Đêm hôm đó kéo dài như cả thế kỷ. Sau khi đội an ninh lập biên bản sự việc có người lạ xuất hiện trong nhà khi chủ nhà vắng mặt, họ mời cả ba chúng tôi xuống phòng tiếp nhận để ký xác nhận. My run rẩy, liên tục níu tay Nam xin anh “nói đỡ” để cô ấy không bị đưa vào diện xâm nhập trái phép. Nhưng Nam chỉ biết im lặng, mặt trắng bệch.
Tôi đứng quan sát tất cả, cảm giác như người ngoài nhìn một vở kịch dở. Suốt nhiều năm, tôi luôn cố gắng tin tưởng chồng mình, luôn nghĩ người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời sẽ không bao giờ phản bội. Nhưng giờ đây, mọi thứ sụp đổ trước mắt theo cách trần trụi nhất.
Khi biên bản hoàn tất, tôi lạnh lùng ký tên, giọng đều đều:
“Căn hộ là tài sản riêng đứng tên tôi. Việc anh Nam đưa người lạ vào mà không có sự đồng ý của tôi là vi phạm quy định khu dân cư. Tôi yêu cầu phía an ninh giữ bản ghi lại để làm bằng chứng.”
Câu nói ấy như nhát dao cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của Nam. Anh quay sang tôi, ánh mắt hoảng hốt:
“Em định làm gì? Hủy hoại anh à?”
Tôi nhếch môi: “Không. Anh tự làm điều đó với mình.”
My bật khóc, cố giải thích đó chỉ là “một phút yếu lòng”. Nhưng tôi không cần nghe. Sự thật không thay đổi. Tình cảm không thể tồn tại nếu bị phản bội.
Khi trở lại căn hộ, tôi đóng cửa phòng, thu dọn một số giấy tờ quan trọng. Nam đập cửa liên tục nhưng tôi không mở. Tôi chỉ muốn được một mình để thở. Cả đêm, tôi không ngủ. Những mảnh ký ức đẹp đẽ cứ như bị ai đó nghiền nát trong đầu.
Sáng hôm sau, khi bước ra phòng khách, Nam đã ngồi đó, thảm hại và bơ phờ.
“Anh sai rồi. Anh xin em. Anh có thể xin lỗi cả đời cũng được. Chỉ cần em đừng rời đi.”
Tôi ngồi xuống đối diện anh, bình tĩnh đến lạ:
“Anh nói thật đi. Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?”
Nam im lặng rất lâu rồi trả lời nhỏ đến mức khó nghe:
“Từ hai tháng trước. Nhưng… anh không có ý định bỏ em. Chỉ là… cô ấy trẻ, chủ động, và anh… anh yếu lòng.”
Tôi nhắm mắt vài giây. Hai tháng. Vậy mà anh vẫn về nhà ôm tôi, vẫn làm như mọi thứ bình thường.
Tôi mở mắt, nhìn thẳng vào anh:
“Anh có biết điều tôi ghê tởm nhất là gì không? Không phải việc anh phản bội, mà là anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không bao giờ biết.”
Nam cúi đầu, im lặng.
Tôi đứng dậy, nói rõ ràng từng chữ:
“Tôi sẽ không làm ầm lên. Nhưng anh phải chuẩn bị tinh thần. Chúng ta sẽ nói chuyện ly hôn. Tôi sẽ để anh giải thích với gia đình.”
Nam bật dậy ôm lấy tôi nhưng tôi đẩy ra, bước lùi lại.
Khoảnh khắc đó, tôi biết cuộc đời mình vừa rẽ sang một hướng khác. Một hướng đau đớn, nhưng là nơi tôi có thể ngẩng cao đầu.
Ba ngày sau, tôi dọn ra ở tạm tại căn hộ của em gái. Tôi cần khoảng cách để suy nghĩ thấu đáo trước khi đặt bút ký vào đơn ly hôn. Nam nhắn tin, gọi điện không ngừng, thậm chí tới công ty tìm tôi. Nhưng tôi không còn muốn đối thoại bằng cảm xúc nữa. Tôi cần sự tỉnh táo.
Khi gia đình hai bên biết chuyện, mẹ chồng tôi lập tức gọi điện, giọng run rẩy:
“Con à, đàn ông ai chẳng đôi lần sai lầm. Con đừng vì chuyện này mà đập đổ hết.”
Tôi không muốn xúc phạm bà, nhưng cũng không thể để người khác định nghĩa nỗi đau của mình.
“Mẹ, con tôn trọng mẹ. Nhưng con không chấp nhận việc người ta xem phản bội là ‘chuyện đàn ông bình thường’. Con không sống như vậy được.”
Bên nhà tôi thì hoàn toàn ủng hộ. Ba tôi chỉ nói một câu:
“Con gái ba không phải chịu uất ức để giữ một người không biết trân trọng.”
Trong thời gian đó, My — cô thư ký của Nam — bị công ty cho thôi việc sau khi sự việc lan rộng. Cô ta tìm cách liên lạc với tôi để xin tha thứ, nhưng tôi chặn toàn bộ. Một lời xin lỗi không thể xóa đi vết thương.
Tối hôm ấy, Nam tìm đến nhà em gái tôi. Anh đứng ngoài cửa, không gào thét, không cầu xin, chỉ nói một câu khiến tôi phải bước ra:
“Anh không muốn níu kéo nữa. Chỉ muốn trả lại em đúng sự thật.”
Tôi ra ngoài ban công, đứng đối diện anh.
“Anh nói đi.”
Nam thở dài, nhìn xuống đôi tay mình:
“Anh đã nghĩ em sẽ không bao giờ rời anh. Chính vì vậy, anh mới sai. Anh quen cảm giác em luôn ở đó, quan tâm, chăm sóc, lo cho gia đình. Cô ấy chỉ xuất hiện lúc anh áp lực, và anh ngu ngốc chạy theo cảm giác mới lạ. Nhưng ngay khoảnh khắc em mở cửa phòng hôm đó… anh biết mình đã đánh mất thứ quý nhất.”
Tôi im lặng. Không phải vì cảm động, mà vì thừa nhận: ít nhất lần này, anh dám đối diện.
“Anh không xin em tha thứ. Nhưng anh xin em đừng tự trách mình. Lỗi hoàn toàn là ở anh.” — Nam nói tiếp.
Tôi nhìn anh một lúc rất lâu rồi đáp:
“Em không quay lại. Nhưng em sẽ ký đơn một cách văn minh, không bêu rếu nhau, không gây tổn thương thêm. Chúng ta kết thúc ở đây — bằng sự tôn trọng cuối cùng.”
Nam gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Anh hiểu.”
Hôm ký đơn, trời đổ mưa lớn. Khi rời khỏi phòng hành chính, tôi đứng dưới mái hiên nhìn bầu trời xám đục. Không hẳn buồn, không hẳn nhẹ nhõm — chỉ là một loại cảm giác như vừa bước ra khỏi căn phòng tối lâu năm.
Tối đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi ngủ một giấc dài. Sáng dậy, tôi mở cửa sổ để ánh nắng tràn vào.
Tôi biết hành trình phía trước không dễ dàng, nhưng tôi cũng hiểu một điều:
Tôi xứng đáng với một cuộc đời không có lừa dối.
Và câu chuyện này — dẫu đau — là cánh cửa để tôi bắt đầu lại.