau, Hải gọi điện cho tôi. Giọng anh ta run rẩy và đầy sự tuyệt vọng.
“Thanh… anh cần nói chuyện với em.”
Tôi đồng ý gặp anh ta. Hải trông tiều tụy.
“Tuệ… cô ấy không thể xác định được cha đứa bé,” Hải nói, giọng anh ta nghẹt lại. “Anh… anh đã làm các xét nghiệm. Không phải là anh. Có lẽ là do sự cố của ‘ba con sâu’ mà em đã nhắc đến. Bác sĩ nói có những biến đổi không giải thích được.”
Tôi mỉm cười lạnh lùng. “Vậy ra, anh đã thật sự sử dụng chúng để làm công cụ để có con. Tội nghiệp Tuệ. Cô ấy đã bị anh lừa dối, hay cả hai đã lừa dối chính mình?”
“Anh thật sự không biết. Anh chỉ muốn một gia đình! Anh đã quá tham lam!” Hải thú nhận, cúi gằm mặt. “Tuệ đã thú nhận với anh rằng, trong lúc anh đi công tác, cô ấy cũng có một mối quan hệ thoáng qua với người khác. Nhưng cô ấy nói cô ấy chắc chắn là con của anh, vì cô ấy đã dùng cái hộp đó… để thử nghiệm trước khi làm chuyện đó với anh.”
Tôi nhắm mắt lại. Thì ra, câu chuyện còn phức tạp hơn tôi nghĩ. Tuệ cũng là một người chơi, một người đang tuyệt vọng tìm kiếm một chỗ đứng. Cô ấy đã sử dụng Hải như một phương tiện để có con. Và Hải, trong sự tự mãn của mình, đã tin rằng anh ta có thể kiểm soát được tất cả. Hóa ra, tôi không phải là người duy nhất bị lừa dối.
“Anh có biết không, Hải,” tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. “Cái hộp đó không phải là công cụ kiểm soát. Nó là một bài kiểm tra về **nhân cách** của anh. Và anh đã thất bại. Anh đã đi tìm một sự đảm bảo sinh học, nhưng lại mất đi sự đảm bảo về **tình yêu** và **lòng tin**.”
Chúng tôi ký vào giấy ly hôn. Mọi chuyện kết thúc trong sự tĩnh lặng.
—
Thời gian trôi qua, tôi đã dần lấy lại được sự cân bằng. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân mình, chấp nhận rằng cuộc hôn nhân đó đã là một bài học đắt giá về sự trung thực.
Một năm sau, tôi gặp lại Tuệ tại một triển lãm nghệ thuật. Cô ấy đang mang theo một đứa bé kháu khỉnh, ánh mắt cô ấy không còn vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự bình yên của một người mẹ.
Chúng tôi tránh mặt nhau lúc đầu, nhưng cuối cùng, tôi quyết định tiến lại.
“Tuệ,” tôi gọi.
Cô ấy quay lại, ánh mắt thoáng chút ngượng ngùng, nhưng sau đó là một nụ cười chân thành. “Thanh. Tớ xin lỗi vì tất cả.”
“Tớ đã vượt qua rồi,” tôi nói, nhìn đứa bé. “Nó giống ai vậy?”
“Nó giống cha nó. Người đàn ông tớ đã gặp trong lúc Hải đi công tác. Anh ấy không giàu có, không hoàn hảo, nhưng anh ấy **thành thật**.” Tuệ nói. “Khi tớ có thai, tớ đã tuyệt vọng và cố gắng ép Hải chịu trách nhiệm vì anh ấy hứa hẹn rất nhiều. Nhưng sau đó, tớ nhận ra, sự thật dù đau đớn vẫn tốt hơn một lời nói dối hào nhoáng. Tớ đã nói với Hải sự thật và chấp nhận nuôi con một mình.”
“Hải thì sao?”
“Anh ấy đã thay đổi. Anh ấy vẫn thăng tiến, nhưng không còn kiêu ngạo nữa. Anh ấy đã giúp tớ một phần tài chính, nhưng không can thiệp vào cuộc sống của hai mẹ con. Anh ấy nói, đó là cách duy nhất để anh ấy cảm thấy thanh thản.” Tuệ nhìn tôi. “Cái hộp đó… nó thực sự đã phá hỏng mọi kế hoạch của chúng tớ, nhưng nó lại cứu vớt cuộc đời tớ. Nó khiến tớ đối diện với sự thật về tình cảm của mình.”
Tôi mỉm cười. Mối hận thù đã tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu.
“Cảm ơn cậu, Tuệ. Dù sao thì, cảm ơn vì đã giúp tớ nhìn rõ sự thật.”
Tuệ siết nhẹ tay tôi. “Cảm ơn cậu, Thanh. Vì đã dạy cho tớ biết, sự phản bội sẽ phải trả giá bằng sự thật.”
—
Vài năm sau đó, tôi đã tìm thấy một tình yêu mới. Anh ấy là một kiến trúc sư, một người đàn ông đơn giản, chân thành, người luôn đặt sự trung thực lên hàng đầu. Anh ấy không hứa hẹn về một cuộc sống xa hoa, nhưng anh ấy hứa hẹn về một sự ổn định về cảm xúc.
Một buổi tối, khi chúng tôi đang ngồi trên ban công, ngắm nhìn thành phố lấp lánh ánh đèn, anh ấy hỏi tôi về cuộc hôn nhân cũ.
“Anh không muốn đào bới quá khứ,” anh ấy nói, “nhưng anh muốn biết, điều gì đã khiến em mạnh mẽ đến vậy?”
Tôi nhìn vào mắt anh ấy, nắm lấy tay anh ấy thật chặt. “Tình yêu của em đã từng bị chôn vùi trong một chiếc hộp màu đen, với **ba con sâu** của sự dối trá. Nhưng nhờ sự dối trá đó, em đã tìm thấy một con đường. Con đường của sự thật, của sự tự trọng.”
Tôi không kể chi tiết về chiếc hộp, về sự phá hoại của tôi, bởi vì tôi biết, điều đó không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là tôi đã đứng dậy, đã tha thứ, và đã bước tiếp.
Kết cục của tôi không phải là sự trả thù, mà là sự **giải thoát** và **hạnh phúc chân thật**. Hải và Tuệ đã chọn con đường của riêng họ. Tôi đã chọn con đường của mình. Và con đường đó, cuối cùng đã dẫn tôi đến bến bờ bình yên, bên người đàn ông hiểu rõ giá trị của một cuộc sống không cần đến bất kỳ sự dối trá hay kế hoạch đen tối nào.
Tôi mỉm cười. “Cuộc sống này, dù có kịch tính đến đâu, cũng sẽ luôn có một kết thúc có hậu cho những người biết trân trọng giá trị của sự **thật lòng**.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




