Ngày bà Lan khăn gói từ quê lên thành phố chăm cháu nội vừa tròn 6 tháng tuổi, không khí trong nhà không phải là sự hân hoan đoàn tụ, mà là sự ngỡ ngàng đến tột độ.
Trong bữa cơm đầu tiên, bà Lan đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mặt Tuấn (con trai) và Thu (con dâu), dõng dạc tuyên bố: “Mẹ lên đây chăm cháu giúp các con, nhưng mẹ có điều kiện. Mỗi tháng, các con phải trả cho mẹ 11 triệu đồng. Tiền trao cháo múc, mùng 5 hàng tháng chuyển khoản, không thiếu một xu.”
Thu suýt nghẹn miếng cơm. 11 triệu? Số tiền đó còn cao hơn cả lương giúp việc cao cấp hiện nay. Cô quay sang nhìn chồng, Tuấn cũng á khẩu. “Mẹ à, mẹ chăm cháu cho chúng con là tình cảm, sao mẹ lại tính toán chi li như người ngoài thế? Mà 11 triệu thì… cao quá.” – Tuấn nhăn nhó.
Bà Lan lạnh lùng đáp: “Không mặc cả. Nếu thuê người ngoài, các con có yên tâm không? Có sợ họ đánh thuốc ngủ cháu không? Mẹ chăm là chăm bằng cái tâm, cái đức. 11 triệu là giá trị công sức của mẹ. Đồng ý thì mẹ ở, không thì sáng mai mẹ về quê.”
Cực chẳng đã, vợ chồng Tuấn đành chấp nhận. Nhưng từ đó, trong lòng Thu nảy sinh một hạt giống của sự ác cảm. Cô cho rằng mẹ chồng mình là người “ham tiền”, thực dụng, bòn rút của con cái.
Suốt 6 năm ròng rã, bà Lan chăm cháu không chê vào đâu được. Thằng bé lớn lên khỏe mạnh, thông minh, ngoan ngoãn. Việc nhà bà cũng lo toan đâu ra đấy. Nhưng cứ đến mùng 5 hàng tháng, khi tiếng “ting ting” báo chuyển khoản 11 triệu vang lên, bà Lan lại cười tủm tỉm, cất ngay điện thoại đi mà không nói lời cảm ơn. Điều này khiến Thu càng thêm khó chịu.
Hàng xóm láng giềng bắt đầu xì xào. “Bà Lan này ghê thật, đi chăm cháu nội mà lấy lương như tổng giám đốc.” “Chắc bà ấy tích cóp để mang về cho thằng con út ở quê đấy. Khổ thân cái Thu, nuôi ong tay áo.”
Những lời đàm tiếu ấy lọt vào tai Thu mỗi ngày, khiến cô càng tin rằng mẹ chồng đang lợi dụng mình. Cô bắt đầu so đo từng bữa ăn, từng cái áo manh quần với mẹ. Cô nghĩ: “Bà có 11 triệu mỗi tháng rồi, bà tự mà mua sắm.” Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Bà cất hết 11 triệu đi mà chẳng mua sắm gì cả. 2 bộ quần áo mùa hè mặc thay đổi cả năm trời, mùa đông thì được đúng 3 bộ. Nhưng Thu cũng mặc kệ không sắm sửa thêm. Bà có tiền bà tích mang về cho con bà ở quê, việc gì cô phải sắm sửa cho bà. Bà mặc đồ rách thì bà ngại với hàng xóm. Cô trả lương cho bà đầy đủ cô chẳng việc gì phải ngại.
Thấm thoắt 6 năm trôi qua, cháu nội đã vào lớp 1. Bà Lan cảm thấy sức khỏe yếu đi, phần cũng vì nhớ quê, nên bà xin phép về lại căn nhà cũ. Ngày tiễn bà ra bến xe, không khí trong nhà trầm lắng. Thu tuy chẳng ưu gì mẹ chồng nhưng cũng phải công nhận là nhờ có 11 triệu mà nhà cửa luôn gọn gàng và con cô được chăm sóc rất tốt. Cô biếu bà một giỏ quà gọi là có chút tình nghĩa.
Bà Lan xua tay không nhận quà. Bà ngồi xuống ghế sofa, lôi từ trong cái túi vải cũ kỹ ra một bọc giấy báo dày cộp, đặt lên bàn. “Mẹ về quê, chẳng có gì cho các con. Cái này mẹ trả lại.”
Tuấn và Thu ngơ ngác mở bọc giấy ra. Bên trong là những cọc tiền polime mới cứng, được buộc dây chun cẩn thận, kèm theo một cuốn sổ tiết kiệm. Tổng cộng số tiền là 895 triệu đồng.
“Tiền… tiền ở đâu mà nhiều thế này hả mẹ?” – Tuấn lắp bắp.
Thu nhanh nhảu tính toán trong đầu. 11 triệu nhân với 72 tháng (6 năm) mới chỉ là 792 triệu. Số tiền này còn nhiều hơn cả tổng số tiền vợ chồng cô đưa cho bà. “Mẹ lấy đâu ra số tiền lớn thế này? Hay là mẹ…” – Thu bỏ lửng câu nói, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Bỗng nhiên, Tuấn tái mặt. Anh nhớ lại gần đây ở quê rộ lên tin đồn về đường dây tín dụng đen, lừa đảo người già tham gia rửa tiền hoặc buôn bán hàng cấm. Mẹ anh cả đời làm nông, 11 triệu kia bà còn phải ăn tiêu, thuốc thang, làm sao mà còn nguyên vẹn, lại còn dư ra cả trăm triệu thế kia được?
“Mẹ! Mẹ khai thật đi! Mẹ dính vào cái gì rồi? Mẹ đi vay nặng lãi để đưa bọn con hay mẹ cầm hộ tiền ai?” – Tuấn hét lên hoảng loạn.
Bà Lan chưa kịp giải thích thì Tuấn, vì quá lo sợ mẹ dính líu pháp luật sẽ liên lụy đến công việc nhà nước của mình, đã vội vàng bấm gọi cho anh công an khu vực – vốn là bạn thân của Tuấn – đến để “làm chứng” và giải quyết sự việc, nghĩ rằng nếu mẹ có lỡ dại thì tự thú trước sẽ được khoan hồng.
15 phút sau, anh công an và một đồng nghiệp có mặt. Không khí trong nhà căng thẳng như dây đàn. Bà Lan ngơ ngác không hiểu tại sao con trai lại phản ứng dữ dội như vậy.
“Bác Lan, bác bình tĩnh nhé. Số tiền này nguồn gốc từ đâu ạ? Anh Tuấn lo bác bị kẻ xấu lợi dụng lừa đảo,” anh công an hỏi nhẹ nhàng.
Bà Lan lúc này mới thở dài, lấy trong túi áo ra một cuốn sổ tay nhỏ, chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. Bà đưa cho anh công an.
“Các chú xem đi. Lừa đảo cái gì cơ chứ. Tiền của tôi cả đấy.”
Anh công an lật từng trang, rồi quay sang nhìn vợ chồng Tuấn với ánh mắt trách móc. Anh đọc to: “Tháng 1 năm 2017: Nhận 11 triệu. Gửi tiết kiệm 10 triệu. Giữ 1 triệu mua quà vặt cho cháu.” “Tháng 2 năm 2017: Nhận 11 triệu. Gửi tiết kiệm 11 triệu. Tiền bán đàn gà ở quê gửi lên: 2 triệu.” … “Tổng kết 6 năm: Gốc 792 triệu + Lãi suất ngân hàng cộng dồn + Tiền lương hưu hàng tháng của mẹ không tiêu đến = 895 triệu 450 nghìn đồng.”
Cả căn phòng im phăng phắc. Tuấn và Thu chết lặng.
Bà Lan rơm rớm nước mắt nói: “Mẹ biết tính mẹ quê mùa, các con ở phố tiêu pha hoang phí. Mẹ sợ các con làm được bao nhiêu xào bấy nhiêu, sau này lỡ có ốm đau hay muốn đổi cái nhà to hơn thì lấy đâu ra. Mẹ ép các con đưa 11 triệu là để mẹ giữ hộ. Mẹ ăn uống thì có cơm các con nuôi rồi, quần áo già rồi mặc gì chẳng được. Lương hưu mẹ 3 triệu, mẹ cũng dồn vào đó cả. Số tiền dư ra là tiền lãi ngân hàng mẹ gửi tiết kiệm online đấy, cô nhân viên ngân hàng dạy mẹ cách gửi quay vòng.”
“Mẹ…” – Tuấn quỳ sụp xuống chân bà, nước mắt giàn giụa.
“Mẹ chịu tiếng ác, chịu tiếng tham tiền suốt 6 năm nay cũng vì muốn tích cóp cho các con một khoản ra tấm ra món. Giờ cháu lớn rồi, mẹ về quê. Số tiền này các con cầm lấy mà mua cái ôtô đưa cháu về thăm mẹ cho đỡ nắng nôi, hoặc đổi căn nhà rộng hơn cho thằng bé có chỗ chạy nhảy.”
Thu òa khóc nức nở, lao vào ôm chầm lấy mẹ chồng. Cô hối hận tột cùng vì những suy nghĩ đen tối, ích kỷ của mình suốt bao năm qua. Cô đã trách lầm một người mẹ vĩ đại, người đã nhịn ăn nhịn mặc, chịu đựng cả sự ghẻ lạnh của con dâu chỉ để lo cho tương lai của chúng.
Anh công an lặng lẽ ra về, không quên vỗ vai Tuấn: “Có người mẹ như thế này là phúc ba đời đấy ông bạn ạ.”
Ngày hôm đó, bà Lan không về quê nữa. Vợ chồng Tuấn Thu kiên quyết giữ bà ở lại. Họ dùng số tiền đó mua một căn hộ rộng rãi hơn, dành riêng một phòng đẹp nhất, thoáng nhất cho bà. Từ đó, không còn khoản “lương” 11 triệu nào nữa, mà chỉ còn sự hiếu thuận và tình yêu thương vô bờ bến mà con cháu dành cho người bà, người mẹ đã hy sinh thầm lặng cả cuộc đời.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




