Tập Cận Bình phá vỡ trật tự Đảng: Quan chức hoảng loạn, quân đội mất kiểm soát

Chiến dịch thanh trừng do lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình (Xi Jinping) phát động khiến các quan chức trong hệ thống lo lắng bất an. Một nguồn tin tiết lộ, cựu Thứ trưởng Bộ Tổ chức Trung ương đã thành công rời khỏi Trung Quốc. Quan chức này cho biết, sau khi ông Tập lên nắm quyền, dưới danh nghĩa chống tham nhũng, ông đã tiến hành một chiến dịch thanh trừng quy mô lớn, với số người thực tế bị ảnh hưởng có thể lên tới gần chục triệu. Đến nay, chiến dịch thanh trừng không những chưa kết thúc mà còn mở rộng toàn diện đến các quan chức đã nghỉ hưu.

Hôm 28/1, cựu doanh nhân Thượng Hải Hồ Lực Nhậm (Hu Liren) trong buổi phát trực tiếp trên YouTube lần đầu tiết lộ, sau khi Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp (Zhang Youxia) bị điều tra, nỗi sợ hãi trong hệ thống ĐCSTQ tăng vọt. Ông cho biết, một cựu Phó Bộ trưởng Tổ chức Trung ương đã thành công đào tẩu khỏi Trung Quốc.

Ngày 29/1, trong livestream, ông Hồ Lực Nhậm đã bổ sung tình hình sau khi quan chức này đào tẩu. Ông nói, quan chức này đã “hạ cánh an toàn” ở nước ngoài, và 2 người đã liên lạc qua điện thoại. Quan chức này cho biết, một phần gia đình ông vẫn còn ở Trung Quốc, đang bị các cơ quan liên quan tiếp cận. Hiện tại, ông đang đàm phán với các cơ quan Trung Quốc, yêu cầu cốt lõi là “bảo đảm an toàn cho gia đình”.

Hồ Lực Nhậm cho biết, vì lý do an toàn và tôn trọng đương sự, ông tạm thời không công bố phương thức đào tẩu, hành trình cụ thể và thông tin cá nhân của quan chức này. Ông ám chỉ, quan chức này có thể nắm giữ lượng lớn thông tin nội bộ hệ thống, việc có công bố thêm hay không sẽ phụ thuộc vào diễn biến trong thời gian tới.

Ông Hồ Lực Nhậm trong buổi phát trực tiếp đã chuyển lời quan chức này: Trong hơn 10 năm ông Tập Cận Bình cầm quyền, chính thức tuyên bố xử lý khoảng 5 triệu quan chức dưới danh nghĩa “chống tham nhũng”, nhưng theo thông tin ông nắm được, số người thực tế bị thanh trừng, xử lý, loại bỏ hoặc đưa vào hệ thống điều tra có thể gần hoặc vượt quá 10 triệu. Trong đó, cán bộ cơ sở (bao gồm cấp làng, xã) chiếm khoảng 50%; cán bộ cấp sở cục bị “ngã ngựa” với tổng số khoảng 100.000 người; cán bộ cấp tỉnh bộ bị thanh lọc khoảng 10.000 người, trong đó bao gồm nhiều quan chức đã nghỉ hưu; hệ thống quân đội bị xử lý khoảng 50.000 sĩ quan; liên quan đến trung tướng, thượng tướng và các tướng lĩnh cấp cao khác, vượt quá 200 người.

Quan chức này cho rằng dù thanh trừng bao nhiêu quan chức cũng không thể chấm dứt tham nhũng, vì gốc rễ tham nhũng nằm ở chính bản thân hệ thống. Bởi trong nội bộ hệ thống ĐCSTQ đã hình thành một chuỗi “trách nhiệm, lợi ích và rủi ro” từ trên xuống dưới, quan chức một khi bước vào hệ thống hầu như không thể giữ “thanh liêm”, không tham gia sẽ bị loại bỏ.

Ông chỉ ra, hiện nay điều khiến nội bộ hệ thống hoảng loạn không phải quan chức đương chức, mà là số lượng lớn quan chức “bán nghỉ hưu” hoặc đã nghỉ hưu từ cấp thứ trưởng trở lên.

Ông cho rằng giai đoạn thanh trừng tiếp theo của ĐCSTQ sẽ tập trung vào việc thanh tra toàn diện tài sản của quan chức và gia đình họ; thời gian truy cứu có thể kéo dài 20-30 năm, điểm khởi đầu điều tra có thể truy ngược đến những năm 90 thế kỷ trước, thời kỳ cải cách doanh nghiệp nhà nước và thị trường hóa ban đầu; không chỉ nhắm vào cá nhân mà còn liên lụy đến doanh nghiệp liên quan, thành viên gia đình và mạng lưới quan hệ lịch sử.

Theo quan điểm của quan chức này, sau những năm 90, nội bộ hệ thống ĐCSTQ hình thành một cấu trúc “chuyển hóa quyền lực – phân phối lợi ích”, đây là nguồn gốc cốt lõi của tham nhũng hệ thống, bao phủ toàn bộ quan trường, hầu như không ai có thể hoàn toàn thoát thân, điều này đồng nghĩa với việc chính quyền, về mặt lý thuyết, “có thể bắt bất kỳ ai”.

Quan chức này còn nhận thấy một hiện tượng: Trong bối cảnh tỷ lệ tội phạm hình sự giảm, hệ thống nhà tù ở nhiều nơi trên toàn quốc lại mở rộng dung lượng, đẩy nhanh xây dựng và bổ sung ngân sách. Ông phán đoán, điều này không nhắm vào tội phạm hình sự thông thường, rất có thể là chuẩn bị cho việc giam giữ quan chức quy mô lớn trong tương lai.

Lấy nhà tù Tần Thành Bắc Kinh làm ví dụ, ngay cả thời kỳ “Tứ nhân bang”, số lượng quan chức cấp cao bị giam cũng rất hạn chế. Còn ông Tập Cận Bình xử lý quan chức cấp tỉnh bộ đã lên tới vạn người, hệ thống nhà tù hiện tại khó có thể chịu đựng nổi.

Trong bối cảnh như vậy, nội bộ hệ thống phổ biến tình trạng “bất an lo lắng”, nhiều quan chức nghỉ hưu hoặc bán nghỉ hưu không còn thực quyền, không có nguồn lực phe phái cũng cảm thấy bất an sâu sắc.

Khi nói về vụ ông Trương Hựu Hiệp gần đây thu hút sự chú ý, ông Hồ Lực Nhậm chuyển lời quan chức này: Trương Hựu Hiệp không phải lực lượng chống Tập, mà là người ủng hộ quan trọng trong việc ông Tập Cận Bình sửa đổi hiến pháp và củng cố quyền lực quân sự.

Ông Hồ Lực Nhậm cho rằng, Tập Cận Bình đã thách thức ba thế lực. Thứ nhất là trong nội bộ Đảng: năm 2018, khi sửa đổi Hiến pháp, không có bất kỳ sự phản đối công khai nào, cho thấy ông ấy đã hoàn tất việc đàn áp toàn diện trong nội bộ Đảng. Thứ hai là xã hội: trong giai đoạn phong tỏa vì dịch bệnh và phong trào “Giấy trắng”, đã không hình thành được làn sóng phản kháng trên phạm vi toàn quốc. Thứ ba là quân đội: đây là cửa ải then chốt nhất, đồng thời cũng là cửa ải khó vượt qua nhất.

Ông cho rằng ông Trương Hựu Hiệp đã đóng vai trò then chốt trong sửa hiến pháp, tập trung và tích hợp quyền lực quân sự, nhưng cuối cùng bị ông Tập Cận Bình “dùng xong vứt bỏ”, trở thành nạn nhân trong thanh trừng chính trị.

Về các tin đồn bên ngoài như binh biến, xung đột vũ trang, bộ đội tiến vào Bắc Kinh, ông Hồ Lực Nhậm bày tỏ nghi ngờ cao độ. Ông cho rằng hệ thống bảo vệ chính trị và kiểm soát quân đội mà ĐCSTQ hình thành lâu dài khiến các tướng lĩnh cá nhân hầu như không có điều kiện thực tế để thành công phát động binh biến. Do đó trong thời gian ngắn, khả năng xuất hiện đối kháng quân sự công khai cực thấp.

Hồ Lực Nhậm nhấn mạnh, nội dung ông tiết lộ đều là chuyển lời và phán đoán cá nhân. Ông cho rằng trong vài ngày tới có thể sẽ triệu tập hội nghị Bộ Chính trị Trung ương, hội nghị này có thể trở thành điểm quan sát tình hình quan trọng.

Hiện nay, bên ngoài phổ biến quan tâm là, sau khi ông Tập Cận Bình bắt ông Trương Hựu Hiệp sẽ gây ra phản ứng dây chuyền như thế nào? Đến ngày 29/1, truyền thông Đảng im lặng hoàn toàn, quân đội cũng không công khai bày tỏ lập trường. Thậm chí nhiều nguồn tin cho biết, phần lớn quân đội chấp hành mệnh lệnh của Quân ủy Trung ương một cách đối phó hoặc tiêu cực. Về điều này, có phân tích cho rằng hiện ĐCSTQ đang ở trong khủng hoảng. Nguyên lão nội bộ Đảng hy vọng thông qua một số cải cách để giảm bớt phần nào khủng hoảng. Nhưng hành động của ông Tập Cận Bình hạ bệ ông Trương Hựu Hiệp đã đập tan hy vọng cuối cùng của nhân sĩ nội bộ hệ thống đối với việc cải cách ĐCSTQ.

Ngày 24/1, Bộ Quốc phòng ĐCSTQ và Quân báo công bố, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp và Tham mưu trưởng Liên hợp Tham mưu bộ Lưu Chấn Lập (Liu Zhenli) vì “nghi ngờ vi phạm kỷ luật nghiêm trọng” bị lập án điều tra. Sau đó, truyền thông Đảng im lặng hoàn toàn.

Đến rạng sáng 29/1, Tân Hoa Xã, Nhân dân Nhật báo, Tin tức Trung Quốc, Nhật báo Thanh niên Trung Quốc và các truyền thông Đảng khác cũng không có báo cáo thêm về vụ ông Trương Hựu Hiệp. Kỳ lạ hơn, ngay cả trang web chính thức của Trung Kỷ ủy, Bộ Quốc phòng vẫn giữ các báo cáo trước đó về Trương Hựu Hiệp.

Nhà bình luận thời sự Văn Duệ (Wen Rui) cho biết: “Từ ngày 24 bắt đầu, tôi tìm khắp các truyền thông, bài viết thực sự đứng về phía Tập Cận Bình chỉnh đốn Trương Hựu Hiệp chỉ có bài xã luận của Giải phóng Quân báo, tôi nhấn mạnh lại, chỉ bài này thôi”. Ông nói: “Tân Hoa Xã, Nhân dân Nhật báo, CCTV, chính phủ, quân báo và các truyền thông Đảng cốt lõi khác yên tĩnh đến đáng sợ, các chiến khu, quân khu, quân chủng cũng im lặng như chết chóc”.

Có cư dân mạng chế nhạo, lần này tuyên truyền của ĐCSTQ là “dự án dở dang”. Ông chỉ ra, ngày đầu tiên, báo Giải Phóng Quân đăng xã luận ở trang nhất “Quyết tâm đánh thắng trận công phá kiên cố, chiến tranh trường kỳ, chiến tranh toàn diện chống tham nhũng trong quân đội”, điểm danh chỉ trích gay gắt Trương và Lưu; ngày thứ hai, trang nhất đăng bài “Vĩnh viễn thổi kèn xung phong”, người tinh tường có thể thấy bài viết đang ám chỉ chỉ trích Trương và Lưu, nhưng không trực tiếp điểm tên; còn ngày thứ ba, thứ tư, trang nhất không còn bài viết nào liên quan đến hai ông này.

Nhiều người chú ý rằng cho đến nay, quân đội ĐCSTQ vẫn chưa đưa ra bất kỳ tuyên bố công khai nào. Về điều này, ông Thẩm Minh Thất (Shen Ming-shih), Viện trưởng Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia thuộc Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Đài Loan, nói với Epoch Times rằng: “Việc không xuất hiện những tuyên bố bảo vệ ‘nhất tôn’ (chỉ ông Tập) một cách rầm rộ hay các phát ngôn mang tính đứng về phe phái cho thấy tình hình hiện vẫn chưa rõ ràng.”

Ông cho rằng, có thể ngay cả những nhân vật phụ trách công tác tuyên truyền như Vương Hỗ Ninh hoặc Thái Kỳ cũng cảm thấy vị thế của mình không còn vững chắc, nên họ không quá tích cực trong việc tạo dựng hình ảnh Tập Cận Bình ở vị thế độc tôn thông qua tuyên truyền hay dư luận.

Văn Duệ cho biết, hành động này của ông Tập khiến nội bộ Đảng bất an lo lắng. Ông nói: “Ước chừng hiện nay Vương Tiểu Hồng (Wang Xiaohong) nắm giữ quyền lực cũng nhất định rất căng thẳng, vì Tập Cận Bình đã phá vỡ hầu hết quy tắc nội bộ Đảng, ai cũng không an toàn. Càng gần Tập Cận Bình thì quyền lực càng lớn, càng có khả năng đụng nòng súng”.

Chủ tịch điều hành Hội học giả Trung Quốc Princeton Trần Khuê Đức (Chen Kuide) nói với Epoch Times: Hiện nay các bên lực lượng đang chơi cờ, nghĩa là sự kiện chưa đi đến điểm cuối, cục diện chưa ổn định. Nội bộ đang tiến hành chơi cờ cực kỳ kịch liệt, chỉ là thao tác hộp đen, bên ngoài không thấy. Ông nói: “Cuối cùng ai chết, hiện nay còn chưa thể kết luận”.

Ông Trần Khuê Đức cho rằng nếu có một lực lượng hô hào, công khai xuất đầu lộ diện phản kích ông Tập Cận Bình, cục diện sẽ thế như chẻ tre phát triển xuống dưới. Lực lượng của Tập rất nhanh sẽ không chịu nổi một đòn. Đến lúc đó, Tập chỉ có đường bại trận.

Ông Văn Duệ cũng cho rằng: “Trong nội bộ ĐCSTQ và quân đội, những lực lượng phản kháng khổng lồ đang lan rộng rất nhanh bên trong thể chế theo một cách im lặng. Điều này chẳng khác nào chôn một quả bom hạt nhân có thể phát nổ bất cứ lúc nào ngay bên cạnh Tập Cận Bình. Hôm nay chúng ta chưa thấy xe tăng tiến vào Bắc Kinh, nhưng ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao? Tháng sau thì sao? Nỗi sợ hãi này sẽ khiến Tập Cận Bình sống trong trạng thái hoang mang không yên suốt ngày đêm.”

“ĐCSTQ có 4 trụ cột: nòng súng, ngòi bút, túi tiền, cán dao, Tập Cận Bình đã đập đổ 2 thứ. Túi tiền hoàn toàn xong đời, nòng súng cũng thoi thóp, tòa nhà nguy hiểm này còn có thể kiên trì bao lâu?”

Ông nhấn mạnh: “Hệ thống ĐCSTQ đã bắt đầu mất trật tự, Tập Cận Bình ở chính giữa đang đối mặt với thảm họa diệt vong”.

Hiện nay, có một cách nói cho rằng ông Tập sở dĩ bắt ông Trương Hựu Hiệp là vì hai người có khác biệt nghiêm trọng trong vấn đề tấn công Đài Loan. Ông Trương Hựu Hiệp phản đối dùng vũ lực với Đài Loan; nhưng ông Tập Cận Bình lại muốn tấn công Đài Loan. Hai người tranh chấp nhiều năm về việc này, ông Tập cho rằng ông Trương công khai chống lệnh, cuối cùng nổi sát tâm.

Cách nói này thật giả thế nào, hiện nay chưa có kết luận.

Nhưng nhiều nguồn tin gần với quân đội ĐCSTQ tiết lộ, về việc có sử dụng vũ lực với Đài Loan hay không, giữa ông Tập Cận Bình và hệ thống quân đội lâu nay vẫn tồn tại khác biệt cơ bản.

Nguồn tin chỉ ra, trong nội bộ quân đội ĐCSTQ, ý kiến phản đối tấn công Đài Loan có tính nhất trí cao độ, không phải lập trường cá nhân của cá biệt tướng lĩnh. Đây là vì “quân đội ĐCSTQ đều rõ ràng, một khi thật sự khai chiến, chính là thương vong lớn, là tiêu hao đối với toàn bộ quân chủng, nếu làm không tốt thì chỉ một quân chủng thôi cũng có thể bị tiêu diệt sạch sẽ”.

Một nguồn tin gần quân đội nói với Epoch Times. Trong mắt quân đội, tiến hành uy hiếp quân sự xung quanh Đài Loan, biểu diễn vũ lực và thực sự phát động chiến tranh hoàn toàn là hai chuyện. “Bình thường vòng quanh Đài Loan quay 2 vòng, hù dọa một chút có thể, nhưng thật sự đánh lên, không ai sẵn sàng chịu trách nhiệm hậu quả cho loại quyết sách này.”

Nhân viên quân sự một chiến khu phía Nam ĐCSTQ ông Vương cho biết: “Vạn nhất thật sự đánh trận, chết ở tiền tuyến đều là con cái dân thường. Kiểu những người như Putin thì vĩnh viễn ở hậu trường, họ không cần lên tiền tuyến”, nhưng người dân thường không được, họ mất đi là người thân, không ai sẵn sàng đánh trận. Lấy chiến tranh Nga-Ukraine làm ví dụ, từ chiến tranh bắt đầu đến nay, số lượng thương vong hai bên tích lũy vượt quá cả triệu, chết đi hầu như đều là người thường. Trong tình huống này, đừng nói binh sĩ, ngay cả quân quan trực tiếp phụ trách tác chiến cũng không nguyện ý đánh trận. Ông nói, trong nội bộ quân đội, không ai muốn đánh trận.

Khi nói về vấn đề chống tham nhũng quân đội ĐCSTQ, ông Vương cho biết, tham nhũng trong quân đội không phải vấn đề cá nhân, mà là hiện tượng hệ thống tồn tại lâu dài. Ông nói, trước đây mua quan bán chức là bí mật công khai, năm đó nhiều tướng lĩnh bị buộc phải chuyển lợi ích cho hệ thống Từ Tài Hậu (Xu Caihou). Cái gọi là chống tham nhũng không phải thật sự muốn chống tham nhũng, mà là công cụ đàn áp dị nghị. Giống như Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập, họ sở dĩ “ngã ngựa” là vì họ không muốn đứng về phía kế hoạch dùng vũ lực với Đài Loan của ĐCSTQ.

Một nguồn tin khác, ông Sử cho biết, trong tình huống Quân ủy hiện tại ở trạng thái bán tê liệt, tình cảm phản chiến trong bộ đội lan tràn, cái gọi là dùng vũ lực tấn công Đài Loan thực hiện “thống nhất” kế hoạch rất khó thực sự thực thi. Ông nói: “Bây giờ lòng người tan rã, quân tâm dao động, mọi người đều muốn sống ngày an ổn, ai nguyện ý lấy con cái mình làm bia đỡ đạn?”

Ngoài ra, nhiều người được phỏng vấn đề cập, nếu ĐCSTQ chọn dùng vũ lực tấn công Đài Loan, hậu cần bảo đảm là theo không kịp, đặc biệt ở khía cạnh y tế, khó mà đáp ứng nhu cầu chiến tranh quy mô lớn.

Bà Lâm, một nhân viên y tế một bệnh viện ở Hạ Môn Phúc Kiến, cho biết nguồn cung cấp máu địa phương lâu nay đều ở trạng thái căng thẳng. “Nếu thật xảy ra xung đột quy mô lớn, căn bản không dám nghĩ hậu quả sẽ là gì.”

Nhiều người được phỏng vấn trong hệ thống y tế Đại Lục chỉ ra, ngay cả ở thời kỳ hòa bình, tài nguyên y tế và hệ thống cung cấp máu luôn ở trạng thái căng thẳng. Những năm gần đây, chịu ảnh hưởng từ dân số lưu động, lão hóa gia tăng, và ý nguyện hiến máu giảm, kho dự trữ trạm máu nhiều nơi duy trì ở mức thấp, một số bệnh viện cần dựa vào phối hợp tạm thời mới miễn cưỡng bảo đảm nhu cầu dùng máu hàng ngày. Trong điều kiện thực tế như vậy, bất kỳ tình huống cực đoan cần hỗ trợ y tế và hậu cần quy mô lớn lâu dài đều sẽ trước tiên xung kích hệ thống y tế cơ sở và bảo đảm y tế cơ bản của dân thường.

Ngoài ra, sự mạnh mẽ của Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng khiến cao tầng ĐCSTQ không dám dễ dàng khai chiến với Đài Loan.

Học giả quân sự đại lục Ngô Mãn (Wu Man) cho rằng, trong những năm gần đây, Mỹ liên tục thể hiện các hành động cứng rắn tại nhiều khu vực, qua đó đã hình thành sức răn đe thực chất đối với chính quyền ĐCSTQ. Trong bối cảnh áp lực trong nước và quốc tế không ngừng chồng chất, tầng lớp lãnh đạo cao nhất của ĐCSTQ tìm cách duy trì quyền kiểm soát quân đội bằng việc gieo rắc nỗi sợ hãi trong nội bộ quân đội và thanh trừng các tướng lĩnh cấp cao. Tuy nhiên, cách làm lấy lòng trung thành chính trị thay thế cho phán đoán chuyên môn này lại càng làm gia tăng tâm lý chống đối trong quân đội.

Ông cho rằng, ngay cả khi lãnh đạo cấp cao ra lệnh tấn công Đài Loan, quân đội cũng sẽ không hợp tác.

Theo: https://trithucvn2.net/trung-quoc/tap-can-binh-pha-vo-trat-tu-dang-quan-chuc-hoang-loan-quan-doi-mat-kiem-soat.html


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang