Bụng Lan gò lên từng cơn cứng ngắc. Đó là đứa con thứ tư. Ở cái tuổi 35, việc mang thai lần nữa khi ba đứa trước vẫn còn nheo nhóc là một thử thách vắt kiệt sức lực của cô. Lan ngồi tựa lưng vào ghế sofa, tay xoa bụng, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Chấm đỏ định vị của chồng cô – Minh – đang dừng lại yên vị tại một địa điểm mà không một người đàn ông đã có vợ nào nên đến vào giờ hành chính: Khách sạn.
Minh bảo đi gặp đối tác bàn hợp đồng xây dựng. Nhưng “đối tác” nào mà lại check-in ở khách sạn tình nhân nổi tiếng kín đáo nhất khu vực ngoại ô này? Lan cười nhạt, nước mắt không chảy, chỉ có sự lạnh lẽo lan toả từ sống lưng. Cô đã nghi ngờ từ lâu. Minh chải chuốt hơn, hay cười một mình và thường xuyên có những khoản chi tiêu mập mờ. Nhưng cô không ngờ anh ta lại tàn nhẫn đến mức “ăn vụng” ngay khi cô đang nặng nề mang trong mình giọt máu thứ tư của anh ta.
Lan hít một hơi sâu, cố gắng trấn an đứa bé trong bụng: “Con ngoan, đừng sợ. Mẹ sẽ đòi lại công bằng cho mẹ con mình.” Cô không đánh ghen ầm ĩ. Cô không đủ sức, và làm thế chỉ tổ thiệt thân. Lan cần một đồng minh, một “thanh thượng phương bảo kiếm” có thể khiến Minh phải run sợ. Và người đó, không ai khác chính là bà Hạnh – mẹ chồng cô.
Bà Hạnh nổi tiếng là người phụ nữ thép, coi trọng gia phong lễ giáo hơn cả tính mạng. Bà thương con trai, nhưng bà ghét nhất thói trăng hoa phản bội, bởi chính cuộc đời bà từng đau khổ vì chồng ngoại tình. Lan nhấc máy, giọng nói chuyển sang tông điệu yếu ớt, nghẹn ngào: “Mẹ ơi… Mẹ sang ngay với con được không? Con đau bụng quá, mà gọi anh Minh mãi không được. Con sợ…”
Chưa đầy 15 phút sau, chiếc xe sang trọng của bà Hạnh đã đỗ xịch trước cửa. Bà hớt hải chạy vào, mặt tái mét: “Sao rồi con? Vỡ ối chưa? Thằng Minh đâu? Sao gọi nó không được?”. Lan vịn tay bà đứng dậy, khuôn mặt nhợt nhạt (một phần vì mệt thật, một phần vì diễn xuất): “Con không biết, con thấy bụng đau lạ lắm. Con định vị thì thấy anh ấy đang ở gần đây thôi, hay là mẹ đưa con qua đó tìm anh ấy rồi đi viện luôn. Nhỡ đi đường có chuyện gì, có chồng bên cạnh vẫn hơn.”
Bà Hạnh không nghi ngờ gì, dìu con dâu lên xe: “Nó đang ở đâu? Đưa địa chỉ đây mẹ bảo tài xế“. Khi chiếc xe lăn bánh đến trước sảnh khách sạn R hào nhoáng và đầy vẻ mờ ám, sắc mặt bà Hạnh tối sầm lại. Bà là người trải đời, nhìn cái biển hiệu và không khí ở đây là hiểu ngay vấn đề. “Cái định vị… nó chỉ chính xác ở đây hả con?” Bà Hạnh gằn giọng. “Vâng mẹ… Chắc anh ấy tiếp khách ở đây…” Lan lí nhí, tay ôm bụng.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính tự động của khách sạn mở ra. Minh bước ra, tay trong tay với một cô gái trẻ măng, váy ngắn cũn cỡn, cười nói lả lướt. Cô ta còn đang nũng nịu chỉnh lại cổ áo sơ mi cho Minh – chiếc áo mà chính tay Lan đã là ủi sáng nay. Cảnh tượng ấy như một gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt bà Hạnh. Bà nhìn con dâu đang bụng mang dạ chửa ngồi rúm ró bên cạnh, rồi nhìn đứa con trai đang hớn hở với nhân tình. Cơn giận của người đứng đầu gia tộc bùng lên dữ dội.
“Bác tài, đỗ xe chắn ngay trước mặt chúng nó cho tôi!” Bà Hạnh ra lệnh, giọng lạnh tanh. Chiếc xe đen bóng lừ lừ tiến tới, phanh kít ngay trước mũi giày của Minh. Minh giật mình, định mở miệng chửi thề thì cửa xe bật mở. Người bước xuống không phải là Lan, mà là bà Hạnh với thần thái uy nghiêm như một vị thẩm phán. Mặt Minh cắt không còn giọt máu. Cô bồ nhí bên cạnh ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy Minh run rẩy buông tay cô ta ra, lắp bắp: “M… Mẹ…”
Bà Hạnh không thèm nhìn cô ả, bà đi thẳng đến trước mặt con trai, giáng một cái tát trời giáng. “Bốp!” Âm thanh chát chúa vang lên khiến cả sảnh khách sạn im bặt. Bảo vệ định chạy lại nhưng nhìn khí thế của bà Hạnh lại chùn bước. “Mày tiếp khách ở đây hả con? Khách của mày mặc váy ngắn thế kia à?” Bà Hạnh rít qua kẽ răng.
Lúc này, cửa kính xe hạ xuống. Lan ngồi bên trong, gương mặt bình thản đến lạ lùng, tay vẫn xoa bụng bầu to vượt mặt. Cô nhìn Minh bằng ánh mắt thương hại. “Vợ mày… nó đang mang nặng đẻ đau đứa cháu thứ tư cho cái nhà này. Nó đau bụng gọi tao đến đón. Còn mày thì ở đây hú hí. Mày có còn là người không?” Cô bồ nhí thấy tình hình không ổn, định lén lút chuồn đi. Nhưng bà Hạnh đã liếc mắt, quát lớn: “Cô kia! Đứng lại!”
Cô gái rúm người. Bà Hạnh bước tới, không đánh, không chửi bới chợ búa. Bà chỉ nhìn từ đầu đến chân cô ta rồi nhếch mép cười khẩy, quay sang nói với Minh – nhưng là để cho cả ba người cùng nghe: “Mày tưởng mày giỏi lắm à Minh? Mày tưởng mày có tiền bao gái à? Tiền đó là của tao! Cái xe mày đi, cái nhà mày ở, cái chức giám đốc mày ngồi, tất cả là tao cho mày đứng tên. Tao cứ nghĩ mày tu chí làm ăn, vun vén gia đình. Nhưng hôm nay, trước mặt con Lan và đứa cháu nội chưa chào đời này, tao tuyên bố…”
Bà Hạnh rút điện thoại, bấm gọi cho luật sư riêng, bật loa ngoài: “Alo, luật sư Trung hả? Dừng ngay việc sang tên căn biệt thự ở khu C cho thằng Minh. Cắt toàn bộ thẻ tín dụng phụ của nó. Soạn thảo ngay di chúc mới, toàn bộ tài sản của tôi sẽ để lại cho con dâu tôi là Nguyễn Thị Lan và các cháu nội. Thằng Minh không được hưởng một xu nếu tôi chết, và không được mang bất cứ tài sản nào ra khỏi nhà nếu ly hôn.”
Minh quỳ sụp xuống đất, ôm chân mẹ: “Mẹ! Mẹ đừng làm thế! Con sai rồi! Lan ơi, em nói giúp anh với!” Cô bồ nhí nghe đến đoạn “không được hưởng một xu”, mắt tròn mắt dẹt. Cô ta nhìn Minh đang quỳ lạy khóc lóc hèn hạ, rồi nhìn bà mẹ chồng quyền lực. Ngay lập tức, cô ả vùng vằng: “Anh bảo anh là đại gia, hoá ra là thằng bám váy mẹ à? Đồ lừa đảo!” Nói rồi, cô ta giật phắt chiếc túi xách hàng hiệu (mà Minh vừa mua tặng) rồi gọi taxi đi thẳng, không thèm ngoảnh lại nhìn gã nhân tình đang bẽ bàng.
Bà Hạnh quay sang nhìn con trai, ánh mắt đầy thất vọng: “Lên xe đưa vợ mày đi khám thai ngay. Nếu cháu tao có mệnh hệ gì, mày đừng hòng bước chân về nhà.” Trên xe, không khí im lặng đến đáng sợ. Minh ngồi ghế trước, đầu cúi gằm, mồ hôi vã ra như tắm. Lan ngồi ghế sau với mẹ chồng. Bà Hạnh nắm lấy tay Lan, siết nhẹ, thì thầm đủ để cô nghe: “Con yên tâm. Có mẹ ở đây, chừng nào mẹ còn sống, không ai được phép làm khổ mẹ con con. Tài sản mẹ đã nói là mẹ làm thật. Nó muốn có tiền, nó phải quỳ xuống mà xin lỗi con cả đời.”
Lan nhìn ra cửa sổ, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhõm. Cô không cần đánh ghen, không cần giật tóc móc mắt. Cô chỉ cần một cuộc điện thoại, và một người mẹ chồng biết phân biệt đúng sai. Đứa bé trong bụng đạp nhẹ một cái. Lan thầm nhủ: “Thấy chưa con, bố con đã mất tất cả, chỉ vì một phút vui chơi. Còn mẹ con mình, giờ đây mới là người nắm đằng chuôi.”
Cái kết này không chỉ là sự trừng phạt, mà là sự tước đoạt quyền lực của kẻ phản bội, trao lại công lý cho người phụ nữ đã hy sinh tất cả cho gia đình. Một nước cờ cao tay, sạch sẽ và tàn nhẫn đến tận cùng.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




