Tôi tìm nơi nương náu trong căn chòi gỗ cũ cạnh nghĩa địa – nơi vợ tôi yên nghỉ. Đêm đến, gió rít qua khe cửa mục nát, thổi tan bếp lửa leo lét. Tôi cọ ro trong chăn rách, lặng le trò chuyện với bà như thể bà vẫn ngồi bên cạnh.
Trong những đêm dài, tôi lôi cuốn sổ cũ kỹ từ áo ra, lần giở từng trang giấy. Những con số nguệch ngọac, những hóa đơn, giấy tờ đất – tất cả là thành quả mấy chục năm chắt chiu. Mảnh đất tôi mua ngày xưa, nằm ngay khu vực sắp bị thu hồi, chẳng bao lâu nữa giá trị của nó sẽ nhân lên gấp bội.
Người dưng đôi khi còn tốt bụng hơn máu mủ. Cô bán hàng rong thường dúi cho tôi ổ bánh mì nóng. Cậu bé chăn bò hay ngồi nghe tôi kể chuyện đời xưa, đôi mắt sáng long lanh. Họ không có quan hệ gì với tôi, nhưng lại cho tôi hơi ấm. Còn đứa con ruột… bỏ tôi như một món đồ hỏng.
Một buổi trưa oi ả, Tuấn xuất hiện ở căn chòi. Nó hốt hoảng, ánh mắt hoảng loạn.
– “Bố! Người ta bảo đất phía bắc sắp thành khu đô thị… Có phải bố mua đất ở đó không? Giấy tờ đâu?!”
Tôi chậm rãi nhìn nó, không nói. Rồi từ từ rút tờ giấy chứng nhận đã nhàu nát trong áo ra, đặt trước mặt nó.
– “Đây… là thành quả cả đời bố. Nhưng con thử nghĩ xem, người con trai nào lại bỏ cha mình bên đường? Con có xứng đáng không?”
Tuấn nhìn chằm chằm, bàn tay run lấy bẩy. Rồi nó khuỵu xuống, nước mắt rơi lã chã:
– “Bố… con xin lỗi. Con ngu dại quá… Con đã để ích kỷ che mắt. Con không xứng đáng…”
Tôi nhìn con, lòng quặn thắt nhưng giọng vẫn bình thản:
– “Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng tình thân mất đi thì khó tìm. Khi con bỏ bố, con không chỉ bỏ một ông già bệnh tật… mà con bỏ luôn chính trái tim mình.”
Nó gục đầu vào vai tôi, khóc nức nở:
– “Bố ơi… con sai rồi… Con xin bố tha thứ. Từ nay, con sẽ chăm sóc bố. Xin bố đừng bỏ con…”
Tôi khẽ vỗ vai con trai, mắt nhìn xa xăm về phía mộ vợ. Tôi thì thầm:
– “Bố tha thứ… nhưng con phải nhớ, đừng để lòng tham giết chết tình người lần nữa.”
Ngày hôm đó, nó đưa tôi về nhà. Không còn là căn nhà lạnh lẽo, mà là nơi dần trở lại tiếng cười, sự chăm sóc. Tôi biết vết thương lòng vẫn còn, nhưng ít nhất, sự ân hận đã làm con trai tôi trưởng thành. Và tôi – trong những năm cuối đời – cũng có thể yên tâm nhắm mắt, vì cuối cùng nó đã hiểu thế nào là gia đình.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




