Bố vợ vượt 500km mang quà Noel từ quê lên cho cháu nhưng con rể thành phố cнê вẩn néм hết vào thùng rác rồi đυổι кнéσ ông về

Hà Nội những ngày cuối năm rét buốt, không khí Giáng sinh len lỏi khắp các nẻo đường. Trong căn hộ chung cư , Minh đang khó chịu ra mặt vì tiếng chuông cửa réo liên hồi vào giờ nghỉ trưa. Cánh cửa mở ra. Đứng trước mặt Minh là ông Hùng – bố vợ, với dáng vẻ khắc khổ, quê mùa đến tội nghiệp. Ông mặc chiếc áo khoác bộ đội đã sờn vai, chân đi đôi dép nhựa cũ, trên vai vác một cái bao tải dứa màu xanh căng phồng, lấm lem bùn đất.

“Chào anh Minh, bố lên thăm hai đứa với cháu Bi. Mấy nay rét quá, bố bắt được mấy con gà với mang ít gạo nếp mới…” – Ông Hùng cười hiền hậu, hàm răng ám khói thuốc lào xỉn màu lộ ra. Minh nhăn mặt, không giấu nổi sự khinh khỉnh, lùi lại hai bước như sợ vi khuẩn nhảy sang bộ quần áo hàng hiệu của mình: “Bố lên mà không báo trước? Nhà con vừa mới lau xong, cái bao kia bẩn thế kia bố đừng mang vào. Để ngoài cửa đi”.

Lan – vợ Minh nghe tiếng bố liền chạy ra, mừng rỡ: “Bố lên sao không bảo con ra đón! Bố vào nhà đi ạ, ngoài này gió lùa lạnh lắm”. Cô toan xách cái bao vào thì Minh chặn lại, giọng gắt gỏng: “Em định mang cái đống đất cát ấy vào làm hỏng sàn gỗ nhập khẩu à? Để ngoài hành lang, lát tính sau”.

Ông Hùng sượng trân, nụ cười tắt ngấm trên môi. Ông lúng túng đặt cái bao xuống góc hành lang, tay run run phủi bụi quần rồi mới dám bước vào nhà. Ông thò tay vào túi áo ngực, lôi ra một chiếc mũ ông già Noel bằng nhung rẻ tiền và mấy hộp đồ chơi nhựa xanh đỏ.

“Bi đâu rồi con? Ông mua mũ ông già Noel cho cháu đây. Ở quê trẻ con nó thích lắm…”

Thằng cu Bi nghe thấy ông liền chạy ra, nhưng chưa kịp sà vào lòng ông thì Minh đã quát: “Bi! Đứng lại. Không được động vào mấy thứ đồ đó. Nhựa độc hại, phẩm màu không rõ nguồn gốc, bố nói bao lần rồi? Về phòng ngay!”

Thằng bé sợ bố, mếu máo đi vào trong. Ông Hùng đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng, tay vẫn cầm chiếc mũ đỏ, ngón tay cái sần sùi cọ cọ vào lớp nhung như muốn tìm một điểm tựa.

Bữa cơm trưa diễn ra trong không khí nặng nề. Minh vừa ăn vừa bấm điện thoại, thỉnh thoảng lại buông vài câu bóng gió về việc “người nhà quê hay làm phiền”, “vi khuẩn từ thực phẩm bẩn”. Ông Hùng nuốt miếng cơm mà như nuốt hòn than nóng, nghẹn ứ ở cổ họng.

Ăn xong, ông Hùng nhất quyết đòi về ngay, dù Lan khóc lóc giữ lại. “Bố nhớ ra ở quê còn đàn lợn chưa cho ăn, mẹ mày ở nhà lại đau lưng. Bố về chuyến xe chiều luôn cho kịp. Quà bố để ngoài cửa, các con dùng được gì thì dùng”.

Lan dúi vào tay bố mấy trăm nghìn tiền xe nhưng ông gạt đi. Ông nhìn con gái với ánh mắt thương cảm, rồi nhìn sang chàng rể đang ngồi vắt chân xem tivi, thở dài một tiếng rồi lầm lũi bước ra cửa. Bóng dáng gầy gò của ông khuất sau cánh cửa thang máy, cô độc đến nao lòng.

Cánh cửa vừa khép lại, Minh lập tức đứng dậy, đeo găng tay nilon, xách cái bao tải dứa ở hành lang lên với vẻ ghê tởm. “Anh làm cái gì đấy?” Lan hỏi.

“Vứt đi chứ làm gì. Thời đại nào rồi còn ăn gạo quê, gà quê? Toàn sán với thuốc trừ sâu. Mà cái bao này bốc mùi kinh khủng, để đây hàng xóm người ta cười cho thối mũi. Lần sau em bảo ông đừng có vác rác lên nhà anh nữa”.

Bất chấp sự ngăn cản yếu ớt của vợ, Minh xách cái bao đi thẳng ra thang máy chở hàng, ném phịch vào thùng rác lớn của tầng hầm đang chờ xe đến thu gom. Quay lại nhà, Minh hả hê nằm xuống ghế sofa, cảm thấy căn nhà cuối cùng cũng sạch sẽ trở lại.

Một tiếng sau.

Điện thoại của Lan đổ chuông. Là bố gọi. Cô mở loa ngoài để vừa nghe vừa dọn dẹp, Minh cũng nằm đó nghe thấy. “Alo, con à, bố lên xe rồi. Lúc nãy anh Minh khó tính quá nên bố không dám nói…” – Giọng ông Hùng run run qua điện thoại, lẫn trong tiếng ồn ào của động cơ xe khách. “Dạ, con xin lỗi bố. Tính anh ấy thế…” – Lan sụt sùi.

“Không sao, bố quen rồi. À mà này, cái bao tải bố để lại ấy. Trong đấy có 10 cân gạo nếp, 2 con gà, chục trứng gà so bố gói kỹ trong rơm. Nhưng quan trọng nhất là ở đáy bao ấy…”

Minh đang lim dim mắt bỗng nhíu mày lắng nghe. “Hôm nọ bố nghe mày gọi điện về than thở với mẹ là khu nhà đang ở cứ mưa là ngập, muốn đổi sang căn chung cư cao cấp hơn ở trung tâm mà còn thiếu hơn 1 tỷ nữa. Bố mẹ bàn nhau rồi, bán hết mảnh vườn với số vàng tích cóp cả đời được 10 cây vàng Bố giấu kỹ trong cái bọc vải cũ, nhét sâu dưới đáy bao gạo cho đỡ bị móc túi. Mày lôi ra mà đi bán rồi bù tiền mua nhà cho đỡ khổ…”

Minh bật dậy như lò xo, mặt cắt không còn giọt máu. Hai tai anh ù đi. 10 cây vàng? 1,5 tỷ? Trong cái bao tải bẩn thỉu đó? Lan hét lên: “Trời ơi bố ơi! Sao bố không đưa tận tay con?” “Bố định đưa nhưng anh Minh cứ lườm nguýt, bố sợ, lại cuống quá nên quên khuấy mất. Thôi các con lấy ra cất đi nhé…”

Minh không chờ nghe hết câu. Anh ta lao ra cửa như một kẻ điên, quên cả đi dép, chạy chân trần bấm thang máy liên hồi. Thang máy quá chậm, anh ta lao xuống thang bộ. 15 tầng lầu. Minh vừa chạy vừa thở hồng hộc, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh cái bao tải dứa màu xanh ám ảnh tâm trí anh. Đó không phải là gạo, là gà, đó là cả một gia tài, là ngôi nhà mới mà anh hằng mơ ước!

Lao đến khu vực tập kết rác, Minh sững sờ. Trống trơn. Những thùng rác lớn đã được dọn sạch sẽ. Mùi xú uế vẫn còn nồng nặc, nhưng những túi rác thì đã biến mất. Minh túm lấy tay bác bảo vệ đang trực gần đó, gào lên: “Xe rác đâu? Xe rác đâu rồi bác?”

Bác bảo vệ giật mình: “Cậu hỏi xe môi trường à? Họ vừa đi được 10 phút. Hôm nay họ đến sớm để dọn cho kịp Giáng sinh mà. Giờ này chắc ra đến bãi tập kết rồi, mà bãi rác thành phố thì cả ngàn tấn, cậu tìm làm sao được?”. Minh buông thõng tay, khuỵu xuống nền bê tông lạnh lẽo. Anh nhìn vào khoảng không vô định, nơi chiếc xe rác vừa lăn bánh mang theo 10 cây vàng và cả sự sĩ diện ngu xuẩn của anh.

Điện thoại Lan vẫn đang kết nối, tiếng ông Hùng vọng lại lo lắng: “Alo, Lan à? Sao im thế con? Tìm thấy chưa? Mở ra kiểm tra xem gà có bị ngạt không…”. Minh ôm đầu, gục xuống khóc tu tu như một đứa trẻ. Không phải khóc vì thương bố vợ, mà khóc vì tiếc của. Nhưng sâu thẳm trong sự tiếc nuối ấy, là một nỗi nhục nhã ê chề. Chính tay anh đã vứt bỏ tấm lòng của cha mẹ vợ, chính sự khinh người và thói trưởng giả học làm sang đã tát cho anh một cú đau điếng. Giá như lúc đó anh đừng chê bẩn. Giá như anh mở cái bao đó ra. Giá như anh tôn trọng người bố quê mùa ấy một chút…

Nhưng trên đời này, đắt nhất chính là “giá như”.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang