3 đêm liên tiếp chị hàng xóm dẫn ngườι тìnн về ‘ᴠᴜɪ ᴠẻ’ gây ᴛɪếɴɢ độɴɢ ʟạ

Khu chung cư tôi ở thuộc dạng trung cấp, mọi thứ đều ổn ngoại trừ việc cách âm giữa các căn hộ không được tốt lắm. Hàng xóm sát vách nhà tôi là Lan – một bà mẹ đơn thân trạc tuổi tôi, chừng 30. Lan đẹp, vẻ đẹp mặn mà, lúng liếng của gái một con, nhưng sống khép kín. Thỉnh thoảng chạm mặt ở hành lang, chúng tôi chỉ chào hỏi xã giao. Chồng tôi – Minh, là người đàn ông mẫu mực, đi làm về đúng giờ, lương đưa đủ, và đặc biệt rất ít khi để ý đến chuyện hàng xóm láng giềng. Tôi từng tin rằng mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian.

Cho đến tuần trước, Minh báo phải đi công tác tỉnh 3 ngày để ký hợp đồng quan trọng. – “Anh đi chuyến này vất vả, phải tiếp khách nhiều, có khi tối muộn mới về khách sạn. Em ở nhà nhớ khóa cửa cẩn thận nhé.” – Minh dặn dò kỹ lưỡng, ôm hôn tôi thắm thiết trước khi kéo vali ra cửa. Tôi nhìn theo bóng chồng khuất sau thang máy, lòng dấy lên chút buồn tẻ vì phải ở nhà một mình.

Đêm thứ nhất: Những âm thanh lạ

Đêm đầu tiên Minh vắng nhà, tôi trằn trọc khó ngủ vì thiếu hơi chồng. Khoảng 11 giờ đêm, khi không gian tĩnh mịch bao trùm, tôi bỗng nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ nhà bên cạnh – nhà của Lan.

Ban đầu là tiếng lạch cạch mở cửa, tiếng bước chân đàn ông nặng nề, sau đó là tiếng cười khúc khích lả lơi của phụ nữ. Vì tường mỏng, tôi nghe rõ mồn một tiếng Lan nũng nịu: “Anh đến muộn thế, làm người ta chờ mãi…”. Sau đó là những âm thanh tế nhị mà người lớn ai cũng hiểu.

Tôi đỏ mặt, trùm chăn kín đầu. Tôi thầm nghĩ: “Cô Lan này bình thường ra vẻ đoan trang, hóa ra đời sống cũng phức tạp thật”. Tôi nhắn tin cho Minh: “Anh ngủ chưa? Về đến nơi chưa?”. Minh trả lời ngay: “Anh vừa nhận phòng, mệt quá vợ à. Giờ tắm rửa rồi ngủ luôn đây. Yêu em”. Tin nhắn của chồng khiến tôi yên tâm chìm vào giấc ngủ, mặc kệ những tiếng động “nhức tai” bên nhà hàng xóm.

Đêm thứ hai: Sự nghi ngờ mơ hồ

Đêm thứ hai, kịch bản cũ lặp lại nhưng với cường độ lớn hơn. Vẫn là khoảng 11 giờ đêm, gã đàn ông đó lại đến. Lần này, họ không còn ý tứ giữ kẽ nữa. Tiếng nhạc mở to hơn, tiếng cụng ly, và cả những tiếng rên rỉ vọng sang rõ mồn một khiến tôi nóng bừng mặt mũi.

Tôi có chút khó chịu. Dù sao đây cũng là chung cư, làm gì cũng nên giữ ý tứ. Tôi định sang gõ cửa nhắc nhở nhưng lại ngại va chạm. Tôi gọi video cho Minh để xua đi sự bực bội. Minh bắt máy, nhưng màn hình tối om. Anh thì thào: “Vợ à, anh đang ngủ cùng phòng với cậu đồng nghiệp, không tiện bật đèn. Nhớ em quá”. Tôi nghe thấy tiếng xe cộ loáng thoáng qua điện thoại Minh, bèn hỏi: “Anh ngủ mà sao ồn thế?”. Minh khựng lại một giây rồi đáp nhanh: “À, khách sạn này cách âm kém, ở mặt đường nên hơi ồn. Thôi anh ngủ nhé, mai họp sớm”.

Cuộc gọi tắt ngấm. Một cảm giác bất an len lỏi trong tôi. Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo có gì đó không ổn, nhưng tôi không thể gọi tên nó là gì. Bên kia tường, cuộc vui của Lan và gã nhân tình bí ẩn vẫn tiếp diễn đến tận gần sáng.

Đêm thứ ba: Sự thật trần trụi

Đêm nay là đêm cuối cùng Minh đi công tác. Ngày mai anh sẽ về. Như một thói quen, đúng 11 giờ, tôi lại nghe tiếng cửa nhà Lan mở. Gã đàn ông đó lại đến. Lần này, tôi không chịu đựng nữa. Sự tò mò và bực dọc lên đến đỉnh điểm. Tôi muốn biết gã đàn ông nào mà đêm nào cũng đến khiến hàng xóm mất ngủ, và Lan – người phụ nữ kia thực sự là người thế nào.

Tôi tắt hết đèn trong nhà, rón rén đi ra cửa, nhìn qua “mắt thần” (lỗ nhòm trên cửa). Hành lang vắng tanh. Cánh cửa nhà Lan đóng chặt. Tiếng động bên trong bắt đầu vang lên. Tôi ngồi thụp xuống ngay sau cánh cửa nhà mình, tim đập thình thịch, quyết tâm chờ đến lúc gã đàn ông đó ra về để nhìn rõ mặt.

1 giờ sáng. 2 giờ sáng. Không gian im ắng trở lại. Tôi bắt đầu buồn ngủ, mí mắt sụp xuống. Đột nhiên, tiếng lạch cạch tra chìa khóa vang lên khô khốc. Cánh cửa nhà Lan hé mở.

Tôi bật dậy, nín thở nhìn qua lỗ nhòm. Lan mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, hở hang hết mức, đứng tựa vào cửa, tay vuốt ve lên ngực người đàn ông đang bước ra. – “Mai anh lại phải về bên kia rồi à? Chán thế…” – Lan nũng nịu. – “Ừ, hết chuyến ‘công tác’ rồi thì phải về nộp mình cho sư tử hà đông chứ. Nhưng yên tâm, anh sẽ tìm cách sang với em sớm”.

Giọng nói ấy… Tại sao lại quen thuộc đến rợn người như vậy?

Người đàn ông quay lưng lại phía nhà tôi để xỏ giày. Dáng người cao đậm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, và chiếc áo sơ mi màu xanh kẻ sọc… Chiếc áo đó chính tay tôi đã là ủi và xếp vào vali cho chồng cách đây 3 ngày!

Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Chân tay tôi run lẩy bẩy, không còn chút sức lực. Tôi muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn đắng. Khi người đàn ông đó quay mặt lại để hôn tạm biệt Lan, ánh đèn hành lang cảm ứng bật sáng trưng, chiếu rọi rõ mồn một khuôn mặt ấy.

Là Minh! Chính là Minh – người chồng mẫu mực đang “đi công tác tỉnh” của tôi. Anh ta không đi đâu cả. Suốt 3 ngày qua, anh ta chỉ kéo vali ra khỏi nhà, đi một vòng rồi chui tọt vào căn hộ sát vách nhà tôi để hú hí với cô hàng xóm.

Cánh cửa nhà Lan khép lại. Minh chỉnh lại quần áo, kéo chiếc vali (mà chắc hẳn anh ta đã gửi bên nhà Lan suốt 3 ngày qua) rồi đi về phía cửa nhà tôi. Anh ta rút chìa khóa, định mở cửa vào nhà như một người chồng vừa đi xa trở về lúc nửa đêm để tạo bất ngờ cho vợ.

Cạch. Tiếng chốt cửa xoay nhẹ. Minh bước vào, thấy tôi đang đứng sững giữa phòng khách tối om, khuôn mặt tái dại, nước mắt giàn giụa. – “Vợ… sao em chưa ngủ? Anh nhớ em quá nên bắt xe về ngay trong đêm…” – Minh giật mình, nhưng vẫn cố diễn nốt vai người chồng tận tụy.

Tôi không nói gì, chỉ từ từ giơ chiếc điện thoại lên. Trên màn hình là bức ảnh tôi vừa chụp vội qua mắt thần khi anh ta đang ôm hôn Lan trước cửa. “Công tác vui không anh? Khách sạn sát vách nhà mình chắc cách âm kém lắm nhỉ?” – Tôi cất tiếng, giọng lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục.

Minh chết sững. Chiếc vali trên tay anh ta rơi xuống đất đánh “uỵch” một cái, vỡ toang sự im lặng dối trá. Gương mặt anh ta từ hốt hoảng chuyển sang trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Anh ta há miệng định giải thích nhưng rồi im bặt, vì biết rằng mọi lời nói lúc này đều là vô nghĩa.

Khoảng cách địa lý chỉ là một bức tường dày 20cm, nhưng khoảng cách lòng người lúc này đã là vạn dặm. Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ắp tay gối, cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn. Hóa ra, bi kịch không ở đâu xa, nó nằm ngay sát vách, được che đậy bằng sự tin tưởng mù quáng của tôi và sự trơ trẽn đến tận cùng của họ.

Đêm đó, tôi không đánh ghen, không gào thét. Tôi chỉ lặng lẽ vào phòng, khóa trái cửa và viết đơn ly hôn. Bởi tôi biết, có những sự phản bội không xứng đáng được nhận dù chỉ một giọt nước mắt tha thứ.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang