Đầu năm nay, tôi và bạn gái quyết định mua một căn nhà để chuẩn bị cho đám cưới. Hai đứa chọn một căn chung cư tầm trung, giá khoảng 3 tỷ đồng, đủ rộng để sống thoải mái mà không quá xa trung tâm thành phố. Chủ đầu tư yêu cầu đóng trước 1 tỷ, và chúng tôi bắt đầu tính toán từng đồng. Tôi thì chỉ có hơn 300 triệu tích lũy, bố mẹ hỗ trợ thêm 400 triệu, nhưng vẫn còn thiếu khoảng 300 triệu nữa. Ngồi tính toán đi tính toán lại, tôi tự nhủ: “Chỉ cần xoay được khoản đó là ổn.”
Đêm trước khi gọi điện hỏi bố, tay tôi run lẩy bẩy. Không phải vì sợ bố từ chối, mà vì cảm giác… ngại ngần. Mấy năm đi làm, tôi chưa từng phải vay tiền ai. Tôi tự ti về khả năng quản lý tài chính của mình. Và bây giờ, phải mở lời xin bố một khoản, tôi cảm giác như một đứa trẻ đang cầu xin sự giúp đỡ. “Chỉ 300 triệu thôi mà, chắc bố không từ chối,” tôi tự nhủ. Nhưng trong lòng vẫn rối bời.
Khi gọi điện, bố nghe máy, giọng trầm ấm như thường ngày. Tôi trình bày tất cả: muốn mua nhà, thiếu 300 triệu, mong bố giúp. Chỉ một câu đơn giản: “Con trai à, bố cho luôn 2 tỷ.” Tôi chết sững. 2 tỷ? Hai tỷ đồng? Nghĩa là gấp hơn sáu lần số tôi định vay. Tay tôi run run đặt điện thoại xuống. Tôi nghẹn họng, không nói nổi lời nào. Cảm giác vừa sung sướng vừa sững sờ như vừa đứng trước một cơ hội mà cả đời không dám mơ.
Nhưng chưa kịp vui mừng, tôi nghe tiếng bố tiếp tục nói chuyện, nhưng không phải với tôi. Hóa ra, bố vẫn chưa cúp máy. Ông đang nói chuyện với một người bạn, tự hào khoe rằng “con trai giàu có xin tiền, bố cho luôn thêm để phòng thân.” Tôi ban đầu chỉ mỉm cười nhẹ, nghĩ chuyện bình thường. Nhưng rồi, những lời tiếp theo khiến tôi chết lặng.
Người bạn bên kia trách nhẹ: “Ông chịu con quá. Mơ miệng xin là cho luôn.”
Bố tôi cười nhưng giọng lại trầm xuống, nghẹn ngào: “Hãy… tôi chỉ có một đứa con trai. Không thương nó thì thương ai?”
Người bạn hỏi: “Ông không sợ sau này nó dựa dẫm sao?”
Bố thở dài, một tiếng thở dài mà tôi chưa bao giờ nghe thấy. Tôi đứng đó, lắng nghe, tim như bị bóp nghẹn: “Thật ra… tôi có nghĩ đến. Nó làm việc 7 năm rồi, có mỗi đồng lương. Bạn bè làm thêm đủ thứ, còn nó thì chẳng nghĩ kiếm thêm. Tiền lương ít, nhưng tôi lúc nào cũng ở phía sau. Nó chỉ cần quay sang là có, chẳng bao giờ tự xoay xở hết.”
Tôi lặng đi. Mặt nóng bừng. Từng câu nói của bố như một nhát dao thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn coi bố mẹ giúp đỡ là điều hiển nhiên. Chưa từng nghĩ rằng bố cũng có nỗi lo, cũng có nỗi sợ con trai mình sẽ dựa dẫm, sẽ không thể tự lập.
Bố tiếp tục: “Với lại… Nó chẳng bao giờ hỏi tôi khỏe không, công ty thế nào. Chỉ khi thiếu tiền mới hỏi. Lần trước tôi đi khám tim, đau ốm, cả tháng chẳng gọi một cuộc, tôi cũng không dám nhắn nhủ. Nó… không biết, hay không nghĩ…”
Tôi chết lặng. Nước mắt trào ra từ lúc nào mà tôi không hay. Tim tôi thắt lại. Lần đầu tiên tôi nhận ra, mọi thứ bố làm cho tôi chưa hẳn là tự nhiên, là trách nhiệm, mà còn là tình thương, là nỗi lo lắng âm thầm trong từng lời thở dài.
Bố nói tiếp, giọng run run: “Lần này… chắc là lần cuối tôi giúp nó. Tôi không thể sống bên cạnh nó cả đời. Tôi muốn nó học cách đứng trên đôi chân của mình. Tôi sắp tới sẽ già đi, không còn đứng sau làm điểm tựa. Nó sẽ không thể tự xoay xở nổi.”
Tôi chết lặng. Chưa bao giờ nghe bố nói về tương lai của tôi với giọng lo sợ như vậy. Những năm tháng tôi chỉ nhìn vào tiền bạc, thành công, chưa từng để ý rằng phía sau sự rộng rãi ấy là cả một trái tim lo lắng, già cỗi và yếu ớt.
Tôi bật khóc, giọng nghẹn ngào: “Bố ơi… con nghe hết rồi. Con xin lỗi. Xin lỗi vì mấy năm qua con chỉ biết xin tiền mà không biết tự lập, không biết hỏi thăm sức khỏe, không biết lo lắng cho bố. Xin lỗi vì đã vô tâm.”
Một tiếng khóc, nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi nghe thấy bố khóc. Người đàn ông 64 tuổi, từng gồng mình gánh vác cả gia đình, từng sợ hãi đứng trước sóng gió đời sống, giờ run rẩy vì lo lắng cho đứa con trai đã trưởng thành. Tôi nắm tay bố, run run, nước mắt rơi trên bàn tay chai sần của ông. “Con sẽ không để bố lo lắng nữa,” tôi hứa.
Tôi từ chối nhận 2 tỷ ngay lập tức. Bố giật mình: “Đã nói là cho rồi, con còn đòi viết giấy vay à?” Tôi kiên quyết: sẽ nhận, nhưng phải viết giấy vay, trả trong 10 năm, không lãi. Bố phản đối, nhưng tôi cứng rắn. Cuối cùng, ông thở dài nhưng đồng ý. Lần đầu tiên tôi cảm thấy trưởng thành. Không chỉ vì số tiền, mà vì cách tôi bắt đầu chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Ngay từ hôm đó, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi nhận thêm các công việc ngoài giờ: viết bài, dịch thuật, dạy kèm. Tôi bớt ăn chơi, học cách tiết kiệm, tự quản lý tiền bạc. Không nhiều, nhưng đủ để tôi cảm thấy tự lập và tự nuôi sống bản thân. Tôi không còn là đứa trẻ dựa vào sự bảo bọc của bố.
Tôi cũng chăm sóc bố nhiều hơn. Mỗi tối gọi điện hỏi thăm sức khỏe, ăn uống, thuốc men. Cuối tuần, tôi về quê, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, cùng bố đi dạo. Nhìn dáng ông lưng còng, bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc, tôi thấm thía rằng thời gian không chừa một ai. Người đàn ông từng chạy giữa mưa gió đưa tôi đến bệnh viện, giờ lại thở dốc và cần tôi chăm sóc.
Một lần, bố bị cảm nặng, tôi tức tốc xin nghỉ làm cả ngày lẫn đêm để chăm ông. Nhìn bố nằm trên giường bệnh, mắt lim dim, tay run run nắm tay tôi, tôi hiểu rằng mình đã đến lúc thật sự trưởng thành. Sau khi xuất viện, tôi đưa bố đi khám tổng quát, kết quả không tốt: huyết áp cao, tim yếu, phải điều trị lâu dài. Tôi mua thuốc, chuẩn bị bảng giờ uống thuốc, nhắc nhở bố từng li từng tí. Bố nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, nói: “Con trai à, bố già thật rồi.”
Tôi nắm tay ông: “Không sao, bố. Từ giờ đến lượt con chăm bố.”
Nửa năm sau, thu nhập từ các công việc thêm đủ để tôi tự tin trả khoản vay đều đặn. Tôi không còn coi tiền bố cho là hiển nhiên, không còn cảm giác mình là đứa trẻ dựa dẫm. Mỗi tối, khi nhìn lại mình, tôi nhận ra rằng trưởng thành không phải là nhận tiền hay thành công, mà là nhận ra trách nhiệm, lo lắng và tình yêu mà ai đó dành cho mình.
Một buổi tối, nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ khung cửa sổ, tôi nói với bố: “Con sẽ dành mọi điều tốt đẹp để báo đáp bố và gia đình.” Ông chỉ cười hiền: “Con đã trưởng thành rồi.” Lúc đó, tôi biết: khoảnh khắc vô tình nghe cuộc gọi hôm đó đã thay đổi cả đời tôi. Nếu tôi tắt máy ngay lập tức, có lẽ tôi vẫn là một người đàn ông 30 tuổi, trẻ con, dựa dẫm vào bố mẹ. Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu rằng tình yêu và sự bảo bọc của bố không phải là cho thật nhiều, mà là cho đúng lúc.
Và trưởng thành thật sự bắt đầu từ giây phút biết đứng lên bằng đôi chân của chính mình – vì người đã luôn đứng phía sau, âm thầm che chở cho bạn.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




