Ngày tôi đặt chân xuống sân bay sau hơn ba năm đi xuất khẩu lao động, trong lòng chỉ có một niềm vui duy nhất: được gặp lại chồng và người thân. Tôi gom góp từng đồng gửi về, xây được căn nhà mới khang trang, nghĩ bụng về rồi vợ chồng sẽ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn.
Nhưng ngay từ khi bước chân vào nhà, tôi đã thấy có gì đó khác lạ. Ánh mắt của chị gái tôi – người mà tôi tin tưởng nhất, người ở cùng chồng tôi để “giúp đỡ chăm sóc nhau” – tránh né. Chồng tôi cũng lúng túng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đêm hôm ấy, khi cả nhà đi ngủ, tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng. Linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi đẩy cửa bước vào thì ch/ế/t l/ặng: bụ/ng chị gái tôi đã nhô cao, rõ ràng là đang ma//ng th//ai.
Tôi sững sờ, tay run bần bật:
“Chị… chị… đứa b/é trong bụ/ng… là của ai?”
Chị tôi bật khóc nức nở, còn chồng tôi q/uỳ s/ụp xuống:
“Anh xin lỗi… Tất cả là lỗi của anh. Anh đã sai… là anh với chị em…”
Tối đó cả họ đén nhà tôi…..

© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




