“2 năm nay Châu không về quê ăn Tết với vợ con. Mặc dù từ thành phố về đến quê chỉ cách nhau 300km. Năm nào anh cũng có lý do chính đáng. Năm ngoái thì anh bảo tranh thủ mấy Tết lương nhân gấp 4, ở lại kiếm đồng tiền cho con đi học. Năm nay thì anh lại lấy cớ vì dịch dã phức tạp nên không về.
Chồng không về, mọi chuyện đối nội đối ngoại trong nhà mấy ngày Tết đều do Loan quán xuyến hết. Không có anh, cô vẫn đi Tết đâu vào đấy, nhưng mà buồn. Nhìn cảnh nhà nhà, người người đoàn tụ, sum vầy bên mâm cơm, vợ chồng, con cái tíu tít gọi nhau đi chúc Tết mà Loan thấy chạnh lòng. Nhà cô chỉ có 2 mẹ con lủi thủi…
Cô đem chuyện chồng không về ăn Tết báo với bố mẹ chồng. Mẹ Châu giận lắm, gọi điện lên mắ///ng con trai một trận. Thực chất họ cũng mong con trai về quê. Có mỗi mấy ngày Tết, anh cứ đi biền biệt. Đồng ý rằng ở lại kiếm ra tiền nhưng bao nhiêu thì tiêu chả hết, thà cứ tiết kiệm 1 chút, về quê ăn Tết với gia đình có phải hơn không? Nhưng chồng Loan cứ cố chấp không nghe. Cô đành thở dài, anh ấy tham việc biết phải làm sao?
Hôm trước Loan mang cân giò sang biếu mẹ chồng ăn hôm 23 tháng Chạp, tự nhiên mẹ chồng lại nói với cô thế này: “Hay là con lên thành phố xem thằng Châu làm ăn thế nào. Tự nhiên mẹ thấy sốt ruột. Nó cứ đi biền biệt, 1 năm về có 1-2 lần. 3 năm nay nhìn mặt nó còn khó hơn lên trời. Tham thì tham vừa vừa thôi, mà mẹ thấy nó cũng có kiếm được hơn mấy đâu. Con lên kéo nó về, không thì vợ chồng cùng nhau ăn Tết trên đó. Ở nhà mẹ lo hết cho”.
Được mẹ chồng mở lời, Loan nhanh chóng về thu xếp quần áo để lên thành phố đoàn tụ với chồng. Cô bắt chuyến xe sớm nhất, khi mọi người vẫn còn đang ngủ thì Loan đã lên xe rồi.
Thế nhưng đến nơi, cô lại nhìn thấy cửa phòng mở…
Đọc tiếp bên dưới bình luận!”
Loan sững sờ đứng đó, trước mặt cô là cánh cửa phòng trọ của Châu, hé mở. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đập thình thịch từng hồi, vừa là sự tò mò đến nghẹt thở, vừa là nỗi lo sợ vô hình đang siết chặt lấy cô. Cái lạnh của buổi sớm thành phố dường như cũng chẳng thấm vào đâu so với cảm giác buốt giá chạy dọc sống lưng. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Không được gây ra tiếng động. Cô dặn lòng. Bước chân Loan rón rén, nhẹ nhàng như mèo, từng chút một tiến lại gần cánh cửa đang chờ đợi, cố gắng hết sức để không một tiếng động nhỏ nào lọt ra, không làm kinh động bất cứ điều gì đang diễn ra bên trong.
“Bước chân Loan rón rén, nhẹ nhàng như mèo, từng chút một tiến lại gần cánh cửa đang chờ đợi, cố gắng hết sức để không một tiếng động nhỏ nào lọt ra, không làm kinh động bất cứ điều gì đang diễn ra bên trong. Cô khẽ nghiêng đầu, ghé sát mắt vào khe cửa hẹp, nín thở nhìn vào khoảng không gian khuất lấp.
Căn phòng trọ nhỏ hiện ra trước mắt, bừa bộn hơn cô tưởng rất nhiều. Quần áo đàn ông, đàn bà vứt vương vãi trên sàn nhà, trên ghế, cả trên chiếc giường đơn ọp ẹp. Một mùi ẩm mốc và hơi thuốc lá thoang thoảng xộc vào mũi. Ánh sáng mờ ảo từ ô cửa sổ nhỏ duy nhất trên tường chiếu xiên vào, tạo thành một vệt sáng nhạt nhoà trên sàn nhà lát gạch cũ kỹ. Tia sáng đó vô tình hắt vào một góc phòng, nơi chất đầy những đồ đạc linh tinh.
Loan chăm chú nhìn theo vệt sáng. Ở đó, nằm lẫn lộn giữa mớ hỗn độn là thứ gì đó có màu sắc nổi bật, hoàn toàn lạc lõng trong không gian xám xịt và bẩn thỉu này. Cô dụi mắt, nheo mắt nhìn kỹ hơn. Tim cô đập nhanh hơn. Đó là một chiếc khăn lụa mỏng, màu đỏ rực rỡ, nằm vắt hờ trên một chồng sách cũ. Nó không thể là của Châu. Chắc chắn không phải.”
“Loan siết chặt tay nắm cửa, hít một hơi sâu, lấy hết can đảm đẩy nhẹ cánh cửa gỗ ọp ẹp. Một âm thanh cọt kẹt khẽ vang lên, đủ để khiến tim cô thót lại. Cô bước vào, nhẹ nhàng khép cửa lại sau lưng.
Căn phòng trọ nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng, và lạnh lẽo hơn cái lạnh bên ngoài hành lang. Mùi ẩm mốc xen lẫn mùi thuốc lá lợm giọng xộc thẳng vào mũi, khiến cô phải cau mày. Căn phòng trống không, không có bất kỳ ai. Cái cảm giác trống rỗng này vừa làm cô nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với điều gì đó khủng khiếp ngay lập tức, vừa làm cô thêm bất an. Châu không có ở đây. Vậy những thứ kia của ai?
Loan nhìn quanh. Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ duy nhất vẫn hắt vào, tạo nên vệt sáng nhạt nhòa trên sàn. Cô tiến lại gần chiếc bàn gỗ cũ kỹ kê sát tường, nơi có thứ đã thu hút sự chú ý của cô từ bên ngoài. Chiếc khăn lụa màu đỏ vẫn nằm đó, vắt hờ trên chồng sách cũ. Bên cạnh nó, nằm lăn lóc là vài vật dụng khác: một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh, một bao thuốc lá hiệu đắt tiền mà Châu chưa bao giờ hút, và một tờ hóa đơn nhàu nát.
Loan đưa tay run rẩy nhặt chiếc khăn lụa lên. Chất liệu mềm mại, mát lạnh lướt qua ngón tay cô. Cô biết Châu chỉ dùng khăn bông cũ, giản dị. Chiếc khăn này hoàn toàn không phải phong cách của anh. Càng không thể là của anh.
Cô đặt chiếc khăn xuống, nhặt tờ hóa đơn lên. Đôi mắt cô đảo nhanh trên những con số. Đó là hóa đơn từ một tiệm vàng bạc đá quý ở trung tâm thành phố. Ngày mua hàng là hai tuần trước. Món hàng là một chiếc nhẫn vàng. Số tiền… Loan như chết lặng. Con số trên hóa đơn lớn gấp mấy lần tiền lương Châu nói anh nhận được mỗi tháng. *Anh ấy nói làm việc vất vả chỉ đủ trang trải cuộc sống, không có tiền dư giả. Số tiền này là sao? Mua nhẫn cho ai?*
Tay Loan bắt đầu run lên dữ dội. Cô nhìn chiếc kẹp tóc, bao thuốc lá đắt tiền, rồi lại nhìn chiếc khăn lụa đỏ. Tất cả đều như đang gào thét một sự thật tàn khốc. Những thứ này không thuộc về một người chồng xa nhà, tiết kiệm từng đồng để gửi về nuôi vợ con ở quê như Châu vẫn miêu tả. Chúng thuộc về một thế giới khác, một con người khác mà Loan chưa từng biết đến. Nụ cười hiền lành, chất phác của Châu bỗng trở nên xa lạ trong tâm trí cô. Mẹ chồng cô đã đúng. Có điều gì đó không ổn. Và sự không ổn này lớn hơn cô tưởng rất nhiều.”
“Tay Loan bắt đầu run lên dữ dội. Cô nhìn chiếc kẹp tóc, bao thuốc lá đắt tiền, rồi lại nhìn chiếc khăn lụa đỏ. Tất cả đều như đang gào thét một sự thật tàn khốc. Những thứ này không thuộc về một người chồng xa nhà, tiết kiệm từng đồng để gửi về nuôi vợ con ở quê như Châu vẫn miêu tả. Chúng thuộc về một thế giới khác, một con người khác mà Loan chưa từng biết đến. Nụ cười hiền lành, chất phác của Châu bỗng trở nên xa lạ trong tâm trí cô. Mẹ chồng cô đã đúng. Có điều gì đó không ổn. Và sự không ổn này lớn hơn cô tưởng rất nhiều.
Loan đứng sững giữa căn phòng lạnh lẽo, bàn tay vẫn run rẩy nắm chặt tờ hóa đơn. Cô ngước nhìn quanh. Căn phòng nhỏ hẹp, bừa bộn những đồ đạc lạ lẫm, giờ đây dường như càng thu hẹp lại, chèn ép lồng ngực cô. Cô hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh bản thân. Vẫn còn cơ hội. Có thể có lời giải thích nào đó. Cô cần phải tìm Châu.
Cô khẽ gọi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và căng thẳng: “”Anh Châu ơi…””
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên âm thanh vù vù, u ám. Sự im lặng của căn phòng dội lại, nuốt chửng tiếng gọi yếu ớt của cô.
Loan gọi lần nữa, cố gắng làm cho giọng nói rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn: “”Châu! Anh có ở trong này không?””
Vẫn chỉ là tiếng gió. Căn phòng trống rỗng đến đáng sợ. Mỗi giây im lặng trôi qua, nỗi bất an trong lòng cô lại dâng lên một tầng mới, như con sóng dữ chực chờ nhấn chìm. Những thứ trên bàn – chiếc khăn lụa đỏ, kẹp tóc lấp lánh, bao thuốc đắt tiền, tờ hóa đơn mua nhẫn – bỗng trở nên sống động trong trí óc cô, mỗi món đồ là một lời tố cáo im lặng, lạnh lùng. Loan cảm thấy như mình đang đứng giữa một căn phòng bí mật, một góc khuất trong cuộc đời người chồng mà cô đã tin tưởng bấy lâu nay. Sự thật đang ẩn mình ở đâu đó trong căn phòng này, và cô biết, cô phải tìm ra nó.”
“Loan hít thêm một hơi run rẩy, nhìn quanh căn phòng bừa bộn. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó pha lẫn một quyết tâm lạnh lẽo. Cô không thể đứng yên chờ đợi hay bỏ chạy. Cô cần biết sự thật.
Loan bắt đầu di chuyển chậm rãi quanh phòng. Ánh mắt cô lướt qua từng góc, từng món đồ. Cô kiểm tra chiếc bàn, tủ quần áo cũ kỹ. Cô nhìn vào những chồng giấy tờ, hóa đơn vương vãi. Phần lớn là những thứ cô không hiểu, hoặc là hóa đơn điện nước, tiền nhà của một ai đó khác – có lẽ là chủ trọ cũ hoặc người ở trước Châu.
Tay cô run run chạm vào một vài tờ giấy. Hóa đơn tiền điện, tiền nước tháng này, tháng trước… Số tiền không lớn, phù hợp với một người sống một mình. Nhưng rồi cô lại nhìn sang chiếc khăn lụa, bao thuốc lá. Sự mâu thuẫn cứa vào lòng cô như dao.
Loan ngồi xuống, nhìn dưới gầm giường. Bụi bặm và mạng nhện giăng đầy. Chẳng có gì đặc biệt… Khoan đã. Ở góc trong cùng, dưới một lớp bụi dày, có một vật gì đó nhỏ, sẫm màu. Trông giống như một cuốn sổ. Nó không nằm lăn lóc như những thứ khác mà có vẻ như bị đẩy vào góc, cố tình giấu đi.
Lòng Loan đập thình thịch. Cô rướn người xuống, luồn tay vào gầm giường. Ngón tay cô chạm vào bìa vật thể. Mềm, là bìa da cũ. Cô dùng đầu ngón tay cố gắng kéo nó ra một chút. Khó khăn. Cô phải rướn sâu hơn, dùng cả bàn tay.
Cuối cùng, cuốn sổ nhỏ màu nâu sẫm được kéo ra khỏi gầm giường. Bụi phủ kín. Loan phủi vội lớp bụi, để lộ bìa sổ đã sờn cũ. Đây rồi. Thứ gì đó quan trọng. Thứ gì đó đã bị giấu đi. Lồng ngực cô như nghẹt thở. Liệu đây có phải là nơi chứa đựng câu trả lời, hay là một bí mật khác còn tàn khốc hơn? Tay cô run lên khi lật mở trang đầu tiên.”
“Loan run rẩy lật mở cuốn sổ. Những trang giấy cũ kỹ, ố vàng hiện ra trước mắt cô. Nét chữ nguệch ngoạc, vội vàng, trông rất quen… là chữ của Châu. Lòng Loan thắt lại. Cô lướt mắt qua những dòng đầu tiên, hy vọng đó là một cuốn nhật ký, hay ghi chép công việc. Nhưng không. Đó là những con số. Những tên người xa lạ. Và những từ ngữ lạnh lẽo: “”vay””, “”lãi suất””, “”nợ””, “”hạn chót””.
Loan đảo mắt nhanh hơn, lật thêm vài trang. Những con số cứ nhảy múa trước mắt cô, ngày càng lớn hơn, ngày càng kinh khủng hơn. Hàng chục triệu, hàng trăm triệu. Những phép tính lãi suất cắt cổ, cộng dồn, nhân lên một cách tàn nhẫn. Những khoản nợ khổng lồ mà cô chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Đây là… đây là cái gì vậy?
Toàn thân Loan bắt đầu run lên bần bật. Cuốn sổ trong tay cô như nặng thêm ngàn cân. Không khí trong căn phòng trọ bỗng trở nên ngột ngạt, lạnh lẽo đến rợn người. Loan cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim mình.
Mặt Loan tái mét lại, không còn một chút máu. Chân cô đứng không vững. Cuốn sổ định mệnh tuột khỏi những ngón tay run rẩy của cô, rơi xuống sàn nhà bụi bặm, lật mở ở một trang có ghi tổng cộng một con số khiến đầu óc cô quay cuồng. Bí mật khủng khiếp về Châu không phải là việc anh có người khác, hay cuộc sống nhàn hạ ở thành phố. Nó là… nợ nần. Nợ nần chồng chất. Và có lẽ, đó là lý do thực sự anh không về quê hai năm nay.”
“Cuốn sổ nằm dưới sàn nhà, lật mở một trang có ghi tổng số nợ kinh hoàng. Loan đứng không vững, cả người run bần bật. Cô nhìn chằm chằm vào con số ấy, nó như một tảng đá đè lên lồng ngực cô, khiến cô khó thở. Loan khuỵu xuống sàn lạnh ngắt, hai tay run rẩy vươn tới nhặt cuốn sổ lên. Nước mắt nhòe đi, nhưng cô vẫn cố gắng nhìn rõ từng dòng chữ. Cái bí mật khủng khiếp này, nó còn tồi tệ hơn bất cứ suy đoán nào của cô. Đây không phải là một Châu giàu có, ăn chơi. Đây là một Châu ngập trong nợ nần.
Nhưng sao? Sao anh lại nợ nhiều đến vậy? Và tại sao anh lại giấu cô? Những câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí Loan. Cô lật tiếp những trang sau một cách vô thức. Có lẽ đó là những ghi chép chi tiêu, những kế hoạch trả nợ? Loan tuyệt vọng tìm kiếm lời giải thích.
Những trang tiếp theo không còn chỉ là danh sách các khoản vay mượn. Nét chữ của Châu trở nên gấp gáp hơn. Lẫn trong những con số, những cái tên, Loan thấy những dòng ghi chú khác. Chúng không liên quan đến nợ, ít nhất là trực tiếp.
Loan đọc nhanh, từng từ như những nhát dao cứa vào tim. Cô đọc về một công ty, rồi dòng chữ “”nghỉ việc””. Kế đến là ngày tháng. Ngày tháng đó… đã rất lâu rồi. Rất lâu trước cả cái Tết đầu tiên anh không về. Loan đọc lại, cố gắng hiểu. Châu đã mất việc? Mất việc từ bao giờ? Từ khi nào?
Cô tiếp tục lật, tìm kiếm manh mối. Có thêm những dòng ghi chú lộn xộn: “”làm tạm bợ””, “”chạy xe””, “”phụ hồ””, “”thời vụ””. Những từ ngữ nghe xa lạ và đầy sự bấp bênh. Xen kẽ là những con số nhỏ hơn, ghi chú “”tiền gửi về””. Rồi lại là “”vay nóng””, “”lãi ngày””.
Như một cú đánh chí mạng, sự thật cuối cùng cũng phơi bày trước mắt Loan, trần trụi và phũ phàng. Châu không phải là người đàn ông làm ăn phát đạt, bận rộn đến mức không về quê ăn Tết. Anh đã mất việc làm ổn định từ rất lâu. Những khoản tiền anh vẫn đều đặn gửi về cho Mẹ Châu và cho con ở quê, không phải là lương thưởng hay tiền lãi từ việc kinh doanh. Chúng là tiền anh đi vay mượn khắp nơi, với lãi suất cắt cổ. Chúng là tiền anh kiếm được từ những công việc tạm bợ, không tên, không ổn định, chỉ đủ để gửi về một ít và xoay sở trả lãi qua ngày.
Hai năm không về quê. Hai năm nói dối. Hai năm sống trong bí mật, không phải vì cuộc sống nhàn hạ sung sướng, mà vì cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt và gánh nặng nợ nần khổng lồ. Loan nhìn cuốn sổ, những trang giấy giờ đây như hé lộ cả một vực sâu tăm tối trong cuộc đời người chồng mà cô ngỡ mình hiểu rõ. Cơn sốc ban đầu về nợ nần giờ đây bị thay thế bởi một cảm giác cay đắng, tủi nhục và cả sự phản bội khủng khiếp hơn. Anh đã lừa dối cô, lừa dối cả gia đình, suốt hai năm trời. Giữ bí mật này một mình. Loan siết chặt cuốn sổ, móng tay bấm sâu vào bìa giấy mục. Toàn bộ sự thật về Châu, về lý do anh không về quê, về cuộc sống của anh ở Thành phố… tất cả đều nằm gọn trong cuốn sổ cũ kỹ này. Và sự thật đó còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời đồn đoán nào.”
“Loan ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, cuốn sổ trượt khỏi tay cô, rơi mở tung một trang khác. Cô không còn sức để nhặt nó lên nữa. Cả người cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự thật tàn khốc vừa đập vào mặt. Không phải anh tham công tiếc việc. Không phải anh làm ăn phát đạt đến mức không thể về. Không phải anh bận rộn kiếm tiền lo cho gia đình. Tất cả chỉ là những lời dối trá được ngụy tạo một cách khéo léo.
Tết lương cao? Dịch bệnh phức tạp? Những lý do đó giờ đây nghe thật nực cười và cay nghiệt. Châu đã không về, không phải vì một lý do chính đáng nào liên quan đến công việc hay hoàn cảnh bất khả kháng. Anh đã không về, vì anh thất bại. Anh đã không về, vì anh nợ nần ngập đầu. Anh đã không về, vì anh không có gì để đối diện với gia đình, với vợ con.
Cuốn sổ nằm đó, trơ trọi trên sàn nhà, như một nhân chứng câm lặng cho hai năm trời dối lừa. Loan nhìn nó, nước mắt giàn giụa. Những trang giấy nhòe nhoẹt chữ và số bỗng hóa thành những nhát dao cứa vào trái tim cô. Nỗi đau của sự thật còn đau hơn cả sự nghi ngờ hay lo lắng trước đó gấp vạn lần. Nó là nỗi đau của sự phản bội, sự lừa dối từ người mình tin tưởng nhất, người mình đã chờ đợi suốt hai cái Tết.
Loan đưa tay ôm chặt lấy lồng ngực. Cảm giác như có một tảng đá nặng trịch đè lên, khiến cô không thở nổi. Hai năm. Anh đã lừa dối cô suốt hai năm. Giả vờ mạnh mẽ, giả vờ bận rộn, giả vờ kiếm tiền. Trong khi sự thật là anh đang chật vật, đang lún sâu vào nợ nần, đang sống một cuộc đời đầy bấp bênh và tủi hổ ở cái Thành phố xa xôi đó.
Tất cả những hy vọng cô dành cho anh, tất cả những lời giải thích cô cố gắng tìm kiếm, tất cả đều sụp đổ tan tành. Những dòng chữ trong cuốn sổ không chỉ là ghi chép về nợ nần hay công việc tạm bợ. Chúng là bằng chứng cho sự dối trá kéo dài, là lời thừa nhận rằng người chồng cô đã chọn đã giấu kín một bí mật khủng khiếp, một bí mật đã ăn mòn cuộc sống của cả hai người từ rất lâu rồi. Loan chỉ muốn gào thét, muốn đập phá mọi thứ. Nhưng cô không còn sức lực. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cay đắng ngập tràn.”
“Loan ngồi đó, giữa đống đổ nát cảm xúc của chính mình. Nước mắt lăn dài xuống cằm, rơi tõm xuống trang giấy đầy những con số nợ và tên người xa lạ. Từng giọt nước mắt mặn chát như khắc sâu thêm sự thật cay đắng. Lồng ngực cô nghẹn lại, như có ai đó đang bóp nghẹt.
Cô nghe thấy lại chính giọng nói của mình, vọng lại từ hai cái Tết đã qua, lặp đi lặp lại trong tâm trí như một đoạn băng hỏng: “”Anh ấy tham việc biết phải làm sao? Lương Tết cao mà mẹ.”” Rồi giọng Mẹ Châu trầm ngâm, đầy vẻ thông cảm nhưng cũng pha lẫn lo lắng: “”Thằng Châu nó chí thú làm ăn, thương vợ thương con, mẹ cũng mừng. Nhưng mà Tết nhất, ai chẳng mong sum họp… Thôi thì con cố gắng an ủi nó.””
Những lời nói đó, từng là sự bào chữa, là niềm an ủi cho chính cô và cho Mẹ Châu, giờ đây hóa thành mũi kim đâm thẳng vào tim Loan. Tham việc? Chí thú làm ăn? Kiếm tiền lo cho gia đình? Tất cả đều là giả dối! Anh không về, không phải vì anh đang phất lên, đang bận rộn xây dựng sự nghiệp. Anh không về, vì anh không đủ tiền mua vé tàu, không đủ dũng khí đối diện với ánh mắt chờ mong của mẹ già, ánh mắt ngây thơ của con và ánh mắt đầy hy vọng của cô.
Khoảng cách 300km chưa bao giờ xa đến thế. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của sự thật và lời nói dối, khoảng cách của thành công được tô vẽ và sự thất bại ê chề. Loan cảm thấy ghê tởm. Ghê tởm những lời nói dối, ghê tởm sự yếu đuối của anh, và cả ghê tởm chính sự ngây thơ, mù quáng của bản thân. Cô đã tin, đã chờ, đã biện minh cho anh hết lần này đến lần khác.
Cuốn sổ nằm đó, không còn là bằng chứng, mà là bản án. Án cho hai năm chờ đợi vô ích, án cho niềm tin bị đặt sai chỗ. Châu không về, không phải vì tham việc. Anh không về, vì anh không có gì để về cả. Trắng tay, nợ nần, giấu giếm. Cái Thành phố xa hoa ấy đã nuốt chửng sự nghiệp của anh, nhưng điều tồi tệ hơn là nó đã nuốt chửng cả sự trung thực và dũng khí trong con người anh.
Loan nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi những âm thanh và hình ảnh đau đớn. Nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, giày vò. “”Anh ấy tham việc biết phải làm sao?”” Câu nói đó vang vọng, chế giễu sự yếu đuối của cô. Giờ đây, không còn lời bào chữa nào có nghĩa lý nữa. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn đang ở ngay đây, trong căn phòng trọ bừa bộn, trên những trang giấy cũ kỹ.”
Nhưng sự thật trần trụi và tàn nhẫn vẫn ở đó, không thể xua đi. Loan mở bừng mắt, nước mắt đã ướt đẫm. Chúng lăn dài xuống cằm, rơi xuống trang giấy đầy những con số lạnh lẽo và cái tên Châu quen thuộc nhưng sao lúc này xa lạ đến thế. Cô nức nở, tiếng khóc nghẹn lại trong lồng ngực. Đó không phải là tiếng khóc của sự tức giận, mà là tiếng khóc của sự thương hại, một nỗi xót xa đến thắt ruột. Cô thương Châu, thương người chồng đã chọn cách trốn tránh sự thật thay vì đối diện. Anh đã để tiền bạc và lòng tự trọng bị cuốn trôi ở cái Thành phố này, để lại sau lưng một người vợ ngây thơ và một mẹ già khắc khoải chờ mong. Cô thương cho chính mình, người đàn bà đã đặt trọn niềm tin và hy vọng vào những lời nói dối. Hai năm thanh xuân, hai cái Tết lẻ loi, hai lần biện minh cho sự vắng mặt của chồng. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng vào một ngày anh trở về, rạng rỡ thành công, xóa tan mọi lo lắng. Nhưng giờ đây, hy vọng đó vỡ tan, vụn vỡ như mảnh kính dưới chân. Cuốn sổ nợ nằm đó, là bằng chứng của sự thất bại, không phải của sự thành công. Và cô, cô đã tin vào điều không có thật. Rồi cô thương cho đứa con, đứa trẻ ngây thơ đang đếm ngược từng ngày mong cha về ăn Tết. Thằng bé đâu biết, Tết này, cha nó lại không về, không phải vì công việc bận rộn, mà vì cha nó chẳng còn gì để về cả. Khoảng cách 300km bỗng chốc hóa thành vực sâu ngăn cách một gia đình. Giấc mơ về cảnh cả nhà quây quần bên nhau đêm Giao thừa, mùi bánh chưng, tiếng cười nói rộn rã, tất cả giờ chỉ còn là tàn tro. Loan ôm chặt lấy cuốn sổ, tiếng khóc bật ra thành từng đợt nức nở. Cô khóc cho Châu, khóc cho mình, khóc cho đứa con, và khóc cho cái Tết đoàn viên đã mãi mãi tan thành mây khói.
Loan buông cuốn sổ ra, tiếng nức nở nhỏ dần rồi im bặt. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy hết những cảm xúc hỗn loạn trong lòng ra ngoài. Đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn quanh căn phòng trọ đơn sơ, nơi chứa đựng bí mật tăm tối của chồng. Nước mắt vẫn đọng trên khóe mi nhưng ánh nhìn đã kiên định hơn. Cô không thể về. Không thể cứ thế bỏ đi, quay lại quê nhà giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Mẹ chồng đang đợi tin, đứa con đang mong cha. Và còn Châu nữa. Anh đã lún sâu vào thứ cờ bạc nghiệt ngã này, đã che giấu sự thật suốt hai năm trời. Bỏ đi lúc này khác nào buông xuôi tất cả? Cô phải ở lại. Phải đợi anh về. Phải đối diện với anh, nhìn thẳng vào sự thật cùng anh. Tim cô vẫn đau nhói như có hàng ngàn mảnh vỡ đang cứa vào da thịt, nhưng ý chí sống còn của một người vợ, một người mẹ đã trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Loan siết chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô phải tìm cách giúp anh, dù không biết phải bắt đầu từ đâu trong mớ bòng bong nợ nần này. Cuốn sổ vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở tàn khốc. Nhưng lần này, nhìn nó, Loan không còn thấy sự tuyệt vọng. Cô thấy trách nhiệm. Cô phải ở lại, và cùng Châu đối mặt với cơn bão mà anh đã tự tạo ra. Cô đứng dậy, bước chân run rẩy nhưng vững vàng hơn lúc nãy. Căn phòng trọ bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như đang chờ đợi một cuộc đối đầu định mệnh.
“Thời gian trôi qua thật chậm trong căn phòng trọ ngột ngạt. Bên ngoài, ánh sáng ban ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống nhá nhem. Loan vẫn ngồi đó, kiên định chờ đợi. Cô không bật đèn, để bóng tối bao trùm lấy căn phòng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào. Tim cô đập nhanh mỗi khi có tiếng động ngoài hành lang.
Rồi, một âm thanh quen thuộc vang lên. Tiếng chìa khóa lạch cạch vào ổ khóa. Cánh cửa từ từ mở ra. Châu bước vào. Anh hơi khựng lại khi thấy căn phòng tối om, chưa kịp bật đèn thì… mắt anh quét qua và dừng lại. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào, anh thấy Loan đang ngồi trên ghế, tay cầm thứ gì đó quen thuộc.
Châu chết sững. Toàn thân anh cứng lại. Anh nhìn Loan, rồi nhìn xuống cuốn sổ nợ trên tay vợ. Khuôn mặt anh biến sắc nhanh chóng, như một thước phim quay chậm của sự sụp đổ. Từ vẻ ngạc nhiên tột độ, chuyển sang sự sợ hãi lạnh lẽo khi nhận ra sự thật, và cuối cùng, mọi hy vọng tắt ngúm, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng in hằn trên khuôn mặt anh. Anh đứng đó, như một bức tượng, không thể thốt nên lời. Cuốn sổ nợ kia đã phơi bày tất cả.”
“Loan nhìn thẳng vào mắt chồng, bàn tay siết chặt cuốn sổ nợ. Giọng cô run run, nghẹn lại trong cổ họng, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ kiên định chưa từng có.
“Đây là gì, anh giải thích cho em đi.”
Câu hỏi tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, như một nhát dao đâm thẳng vào tim Châu. Toàn thân anh vẫn còn chết sững, như một bức tượng đá trong căn phòng tối. Khuôn mặt anh, dưới ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài, không còn chút máu. Anh từ từ cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn của vợ.
Sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của hai người trong không gian ngột ngạt. Loan chờ đợi. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Vì cô, vì con, vì tất cả những gì cô đã trải qua.
Cuối cùng, Châu khẽ nhúc nhích. Anh hít một hơi thật sâu, như thể cố gắng nuốt trọn sự hổ thẹn vào bên trong. Những lời thú nhận đầu tiên bật ra khỏi miệng anh, đứt quãng, khó khăn, như thể mỗi chữ đều phải bóc tách khỏi lồng ngực.
“Anh… anh xin lỗi…” Anh lầm bầm, giọng lạc đi. “Đây… đây là nợ…”
Loan không nói gì, chỉ chờ đợi. Cô cần sự thật, trần trụi và đau đớn đến đâu cũng được.
Châu từ từ ngồi xuống chiếc ghế gần đó, hai tay ôm lấy đầu. Vẻ thất bại và tuyệt vọng hiện rõ mồn một. Anh bắt đầu kể. Những lời nói cứ thế tuôn ra, không thành tiếng lớn, chỉ là những dòng tâm sự vỡ vụn về chuỗi ngày đen tối mà anh đã giấu kín bấy lâu nay. Anh kể về dự án đầu tư bị thất bại thảm hại, về số tiền vay mượn ngày càng chồng chất, về áp lực đè nặng khiến anh không thể thở. Anh kể về nỗi sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến việc đối diện với Loan, với mẹ, với gia đình ở quê. Nỗi sợ bị coi là kẻ thất bại, kẻ không làm nên trò trống gì. Chính nỗi sợ ấy đã khiến anh chọn cách bỏ trốn, chọn cách nói dối, chọn cách xa lánh những người anh yêu thương nhất, chỉ để giữ lại cái vỏ bọc cuối cùng của một người chồng, người con “”thành đạt”” nơi thành phố. Anh đã lún sâu vào lưới nợ và dối trá, đến mức không còn lối thoát.”
“Anh hít một hơi run rẩy, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Loan. Cái nhìn ấy không còn vẻ che đậy, chỉ còn sự trần trụi của một người đàn ông đã gục ngã hoàn toàn.
“”Anh… anh đã mất hết rồi, Loan à,”” Châu nói, giọng đứt quãng như sắp vỡ òa. “”Tất cả… tất cả tiền bạc anh đầu tư, vay mượn đều không còn nữa. Nợ… nợ chồng chất, anh không biết phải làm sao bây giờ.””
Anh lại cúi gằm mặt, hai tay ôm lấy đầu. Vẻ tiều tụy, kiệt quệ hiện rõ mồn một. Căn phòng trọ chật hẹp, tối tăm bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự thật phũ phàng hơn cả những gì Loan từng tưởng tượng.
“”Anh không thể… không thể về quê ăn Tết được,”” Châu tiếp tục, những lời thú tội cứ thế bật ra. “”Anh… anh không có tiền… không còn một đồng nào cả. Làm sao anh có thể về đối diện với em, với con… với mẹ… khi anh trắng tay thế này?””
Nước mắt lăn dài trên gò má Châu. Nỗi hổ thẹn, sự tuyệt vọng đè nặng lên vai anh. Bao nhiêu lời nói dối, bao nhiêu vỏ bọc dựng lên suốt hai năm qua sụp đổ hoàn toàn trong giây phút này.
“”Anh xin lỗi, Loan ạ,”” anh khẽ nói, giọng nghẹn lại. “”Anh chỉ muốn kiếm lại được rồi mới về, không ngờ mọi chuyện lại tệ thế này.”””
“Loan đứng lặng nhìn Châu. Nước mắt anh vẫn còn đọng lại, nhưng trong đôi mắt cô, không chỉ có sự xót thương. Cơn giận dữ, sự thất vọng và cả một nỗi chua chát không tên cuộn trào. Hai năm chờ đợi, hai năm tin vào những lý do anh đưa ra – lương Tết cao, dịch bệnh – tất cả giờ đây chỉ là những lời dối trá để che đậy sự thật phũ phàng này. Căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp, nhuốm màu tồi tàn đối lập hoàn toàn với những hình ảnh về một cuộc sống tốt đẹp ở thành phố mà anh vẫn vẽ ra.
Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ, còn ngột ngạt hơn cả cái nóng hầm hập trong căn phòng. Loan không nói một lời nào. Cô nhìn người chồng gầy gò, rũ rượi, khác hẳn với người đàn ông khỏe mạnh, đầy sức sống ngày nào. Giận anh đã lừa dối, đã khiến cô, con trai và mẹ già ở quê lo lắng, trông ngóng. Nhưng nhìn anh lúc này, sự tiều tụy đến cùng cực ấy lại khiến lòng cô quặn lại vì xót xa. Anh đã phải chịu đựng một mình suốt bấy lâu nay ư?
Cái Tết đoàn viên mà cô hằng mong ước, cái khoảnh khắc cả gia đình sum vầy bên nhau sau bao ngày xa cách, giờ đã biến thành một gánh nặng đè lên vai cả hai người. Nó không còn là niềm vui, mà là sự thật đau lòng, là một mớ nợ nần và tương lai mờ mịt. Loan hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trong lòng như có bão táp. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ, báo hiệu một mùa Tết đang đến gần. Nhưng với họ lúc này, Tết chỉ là một lời nhắc nhở cay đắng về sự đổ vỡ.”
“Họ ngồi đó, giữa căn phòng trọ tồi tàn, bao quanh là sự thật trần trụi về món nợ khổng lồ và những lời dối trá bấy lâu. Ánh đèn đường từ ngoài cửa sổ hắt vào, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng cô đơn. Loan nhìn Châu, anh vẫn gục đầu, dáng vẻ tuyệt vọng. Cái Tết mà cô hằng mong đợi, giờ đây chỉ là một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự tan vỡ. Họ sẽ đón Tết ở đâu? Về quê đối diện với mẹ chồng, với những câu hỏi về sự vắng mặt của Châu, về tương lai của hai mẹ con? Hay ở lại thành phố này, nơi mà ngay cả chỗ dựa cuối cùng cũng sụp đổ?
Loan siết chặt bàn tay. Cô không khóc nữa, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại nỗi chua xót và sự trống rỗng. Cô nhớ đến con trai ở quê, nhớ đến ánh mắt trông ngóng của thằng bé mỗi lần cô gọi điện. Nó vẫn hồn nhiên tin rằng bố đang làm việc vất vả để cuối năm mua quà về cho nó ăn Tết. Cô đã vẽ ra đủ thứ tươi đẹp về cái Tết đoàn viên ấy. Giờ thì sao? Mẹ chồng cô, người phụ nữ gầy gò vẫn ngày đêm lo lắng, giục cô lên thành phố xem sao vì linh cảm bất an. Linh cảm ấy giờ đã trở thành sự thật phũ phàng nhất.
“”Giờ… giờ mình tính sao đây anh?”” Loan khẽ hỏi, giọng lạc đi.
Châu ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp. Anh nhìn vợ, nhìn người phụ nữ đã chịu đựng và hy sinh vì anh bấy lâu nay, giờ đang đối mặt với cả một bầu trời sụp đổ. Anh không có lời nào để nói, không một lời giải thích hay xin lỗi nào có thể bù đắp được những gì anh đã gây ra. Nợ nần, lừa dối, và sự tổn thương sâu sắc anh đã gieo vào trái tim người thân.
“”Anh… anh không biết nữa, Loan à…”” Châu thều thào, giọng khô khốc như cát. “”Anh xin lỗi…””
Xin lỗi ư? Một lời xin lỗi có đủ sức gánh vác cả một gia đình đang bên bờ vực tan rã không? Một lời xin lỗi có xóa đi được gánh nợ chồng chất, xóa đi sự thất vọng tột cùng trong lòng Loan và mẹ già ở quê không?
Họ ngồi đó, hai con người nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn và lạnh lẽo, đối diện với một tương lai mịt mờ như màn đêm đang bao trùm. Cái Tết cận kề không còn là niềm vui, mà là gánh nặng. Chặng đường 300km về quê bỗng trở nên xa vời vợi, không chỉ về mặt địa lý mà còn là khoảng cách vô hình của những đổ vỡ. Liệu họ còn có thể hàn gắn? Hay đây chính là dấu chấm lửng cho một cuộc hôn nhân, một gia đình?
Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó nặng trĩu hơn, tuyệt vọng hơn. Nó không chỉ là sự bế tắc trước mắt, mà còn là nỗi đau âm ỉ về một tổ ấm đã vỡ tan, về những giấc mơ giản dị về cái Tết đoàn viên đã tan thành mây khói. Ngoài kia, phố xá vẫn rộn ràng ánh đèn, người người hối hả chuẩn bị đón Tết. Nhưng trong căn phòng trọ này, chỉ có hai con người đang chìm trong nỗi buồn về một tương lai không có điểm tựa, về một mùa xuân không nhà.
Nhìn ra ngoài khung cửa sổ, ánh đèn lấp lánh của thành phố trước Tết lại càng làm sâu sắc thêm nỗi cô đơn và lạc lõng của họ. Châu biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Anh đã phá hủy lòng tin, đã khiến những người yêu thương nhất phải chịu đựng. Còn Loan, cô biết mình sẽ phải rất mạnh mẽ để đối diện với tất cả, không chỉ vì bản thân mà còn vì đứa con thơ đang chờ mẹ về. Bài học về sự thật và lòng tin, về gánh nặng của những lựa chọn sai lầm, giờ đây thấm thía hơn bao giờ hết. Có lẽ, đây chưa phải là hồi kết, mà chỉ là một khởi đầu đầy đau đớn, đòi hỏi sự dũng cảm để đối diện, để tha thứ (cho người khác, và có lẽ là cả cho chính mình), và để tìm lại dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất cho tương lai còn lại. Con đường về nhà, về với bình yên, chắc chắn sẽ còn rất dài, nhưng có lẽ, chỉ khi đối diện với sự thật trần trụi này, họ mới có cơ hội tìm thấy lối đi.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



