Vợ ᴅứᴛ ᴋʜᴏáᴛ ᴋʜôɴɢ ʙáɴ nhà ᴄứᴜ bố chồng bị ᴜɴɢ ᴛʜư, chồng ɴɢʜẹɴ đắɴɢ rồi làm ra 1 việc độɴɢ ᴛʀờɪ…

Phòng bên cạnh vắng lặng, nơi bố anh – ông Dũng – đang nằm thiếp đi. Ông vừa được bác sĩ chẩn đoán mắc ung thư gan giai đoạn ba. Dù vẫn còn tia hy vọng nếu kịp thời điều trị tích cực, ghép gan hoặc dùng thuốc đặc trị, nhưng chi phí lên tới hơn 800 triệu đồng – một con số quá sức với gia đình công chức bình thường như Minh.

Đối diện Minh, vợ anh – Trang – lặng lẽ nâng tách trà, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt chồng nhưng nét mặt thì lạnh băng, khiến không khí càng trở nên nặng nề. Minh nghèn nghẹn giọng, lần thứ ba trong tuần anh mở lời:

– Em… em có thể nghĩ lại không? Nếu bán căn nhà này, mình vẫn còn tiền thuê chỗ khác. Bố… bố không thể chờ lâu hơn nữa…

Trang im lặng. Cô đặt tách trà xuống, lau khô giọt nước đọng trên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh:

– Không. Em đã nói rồi. Em không bán.

Câu trả lời lạnh lùng, dứt khoát như một nhát dao cắm sâu vào lòng Minh. Anh lắp bắp:

– Nhưng đó là bố anh… ông đã nuôi anh khôn lớn đến ngày hôm nay. Em sao có thể…

– Vậy còn con em thì sao? – Trang cắt ngang, giọng vẫn bình tĩnh – Con mình mới sáu tuổi. Em phải nghĩ đến tương lai nó. Căn nhà này là tài sản duy nhất em có. Nếu bán đi, lỡ bố không qua khỏi… chúng ta sẽ không còn gì cả.

Minh cúi mặt, nghẹn đắng nơi cổ họng. Cơn giận, nỗi bất lực, và nỗi đau xé lòng đan xen. Anh muốn hét lên, muốn ôm bố mình ngay lập tức, muốn Trang hiểu rằng đời người chỉ có một lần và không thể lấy tiền, lý trí hay sự an toàn của bản thân để đánh đổi mạng sống của người thân. Nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại, rơi xuống như những viên đá lạnh trong tim.

Anh đứng dậy, đi lại trong phòng, tay run run. Mỗi bước chân đều vang lên tiếng dội nhẹ, trống vắng như bản nhạc buồn trong căn bệnh viện tĩnh lặng. Trang vẫn ngồi đó, ánh mắt lạnh lùng, tay siết chặt chiếc tách. Minh nhận ra: cô không hề lung lay. Không một chút cảm giác đồng cảm nào.

Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh. Không phải từ lý trí, mà từ một nơi sâu thẳm, nơi mà nỗi đau và tuyệt vọng cùng nhau thúc giục anh. Anh hít một hơi dài, cố bình tĩnh, rồi nhìn thẳng vào mắt Trang:

– Em nghe anh nói này… mình không còn cách nào khác. Nếu em không bán nhà, anh sẽ tự lo liệu. Anh… anh sẽ làm một việc mà em không ngờ tới.

Trang nhướng mày, nhưng vẫn im lặng. Minh xoay người, bước ra ngoài hành lang, nhìn quanh. Bước chân anh dừng trước chiếc bàn lễ tân bệnh viện, nơi có danh sách hiến tạng. Một ý nghĩ điên rồ, liều lĩnh trỗi dậy trong đầu: tìm người hiến gan cho bố mình bằng mọi giá, bất chấp rủi ro và luật lệ, dù biết sẽ vấp phải phản ứng dữ dội từ Trang và dư luận. Anh không còn thời gian để chần chừ.


Minh gọi điện khẩn cấp cho một bác sĩ đồng nghiệp cũ, người từng làm việc trong khoa gan mật. Giọng anh run run:

– Bác sĩ… tôi cần… một ca ghép gan khẩn cấp. Bố tôi… ung thư giai đoạn ba… nếu chậm, sẽ không còn cơ hội.

– Ông Minh… tôi biết hoàn cảnh, nhưng chi phí và thủ tục… – bác sĩ ngập ngừng.

– Tôi không quan tâm đến thủ tục! Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi không muốn bố tôi bỏ mạng chỉ vì… chỉ vì tiền. Làm ơn giúp tôi, bất cứ cách nào!

Chỉ sau vài giờ, nhờ quan hệ, sự liều lĩnh và quyết tâm tuyệt đối, Minh tìm được một người hiến gan phù hợp. Ngay cả Trang, khi biết tin, cũng không tin nổi vào mắt mình. Cô đứng ngoài phòng hồi sức, tay siết chặt, miệng lắp bắp:

– Anh… anh làm sao có thể…

– Anh làm vì bố. Vì mạng sống. Không vì em. – Minh đáp ngắn gọn, giọng trầm.

Cả đêm hôm đó, Minh không rời phòng bệnh. Trang ngồi bên ngoài, ánh mắt không rời cửa. Thời gian trôi qua như kéo dài vô tận. Khi bác sĩ ra khỏi phòng hồi sức vào sáng hôm sau, gương mặt ông trầm ngâm nhưng ánh mắt lại đầy hi vọng:

– Ca ghép thành công. Tạng ghép thích ứng tốt. Nếu không có sự liều lĩnh và quyết tâm này… có lẽ ông Dũng…

Trang thở phào, nước mắt lăn dài. Cô quay lại nhìn Minh, bây giờ là người đàn ông đã vượt qua nỗi đau, sự bất công và cả tuyệt vọng để cứu sống người thân. Cô không nói lời nào, chỉ cúi đầu, chắp tay trước ngực – một hành động thừa nhận, cảm ơn nhưng cũng đầy hối hận.


Vài tuần sau, khi ông Dũng hồi phục, Minh và Trang ngồi trong phòng khách, trầm ngâm nhìn ông bố già đang tập đi nhẹ nhàng quanh phòng. Không còn tranh cãi, không còn giọng điệu lạnh băng. Chỉ còn một sự im lặng, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng.

Minh lên tiếng trước:

– Trang… hôm nay anh muốn nói một điều. Anh hiểu em lo cho tương lai của con. Nhưng mạng sống của một người, nhất là bố, không thể tính bằng tiền hay bằng sự an toàn cá nhân.

Trang khẽ gật, giọng run run:

– Anh… em đã sai. Em quá ích kỷ…

– Không. Anh hiểu. Ai cũng sẽ đặt con cái, gia đình trước tiên. Nhưng… đừng để lòng ích kỷ làm mất đi những giá trị lớn hơn. Giá trị của tình thân, của sự sống.

Khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Không phải vì chiến thắng, mà vì anh đã giữ được lương tâm và mạng sống của người thân. Trang thì học được bài học giá trị về sự lựa chọn, về cái giá của ích kỷ.

Một buổi chiều, Minh nhận được tin nhắn từ vợ cũ:

“Cảm ơn anh. Nếu không có anh, bố vẫn còn… và tôi… cũng học được nhiều điều. Con chúng ta sẽ hiểu rằng, đôi khi tình yêu không phải là nắm giữ, mà là biết khi nào cần nhường và khi nào phải hành động dũng cảm.”

Minh mỉm cười, nhắn lại:

“Chỉ cần bố còn sống, mọi thứ khác đều có thể đợi. Đó là bài học lớn nhất của cả hai chúng ta.”

Và đúng như vậy. Ông Dũng hồi phục, gia đình dần lấy lại nhịp sống bình thường. Minh và Trang không còn mâu thuẫn dữ dội, thay vào đó là một sự hợp tác, hiểu nhau hơn và học cách giữ những giá trị quan trọng.

Câu chuyện khép lại bằng một hình ảnh giản dị mà ấm áp: ba thế hệ cùng ngồi trên ghế sofa, bố minh mỉm cười, Trang im lặng nhưng ánh mắt chan chứa tình cảm, Minh đặt tay lên vai cô, không phải vì quyền lực hay sự thắng thua, mà vì hiểu rằng đôi khi yêu thương là biết hy sinh và dũng cảm đối mặt với mọi thử thách.

 


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang