Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp nặng nề sang con số 11 giờ đêm. Căn chung cư vắng lặng như tờ, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy rì rầm. Tôi ngồi bó gối trên sofa, mắt dán chặt vào chấm đỏ đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Chồng tôi – Minh – vẫn chưa về.
Và cái chấm đỏ định vị quái gở ấy lại dừng ở khu vực ngoại ô heo hút, nơi mà bản đồ Google chỉ hiện lên một mảng màu xám xịt không tên gọi. Đã một tuần nay, cứ đúng 9 giờ tối, anh lại biến mất đến nơi đó và trở về lúc 1, 2 giờ sáng với bộ dạng phờ phạc, tắm rửa vội vàng rồi lăn ra ngủ như chết.
Tôi là Lan, một người phụ nữ luôn sống trong nỗi sợ vô hình về sự phản bội. Có lẽ vì tôi đọc quá nhiều tâm sự trên mạng, hoặc có lẽ vì áp lực cơm áo gạo tiền ở cái thành phố đắt đỏ này đã bào mòn niềm tin trong tôi. Minh vốn hiền lành, nhưng đàn ông mà, ai biết được “ngoan” đến bao giờ? Nhất là khi dạo này, tôi luôn cằn nhằn anh về chuyện tiền nong, về việc anh mãi lẹt đẹt ở vị trí nhân viên quèn trong khi bạn bè đã mua nhà lầu, xe hơi.
Đỉnh điểm là tháng trước, bố tôi ở quê bị tai biến. Gánh nặng viện phí, thuốc thang đè nặng lên vai tôi – đứa con một. Minh lẳng lặng xin chuyển sang công ty mới lương cao hơn, nhưng đổi lại là những đêm vắng nhà triền miên: “Anh đi tiếp khách.” Đó là câu trả lời duy nhất tôi nhận được.
Tiếp khách gì mà ngày nào cũng đến một chỗ hoang vu? Tiếp khách gì mà về nhà nồng nặc mùi bùn đất và lá cây chứ không phải mùi rượu? Máu ghen trong tôi sôi sục. Tôi bấm nút gọi. Chuông reo rất lâu Minh mới bắt máy: – “Alo… anh nghe… – Giọng Minh vang lên, đứt quãng, hơi thở hổn hển, dồn dập như người vừa vận động mạnh. – Anh đang ở đâu? Sao thở mạnh thế? – Tôi gằn giọng, tay siết chặt điện thoại. – Anh… anh đang dở chút việc… với đối tác… Tí anh gọi lại… Ư hự…
“Tút… tút… tút…”
Tiếng tắt máy lạnh lùng, kèm theo âm thanh lạ lùng cuối cùng – tiếng anh rên lên như đang dùng sức làm gì đó – khiến trí tưởng tượng của tôi nổ tung. Thở gấp? Rên rỉ? Đêm khuya thanh vắng? Còn gì khác ngoài chuyện trai gái đồi bại!
Tôi ném điện thoại xuống ghế, nước mắt trào ra vì uất ức. Con trai đã gửi về quê nhờ bà nội trông, tôi không còn gì vướng bận. Đêm nay, tôi phải làm cho ra lẽ. Tôi khoác vội chiếc áo gió, bắt taxi lao đi trong cơn mưa phùn lất phất.
Chiếc taxi chạy xuyên qua những con phố sầm uất, rồi rẽ vào con đường đất gồ ghề tối om. Tài xế bắt đầu dè dặt: – Chị ơi, khu này vắng lắm, hình như sắp giải tỏa hay sao ấy. Chị đến đây làm gì giờ này? Tôi nhìn định vị. Chấm đỏ ngay trước mặt. – Anh cứ đi đi. Đến nơi tôi trả thêm tiền.
Xe dừng lại trước một bãi đất trống mênh mông, cỏ mọc um tùm cao quá đầu gối. Gió rít qua khe cửa kính lạnh buốt sống lưng. Bác tài xế nhất quyết không chịu đi sâu thêm: – Thôi chị xuống đây đi, tôi không vào nữa đâu, nhìn ghê chết đi được. Hình như đằng kia là khu nghĩa trang cũ đấy.
“Nghĩa trang?” Tôi rùng mình. Minh hẹn hò ở nghĩa trang ư? Hay anh ta có sở thích bệnh hoạn nào đó? Hay là… anh ta bị ai lừa đến đây? Nỗi ghen tuông pha lẫn sợ hãi khiến chân tôi run rẩy. Tôi bật đèn pin điện thoại, dò dẫm bước đi trong đêm tối. Càng đi sâu, không khí càng lạnh lẽo, mùi hương khói thoang thoảng bay trong gió.
Phía xa xa, dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn pin loang loáng, tôi thấy một nhóm người đang tụ tập. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng hô hào khe khẽ: “Hai, ba, lên nào! Nhẹ tay thôi!”
