“Ông còn không ký, tôi đậᴘ ʟᴜôɴ ᴄáɪ ʙàɴ ᴛʜờ này cho ông xem!”

Đêm hôm đó, cả xóm giật mình tiếng cãi vang lên từ căn nhà cuối con đường đất.

“Ông còn không ký, tôi đập luôn cái bàn thờ này cho ông xem!”

Giọng một người phụ nữ the thé vang ra ngoài sân.

Bên trong nhà, ông Lâm – 76 tuổi – đang run rẩy đứng trước bàn thờ vợ. Trước mặt ông là ba người con gái của mình.

Lan – con gái cả – đứng chống nạnh, mặt đỏ gay.
Hạnh – con thứ hai – cầm xấp giấy nhà đất đập xuống bàn.
Còn Phương – đứa út – đứng chắn cửa như sợ ông chạy mất.

Trên bàn là tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất.

“Mẹ tụi bây nằm kia chưa nguội khói nhang mà tụi bây làm vậy hả?” – ông Lâm khàn giọng.

Lan cười nhạt.

“Ba đừng đem chuyện tình cảm ra nói nữa. Ba già rồi, giữ đất làm gì?”

Ông Lâm lùi lại một bước.

“Đất này… là đất ông bà để lại…”

Hạnh gằn giọng:

“Thì tụi con là con ruột của ba, chẳng lẽ để người ngoài hưởng à?”

Ông chưa kịp nói gì, Phương đã bước tới giật lấy chiếc chìa khóa tủ gỗ nơi ông cất sổ đỏ.

“Ba giấu giấy ở đâu?”

Ông Lâm hoảng hốt:

“Phương, trả cho ba.”

Nhưng Phương chỉ nhếch mép.

Lan đẩy ghế ra, ngồi phịch xuống:

“Ba ký đi. Tụi con bán mảnh đất này, mỗi người chia một phần. Ai cũng cần tiền.”

Ông Lâm nhìn ba đứa con gái.

Ba đứa con ông từng bồng bế.

Ngày xưa, mỗi lần chúng sốt, ông thức trắng đêm lau trán. Mỗi mùa lũ, ông cõng từng đứa băng qua con đường ngập nước để đến trường.

Vậy mà giờ đây…

Hạnh gõ gõ xuống bàn:

“Ký đi ba.”

Ông lắc đầu:

“Ba chưa chết. Đất này ba còn sống thì ba giữ.”

Câu nói ấy khiến Lan nổi giận.

Nó đứng bật dậy, giật phăng chiếc bát nhang trên bàn thờ xuống đất.

Choang!

Tro tàn văng tung tóe.

Ông Lâm chết lặng.

“Ba còn cố chấp thì tụi con cũng không nể nữa.” – Lan lạnh lùng nói.

Phương lúc này đã tìm được cuốn sổ đỏ trong tủ.

“Đây rồi!”

Ông Lâm lao tới định giật lại.

Nhưng Hạnh chặn trước mặt ông.

“Ba làm gì vậy?”

“Trả cho ba…”

Ông thở dốc.

Phương lật sổ đỏ, cười đắc ý:

“Giờ chỉ cần ba ký là xong.”

Ông Lâm nhìn tờ giấy.

Bàn tay ông run bần bật.

“Ba không ký.”

Không khí trong nhà đông cứng.

Lan bước tới sát mặt ông.

“Ba tưởng tụi con không dám làm gì sao?”

Nó hất cằm về phía sân:

“Ba thử bước ra khỏi nhà này coi.”

Ông Lâm hiểu ngay.

Căn nhà này… dù đứng tên ông, nhưng ba đứa con gái đã về đây ở từ mấy tháng nay.

Chúng thay ổ khóa.

Chúng giữ giấy tờ.

Chúng kiểm soát tiền bạc.

Ông bỗng nhận ra…

Mình đang bị chính con ruột giam trong căn nhà của mình.

Đêm đó, ông Lâm ngồi một mình trước hiên.

Gió thổi qua vườn xoài sau nhà.

Đó là mảnh đất ông mua từ năm hai mươi tuổi, khi còn là một chàng trai nghèo đi làm thuê.

Sau này ông cưới vợ, dựng căn nhà gỗ nhỏ trên đó.

Vợ ông mất cách đây bảy năm.

Từ đó, ông sống một mình.

Ba cô con gái khi ấy còn bận rộn cuộc sống riêng.

Nhưng khoảng một năm gần đây, khi giá đất trong vùng bỗng tăng vọt vì có dự án khu công nghiệp sắp xây…

Chúng bắt đầu về thăm ông nhiều hơn.

Ban đầu là hỏi thăm.

Sau đó là gợi ý bán đất.

Rồi dần dần, chúng dọn về ở hẳn.

Chúng nói:

“Ở gần để chăm ba.”

Ông từng cảm động đến rơi nước mắt.

Nhưng không lâu sau…

Ông hiểu ra lý do thật sự.

Một tuần sau đêm cãi vã đó, hàng xóm bắt đầu nghe những tiếng la hét quen thuộc từ nhà ông Lâm.

Có hôm, Lan quát lớn giữa sân:

“Ông già này cứng đầu thật!”

Có hôm Hạnh đập bàn:

“Không ký thì đừng ăn!”

Người ta thấy ông Lâm gầy rộc đi từng ngày.

Ông ít khi bước ra khỏi cổng.

Đôi lần ông Bảy hàng xóm ghé qua hỏi thăm, ông chỉ cười gượng:

“Không sao đâu.”

Cho đến một buổi sáng…

Ông Bảy đi ngang qua nhà thì thấy cửa mở toang.

Bên trong yên ắng lạ thường.

Ông bước vào.

Ông Lâm nằm trên chiếc ghế tre ngoài hiên.

Đôi mắt khép lại.

Bàn tay ông vẫn nắm chặt tờ giấy nhà đất đã nhàu nát.

Ông đã qua đời từ đêm trước.

Ba cô con gái lúc đó không có nhà.

Họ đang lên huyện hỏi giá bán đất.

Tin ông Lâm chết lan khắp làng.

Người ta kéo đến đông nghịt.

Ai cũng lắc đầu.

Đám tang ông diễn ra lặng lẽ.

Nhưng điều khiến cả làng phẫn nộ là ngay trong ngày cúng thất đầu tiên, ba người con gái đã đem sổ đỏ ra làm thủ tục sang nhượng đất.

Họ đứng trước sân, bàn chuyện chia tiền.

Ông Bảy nghe được, chỉ thở dài.

Vài tháng sau, mảnh đất ấy bị san bằng để bán cho người ngoài.

Căn nhà cũ của ông Lâm bị đập bỏ.

Chỉ còn lại gốc xoài già ở góc vườn.

Người trong làng mỗi lần đi ngang qua đều nhắc lại câu chuyện ấy.

Không phải vì mảnh đất.

Mà vì người ta vẫn nhớ hình ảnh một ông già ngồi lặng trước hiên nhà, ôm chặt cuốn sổ đỏ như ôm nốt phần cuối cùng của cuộc đời mình.

Có những đứa con…
chỉ nhớ đến cha mẹ khi nghĩ tới đất.

Và có những người cha…
đến lúc chết vẫn không hiểu nổi

vì sao thứ mình cố giữ cả đời…
lại trở thành lý do khiến con cái nhẫn tâm với mình đến vậy.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang