Vợ vừa sɪɴʜ ᴄᴏɴ ᴛừ ᴠɪệɴ về chồng vẫn ʙỏ ᴍặᴄ để đi công tác xuyên 4 ngày Tết với ɴʜâɴ ᴛìɴʜ, mẹ chồng còn ʙêɴʜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ

Mai nhìn tấm lịch treo tường, tờ lịch đỏ chót báo hiệu ngày 30 Tết, nhưng lòng cô lạnh ngắt như tro tàn. Vết mổ đẻ chưa lành hẳn vẫn còn đau nhói mỗi khi cô cử động, nhưng cái đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với vết cứa trong tim. Chồng cô – Tuấn – đang hí hoáy chải chuốt trước gương, xịt nước hoa thơm phức. – Anh đi thật à? – Mai thều thào, tay ôm đứa con đỏ hỏn mới được 7 ngày tuổi. – Mẹ con em vừa ở viện về, vết mổ còn chưa khô, anh nỡ bỏ đi 4 ngày Tết sao?

Tuấn quay lại, nhăn mặt khó chịu: – Đã bảo là đi công tác, gặp đối tác quan trọng đầu năm để lấy may. Em đừng có lèo nhèo, hãm tài anh. Mai biết thừa “đối tác” ấy là ai. Là cô bồ trẻ măng mà anh ta đã qua lại suốt mấy tháng cô mang bầu. Cô nuốt nước mắt nhìn sang mẹ chồng đang ngồi cắn hạt dưa ở ghế sofa, hy vọng một sự can thiệp.

Nhưng bà Hoa – mẹ chồng cô – chỉ nhếch mép, buông một câu ráo hoảnh: – Gớm, đàn ông nó lo sự nghiệp, đi làm vất vả cả năm thì Tết nhất phải để nó xả hơi tí chút chứ. Cô cứ làm như mỗi mình cô biết đẻ ấy. Ngày xưa tôi đẻ thằng Tuấn sáng mùng 1, chiều đã đi chợ có chết ai đâu. Muốn có người hầu hạ cơm bưng nước rót thì gọi bố mẹ cô ở quê lên mà chăm, nhà này không ai rảnh!

Câu nói của bà như gáo nước sôi tạt vào mặt Mai. Cô nín lặng, ôm chặt con vào lòng. Tuấn xách vali đi thẳng, không thèm nhìn con lấy một cái. Mẹ chồng cũng tót đi chúc Tết hàng xóm, bỏ mặc ngôi nhà lạnh lẽo cho hai mẹ con. Mùng 1 Tết trôi qua trong nước mắt. Cơm cữ chẳng có, Mai phải tự mình lê bước xuống bếp cắm cơm, luộc vội quả trứng gà. Mẹ chồng đi chơi tối ngày, về đến nhà là đóng cửa ngủ, mặc kệ cháu khóc ngằn ngặt.

Đến trưa Mùng 2, tủ lạnh trống trơn. Mẹ chồng lại đi lễ chùa xa. Mai đói lả, sữa không về, con khóc ngằn ngặt vì đói. Cực chẳng đã, cô phải úp tạm gói mì tôm, vừa ăn vừa rơi nước mắt nhìn con ngủ chập chờn. Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên. Mai khó nhọc lê bước ra mở cửa.

Là bố!

Ông Hùng đứng đó, dáng người gầy gò, khắc khổ với chiếc áo khoác sờn vai đã cũ, trên lưng đeo một chiếc ba lô sờn rách, tay xách lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ: nào gà, nào trứng, nào gạo nếp. Ông vừa đi xe khách hơn 200 cây số từ quê lên. – Bố… sao bố lên mà không bảo con… – Mai nghẹn ngào, tủi thân òa khóc.

Ông Hùng sững sờ nhìn con gái. Mới mấy tháng không gặp mà Mai tiều tụy, xanh xao, mắt thâm quầng. Ông nhìn vào mâm cơm trên bàn: một bát mì tôm úp vội đã nguội ngắt, trương phềnh, bên cạnh là bát nước mắm nguyên chất. Không thịt, không rau, không một chút không khí Tết.

– Chồng con đâu? Ông bà thông gia đâu? – Giọng ông Hùng trầm xuống, run rẩy vì kìm nén cơn giận. Mai chưa kịp trả lời thì mẹ chồng cô về tới nơi. Thấy ông thông gia quê mùa đứng giữa nhà, bà Hoa nhíu mày, giọng điệu khách sáo nhưng đầy vẻ khinh khỉnh: – Ơ kìa ông thông gia, lên chơi đột ngột thế? Gớm, Tết nhất đến nơi rồi mà ông còn tha lôi gà qué lên làm gì cho bẩn nhà, trên phố chúng tôi thiếu gì đâu.

Ông Hùng không trả lời bà, chỉ chỉ tay vào bát mì tôm trên bàn: – Bà thông gia, con gái tôi vừa mổ đẻ được 1 tuần, cháu nội bà mới chào đời, mà bà để nó ăn thế này sao? Chồng nó đâu? Bà Hoa bĩu môi, ngồi phịch xuống ghế: – Ối dào, con trai tôi nó bận đi công tác kiếm tiền. Còn cái Mai, tôi đã bảo nó thích ăn gì thì tự nấu, tôi già rồi sức đâu mà phục vụ. Con gái ông tiểu thư quá đấy, ở đây chúng tôi rèn cho quen khổ đi. Mà tôi đã bảo nó rồi, thích sướng thì gọi ông bà lên mà chăm. Đấy, ông lên rồi thì ông chăm nó đi.

Ông Hùng im lặng. Sự im lặng đáng sợ của một người cha cả đời hiền lành nhưng đã bị chạm đến giới hạn chịu đựng. Ông từ từ đặt chiếc ba lô cũ kỹ xuống bàn, kéo khóa. Bên trong không phải quần áo cũ. Bên trong là những cọc tiền polime mới cứng được buộc chặt bằng dây chun.

Bà Hoa tròn mắt, há hốc mồm nhìn đống tiền. – Đây là… – Bà lắp bắp.

Ông Hùng bình thản nói, giọng đanh thép: – Tôi vừa bán mảnh đất ở mặt đường dưới huyện trước Tết. Được 2 tỷ. Tôi gom hết vào đây, định bụng lên đây mua cho cháu ngoại tôi căn chung cư nho nhỏ hoặc gửi tiết kiệm để mẹ con nó đỡ khổ. Tôi cứ nghĩ con gái tôi được gả vào nhà tử tế…

Mắt bà Hoa sáng rực lên như đèn pha ô tô. Thái độ của bà quay ngoắt 180 độ. Bà vội vàng đứng dậy, xoa tay cười cầu tài: – Ôi trời, ông thông gia giỏi quá! Quý hóa quá! Đấy ông xem, tôi cứ hay nói mồm miệng đỡ chân tay thế thôi chứ tôi thương cái Mai nhất nhà. Thằng Tuấn nó đi vắng, tôi cũng định chiều nay hầm gà cho con nó tẩm bổ đây. Ông cất tiền đi kẻo mất, để tôi dọn phòng cho ông nghỉ…

Bà ta định với tay cầm lấy bát mì tôm mang đi đổ thì ông Hùng giơ tay ngăn lại. – Không cần đâu bà. – Ông nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mặt bà thông gia. – Tôi định mang tiền lên cho cháu, nhưng nhìn bát mì tôm này, tôi hiểu ra một điều: Cháu tôi không cần tiền của tôi lúc này, nó cần được sống như một con người. Ở cái nhà này, có đắp vàng lên người thì con gái tôi cũng héo hon mà chết thôi.

Ông quay sang Mai, ra lệnh dứt khoát: – Mai! Thu dọn quần áo, bế con ra xe. Bố đã gọi taxi chờ ở cổng rồi. Về quê với bố!

– Ơ kìa ông! – Bà Hoa hoảng hốt, níu tay ông. – Ông làm thế sao được! Nó là dâu con nhà tôi, cháu đích tôn của tôi, ông mang đi người ta cười vào mặt nhà tôi à? Mới mùng 2 Tết, kiêng kỵ lắm…

Ông Hùng gạt phăng tay bà ra. – Bà sợ người ta cười? Thế lúc con dâu bà vừa mổ về, bà để nó ăn mì tôm, con trai bà đi hú hí với gái, bà có sợ thiên hạ cười không? Bà bảo “thích thì gọi bố mẹ đẻ lên mà chăm”, thì giờ tôi lên đón con tôi về tôi chăm đây!

Nói xong, ông xốc lại ba lô tiền 2 tỷ lên vai, một tay xách túi đồ của Mai, tay kia dìu con gái đang bế cháu bước thẳng ra cửa.

– Ông ơi, bình tĩnh đã! Có gì từ từ nói! – Bà Hoa chạy theo, mặt cắt không còn giọt máu. Bà tiếc cháu thì ít mà tiếc cái ba lô 2 tỷ kia thì nhiều. Nếu Tuấn biết chuyện này, nó sẽ trách bà đến chết. Nhưng ông Hùng không ngoái đầu lại. Chiếc taxi lăn bánh, bỏ lại bà mẹ chồng đứng chôn chân giữa sân, nhìn theo trong sự ngỡ ngàng và tiếc nuối tột độ.

Trên xe, Mai gục đầu vào vai bố khóc nức nở. Ông Hùng vỗ về con gái, giọng nghẹn ngào nhưng vững chãi: – Nín đi con. Về nhà với bố mẹ. Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, nhưng không bao giờ bố để con phải cô đơn, tủi nhục thế này. Số tiền này, bố sẽ dùng để lo cho cuộc đời mới của hai mẹ con mày.

Chiếc xe lao vút đi trong cái nắng hanh vàng của ngày xuân. Mai nhìn qua kính xe, lần đầu tiên sau bao ngày tăm tối, cô thấy bầu trời Tết lại xanh và rộng đến thế. Ở ngôi nhà kia, Tuấn trở về sẽ chỉ thấy sự trống hoác lạnh lẽo, và bà mẹ chồng sẽ phải sống với sự dằn vặt vì đã đánh mất cả tình người lẫn một gia tài chỉ vì thói bạc bẽo của mình.

Đừng bao giờ dồn người phụ nữ vào đường cùng, và đừng bao giờ coi thường nhà vợ. Sự bạc bẽo, vô tâm là liều thuốc độc giết chết hôn nhân nhanh nhất. Khi tình thân bị chà đạp, vật chất dù nhiều đến mấy cũng trở nên vô nghĩa, và sự hối hận muộn màng sẽ là cái giá đắt nhất phải trả.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang