Phát hiện ung thư giai đoạn 1 trong khi chỉ còn 3 tháng nữa là đính hôn. Giữa lúc suy sụp, tôi nhận được ảnh tình địch cùng chồng sắp cưới đi chụp ảnh cưới. Gửi ảnh cho mẹ chồng, tôi đã được chứng kiến một phản ứng hoàn toàn ngoài dự đoán, khiến tôi mở mang tầm mắt…
Trong ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của bệnh viện, mùi thuốc sát trùng quẩn quanh như một lời nhắc nhở không mấy dễ chịu. Tôi, An Nhiên, tựa lưng vào bức tường xi măng thô ráp, điện thoại trên tay rung lên bần bật, không phải vì cuộc gọi mà vì sự chấn động từ thông tin vừa nhận được. Ba tháng nữa, tôi sẽ trở thành vợ của Hoàng, người đàn ông mà tôi tin rằng là bến đỗ cuối cùng. Nhưng giờ đây, một tờ giấy với dòng chữ “Ung thư giai đoạn 1” và hình ảnh trên màn hình điện thoại đã xé tan mọi viễn cảnh màu hồng.
Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, nóng bỏng và mặn chát, tan vào cái lạnh buốt giá của hành lang. Đúng lúc ấy, màn hình bật sáng với tin nhắn từ cô bạn thân, Minh. Tôi mở ra. Tim tôi như bị bóp nghẹt, mọi tế bào trong cơ thể ngừng hoạt động. Đó là một bức ảnh chụp lén, rõ ràng và tàn nhẫn: Hoàng, chồng sắp cưới của tôi, đang khoác tay một người phụ nữ khác – một người mẫu nổi tiếng, gương mặt kiêu kỳ – họ đang đứng trên nền tuyết trắng, phía sau là kiến trúc cổ kính tráng lệ của Châu Âu. Họ đang… chụp ảnh cưới.
“Tuyệt vời,” tôi thầm thì, giọng khản đặc, “Thì ra đây là chuyến công tác gấp rút.” Sự tuyệt vọng bỗng biến thành một cơn phẫn nộ lạnh lẽo, một thứ năng lượng giúp tôi đứng vững trở lại. Tôi hít một hơi sâu, kéo chiếc khăn choàng cashmere lên cổ, che giấu khuôn mặt đang tái nhợt vì nỗi đau và sự sỉ nhục. Tôi không khóc lóc thêm nữa. Tôi sẽ hành động.
Tôi lướt nhanh đến ứng dụng tin nhắn, tìm đến tên bà Thanh, mẹ của Hoàng. Bà Thanh là một người phụ nữ sắc sảo, quyền lực, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đánh giá nhưng vẫn giữ một vẻ ngoài lịch thiệp kiểu cách. Bà yêu con trai mình một cách mù quáng, hay đúng hơn, yêu cái danh vọng và gia sản mà con trai bà sẽ thừa kế. Tôi đính kèm bức ảnh cưới ở Châu Âu kia, sau đó gõ một dòng ngắn gọn: “Cháu nghĩ dì nên xem bức ảnh này. Hoàng đang tận hưởng chuyến ‘công tác’ của mình.”
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của tôi lập tức réo vang. Là bà Thanh. Tôi cố gắng ổn định giọng nói, đón nhận cơn bão sắp ập đến.
“An Nhiên! Con đang nói cái quái gì thế?” Giọng bà Thanh, thường ngày cao quý và dịu dàng giả tạo, giờ đây sắc như dao cạo, mang theo sự giận dữ tột độ.
Tôi mỉm cười cay đắng, một nụ cười không chạm đến mắt. “Dì Thanh, cháu có nói gì đâu ạ? Cháu chỉ gửi cho dì một tấm bưu thiếp từ Paris thôi mà, hay là Milan nhỉ? Hoàng nhà mình quả là có khiếu thẩm mỹ. Cô gái kia nhìn cũng… rất ‘phù hợp’ với tiêu chuẩn của giới thượng lưu mà dì luôn đề cao.”
“Im miệng! Con dám nói những lời hỗn láo đó với mẹ chồng tương lai của con à?” Bà Thanh gằn giọng, tiếng thở dốc truyền qua điện thoại.
“Mẹ chồng tương lai?” Tôi nhếch mép. “Dì Thanh, dì không nghe lầm đâu. Dì à, con trai dì đang bận rộn xây dựng một gia đình ‘tương lai’ khác ở nước ngoài rồi. Cháu tự hỏi, sau khi chia tài sản, liệu cô dâu mới của Hoàng có chấp nhận cái danh ‘kẻ đến sau’ không? À mà cháu quên, Hoàng sẽ chẳng bao giờ phải chia tài sản với cháu, vì… cháu chưa cưới mà.” Tôi cố tình nhấn mạnh chữ “tài sản” và “chưa cưới,” biết rõ đó là điểm yếu chí mạng của Hoàng và cũng là cái gai trong lòng bà Thanh.
Bà Thanh im lặng một lát, một sự im lặng đáng sợ. Rồi bà cười khẩy, một âm thanh khô khốc. “An Nhiên, con bé này, con luôn nghĩ mình thông minh. Nhưng con có hiểu rằng, đàn ông mà, chuyện đó chẳng qua là một chút ‘giải trí’ trước hôn nhân. Nếu con làm ầm ĩ lên, người bị tổn hại danh dự cuối cùng chỉ có con thôi. Con gái mà làm lớn chuyện sẽ bị mang tiếng là không biết giữ chồng. Còn Hoàng, nó vẫn sẽ là con trai ta, vẫn sẽ là người thừa kế duy nhất.” Giọng bà đầy vẻ coi thường, phủ nhận hoàn toàn giá trị và cảm xúc của tôi.
Lời nói của bà Thanh chạm đến điểm đau. Đây là bản chất thật của giới thượng lưu: coi sự phản bội là một thú vui vô hại, miễn là giữ được vỏ bọc.
“Vâng, dì nói đúng,” tôi đáp, giọng điệu thay đổi, trở nên ngọt ngào và vô hại đến đáng sợ. “Đàn ông thì ‘giải trí’ là chuyện thường. Nhưng dì Thanh à, có một điều dì quên mất rồi. Nếu Hoàng chỉ cần ‘giải trí’ thôi, tại sao lại phải chụp ảnh cưới? Một bộ ảnh cưới trị giá cả gia tài đấy dì. Điều đó chứng tỏ, cô gái kia không chỉ là một trò tiêu khiển qua đường, cô ta là mối đe dọa thực sự cho vị trí ‘con dâu tương lai thừa kế toàn bộ gia sản’ mà dì đã hứa với Hoàng.”
Tôi biết tôi đã chạm đúng dây thần kinh nhạy cảm nhất. Bà Thanh luôn dùng lời hứa về tài sản để giữ chân Hoàng, một cậu ấm quen sống dựa vào tiền bạc của mẹ.
“Nghe đây, An Nhiên,” giọng bà Thanh trở nên trầm hẳn, mang theo một sự quyết đoán lạnh lùng. “Dì không quan tâm con dùng thủ đoạn gì. Dù thế nào, con cũng không được làm hỏng chuyện. Ta sẽ xử lý thằng Hoàng. Còn con, con phải giữ im lặng. Nếu con dám để lộ ra bất cứ điều gì trước mặt công chúng hoặc giới truyền thông, ta thề… ta sẽ khiến con mất tất cả, kể cả cái danh phận sắp có kia.”
“Ồ, cháu sợ quá,” tôi trêu chọc, dù lòng đang rối như tơ vò. “Nhưng cháu tự hỏi, ‘cái danh phận sắp có’ của cháu liệu có còn quan trọng không, khi mà chỉ trong vài ngày tới, Hoàng sẽ tuyên bố cô bồ mới là người phụ nữ của đời anh ta? Cháu nghĩ dì nên hành động nhanh hơn, nếu không, đứa con dâu mới của dì sẽ mang tài sản của dòng họ đi ‘giải trí’ ở những nơi còn xa xỉ hơn cả Paris đấy.” Tôi cúp máy ngay lập tức, không để bà Thanh có cơ hội đáp trả.
Tôi không còn là cô gái ngây thơ, khóc lóc vì bị phản bội nữa. Nỗi đau ung thư và sự phản bội đã tạo nên một An Nhiên khác, sắc bén và tàn nhẫn. Tôi biết, để trả đũa Hoàng, tôi không thể dùng tình yêu hay sự yếu đuối. Tôi phải dùng thứ mà anh ta và mẹ anh ta trân trọng nhất: tiền bạc và địa vị.
Trong biệt thự xa hoa, bà Thanh ném mạnh chiếc điện thoại xuống sofa nhung. Gương mặt bà đỏ bừng vì giận dữ và hoảng loạn. Bà thừa nhận, An Nhiên đã đúng. Hoàng là một kẻ hám tiền, luôn tiêu xài phung phí. Cậu ta chỉ đồng ý cưới An Nhiên, một người có gia thế tương đối và danh tiếng tốt, vì bà đã nhiều lần ám chỉ về bản di chúc sẽ để lại toàn bộ tài sản cho con dâu tương lai. Giờ đây, Hoàng đang liều lĩnh đi quá giới hạn. Nếu cô bồ kia là một tay săn mồi thực sự, thì mọi thứ bà gây dựng có thể tan thành mây khói.
Bà Thanh gọi người trợ lý thân cận, gương mặt tối sầm lại. “Hủy ngay tất cả các chuyến bay riêng và thương mại về nước trong vòng 24 giờ. Cấm vận tất cả các giao dịch thẻ tín dụng của ta, kể cả thẻ phụ mang tên Hoàng. Đồng thời, liên hệ với luật sư, tôi muốn một bản di chúc giả được công bố ngay lập tức. Nội dung phải nêu rõ, toàn bộ tài sản sẽ được chuyển giao cho An Nhiên sau khi hôn lễ diễn ra, và con trai ta, Hoàng, sẽ chỉ nhận được một khoản phụ cấp nhỏ hàng tháng – với điều kiện nó phải kết hôn với An Nhiên trong vòng 3 tháng tới.”
Chỉ trong một buổi tối, một cơn địa chấn tài chính đã diễn ra. Hoàng, đang tận hưởng những ngày mật ngọt ở Ý, bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ ngân hàng: Tất cả các thẻ tín dụng chính và phụ, bao gồm cả thẻ black card của mẹ, đã bị khóa vì lý do ‘bảo mật bất thường’. Sau đó là một cuộc gọi điên cuồng từ quản lý tài chính, thông báo về việc mẹ anh ta đã công bố một bản di chúc mới gây sốc, theo đó An Nhiên – chứ không phải Hoàng – mới là người thừa kế chính.
Hoàng như một kẻ bị tạt gáo nước lạnh. Anh ta đang mua một chiếc đồng hồ limited edition cho cô bồ thì thẻ bị từ chối. Sự sỉ nhục và hoảng loạn dâng lên tột cùng.
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Hoàng hét vào điện thoại với mẹ. “Mẹ, mẹ đang làm cái trò gì vậy? Sao mẹ lại khóa thẻ của con? Còn cái di chúc quái quỷ kia là sao?”
Giọng bà Thanh qua điện thoại bình tĩnh đến đáng sợ, mang theo sự lạnh lùng của một Nữ Hoàng. “Ồ, con trai cưng, con đã nhớ ra mẹ rồi à? Mẹ cứ tưởng con đang bận rộn với cô dâu mới, tận hưởng tuần trăng mật sớm rồi chứ.”
“Mẹ! Con đã nói là con đang đi công tác, đó chỉ là… một sự cố thôi, mẹ hiểu mà!” Hoàng lắp bắp, cố gắng biện minh.
“Sự cố? Con mang một người phụ nữ khác đi chụp ảnh cưới ở nước ngoài, dùng tiền của ta để phung phí, và gọi đó là sự cố?” Bà Thanh cười mỉa. “Hoàng, con luôn nghĩ ta là kẻ mù quáng. Con nghĩ ta không biết con định làm gì à? Con định đá An Nhiên, cưới cô ả người mẫu rỗng tuếch kia, rồi hân hoan chờ đợi ta chết để thừa kế gia tài? Ngu ngốc! Ta đã cho con tất cả, nhưng con dám làm tổn hại đến danh dự và uy tín của dòng họ ta. Bây giờ thì không có tiền, không có di chúc. Con đã tự tước đi mọi thứ rồi.”
“Không! Mẹ không thể làm thế!” Hoàng gào lên, giọng đầy sự tuyệt vọng. “Con là con trai mẹ! Mẹ làm vậy là vi phạm pháp luật! Con sẽ kiện mẹ!”
Bà Thanh lại cười khẩy. “Kiện? Con trai, con kiện ta trên cơ sở nào? Ta còn sống sờ sờ đây, và đây là tiền của ta. Còn cái gọi là di chúc? Nó vẫn chưa có hiệu lực. Ta có quyền thay đổi nó mỗi ngày, miễn là ta còn thở. Con muốn đấu với ta ư? Hãy đấu với cái thẻ ngân hàng trống rỗng của con đi.” Bà Thanh cúp máy.
Hoàng quay sang cô bồ, gương mặt cô ta đã tái mét. Cô ta không quan tâm đến Hoàng, cô ta quan tâm đến tiền của Hoàng.
“Anh yêu… chuyện này là sao?” Cô ả dè dặt hỏi.
Hoàng, đang bị dồn vào đường cùng, mất hết kiên nhẫn. “Câm miệng! Cô nghĩ cô là ai? Cô chỉ là một con búp bê đắt tiền thôi! Cô có biết tôi đã mất gì vì cô không? Tất cả! Tiền của tôi! Về mà đi tìm một thằng đàn ông khác mua giày cho cô đi!”
Anh ta lập tức bỏ rơi cô bồ đang choáng váng, vội vã đặt vé máy bay về nước. Nhưng không có chuyến bay nào. Tất cả đều đã bị hủy. Hoàng phải chờ đợi trong sự dằn vặt và tủi nhục, tự trả tiền khách sạn bằng số tiền lẻ cuối cùng trong ví, trong khi tâm trí bị ám ảnh bởi sự giàu có đã vuột mất.
Vài ngày sau, Hoàng về đến Việt Nam, bộ dạng thảm hại và mệt mỏi. Anh ta lao thẳng đến bệnh viện, nơi tôi đang đợi. Tôi đã hoàn tất xét nghiệm bổ sung, tinh thần đã ổn định hơn, và quyết tâm trả đũa đã lên đến đỉnh điểm.
Chúng tôi gặp nhau trong phòng chờ riêng. Hoàng lao đến, định ôm lấy tôi, nhưng tôi lùi lại, ánh mắt lạnh băng như băng tuyết Châu Âu.
“An Nhiên, em yêu, em phải tin anh! Đó chỉ là một hiểu lầm! Anh bị gài bẫy! Cô ta… cô ta là một con điếm hám tiền!” Hoàng thề thốt.
Tôi bật cười, một tràng cười khinh miệt. “Hoàng, anh quên mất rồi sao? Anh cũng là một kẻ hám tiền. Hai người là cùng một loại, nên mới gặp nhau ở Paris, hay Milan gì đó chứ? Anh gài bẫy ai? Anh gài bẫy chính bản thân mình, và quan trọng hơn, anh đã gài bẫy… tôi.”
Tôi đưa tay ra, ra hiệu cho anh ta ngồi xuống. “Nói thật đi, Hoàng. Anh về đây không phải vì yêu tôi, anh về vì mẹ anh đã khóa thẻ và cái di chúc kia thôi, đúng không? Đừng phí thời gian diễn kịch trước mặt tôi nữa. Cái kịch bản ‘bị gài bẫy’ này, anh nên để dành cho cô bồ mới của anh đi.”
Hoàng nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng, pha lẫn sự căm phẫn. “Em thay đổi rồi, An Nhiên. Em đang dùng chuyện này để uy hiếp anh. Em muốn gì? Em muốn tôi phải quỳ gối xin lỗi em sao?”
“Quỳ gối?” Tôi nhướn mày. “Anh nghĩ giá trị của tôi chỉ đáng bằng một cái quỳ gối xin lỗi hời hợt à? Hoàng, hãy nghe cho rõ. Anh đã khiến tôi mất hết niềm tin vào một thứ gọi là ‘tình yêu’ của anh, và quan trọng hơn, anh đã xúc phạm đến danh dự của tôi. Tôi đã gửi bức ảnh đó cho dì Thanh không phải để ‘mách lẻo’, mà là để cho bà ấy thấy, con trai bà ấy thối nát đến mức nào.”
Hoàng đột nhiên bật cười lớn, một tràng cười chua chát. “Cô hay lắm! Cô nghĩ cô có thể ngồi đây, giả vờ là nạn nhân trong sạch, trong khi cô đang cấu kết với mẹ tôi để cướp tài sản của tôi à? Cô và mẹ tôi, cả hai đều là những kẻ độc ác! Mẹ tôi thì giăng bẫy tiền bạc để trói buộc tôi, còn cô thì dùng cái sự ‘bị phản bội’ giả tạo này để được đứng tên di chúc. Cô nghĩ tôi không biết sao?”
Lời nói của Hoàng đâm thẳng vào tâm trí tôi. Đúng, anh ta đúng. Tôi đang lợi dụng hoàn cảnh để tự vệ và trả đũa. Nhưng tôi có quyền làm vậy.
“Giả tạo?” Tôi đứng dậy, điềm tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh nói rất đúng. Tôi đang làm chuyện giả tạo. Nhưng ít ra, hành động giả tạo của tôi là để bảo vệ tôi, còn hành động giả tạo của anh là để lừa dối tình yêu. Hoàng, anh không biết một điều về tôi đâu. Tôi không cần cái di chúc đó để sống. Tôi không cần tiền của mẹ anh.”
Tôi hít một hơi sâu, và quyết định nói ra sự thật đau đớn nhất. “Tôi đã đến bệnh viện này không phải để kiểm tra sức khỏe thông thường, mà là vì tôi… bị ung thư giai đoạn 1.”
Cả căn phòng bỗng chìm vào im lặng. Hoàng sững sờ, vẻ mặt anh ta từ tức giận chuyển sang bàng hoàng. “Em… em nói gì cơ? Ung thư?”
“Phải,” tôi đáp, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Bệnh của tôi chỉ là giai đoạn đầu, có thể chữa được, nhưng vẫn là ung thư. Anh biết không, khi tôi đang tuyệt vọng, đang khóc, đang sợ hãi phải đối mặt với cái chết, thì tin nhắn của Minh gửi đến. Bức ảnh của anh và cô bồ. Lúc đó, tôi nhận ra, mọi thứ tôi đang cố gắng níu giữ – tình yêu, hôn nhân, gia đình – đều là giả dối. Anh, người lẽ ra phải là chỗ dựa của tôi, lại đang bận rộn lên kế hoạch cưới người khác.”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy sự thương hại. “Hoàng, tôi đã định im lặng, kết hôn với anh, và sau đó… nếu tôi không qua khỏi, anh có thể toàn quyền thừa kế tất cả. Đó là món quà cuối cùng tôi định cho anh. Nhưng anh đã tước đi cơ hội đó của tôi. Anh đã cho tôi thấy, anh không xứng đáng. Anh chỉ xứng đáng với sự tham lam và trống rỗng mà thôi.”
Hoàng không nói nên lời. Gương mặt anh ta trắng bệch, không phải vì lo lắng cho bệnh tình của tôi, mà vì nhận ra sự ngu ngốc của mình: anh ta đã đánh mất cả tình yêu chân thành lẫn một gia sản khổng lồ chỉ vì một phút giây nông nổi và hám sắc.
Ngày hôm sau, tôi gặp bà Thanh. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt vừa phức tạp vừa nể phục.
“An Nhiên, ta đã đánh giá thấp con bé này rồi. Con đã làm rất tốt. Thằng Hoàng đã nhận được một bài học đích đáng,” bà Thanh nói, giọng điệu đã dịu xuống, không còn vẻ mỉa mai nữa.
“Dì Thanh, cháu đến đây không phải để nhận lời khen,” tôi đáp thẳng thắn. “Cháu đến để đề nghị một thỏa thuận.”
Tôi kể cho bà nghe về bệnh tình của mình, về những gì tôi đã quyết định. “Dì Thanh, cháu không thể kết hôn với Hoàng. Cháu không thể bắt đầu một cuộc hôn nhân trên nền tảng của sự phản bội và sự dối trá. Cháu cần thời gian để chiến đấu với bệnh tật. Cháu sẽ không nhận một đồng nào từ gia đình dì, kể cả cái di chúc giả kia.”
