ʋợ ʟàʍ tɦêʍ 2 tʀɨệʊ ռɦưռɢ ʟʊôռ ƈօɨ tɦườռɢ tôɨ tɦʊ ռɦậք 60 tʀɨệʊ, ƈòռ tát tôɨ

Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ rơi vào trạng thái này: sống cùng một người vợ, nhưng cảm giác như đang cô đơn trong chính căn nhà của mình. Những dòng tôi viết ra đây không phải vì ngoại tình hay muốn than vãn, mà là để sắp xếp lại suy nghĩ, nhìn thẳng vào lòng mình và tự hỏi: liệu có bao nhiêu người đàn ông ngoài kia đang trải qua cảm giác giống tôi?

Tôi là một người đàn ông bình thường, khỏe mạnh, ngoại hình ổn, công việc khá, thu nhập 50-60 triệu đồng mỗi tháng. Tôi ít bạn bè, phần lớn thời gian rảnh tôi dành cho gia đình. Tôi có chính kiến riêng, không để bản thân bị vợ áp đặt, và cũng không phải kiểu “nice guy” chỉ biết đi làm về, đưa tiền rồi “đội vợ lên đầu”. Tôi luôn xác định mình là chủ gia đình, đứng đầu nhưng không gia trưởng theo nghĩa xấu.

Vợ tôi chỉ làm thêm vài tiếng mỗi ngày, kiếm khoảng 2-4 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền này cô ấy tự do tiêu xài, tôi không hề quan tâm. Tôi tôn trọng quyền tự do đó, đồng thời cho cô ấy sự thoải mái tối đa: có thể đi làm hay không đi làm, tự quyết chi tiêu, tự chọn cách sống. Tôi nghĩ điều này là bình thường với một người phụ nữ trong gia đình mà tôi muốn xây dựng.

Công việc chính của vợ là đưa đón con cấp một, nấu ăn cho tôi bữa trưa khi tôi làm remote, mua đồ ăn, dọn dẹp nhà cửa. Tôi thì làm các việc nặng: sửa điện nước, cọ nhà vệ sinh, đổ rác, gọi thợ khi cần, lau nhà hai tuần một lần. Tôi lo toàn bộ chi phí sinh hoạt, nuôi con, trả nợ. Tôi tặng quà sinh nhật, hoa vào các dịp đặc biệt, cuối tuần chở vợ con đi chơi, ăn hàng. Tôi nghĩ mọi thứ hợp lý, vừa giữ gia đình vui vẻ, vừa để vợ tự do tối đa.

Nhưng… vợ tôi luôn coi thường thu nhập của tôi. Chỉ vì cô ấy làm thêm được vài triệu mỗi tháng, cô ấy hay khinh thường tôi, coi thường công sức và giá trị tôi tạo ra. Tôi không thể hiểu nổi. Tôi kiếm 50-60 triệu mỗi tháng, lo trọn chi phí gia đình, lo tiền học của con, lo mua nhà, mua xe, lo ăn uống, lo du lịch cuối tuần, vậy mà cô ấy lại coi như không đáng kể, còn chính cô ấy chỉ kiếm được 2 triệu cũng tự coi là “quan trọng”.

Vợ tôi có xu hướng tính cách ái kỷ, tự coi bản thân là trung tâm. Cô ấy tự xem mình là “thần tiên hạ giới”, kiếp trước từng là nhân vật lớn trong lịch sử. Kiến thức lịch sử, xã hội, văn hóa còn hạn chế, nhưng cô ấy luôn nghĩ mình đúng. Những lúc cãi nhau, cô ấy hầu như không bao giờ xin lỗi.

Cô ấy từng nhiều lần ép tôi bỏ đam mê, bỏ công việc hiện tại để đi “khởi nghiệp” theo kiểu so sánh với người khác, nhưng tôi từ chối. Tôi hiểu rõ năng lực bản thân, tôi biết tôi muốn gì. Những lần cãi vã ấy, cô ấy lại “im lặng” dài ngày, khiến tôi mất ngủ, căng thẳng tinh thần. Trong khi đó, cô ấy ngủ ngon lành ở phòng bên.

Chúng tôi ngủ riêng từ khi vợ sinh con. Yêu cầu của cô ấy là để dễ chăm con, nhưng tôi nhiều đêm vẫn phải thức, vừa chăm con vừa làm việc. Thậm chí nhiều lúc, tôi tự hỏi: tại sao người vợ mà tôi hy sinh, yêu thương hết lòng lại có thể thờ ơ với cảm giác vất vả của chồng?

Cuộc sống hàng ngày cũng là một trận chiến cảm xúc. Vợ mải đọc các bài về “thiên tai, tận thế”, chia sẻ, viết đủ loại cảnh báo trên mạng xã hội. Khi tôi nhắc nhở, cô ấy khóc, nói là vì thương người bị thiên tai. Tôi hiểu cảm xúc đó, nhưng khi một ngày tôi làm việc 12-14 tiếng, 6 ngày một tuần, về nhà phải tự lo cơm nước, cô ấy vẫn mặc kệ, tôi cảm thấy bị coi thường. Những lúc cô ấy chỉ mua cho tôi bát phở, hay “làm nhanh” bữa ăn, tôi cảm giác mình như khách trọ trong chính nhà mình.

Về quan hệ vợ chồng, tôi cũng đau lòng. Tôi có nhu cầu, nhưng cô ấy gần như không bao giờ chủ động. Khi tôi chủ động, đa phần bị gạt ra, bị chỉ trích là “tà dâm”, “suốt ngày nghĩ chuyện ấy”. Những lý do mệt mỏi, bận rộn chỉ là cái cớ để né tránh. Dần dần, chúng tôi mỗi người một phòng, không liên lạc, không nói chuyện.

Trước đó, cô ấy từng nhắc đến chuyện ly thân nhiều lần, nhưng tôi luôn tìm cách hàn gắn, tin rằng cô ấy sẽ nhận ra tôi là một người chồng, người cha tốt. Nhưng càng cố, tôi càng mệt mỏi. Tôi chăm con, kiếm tiền mua nhà, mua xe, muốn vợ con được thảnh thơi, tận hưởng cuộc sống, nhưng nỗ lực của tôi dường như vô ích.

Cô ấy từng tát tôi khi cãi nhau. Nhưng tôi không muốn bạo lực. Tôi chỉ muốn giữ hình ảnh một người bố mạnh mẽ cho con. Tôi muốn ly thân, nhưng vẫn sống cùng nhà để con thấy bố là người đứng đắn. Đồng thời, tôi muốn tìm hạnh phúc cho bản thân. Tôi chưa ngoại tình, nhưng trong tâm trí, tôi từng tưởng tượng một cuộc sống nơi tôi được yêu thương, được tôn trọng.

Điều khiến tôi tổn thương không phải là tiền bạc, mà là sự coi thường, thiếu tôn trọng và xa cách cảm xúc. Vợ tôi luôn cho mình là số một, không cần hiểu hay cảm thông, dù tôi cống hiến mọi thứ cho gia đình. Tôi tự hỏi: liệu phụ nữ đều như vậy, hay chỉ mình vợ tôi? Bao nhiêu ông chồng ngoài kia cũng đang trải qua cảm giác giống tôi, sống cùng người vợ nhưng như sống bên người xa lạ?

Tâm trạng tôi lúc này rối như tơ vò. Một mặt vẫn muốn hy vọng, muốn cứu vãn, mặt khác chán nản, cảm giác bị phản bội về tinh thần, bị cô lập trong chính gia đình. Tôi viết ra những dòng này để nhìn thẳng vào thực tế: tôi mệt mỏi, chán nản, nhưng vẫn yêu con, vẫn muốn giữ hình ảnh người cha tốt.

Tôi không muốn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực hay nổi nóng, mà cần một lời giải cho tâm hồn mình. Tôi muốn biết: có phải tất cả phụ nữ đều luôn tự coi bản thân là số một, không biết trân trọng nỗ lực của chồng? Và những ông chồng khác, có ai đang ở ngã ba đường như tôi không – vừa muốn giữ gia đình, vừa muốn được tôn trọng và yêu thương đúng cách?

Tôi chưa đến 35 tuổi, còn khỏe mạnh, yêu đời, và vẫn được nhiều người quý mến. Nhưng trong ngôi nhà này, tôi đang cảm thấy lạc lõng, bị bỏ rơi về mặt tinh thần, trong khi vẫn phải là trụ cột, vẫn phải là “người đàn ông” trong mắt con. Và có lẽ, câu chuyện của tôi cũng là câu chuyện của nhiều người đàn ông khác, im lặng chịu đựng mà không biết chia sẻ.

Tôi viết ra đây để nhìn thẳng vào bản thân, để thấy rõ lòng mình, và để tìm câu trả lời: liệu tôi có nên tiếp tục chờ đợi, hàn gắn, hay dứt khoát bước ra khỏi ngôi nhà này, để tìm lại niềm vui và sự tôn trọng mà mình xứng đáng nhận?


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang