Nhưng đến dịp 2/9, khi đưa vợ con về quê ngoại, nhìn cảnh trước mắt… tôi bỗng ru…n lẩy bẩy.”
Từ trước đám cưới về ra mắt, tôi thấy nhà vợ không giàu có gì, chỉ có căn nhà cũ từ xa xưa các cụ để lại. Vợ tôi đi làm lương tháng 13 triệu, gọi là đủ lo cho riêng bản thân cô ấy. Tuy nhiên tôi không cần vợ kiếm ra nhiều tiền, bản thân tôi lương 50 triệu nên chỉ cần vợ chăm chồng dạy con cho tốt là được.
Biết về gia cảnh nhà vợ, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi có thể lo cho vợ con không có nghĩa là phải lo cho cả nhà cô ấy. Vợ không kiếm ra tiền, nhà vợ lại khó khăn, viễn cảnh vợ mang tiền về cho nhà đẻ hoàn toàn có thể xảy ra.
Tôi bảo vợ lương cô ấy để chi tiêu, lương tôi thì dành tiết kiệm. Tôi công khai lương thưởng với vợ, gửi vào một tài khoản mà hai vợ chồng đều có thể quản lý chứ không mập mờ giấu giếm. Mỗi tháng tôi đưa thêm cho vợ 2 triệu, cùng với tiền lương của cô ấy là đủ lo cho cả nhà hai vợ chồng với một đứa con nhỏ ở mức tạm ổn.
Vợ tôi không hề dị nghị gì vì mọi thứ đều công khai minh bạch. Tôi cũng rất hài lòng khi tiền bạc trong nhà đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, lương của vợ cũng chi tiêu hết cho gia đình, không mất mát đi đâu.
Mấy năm qua vì sợ nhà ngoại xin xỏ vay mượn nên tôi luôn viện cớ công việc bận rộn, quê xa nên ít về thăm nhà vợ.
Năm nay nghỉ lễ 2/9 được 4 ngày, vợ nằng nặc đòi tôi đưa cả nhà về ngoại vì đã mấy năm tôi không chịu về. Tôi khó khăn mãi rồi cũng phải gật đầu đồng ý nhưng chỉ về 2 ngày mà thôi. Vợ nghe xong thì cười gượng rồi đi thu xếp quần áo.
Đến khi về tới nơi, đứng trước cửa nhà bố mẹ vợ mà tôi đờ đẫn cả người….
.. Đứng trước cửa nhà bố mẹ vợ, tôi đờ đẫn cả người. Căn nhà cũ nát, lụp xụp năm xưa đã không còn nữa. Thay vào đó là một ngôi nhà hai tầng khang trang, sơn màu vàng ấm áp, nổi bật giữa xóm nghèo.
Trong đầu tôi lập tức nảy lên ý nghĩ cay nghiệt: “Hóa ra mấy năm qua cô ấy vẫn lén lút lấy tiền tiết kiệm chung để xây nhà cho bố mẹ? Hèn chi cô ấy cứ nằng nặc đòi về để khoe chiến tích!”
Tôi siết chặt tay, định bụng sẽ vào làm cho ra lẽ ngay trước mặt ông bà ngoại. Nhưng vừa bước chân qua cánh cổng, cảnh tượng bên trong khiến tôi đứng khựng lại, đôi chân run lẩy bẩy không vững.
Giữa sân, bố vợ tôi – người đàn ông mà tôi nhớ là vốn rất khỏe mạnh – đang ngồi trên chiếc xe lăn, một chân đã bị cắt cụt đến đầu gối. Mẹ vợ thì gầy rộc đi, đang loay hoay bưng bát cháo hành nóng hổi ra cho ông. Thấy vợ chồng tôi, bà đánh rơi cả chiếc thìa, mếu máo chạy lại ôm chầm lấy con gái:
– Lan ơi… Sao bảo bận lắm không về được? Bố con nhắc con suốt…
Vợ tôi òa khóc nức nở. Lúc này, anh trai vợ từ trong nhà đi ra, thấy tôi, anh nắm lấy tay tôi cảm kích:
– Chú Nam, cảm ơn chú nhiều lắm. Nhờ số tiền chú gửi về đều đặn mỗi tháng mà bố mới có tiền phẫu thuật tiểu đường, rồi còn sửa lại cái nhà cho ông bà dưỡng già. Vợ chú bảo chú làm việc vất vả, chắt bóp từng đồng gửi về cho ngoại mà không dám kể công, sợ ông bà ngại. Chú chu đáo quá…
Tôi như bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông, tai ù đi. Số tiền tôi gửi về? Tôi chỉ đưa vợ đúng 2 triệu mỗi tháng để đi chợ. Tài khoản tiết kiệm chung 50 triệu lương của tôi vẫn còn nguyên cơ mà?
Đêm đó, tôi thấy vợ lén ra sau hiên nhà ngồi khóc. Tôi bước đến, giọng run run hỏi thực hư. Vợ nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng không một lời oán trách:
– Anh đưa em 2 triệu đi chợ, em phải tính toán chi li từng mớ rau con cá. Lương 13 triệu của em, em dành ra 10 triệu gửi về quê lo thuốc thang cho bố và trả nợ tiền xây nhà, chỉ dám giữ lại 3 triệu tiêu vặt. Em không dám xin anh vì biết anh sợ nhà ngoại gánh nặng… Em xin lỗi vì đã mượn danh nghĩa của anh để nói với bố mẹ, em chỉ muốn ông bà tự hào về con rể mình thôi.
Hóa ra bấy lâu nay, trong khi tôi ngồi tính toán từng đồng, sợ vợ “bòn rút” thì cô ấy lại âm thầm chịu đựng gian khổ, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc để giữ tròn chữ hiếu và cả danh dự cho tôi. 50 triệu tiền lương mỗi tháng của tôi vẫn nằm im trong ngân hàng, nhưng sự tôn trọng và tình yêu của tôi dành cho vợ thì suýt chút nữa đã bị sự ích kỷ đánh đổ.
Tôi ôm chặt vợ vào lòng, nước mắt tràn ra vì hối hận. Sổ tiết kiệm vài tỷ trong máy tính bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước tấm lòng của người đàn bà bên cạnh. Tôi thầm hứa, từ ngày mai, con số 2 triệu kia sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, và tôi sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho sự hẹp hòi của chính mình.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