Tôi núp sau một bụi cây lớn, tim đập thình thịch. Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Có khoảng 4-5 người đàn ông, ai nấy đều lấm lem bùn đất, đang hì hục dưới một cái hố sâu. Họ đang bốc mộ! Một cỗ quan tài cũ kỹ vừa được đưa lên. Và người đang đứng dưới hố, bùn ngập đến bắp chân, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt, chính là Minh – chồng tôi.
Chiếc áo sơ mi trắng đi làm buổi sáng đã được thay bằng bộ đồ bảo hộ lao động cũ mèm, rách tươm. Anh đang dùng hết sức bình sinh để bẩy tấm ván thiên nặng trịch, miệng thở hắt ra những hơi nặng nhọc – chính là tiếng thở gấp mà tôi đã nghe qua điện thoại.
– Cố lên Minh ơi, nốt ca này là xong rồi, anh em mình được về! – Một người đàn ông bên cạnh vỗ vai anh. – Vâng… nốt cái này… lấy tiền… mai gửi về cho ông ngoại… mua thuốc… – Minh vừa thở vừa nói, giọng khàn đặc vì mệt.
Tôi đứng chết lặng. Cả người tôi như hóa đá, cơn ghen tuông bốc hơi sạch sẽ, thay vào đó là một cảm giác đau đớn đến thắt tim. Hóa ra, công ty mới chẳng hề nhàn hạ, cũng chẳng có những buổi “tiếp khách” sang trọng nào cả. Chồng tôi – người đàn ông mà tôi vẫn chê là an phận, bất tài – đang bán sức lao động của mình ở cái nơi rợn người này, làm cái công việc mà người đời e ngại, chỉ để kiếm thêm tiền lo cho bố vợ.
Anh giấu tôi vì sợ tôi lo, sợ tôi chê bai, hay sợ tôi ám ảnh mùi tử khí? Tôi nhìn chồng lấm lem, đôi bàn tay thư sinh giờ chai sạn đang nâng niu từng nắm xương cốt người lạ, lòng tôi quặn lên từng cơn xót xa. Tôi là loại vợ gì thế này? Trong khi chồng bán mạng kiếm tiền, tôi lại nằm nhà, ấp ủ những suy diễn đê hèn và soi mói anh từng chút một.
– Minh! – Tôi không kìm được, bật khóc nức nở gọi tên anh.
Minh giật bắn mình, đánh rơi cả cái xẻng. Anh ngước lên, nheo mắt nhìn về phía ánh đèn pin. Khi nhận ra tôi bước ra từ bóng tối, mặt anh cắt không còn giọt máu.
– Lan? Em… sao em lại ở đây?
Anh vội vàng trèo lên khỏi hố, định chạy lại đỡ tôi nhưng chợt nhìn xuống đôi tay lấm lem bùn đất và “mùi người chết” trên người mình, anh khựng lại, lùi một bước. – Em… em về đi. Ở đây lạnh lắm, độc hại lắm. Đừng lại gần anh… bẩn…
Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng cứa đứt sự sĩ diện hão huyền của tôi. Tôi lao đến, mặc kệ bùn đất, mặc kệ mùi ẩm mốc khó chịu, ôm chầm lấy anh. Tôi khóc như một đứa trẻ, nước mắt thấm đẫm vai áo sờn rách của chồng.
– Em xin lỗi… Em sai rồi… Sao anh ngốc thế? Sao khổ thế này mà không nói với em?
Minh đứng đơ người một lúc rồi rụt rè vòng tay ôm lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng an ủi: – Anh không sao. Công việc này lương cao, trả tiền tươi trong ngày. Bố đang cần thuốc tốt, anh chịu cực tí có sao đâu. Chỉ sợ em biết lại ghê sợ anh…
Đêm đó, trên đường về, Minh kể khu nghĩa trang này sắp giải tỏa để làm dự án, người nhà họ cần bốc mộ gấp vào ban đêm nên trả công rất hậu. Anh tranh thủ làm thêm vài tuần. Ngồi trên taxi, tôi nắm chặt đôi bàn tay thô ráp, vẫn còn vương lại chút đất cát trong kẽ móng tay của chồng. Chưa bao giờ tôi thấy đôi bàn tay ấy đẹp và ấm áp đến thế.
Tôi đã từng mơ ước chồng làm giám đốc, làm ông này bà nọ. Nhưng giờ phút này, tôi nhận ra hạnh phúc không phải là những danh vọng phù phiếm kia. Hạnh phúc là có một người đàn ông sẵn sàng gạt bỏ sĩ diện, gạt bỏ nỗi sợ hãi, lấm lem bùn đất giữa đêm khuya để gánh vác khó khăn cùng mình.
Và tôi biết, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ cần phải dùng đến cái định vị chết tiệt kia nữa.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




