Mùi cồn i-ốt và tiếng khóc trẻ con trong bệnh viện khiến Hùng cảm thấy ngột ngạt đến phát điên. Lan – vợ anh – vừa sinh xong đứa con đầu lòng được 6 tiếng. Cô nằm thiêm thiếp trên giường, mặt tái nhợt, mồ hôi bết tóc. Thay vì cảm thấy thương xót người phụ nữ vừa đi qua cửa tử để sinh con cho mình, Hùng lại chỉ thấy phiền phức.
“Em nằm nghỉ đi nhé,” Hùng giả lả vuốt tóc vợ, mắt liếc nhìn đồng hồ. “Anh về nhà lấy thêm ít đồ sơ sinh với tắm rửa cái đã. Ở đây bí bách quá, anh chịu không nổi, mai anh còn phải đi họp sớm.” Lan yếu ớt gật đầu, ánh mắt thoáng buồn nhưng vẫn tin tưởng: “Vâng, anh về nghỉ đi, đừng lo cho mẹ con em”. Hùng bước ra khỏi phòng bệnh như trút được gánh nặng ngàn cân. Nhưng chiếc xe sang trọng của anh không lăn bánh về căn biệt thự ven hồ của hai vợ chồng. Nó rẽ ngoặt sang khu chung cư cao cấp ở quận bên cạnh – nơi Tuyết, cô thư ký nóng bỏng và cũng là nhân tình của anh đang đợi sẵn.
“Anh yêu! Em tưởng anh phải trực đêm với ‘bà sề’ ấy chứ?” Tuyết mở cửa, trên người chỉ quấn chiếc khăn tắm hờ hững, mùi nước hoa quyến rũ xộc vào mũi Hùng, đánh bay mùi bệnh viện. Hùng ôm chầm lấy ả, cười khẩy: “Trực gì tầm này. Nhìn mặt cô ta nhợt nhạt chán đời lắm. Anh bảo về nhà lấy đồ, cô ta tin sái cổ. Đêm nay anh là của em.”
Cả hai quấn lấy nhau trong men rượu vang và tiếng nhạc du dương. Hùng cảm thấy mình là ông hoàng. Hắn tự hào vì mình tuổi trẻ tài cao, vừa cưới được con gái nhà giàu, vừa được bố vợ giao quyền điều hành công ty con, lại vừa có bồ đẹp cung phụng. Hắn nghĩ mình đã nắm đằng chuôi, Lan hiền lành nhu mì, còn ông bố vợ già cả ở quê thì biết gì chuyện làm ăn ở phố lớn.
3 giờ sáng. Khi Hùng và Tuyết đang chìm trong giấc ngủ say sưa sau cuộc mây mưa, tiếng chuông điện thoại của Hùng réo lên inh ỏi. Hắn nhăn nhó quờ tay tìm máy. Màn hình hiện lên hai chữ: “Bố Vợ”.
Hùng giật thót mình, cơn buồn ngủ bay biến. Hắn ra hiệu cho Tuyết im lặng, hắng giọng rồi bắt máy, cố tạo ra vẻ giọng ngái ngủ của người đang ở nhà một mình: “Alo… con nghe đây bố. Đêm hôm thế này có chuyện gì…”. Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời ngay. Chỉ có tiếng thở đều đều, lạnh lẽo đến rợn người. Rồi giọng ông Minh – bố vợ Hùng – vang lên, trầm đục nhưng rõ ràng từng chữ, không hề giống ông già quê mùa đôn hậu mọi ngày: “Cậu ngủ ngon chứ Hùng? Giường nhà cô thư ký Tuyết êm hơn ghế sofa bệnh viện nhiều nhỉ?”
Hùng chết điếng. Máu trong người như đông cứng lại. Hắn lắp bắp: “Bố… Bố nói gì thế ạ? Con đang ở nhà mình mà… Con về lấy tã cho cháu…”. Ông Minh cười nhạt, tiếng cười khô khốc như tiếng dao cạo vào mặt kính: “Cậu không cần diễn nữa. Camera hành trình xe cậu, định vị điện thoại cậu, và cả người của tôi đang đứng ở sảnh chung cư đó đều báo cáo cho tôi biết cậu đang ở đâu. Con gái tôi vừa đẻ đau đớn, cháu tôi chưa được bú dòng sữa đầu, mà bố nó đã đi nằm lên giường con đàn bà khác.”
“Bố ơi! Bố nghe con giải thích…” Hùng bật dậy, mồ hôi vã ra như tắm. “Không cần giải thích. Tôi gọi để báo cho cậu một tin: Hãy tận hưởng nốt giấc ngủ cuối cùng trên chăn êm nệm ấm đi. Vì bắt đầu từ 8 giờ sáng mai, cậu sẽ không còn chỗ nào để về đâu. Chào cậu.”
“Tút… tút… tút…”
Hùng nhìn điện thoại trân trối. Tuyết lo lắng hỏi: “Lão già đó nói gì thế anh? Sao anh run thế?” Hùng trấn an bồ, nhưng cũng là tự trấn an mình: “Lão già dọa thôi. Công ty giờ anh nắm hết con dấu, nhà cửa thì anh đang ở, lão làm gì được anh. Chắc lão điên tiết nói bừa.” Mặc dù nói vậy, nhưng Hùng không thể ngủ tiếp được. Hắn thấp thỏm chờ trời sáng.
7 giờ 30 phút sáng. Hùng vội vàng mặc quần áo, lái xe đến công ty để “nắm tình hình”. Hắn tự tin mình là Tổng giám đốc, là người đại diện pháp luật. Nhưng vừa lái xe đến cổng tòa nhà, thanh barie chắn đường không mở lên như mọi khi. Bảo vệ trưởng bước ra, mặt lạnh tanh: “Xin lỗi anh Hùng, anh không được phép đưa xe vào bãi.”
“Mày điên à? Tao là Tổng giám đốc!” Hùng quát tháo, hạ kính xe xuống. “Đã từng thôi ạ,” Bảo vệ đáp trả, đưa cho hắn một tờ giấy. “Đây là quyết định bãi nhiệm khẩn cấp từ Hội đồng quản trị, có hiệu lực từ 7 giờ sáng nay. Anh đã bị sa thải vì vi phạm nghiêm trọng điều khoản đạo đức trong hợp đồng và gây thất thoát tài sản. Mời anh rời khỏi khu vực công ty.”
Hùng sững sờ. Hắn điên cuồng gọi điện cho kế toán trưởng, cho phó giám đốc, nhưng không ai bắt máy. Đúng lúc này, chiếc Rolls-Royce Phantom quen thuộc của ông Minh lừ lừ tiến tới. Cửa kính xe hạ xuống. Ông Minh ngồi đó, phong thái uy nghiêm của một chủ tịch tập đoàn lớn – thân phận thật sự mà ông ít khi phô trương.
Luật sư riêng của ông Minh bước xuống, gõ cửa xe Hùng, đưa một tập hồ sơ: “Anh Hùng, đây là đơn ly hôn đơn phương chị Lan đã ký sẵn. Và đây là trát hầu tòa. Theo hợp đồng tiền hôn nhân anh đã ký mà không đọc kỹ, nếu anh ngoại tình trong thời gian vợ mang thai và nuôi con nhỏ, anh sẽ ra đi tay trắng”. “Vô lý! Căn nhà! Căn nhà ven hồ là tên tôi!” Hùng gào lên.
Vị luật sư chỉnh lại kính, cười mỉa mai: “Anh nhầm rồi. Căn nhà đó đứng tên Công ty TNHH Minh Lan. Anh chỉ là người được ủy quyền ở nhờ. Sáng nay, ổ khóa đã được thay. Toàn bộ quần áo của anh đã được chúng tôi gom lại và… để ở vỉa hè cách đây 500 mét.”. “Còn nữa,” Luật sư chỉ vào chiếc xe Hùng đang ngồi. “Chiếc xe này cũng là tài sản công ty. Mời anh xuống xe ngay lập tức. Nếu không, chúng tôi sẽ báo công an tội chiếm đoạt tài sản.”
Hùng chết lặng. Trong tích tắc, hắn hiểu ra tất cả. Ông Minh chưa bao giờ tin tưởng hắn hoàn toàn. Ông đã giăng một cái bẫy hoàn hảo, chỉ chờ hắn lộ bản chất là ông thắt dây thòng lọng. Hùng lủi thủi bước xuống xe, đứng chơ vơ giữa đường nhựa nóng rát. Hắn gọi điện cho Tuyết, hy vọng cô bồ sẽ cho hắn tá túc vài hôm.
– “Alo Tuyết à, anh bị chơi xấu rồi. Em cho anh qua nhà em…”
– “Anh bị đuổi rồi à?” Giọng Tuyết lạnh tanh. “Tin đồn lan khắp công ty rồi. Anh nghĩ tôi cặp với anh vì cái gì? Vì tiền và quyền. Giờ anh là thằng khố rách áo ôm, đừng làm phiền tôi nữa. À mà, số tiền anh chuyển cho tôi mua túi hiệu hôm qua, luật sư bên vợ anh đang đòi lại đấy. Đồ vô dụng!”
– “Cụp.”
Hùng đứng giữa phố xá đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi. Chỉ mới hôm qua, hắn còn là một Tổng giám đốc đạo mạo, đi xe sang, vợ đẹp con khôn, bồ bịch vây quanh. Giờ đây, hắn chỉ còn bộ quần áo trên người và một tương lai đen tối.
Xa xa, chiếc xe của bố vợ lăn bánh đi thẳng đến bệnh viện, nơi có người vợ và đứa con mà hắn đã nhẫn tâm chà đạp. Hùng khuỵu xuống lề đường, nước mắt đàn ông rơi ra nhưng không ai thương hại. Cái giá cho sự bội bạc, đôi khi đến nhanh và tàn khốc hơn cả một cơn ác mộng. Đó là ngày Hùng chính thức ra đứng đường, đúng theo nghĩa đen.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




