Từ chối cho con dâu ᴠᴀʏ 20 triệu, nhưng mẹ chồng lại đưa cả đoàn người đến ăɴ ɴɢủ, ʙắᴛ ᴄô ᴘʜụᴄ ᴅịᴄʜ trong căn chung cư ᴍᴜᴀ bằng tiền nhà ngoại

Từ chối cho con dâu vay 20 triệu, nhưng mẹ chồng lại đưa cả đoàn 20 người đến ăn ngủ, bắt cô phục dịch trong căn chung cư 1 tỷ mua bằng tiền nhà ngoại. Sau 5 ngày cung phụng trong im lặng, cô dâu đã làm một chuyện khiến tất cả choáng váng, chấm dứt mọi chuyện…

Thật ra, việc mua căn chung cư này là một quyết định chớp nhoáng, gần như là một liều thuốc tinh thần cho tôi sau bao nhiêu năm làm dâu, làm vợ trong cái gia đình mà sự “công bằng” chỉ là một khái niệm xa xỉ. Ba mẹ ruột tôi đã dành dụm được 1 tỷ đồng, món quà cưới muộn màng và đầy yêu thương, là vốn liếng ban đầu để tôi thoát khỏi cảnh thuê trọ chật hẹp.

“Nhà là của mình, không ai nói ra nói vào được nữa,” chồng tôi đã nói thế, nhưng ánh mắt anh vẫn phảng phất vẻ lo lắng, thứ lo lắng mà tôi biết rõ: lo lắng cho phản ứng của mẹ anh.

Khi tôi ngập ngừng đề nghị vay thêm 20 triệu từ ông bà nội (bố mẹ chồng), một số tiền nhỏ so với tổng giá trị căn nhà, chỉ để mua sắm thêm vài món đồ nội thất thiết yếu, sự việc trở nên căng thẳng.

Mẹ chồng tôi, bà Phượng, người phụ nữ luôn tự nhận mình là trụ cột tài chính của gia đình, lập tức bác bỏ.

“Hai mươi triệu? Cô nghĩ cái nhà này là cái chợ à?” Bà Phượng nhếch mép, khẽ khàng nhưng đầy tính sát thương. “Tôi đã nói rồi, tiền bạc là rạch ròi. Cô bỏ ra 1 tỷ tiền của mẹ cô, còn tiền của tôi thì đừng mơ tưởng. Cô có đảm bảo trả không? Ai làm chứng? Lỡ cô không trả thì tôi biết đòi ai? Hay cô tính lấy cái danh nghĩa ‘con dâu’ ra để chối à?”

Tôi thấy mặt mình nóng ran, nhưng cố kìm nén. “Mẹ, con đã đi làm có lương. Số tiền này chỉ là tạm thời, con sẽ trả lại trong ba tháng. Vả lại, con là dâu con trong nhà, đâu cần phải giấy tờ rạch ròi như thế.”

“Dâu con?” Bà Phượng cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo như thủy tinh vỡ. “Nực cười! Dâu con thì càng phải rõ ràng. Cô lấy tiền nhà tôi, rồi mai mốt cô dọn về nhà ngoại, tôi đòi ai? 1 tỷ cô có thể dựa hơi nhà cô, chứ 20 triệu này, tôi phải tự bảo vệ tài sản của mình. Thôi đi, khỏi vay mượn gì hết! Muốn mua thì tự thân vận động!”

Sự từ chối phũ phàng ấy, không chỉ là 20 triệu, mà là sự chà đạp lên lòng tự trọng của tôi, là lời khẳng định rằng trong mắt bà, tôi mãi mãi là một kẻ ngoại tộc, không đủ tư cách để tin tưởng. Chồng tôi đứng đó, chỉ biết cúi gằm mặt, sự im lặng của anh chẳng khác nào sự đồng tình vô cảm. Tôi tự nhủ, được thôi, tôi sẽ tự lo. Tôi đã phải chạy vạy vay mượn thêm từ đồng nghiệp để lo cho xong xuôi mọi việc.

Ngày nhận nhà mới đến. Tôi đã nghĩ, đây sẽ là một khởi đầu mới, một niềm vui riêng tư.

Nhưng niềm vui chưa kịp nở, đã bị dập tắt bằng một đoàn người.

Sáng hôm đó, chuông cửa reo inh ỏi. Khi tôi mở cửa, đập vào mắt tôi không phải là một hay hai người, mà là một đội quân: bà Phượng đứng đầu, theo sau là gần 20 người, từ cô dì chú bác, anh chị em họ hàng thân thích của bên nội.

“Ôi chao! Nhà mới của con dâu tôi đây sao!” Bà Phượng cất giọng sang sảng, không cần biết tôi có mời hay chưa, bà đã bước vào, kéo theo một làn sóng người ồn ào.

“Mừng tân gia! Con dâu tôi mời cả nhà lên đây ăn mừng cho biết nhà biết cửa. Lần đầu tiên trong dòng họ có người mua chung cư cao cấp đấy!” Bà giới thiệu với mọi người, giọng điệu đầy kiêu hãnh, nhưng sự kiêu hãnh đó là về cái nhà chứ không phải công sức của tôi.

“Con dâu, cô nhanh chân lên! Khách quý lên chơi, cô còn đứng đực ra đó làm gì? Pha trà, bày biện trái cây ra đi! Mấy đứa nhỏ này đang đói rồi!” Bà ra lệnh, hoàn toàn biến căn nhà mới của tôi thành căn nhà riêng của bà, và tôi, từ chủ nhà, bị giáng xuống thành người phục vụ không công.

Tôi nhìn chồng, anh lại trưng ra vẻ mặt bất lực quen thuộc. Trong lòng tôi, một cơn sóng dữ bắt đầu cuộn trào. Sự áp bức này, sự mỉa mai này, nó đã vượt qua giới hạn của sự chịu đựng.

“Dạ, mẹ cứ tự nhiên. Nhưng con xin phép nhắc, nhà con chỉ có vài bộ chén đĩa, không đủ cho 20 người đâu ạ. Với lại, con chưa kịp mua sắm thực phẩm nhiều…” Tôi cố gắng nói một cách lịch sự nhất, nhưng lời tôi như gió thoảng mây bay.

Bà Phượng liếc tôi một cái sắc lẻm. “Không đủ? Thế thì đi mua đi chứ còn chờ gì nữa? Cả nhà này là niềm vinh dự của cô đấy. Cứ tính toán chi li, bảo sao không khá lên được! Tiền nong thì keo kiệt, lòng hiếu khách thì không có, người ta lên mừng nhà cô, không lẽ cô để họ nhịn đói sao?”

Một người cô họ xa của chồng, người mà tôi chưa từng gặp mặt, cũng hùa vào: “Đúng rồi cô ạ! Người ta bảo, nhà mới phải mở lòng đón khách thì mới phát lộc. Thế mà mới tí tuổi đầu đã biết tính toán chi li thế này rồi.”

Lời nói đó như một nhát dao chọc thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Tôi phục vụ, tôi dọn dẹp, tôi chạy đi mua sắm, tôi nấu nướng liên tục trong cơn uất ức tột cùng. Mọi người ăn uống, cười đùa, bàn tán về nội thất, về cái view, và hầu như không ai thèm để ý đến sự mệt mỏi của tôi.

Ngày thứ nhất, ngày thứ hai… Tôi tự nhủ: “Cố lên, còn ba ngày nữa thôi.”

Ngày thứ ba, một người cháu họ làm đổ ly nước ngọt lên tấm thảm trải sàn mới tinh, màu kem. Tôi chưa kịp nói gì, bà Phượng đã lên tiếng: “Con dâu, cô nhìn cái gì đấy? Nhanh lau đi! Có mỗi cái việc dọn dẹp cũng không xong! May mà chưa sinh con, chứ sinh con ra thì chắc nó ở bẩn như cô ấy nhỉ? Thảm thì mua làm gì cái loại dễ bẩn, tốn tiền!”

Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, hai mắt cay xè. Tôi đã dùng 1 tỷ của cha mẹ tôi để mua căn nhà này, nhưng lại bị đối xử như một người ở mướn, bị chửi mắng ngay trong chính căn nhà của mình, bởi những người chưa từng giúp đỡ tôi một xu. Cái sự mỉa mai của số phận này, nó quá cay nghiệt!

Đỉnh điểm là vào đêm thứ tư. Tôi kiệt sức, muốn ngủ một giấc thật sâu. Nhưng vừa đặt lưng xuống, bà Phượng đã gọi.

“Con dâu! Mẹ bị đau lưng quá! Cô xuống nhà hâm lại tô canh gà cho mẹ đi. Canh lạnh khó ngủ lắm! Nhanh lên!” Bà gọi như gọi đầy tớ.

Tôi nhấc điện thoại, nhìn đồng hồ: 12 giờ đêm. Tôi đã thức từ 5 giờ sáng.

“Dạ, mẹ… con xin phép. Giờ này ai cũng ngủ hết rồi, con cũng mệt quá. Mẹ có thể uống một cốc sữa ấm được không ạ?” Tôi cố gắng nhỏ giọng, cầu xin sự thông cảm.

“Cái gì? Uống sữa? Cô dám cãi lời tôi à?” Giọng bà Phượng cao vút, đầy giận dữ. “Mẹ chồng sai mà cô dám nói mệt? Cô có biết bao nhiêu công lao tôi nuôi dưỡng thằng Hải không? Cái nhà này dù là cô mua, nhưng không có thằng Hải, cô có được cái danh phận này không? Cô có biết điều một chút đi! Xuống ngay! Không thì đừng hòng yên ổn!”

Trong khoảnh khắc đó, mọi sự nín nhịn bấy lâu của tôi tan biến. Lời thoại đó, sự mỉa mai đến tận cùng đó, nó chạm đến dây thần kinh cuối cùng trong tôi. Tôi tắt điện thoại, nằm nhìn trần nhà. Nước mắt lăn dài, nhưng không phải nước mắt yếu đuối, mà là nước mắt của sự uất hận. 1 tỷ tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ tôi, 20 triệu vay nợ từ bạn bè, và cái sự hy sinh bản thân tôi, tất cả đều trở thành con số 0 trong mắt họ.

“Thôi đủ rồi!” Tôi thì thầm. Tôi phải làm một điều gì đó. Không phải là để trả thù, mà là để giành lại chủ quyền và sự tôn trọng trong chính cuộc đời mình.

Sáng ngày thứ năm. Bình minh vẫn chưa kịp rạng, sương đêm còn đọng trên cửa sổ. Tiếng động duy nhất là tiếng tôi rón rén bước đi.

Tôi bắt đầu bằng việc dọn dẹp đồ đạc cá nhân của mình. Một cái vali nhỏ, một chiếc ba lô đựng giấy tờ quan trọng. Tôi làm mọi thứ trong im lặng tuyệt đối, như một cái bóng.

5 giờ 30 phút sáng. Cả đoàn người 20 người vẫn đang say giấc nồng. Căn hộ 100 mét vuông bỗng trở nên thật rộng lớn và tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tôi đi qua từng phòng, ngắm nhìn những khuôn mặt đang ngủ say, những khuôn mặt mà chỉ vài giờ trước còn đầy vẻ kiêu căng, đòi hỏi. Họ đang ngủ trên sự mệt mỏi và lòng tự trọng bị chà đạp của tôi.

Bước ra khỏi cửa, tôi cẩn thận vặn khóa tất cả các ổ khóa: khóa chính, khóa an toàn, và cả ổ khóa phụ. Tiếng ‘cạch’ dứt khoát vang lên, nghe như tiếng cắt đứt mọi ràng buộc vô lý bấy lâu.

Tôi gọi taxi. 6 giờ sáng, tôi đã về đến nhà mẹ ruột, nơi tôi cảm thấy an toàn và được yêu thương vô điều kiện.

8 giờ sáng. Tiếng chuông điện thoại của tôi réo lên điên cuồng. Tôi biết đó là ai mà không cần nhìn.

Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho màn kịch gay cấn nhất.

“Alo?” Tôi bắt máy, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng.

Đầu dây bên kia, giọng bà Phượng đanh thép, đầy tức giận, gần như là một tiếng gầm: “Cô! Cô đang ở đâu? Cô làm cái quái gì thế hả? Sao cô khóa cửa nhà rồi đi biệt tăm?”

Tôi nhẹ nhàng đáp, như đang nói về thời tiết: “Dạ, con đang ở nhà ba mẹ con. Con chỉ về thăm nhà thôi ạ. Lâu rồi con không về.”

“Về thăm nhà? Cô nói cái gì vậy? Cả nhà này đang bị nhốt! Cô có biết là mẹ và các cô chú đang muốn xuống dưới nhà hít thở không khí không? Khóa cửa lại rồi đi là sao? Cô có còn coi chúng tôi là người lớn không hả?” Bà Phượng gầm lên, giọng nói như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi.

Tôi mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai mà bà không thể nhìn thấy. “Dạ, mẹ nói ‘bị nhốt’ là hơi quá lời rồi ạ. Đây là nhà của con, con đã bỏ tiền tỷ ra mua. Và chìa khóa là của con. Con muốn khóa hay muốn mở, muốn đi hay muốn về, là quyền của con, là quyết định của chủ nhà. Mọi người có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày mà, coi như là một kỳ nghỉ dưỡng. Căn hộ của con có đầy đủ tiện nghi mà, không khí trên cao cũng trong lành lắm.”

“Cô… cô dám láo xược với tôi à?” Giọng bà Phượng trở nên lạc đi vì giận dữ và bất ngờ. “Mở cửa ngay! Lập tức đến đây mở cửa! Nếu không thì đừng trách tôi vô tình!”

“Vô tình?” Tôi buông ra hai từ đó đầy châm biếm. “Mẹ vô tình với con 20 triệu tiền vay, mẹ vô tình với công sức của con dâu 5 ngày phục vụ không ngừng nghỉ, con dâu làm việc nhà không khác gì người giúp việc, mẹ vô tình với sự tôn trọng con cần. Con học theo mẹ thôi mà. Mẹ cứ bình tĩnh đi. Đồ ăn trong tủ lạnh con mua cũng chỉ đủ ăn cho 2-3 người thôi, nên mọi người có thể tiết kiệm bằng cách ăn mỳ tôm sống và uống nước lọc. May mắn là mỳ tôm con mua dự trữ còn nhiều.”

Mẹ chồng tôi gần như hét vào điện thoại: “Cô! Cô muốn cái gì? Cô muốn gì ở tôi? Mở cửa! Mở cửa ngay cho tôi!”

“Con muốn một điều duy nhất, mẹ ạ,” tôi đáp, giọng trầm xuống, đầy uy lực. “Con muốn sự tôn trọng. Nhưng thôi, bây giờ nói chuyện đó thì hơi muộn rồi. Mẹ cứ bình tĩnh đi, con sẽ không để mọi người phải đói khát đến mức nguy hiểm đâu. Con chỉ muốn mọi người có thêm thời gian để chiêm nghiệm về việc làm khách của mình thôi.”

“Thế… thế cô định bao giờ đến mở cửa?” Bà Phượng hỏi, giọng bà bắt đầu pha lẫn sự lo sợ và bất an, không còn vẻ hống hách như trước.

Tôi cười khẩy. “À, con cũng không chắc nữa. Con bận lắm, công việc của con dâu cũng nhiều, đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp… à không, con không cần làm những việc đó nữa rồi. Con sẽ thông báo cho mẹ sau. Mọi người cứ tận hưởng kỳ nghỉ bất đắc dĩ đó đi nhé.”

Tôi cúp máy, để lại sự im lặng đầy căng thẳng trong căn hộ chung cư cao cấp. Tôi biết, 20 người không thể chịu đựng cảnh bị nhốt lâu hơn 24 giờ mà không có đồ ăn thức uống đầy đủ. Họ là những người quen sống trong tiện nghi và thích ra lệnh. Việc phải ăn mỳ tôm sống và mắc kẹt trên tầng cao không có lối thoát sẽ là một cơn ác mộng.

Cả ngày hôm đó, điện thoại tôi không ngừng rung lên. Chồng tôi gọi, van xin, năn nỉ, thậm chí là mắng mỏ.

“Em ơi, em làm thế là quá đáng rồi! Mẹ anh đang bị huyết áp cao, em mau về mở cửa đi! Anh xin em đấy!”

Tôi trả lời, giọng không một chút rung động: “Quá đáng? Anh nói ai quá đáng? Anh nhìn lại 5 ngày qua ai là người quá đáng? Em mệt mỏi đến kiệt sức, còn anh, anh đã làm gì? Anh đứng đó nhìn mẹ anh biến vợ anh thành người hầu trong chính căn nhà của vợ! Anh muốn mẹ anh bình an? Vậy thì hãy nói chuyện với mẹ anh về cách tôn trọng người khác đi. Khi nào anh hiểu được từ ‘tôn trọng’ là gì, chúng ta hãy nói chuyện tiếp.”

10 giờ đêm. Bà Phượng gọi điện lần cuối. Giọng bà yếu ớt, pha chút mệt mỏi và sự nhượng bộ miễn cưỡng. “Cô… Cô làm ơn đi. Mẹ xin lỗi… Mẹ biết mẹ sai rồi. Cô mở cửa cho mọi người về đi. Mẹ hứa sẽ không bao giờ như thế nữa.”

Tôi biết, bà Phượng không bao giờ nói lời xin lỗi một cách chân thành. Nhưng tôi cũng không muốn sự việc đi quá xa.

“Mẹ, con đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ rồi.”

Sáng hôm sau, 6 giờ sáng. Tôi xuất hiện trước cửa căn hộ. Tôi mở khóa, nhưng chỉ là mở khóa ngoài, tôi không bước vào.

“Mẹ Phượng! Con đây!” Tôi đứng ngoài, cất giọng rõ ràng.

Cánh cửa mở ra, một mùi khó chịu xộc ra ngoài. Bà Phượng và những người họ hàng bước ra, khuôn mặt ai cũng nhăn nhó, quần áo xộc xệch, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và đói.

Bà Phượng nhìn tôi, ánh mắt đầy căm giận nhưng không thể làm gì.

“Cô… Cô được lắm! Mau tránh ra!” Bà nói, cố gắng bước đi.

Tôi chặn cửa, mỉm cười, một nụ cười không đạt đến mắt. “Khoan đã, mẹ Phượng. Con nói rồi, con có một điều kiện. Đây là nhà con, con có quyền yêu cầu. Trước khi con mở cửa cho mọi người về, tất cả mọi người, không trừ một ai, phải dọn dẹp sạch sẽ căn nhà của con. Từ bã mỳ tôm trong thùng rác, vết dơ trên sàn nhà, chén đĩa dơ trong bếp, đến tấm thảm mà cháu trai làm đổ nước ngọt.”

Bà Phượng giận run người. “Cô bảo ai dọn dẹp? Cả gia đình này là khách quý! Khách quý thì không làm việc nhà!”

“Không, mẹ ơi.” Tôi kiên quyết. “Mọi người đã làm hỏng tài sản của con, đã biến nhà con thành một bãi chiến trường, đã ở đây 2 ngày 1 đêm mà không hề có ý thức giữ gìn. Con dâu phục vụ 5 ngày, bây giờ là lúc mọi người phục vụ con dâu, với tư cách là người làm bẩn căn nhà của con. Ai không dọn, người đó không được ra khỏi cửa. Con sẽ ở đây đợi, và con có nhiều thời gian lắm.”

Tôi đứng đó, khoanh tay, bình thản.

Sự bẽ mặt và cơn đói đã đánh bại sự kiêu căng của họ. Chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt anh cuối cùng cũng có sự thay đổi: từ bất lực sang hối hận và… tôn trọng.

Mẹ chồng tôi, sau một lúc đứng im như tượng đá, biết mình không thể thắng được trong cuộc chiến này, đã thở dài một tiếng nặng nề.

“Được rồi! Được rồi! Cả nhà, vào dọn dẹp mau!” Bà ra lệnh, giọng đầy thất vọng.

20 người họ hàng, những người kiêu hãnh và thích ra lệnh, đã phải quay lại, cầm chổi, cầm giẻ lau. Họ càu nhàu, họ lầm bầm, nhưng không ai dám chống đối.

2 tiếng sau, căn hộ sạch bong, sáng bóng.

“Thế này được chưa, cô chủ nhà?” Bà Phượng nói, giọng đầy mỉa mai lần cuối.

Tôi bước vào, kiểm tra từng góc. “Hoàn hảo, mẹ ạ. Cảm ơn mọi người đã giúp con dọn dẹp nhà cửa. Lần sau, con hy vọng mọi người sẽ nhớ rằng: Tôn trọng người khác chính là tôn trọng chính mình.”

Tôi mở khóa, mời họ ra ngoài, thái độ lễ phép như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Họ lầm lũi đi xuống. Chồng tôi là người cuối cùng.

Anh nắm tay tôi. “Anh xin lỗi. Anh đã sai. Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng như thế nữa.”

Tôi nhìn anh, ánh mắt tôi không còn lửa giận, chỉ còn sự kiên định. “Anh đã thấy rõ rồi đấy. Đây là nhà của em, và em là người quyết định. Anh phải chọn: hoặc là gia đình anh tôn trọng em, hoặc là anh phải đứng về phía em.”

Vài ngày sau, chồng tôi đề nghị chuyển về nhà ngoại ở một thời gian để tôi bình tâm lại. Bà Phượng gọi điện, giọng bà đã hoàn toàn thay đổi: nhún nhường, nhưng vẫn giữ một chút vẻ khó chịu.

“Con dâu… 20 triệu hôm trước con định vay, mẹ thấy… thấy cũng là cần thiết. Mẹ cho con vay đấy. Coi như là quà tân gia muộn của bên nội. Không cần trả, cứ coi như là mẹ hỗ trợ con.”

Tôi hiểu, đây không phải là tiền, mà là sự nhượng bộ, là sự thừa nhận quyền lực mới của tôi trong gia đình này.

“Dạ, con cảm ơn mẹ, nhưng con đã tự lo được rồi ạ. 20 triệu đó con đã vay đồng nghiệp rồi, và con cũng đã trả hết. Con không cần nữa đâu ạ. Mẹ cứ giữ lấy, coi như giữ quỹ để sau này có việc cần dùng.”

Sự từ chối dứt khoát của tôi đã đóng lại cánh cửa của mọi sự kiểm soát và can thiệp trong tương lai.

Từ đó về sau, bà Phượng không bao giờ đặt chân lên chung cư của tôi mà không báo trước, và mỗi lần đến, bà đều gọi điện hỏi ý kiến tôi, giọng điệu khách sáo, lễ phép đến lạ lùng. Tôi đã giành lại được sự tôn trọng và chủ quyền trong chính căn nhà của mình, bằng một hành động tưởng chừng như điên rồ, nhưng lại là liều thuốc tinh thần hiệu quả nhất. Tôi nhận ra, cuộc sống có hậu là khi ta dám đứng lên bảo vệ chính mình.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang