Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt tắc thở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi chết lặng bàng hoàng…
Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.
Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:
“Anh biết chưa? C/o/n Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy th/ằ/ng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.
Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ng/ự/c, cười đến mức suýt s/ặ/c nước.
Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.
Một anh bảo vệ.
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.
Đời đúng là biết đùa.
Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – Hà.
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”
“Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.
“Vợ cũ anh cưới chồng.”
Hà nhướn mày.
“À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”
Tôi gật đầu, cười khẩy.
“Anh định đi.”
Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.
“Anh đi làm gì?”
Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:
“Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”
Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.
Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.
Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.
Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.
“Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.
Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.
Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng:
…“LỄ THÀNH HÔN
LAN & MINH KHẢI”
Tên chú rể không phải cái tên tôi nhớ mang máng của anh bảo vệ năm xưa. Nhưng tôi gạt đi cảm giác lấn cấn đó, tự trấn an: Có khi đổi tên cho sang.
Tôi chỉnh lại cà vạt, khoác tay Hà bước vào. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ rất tầm thường nhưng đầy thỏa mãn:
Hôm nay, tôi sẽ thắng.
Cảm giác bắt đầu… lệch nhịp
Bên trong phòng tiệc, khách mời ngồi kín gần hết các bàn. Không khí rộn ràng, nhưng là kiểu rộn ràng rất “giới thượng lưu”: nói chuyện vừa đủ nghe, cười mỉm, bắt tay lịch sự. Tôi bắt đầu thấy không ổn.
Hà thì thầm bên tai tôi:
“Bạn bè cô dâu… trông không giống người thường đâu anh.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh. Quả thật, đa số đàn ông mặc vest may đo, đồng hồ sáng lấp lánh trên cổ tay. Phụ nữ thì ăn mặc sang trọng, trang điểm tinh tế. Không khí này… không giống một đám cưới “bảo vệ – vợ cũ” chút nào.
Tôi cố cười trấn an:
“Chắc vay mượn cho oai thôi.”
Nhưng lòng tôi bắt đầu hơi chùng xuống.
Chúng tôi được xếp vào một bàn khá đẹp, gần sân khấu. Trên bàn, rượu vang ngoại, thực đơn in chữ dập nổi. Tôi liếc qua tên nhà tài trợ trên phông sân khấu — một tập đoàn bất động sản lớn. Cái tên ấy… tôi đã từng gặp trong một thương vụ đấu thầu mà công ty tôi thua thảm.
Tim tôi khẽ hẫng một nhịp.
Khi chú rể xuất hiện
MC bắt đầu chương trình.
“Và ngay sau đây, xin trân trọng giới thiệu… chú rể của chúng ta hôm nay!”
Nhạc nổi lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía lối đi.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ tiếng cười nói xung quanh như bị ai bóp nghẹt.
Người đàn ông bước ra trong bộ tuxedo đen cổ điển, dáng cao, vai thẳng, gương mặt điềm tĩnh. Không phải dáng cúi đầu, khép nép của anh bảo vệ năm xưa. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt ấy, tôi thấy rõ từng đường nét… rất quen.
Không phải quen vì từng quát mắng.
Mà quen vì… tôi từng phải đứng dậy bắt tay, cúi đầu chào.
Hà siết chặt tay tôi đến đau điếng.
“Anh…” – giọng cô run nhẹ – “Anh có biết người đó là ai không?”
Tôi nuốt khan.
Tôi biết.
Minh Khải.
Phó tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Khải Minh.
Người đứng sau thương vụ khiến công ty tôi mất hợp đồng lớn nhất trong ba năm.
Người mà… ngày xưa, thỉnh thoảng vẫn mặc đồng phục bảo vệ đứng ở cổng công ty tôi.
Sự thật bị che giấu
Tôi ngồi chết lặng.
Trong đầu tôi tua lại những hình ảnh cũ:
Anh ta đứng ở cổng, cúi đầu chào.
Anh ta đẩy xe cho khách.
Anh ta bị tôi quát vì “làm việc thiếu chuyên nghiệp”.
Hóa ra… đó chỉ là vỏ bọc.
Sau này tôi mới biết, Minh Khải từng cải trang làm bảo vệ để khảo sát nội bộ một công ty con chuẩn bị mua lại. Công ty đó… chính là nơi tôi làm việc. Và tôi — kẻ tự cho mình là “trên cơ” — từng vô tình để lộ không ít thông tin nội bộ vì thói coi thường người khác.
Lan bước ra sau anh ta.
Cô dâu hôm nay khác hẳn Lan ngày tôi ly hôn. Không còn vẻ mệt mỏi, tự ti. Cô mặc váy cưới trắng đơn giản nhưng sang trọng, ánh mắt bình thản, nụ cười nhẹ nhưng vững vàng.
Khi ánh mắt cô lướt qua tôi, chỉ một giây thôi — không thách thức, không khinh miệt — chỉ là sự bình thản của người đã thật sự buông xuống.
Và chính điều đó… khiến tôi đau hơn cả.
Lời nói như dao cắt
Trong phần phát biểu của chú rể, Minh Khải cầm micro, giọng trầm ổn:
“Tôi từng đứng ở rất nhiều vị trí khác nhau trong cuộc đời. Có lúc cao, có lúc rất thấp. Nhưng chỉ có một người… chưa từng coi thường tôi, dù khi tôi đứng ở đâu.”
Anh quay sang nhìn Lan.
“Cô ấy không yêu tôi vì tôi là ai. Cô ấy chỉ yêu con người tôi.”
Cả hội trường vỗ tay.
Tôi không vỗ được.
Tôi chợt nhớ lại những lần Lan nói với tôi:
“Anh đừng lúc nào cũng nhìn người khác bằng địa vị.”
“Có những thứ không mua được bằng tiền.”
Ngày đó, tôi chỉ cười khẩy.
Giờ thì… từng chữ ấy như quay lại tát thẳng vào mặt tôi.
Cái giá của sự “lên mặt”
Tiệc cưới kết thúc. Tôi đứng dậy định rời đi sớm. Nhưng chưa kịp quay lưng, Minh Khải đã bước tới.
Anh ta chìa tay ra, rất lịch sự.
“Chào anh. Cảm ơn anh đã đến.”
Tôi bắt tay anh, tay lạnh ngắt.
Anh cúi đầu nhẹ, rồi nói thêm một câu, đủ nhỏ để chỉ tôi nghe:
“Ngày trước, nếu anh không coi thường một người bảo vệ… có lẽ hôm nay công ty anh vẫn còn cơ hội.”
Anh mỉm cười.
Không cay nghiệt.
Không hằn học.
Chỉ là… sự thật.
Hà kéo tay tôi ra xe, im lặng suốt quãng đường dài. Đến khi xe dừng trước cổng nhà, cô mới nói:
“Anh đi ‘lên mặt’ người khác… nhưng người cúi đầu hôm nay lại là anh.”
Tôi không đáp.
Vì tôi biết cô nói đúng.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Tôi chợt nhận ra:
Không phải Lan chọn sai người rồi quay lại với “bảo vệ”.
Mà là cô ấy đã chọn đúng người, ngay từ đầu — chỉ là tôi chưa đủ tầm để nhận ra.
Còn tôi… mang theo vợ là con gái giám đốc đến một đám cưới để chứng minh mình “thắng”.
Cuối cùng lại thua theo cách đau nhất:
Thua vì tự cao.
Thua vì coi thường người khác.
Và thua vì chính mình.
Có những cái giá, không phải trả bằng tiền.
Mà trả bằng… sự bàng hoàng khi nhận ra mình đã đứng sai vị trí suốt cả cuộc đời.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




