Tôi về đến nhà trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Bàn tay vẫn còn nắm tờ kết quả xét nghiệm đến nhàu nát. Cánh cửa vừa mở ra, tôi nhìn thấy Lan đang đứng trong bếp, vẻ mặt rạng rỡ:
– Anh về rồi à? Em nấu canh chua cá lóc anh thích…
Tôi bước vào, đặt tờ giấy lên bàn. Một cú đập nhẹ, nhưng tiếng lại vang như nổ tung:
– Cái này… em xem đi.
Lan khựng lại. Đôi tay cô run lên khi mở tờ giấy. Chỉ vài giây thôi, nhưng tôi thấy rõ nét mặt cô từ tò mò → căng thẳng → hoảng hốt.
Tôi hỏi, giọng tôi khàn đặc:
– Đứa bé… là của ai?
Lan trắng bệch như tờ giấy. Đúng lúc đó, bố tôi – ông Hòa – từ phòng bước ra, tưởng rằng tôi vừa đi làm về. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tôi và tờ giấy trong tay Lan, ông đứng chết lặng.
Ánh mắt ông nhìn tôi… không phải ngạc nhiên.
Mà là sợ.
Chỉ cần bấy nhiêu, tôi hiểu… chuyện này không đơn giản.
1. Những dấu hiệu mà tôi đã không thấy… hoặc đã cố tình bỏ qua
Khi mọi thứ vỡ tung, người ta thường nhìn lại và tự hỏi:
Tại sao mình không nhận ra sớm hơn?
Những tháng trước, Lan thay đổi.
Cô hay giật mình khi tôi chạm vào.
Hay tránh né ánh mắt tôi.
Hay thức khuya ở phòng khách với lý do “mất ngủ”.
Bố tôi thì thay đổi theo cách ngược lại: ông quan tâm Lan hơn, để ý từng việc nhỏ. Tôi nghĩ đó là tình cảm bố chồng – con dâu thân thiết. Nhưng giờ nhìn lại… có những khoảnh khắc họ né tránh nhau một cách kỳ lạ.
Những điều nhỏ nhặt mà tôi đã xem là chuyện bình thường.
Nhưng hóa ra… tất cả đều là dấu hiệu.
2. Sự thật bị kéo ra ánh sáng
Lan ngồi phịch xuống ghế. Cô ôm đầu, toát mồ hôi lạnh.
– Anh… anh nghe em nói đã…
– Em chỉ cần nói một câu: Đứa bé có phải của anh hay không?
Lan bật khóc. Cô không nói “phải”, cũng không nói “không”.
Đó chính là lời thú tội tàn nhẫn nhất.
Tôi nhìn sang bố. Ông tránh ánh mắt tôi. Đôi vai già nua rung lên.
– Bố… – Tôi cố giữ giọng bình tĩnh – Con hỏi lần cuối: chuyện gì đang xảy ra?
Ông Hòa chống tay vào ghế, như thể cả thế giới đang đè lên lưng ông.
– Minh… bố xin lỗi… bố… bố đã phạm sai lầm.
Tôi bật cười. Một tiếng cười chua chát đến nghẹt thở.
– Sai lầm gì? Nói đi bố.
Không ai đáp.
Chỉ có tiếng khóc nghẹn của Lan.
Tôi gầm lên:
– ĐỨA BÉ… có phải của bố không?
Không khí đóng băng.
Mắt tôi tối sầm lại.
Lan gục xuống bàn.
Bố tôi ngồi thụp xuống ghế.
Tôi hiểu.
Tôi hiểu tất cả.
3. Lời thú tội – và tội lỗi đâm xuyên vào tim
Lan kể, đứt quãng, khó nhọc:
– Hôm anh đi công tác… đêm mưa… em trượt chân ngã… bố chạy đến đỡ… rồi… rồi… tụi em sai…
– Sau đó… em với bố đều muốn dừng lại. Nhưng… nhưng mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát.
Tôi nhìn họ – hai người quan trọng nhất cuộc đời tôi – ngồi trước mặt, run rẩy như những kẻ bị dồn vào đường cùng.
Không ai ép họ.
Không ai đẩy họ vào nhau.
Tất cả là lựa chọn.
Tự họ chọn phản bội tôi.
Tôi cười, một tiếng cười mà sau này mỗi lần nhớ lại tôi đều thấy rợn:
– Hai người giấu tôi bao lâu rồi?
Lan cúi đầu:
– Từ khi biết có thai… bọn em… đã định chờ đứa bé ra đời rồi sẽ tìm cách giải thích…
Giải thích?
Có gì để giải thích?
Một người đàn ông không thể có con…
mà vẫn được vợ tặng cho “đứa con đầu lòng”.
Buồn cười thật.
4. Tưởng đã đến điểm kết, nhưng hóa ra chỉ mới bắt đầu bi kịch
Tối đó, tôi lái xe đi trong mưa. Nước mưa đập vào kính lái hòa với nước mắt.
Tôi cảm thấy mình như kẻ thừa trong chính gia đình mình.
Mẹ tôi mất sớm.
Bố là người tôi tin nhất.
Lan là người tôi yêu nhất.
Vậy mà hai con người đó lại đặt một nhát dao vào đúng nơi khiến tôi đau nhất.
Tôi lang thang đến tận khuya, rồi ngủ quên trong xe.
Sáng hôm sau, tôi trở về nhà để thu dọn đồ.
Nhưng điều tôi nhìn thấy… khiến mọi thứ càng trở nên tồi tệ.
Lan đang quỳ trước bố.
Ông thì lìa xỉa thuốc, vẻ mặt tiều tụy.
Lan nói:
– Bố phải để con chịu trách nhiệm. Bố… bố đừng nhận hết tội về mình. Nếu Minh biết con chủ động… anh ấy sẽ hận con cả đời.
Tôi đứng chết lặng ngoài cửa.
Hóa ra…
Lan là người chủ động?
Không phải “ngã cầu thang rồi yếu lòng” như cô kể?
Không phải “mọi chuyện ngoài ý muốn”?
Tôi bước vào.
– Nói lại câu vừa rồi đi, Lan.
Cô quay mặt lại, giật mình như thể vừa bị bắt quả tang phạm tội.
5. Tất cả những gì tôi biết… chỉ là một nửa sự thật
Khi bị tôi ép đến đường cùng, Lan thú nhận:
– Đúng… là con chủ động trước…
– Con cô đơn… con yếu lòng… bố thì hiền, quan tâm… con… con… không kiềm chế được…
Bố tôi đập bàn:
– Không phải lỗi của con bé! Tất cả là lỗi của bố!
Hai người họ… đẩy nhau, giành nhau nhận tội.
Nhưng đối với tôi – chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi đứng giữa căn nhà, cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng.
6. SỰ THẬT CUỐI CÙNG MÀ KHÔNG AI NGỜ
Tôi quyết định ly thân.
Lan chuyển về nhà mẹ đẻ.
Bố tôi xin ở lại để “giải thích dần”.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại.
Một tuần sau, bác sĩ gọi điện cho tôi.
– Anh Minh, anh còn nhớ kết quả vô sinh hôm trước không?
Tôi lạnh giọng:
– Tôi nhớ quá rõ.
Bác sĩ im lặng một chút rồi nói:
– Có vẻ bệnh viện đã nhầm lẫn hồ sơ. Hồ sơ vô sinh đó thuộc về… một bệnh nhân trùng tên.
– Anh hoàn toàn có khả năng có con.
Tôi chết lặng.
Có nghĩa là…
Tôi không vô sinh.
Và kết quả hôm đó… đã đẩy tất cả vào bi kịch.
Ngay đêm ấy, tôi chạy về nhà nói với Lan.
Nhưng khi vừa mở cửa…
Tôi thấy cô đang thu dọn đồ, chuẩn bị rời khỏi nhà mãi mãi.
Tôi nói:
– Kết quả hôm đó nhầm rồi. Anh… anh có thể có con.
Lan dừng lại.
Nước mắt cô rơi xuống thảm.
– Em biết… – Cô nói nhỏ.
– Em biết từ hôm qua.
– Vậy sao không nói với anh?
Lan nhìn tôi, nụ cười đau đớn:
– Vì sự thật còn kinh khủng hơn, Minh à…
– Dù anh có khả năng có con…
– Đứa bé trong bụng em… chắc chắn không phải của anh.
– Vì tối hôm đó… em đi kiểm tra ADN thai sớm.
– Kết quả là… bố anh không phải cha đứa bé.
Tôi lùi lại một bước:
– Em nói… cái gì?
Lan khóc nghẹn:
– Minh… đứa bé không phải của anh…
– Cũng không phải của bố anh…
– Em… em đã giấu một bí mật nữa…
Tôi run bắn:
– Vậy… nó là của ai?
Lan bật khóc nức nở:
– Là của người yêu cũ em.
– Người mà em không bao giờ quên được.
– Người mà em vẫn gặp lại trong lúc anh đi công tác…
Mọi thứ tối đen.
Tôi ngã xuống ghế.
Bố tôi bước ra hành lang, nghe hết. Ông loạng choạng vịn vào tường.
7. NỖI ĐAU RỘNG HƠN BẤT KỲ CÚ PHẢN BỘI NÀO
Thì ra:
– Kết quả vô sinh bị nhầm
– Lan ngoại tình với bố chồng nhưng đứa bé lại không phải của bố chồng
– Và cuối cùng… đứa bé lại là của người yêu cũ – người mà cô chưa bao giờ cắt đứt.
Tôi nhìn hai con người đứng trước mặt mình:
Một người là bố.
Một người là vợ.
Nhưng kẻ làm tổn thương tôi nhất… lại là chính người phụ nữ tôi chọn.
Lan ôm bụng, lùi lại:
– Em xin lỗi… em sai rồi… nhưng xin anh đừng hận con…
Tôi nhắm mắt lại.
– Tôi không hận đứa bé…
– Tôi chỉ hận chính mình…
vì đã yêu nhầm người.
Tôi ký đơn ly hôn ngày hôm sau.
Lan rời khỏi cuộc đời tôi.
Bố tôi sống phần đời còn lại trong dằn vặt.
Còn tôi… từ một lỗi “nhầm hồ sơ ở bệnh viện” mà mất cả gia đình.
Đó là cái giá của sự thật.
Đau đến không còn nước mắt.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