Bà Thanh ngạc nhiên. “Cái gì? Con không lấy? Con vừa có cơ hội nắm trong tay tất cả…”
“Cháu không cần,” tôi ngắt lời. “Nhưng cháu muốn dì làm một việc. Dì hãy tiếp tục duy trì bản di chúc giả đó. Dì hãy để Hoàng nghĩ rằng, nếu anh ta cư xử đúng mực, hối cải, và chứng tỏ được giá trị của mình, thì anh ta vẫn còn cơ hội. Dì phải để anh ta làm việc cật lực, sống độc lập, không có sự trợ giúp tài chính của dì. Đó là hình phạt tốt nhất cho một người đàn ông hám tiền: mất tiền và phải tự kiếm lại nó.”
Bà Thanh nhìn tôi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi bà, một nụ cười thực sự. “An Nhiên, con là một cô gái thông minh. Ta hiểu ý con. Ta sẽ làm theo. Ta sẽ tiếp tục làm ‘di chúc’ của con.”
Một tháng sau, tôi và Hoàng gặp nhau lần cuối. Chúng tôi đã hủy bỏ hôn ước.
“Anh đi đây, An Nhiên,” Hoàng nói, gương mặt anh ta gầy đi, nhưng ánh mắt đã có chút quyết tâm. Anh ta không còn vẻ ngạo mạn, trịch thượng như trước. “Anh sẽ đi du học, tự kiếm việc làm và trả lại số tiền mẹ anh đã trả cho những thứ lãng phí của anh. Anh biết, anh không bao giờ xứng đáng với em.”
Tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự. “Hoàng, anh không cần phải nói vậy. Hãy sống tốt. Tôi sẽ chiến đấu với căn bệnh của tôi, và anh, hãy chiến đấu với bản tính của anh.”
Hoàng gật đầu, quay lưng bước đi.
Hai năm sau.
Tôi đã chiến thắng căn bệnh ung thư. Tóc tôi đã mọc lại, khỏe mạnh và đen nhánh. Tôi đứng ở ban công, ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp. Tôi đã mở một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ, sống bằng đam mê và sự độc lập.
Bỗng nhiên, chuông điện thoại reo. Là Hoàng.
“An Nhiên, anh đã về nước,” giọng Hoàng trầm ấm, trưởng thành hơn rất nhiều. “Anh đã kiếm được tiền từ công ty khởi nghiệp của mình. Anh đã trả lại cho mẹ anh tất cả, bao gồm cả những khoản nợ cũ. Mẹ anh đã hủy bỏ di chúc giả, và bà đã nói, bà muốn anh được hạnh phúc.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
“Anh biết, anh không có quyền yêu cầu em tha thứ. Nhưng anh muốn nói, anh đã thay đổi. Anh đã học được cách trân trọng những gì không thể mua được bằng tiền. An Nhiên, anh yêu em. Anh muốn bắt đầu lại, không phải vì tài sản hay địa vị, mà vì em đã dạy anh bài học đắt giá nhất của cuộc đời.”
Tôi nhắm mắt lại. Nỗi đau đã lùi xa, chỉ còn lại sự bình yên và thấu hiểu. Tôi đã trả đũa, nhưng cũng đã cứu vớt một con người khỏi sự hư hỏng.
“Hoàng,” tôi đáp, giọng nhẹ nhàng. “Tình yêu là một thứ mong manh. Nó không thể bắt đầu lại, nhưng nó có thể được xây dựng lại. Anh đã làm rất tốt. Hãy đến đây, và kể cho tôi nghe về những gì anh đã làm được.”
Tôi buông điện thoại, nhìn về phía chân trời. Tôi đã mất đi một người chồng sắp cưới hám tiền, nhưng tôi đã tìm lại được chính mình – một An Nhiên mạnh mẽ, dũng cảm và độc lập. Và giờ đây, tôi đã sẵn sàng để đón nhận một mối quan hệ mới, nơi tình yêu không bị định giá bằng bất kỳ di chúc hay thẻ tín dụng nào. Tôi tin rằng, qua những biến cố nghiệt ngã, kết thúc có hậu đã đến.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




