Ông chủ đầm tôm sỉ ɴʜụᴄ ɢã ɴáᴛ ʀượᴜ vì 3 mét đất, sáng hôm sau hàng chục ᴛỷ ᴛɪềɴ ᴛôᴍ ɴổɪ ᴛʀắɴɢ ᴀᴏ, ᴄả ʟàɴɢ ᴄʜếᴛ sữɴɢ

Ông chủ đầm tôm to nhất làng cãi nhau qua lại với thanh niên nát rượu nhất xóm chỉ vì 3 mét đất để ô tô, sáng hôm sau thức dậy cả nhà ông gào khóc thảm thiết khi nhìn thấy đầm tôm chết nổi đầy trên mặt nước, ai mà ngờ được rằng đêm qua…
Làng Hạ Lợi, vùng ven biển huyện Phú Hải, ai cũng biết ông Quách Văn Thông – chủ đầm tôm to nhất vùng, mấy chục ao chạy dài sát con đê. Gia đình ông giàu lên nhanh chóng, nhà tầng khang trang, 4 chiếc ô tô thay nhau đỗ chật sân.
Cách đầm tôm của ông không xa là căn nhà lụp xụp của gã thanh niên Nguyễn Văn Cường, 34 tuổi, cả ngày say xỉn, thất nghiệp, bị cả làng chê là “nát rượu nhất xóm”.
Ông Thông thì ghét Cường, còn Cường cũng chẳng ưa ông Thông.
Tất cả xuất phát từ một lối đi rộng đúng 3 mét trước cửa nhà.
Buổi chiều định mệnh
Hôm đó, tầm 4 giờ chiều, ông Thông lái chiếc bán tải mới mua về, định đỗ trước cửa nhà như mọi ngày. Nhưng ngay trước mặt lại thấy Cường ngồi ôm chai rượu cần, bày một rổ mồi ra giữa đường.
Ông Thông cáu:
Cậu dọn cái đống đó đi cho tôi đưa xe vào!
Cường lừ mắt:
Đường làng, của chung. Ông muốn đỗ thì lách mà đỗ.
Hai bên lời qua tiếng lại.
Ông Thông nóng mặt, buông câu nặng lời:
Cái loại chẳng ra gì như cậu, sống chỉ làm hại làng này!
Cường đập chai xuống đất:
Tôi nghèo, tôi rượu, ông có quyền khinh…
Nhưng nhớ lấy, 3 mét đất này… không phải của riêng nhà ông!
Dân làng kéo ra xem, ông Thông quát:
Đừng để tôi kiện lên xã!
Cường cười khẩy:
Tôi sợ gì? Có ngày… ông phải trả giá vì cái miệng!
Người can ngăn, người hùa vào, cuối cùng ông Thông thắng áp vì đông người bênh. Cường lẳng lặng xách chai rượu đi, mặt đỏ bừng không rõ vì men hay vì tức.
Chẳng ai biết câu nói ấy chính là điềm báo.
Đêm đó – Người trong đầm nghe tiếng động lạ
Khuya, 1 giờ sáng.
Trời lặng như tờ, chỉ có tiếng quạt sục oxy chạy khò khò trong đầm tôm nhà ông Thông. Gác đêm có cậu cháu ruột – Quách Huy, 19 tuổi, mới đi lính về.
Huy đang ngủ gà thì nghe tiếng “tõm… tõm…” dưới ao.
Cậu bật đèn pin soi – nhưng chỉ thấy nước dậy sóng lăn tăn, như có cái gì vừa bị ném xuống.
Huy gọi to:
Ai đấy!?
Không ai trả lời.
Huy soi một lúc, không thấy người, đành quay lại lán. Cậu không biết rằng chính khoảnh khắc ấy là bước ngoặt kinh hoàng.
Sáng hôm sau – Cả nhà ông Thông hét thất thanh5 giờ sáng, ông Thông ra bờ ao kiểm tra như thường lệ. Vừa đến ao thứ nhất, ông đứng chế;/t lặng.
Rồi ông gào lên thất thanh:
Trời ơi!!! Tôm… tôm chết hết rồi!!!
Hơn 30 ao nuôi, tôm lớn tôm nhỏ nổi trắng mặt nước, bốc mùi hôi nồng nặc. Công nhân chạy khắp đầm mà bàn tay run bần bật.
Chỉ trong một đêm – hàng chục tấn tôm trị giá hàng tỷ đồng chết sạch.
Bà vợ ngồi bên bờ ao khóc nghẹn:
Trời ơi, nhà mình toi rồi ông ơi…
Tin lan khắp làng chỉ trong chốc lát.
Nghi ngay một cái tên
Khi nghe chuyện “đêm qua nghe tiếng động trong đầm”, ông Thông nghiến răng:
Chắc chắn là thằng Cường! Nó hăm dọa tôi từ chiều!
Dân làng cũng xôn xao:
Cường ghét ông Thông lâu rồi.
Lại rượu chè, gan to lắm.
Khô ng nó thì ai?
Ông Thông đập bàn:
Chỉ có anh mới dám làm!
Cường nhìn thẳng vào mắt ông Thông:
Tôi có ghét… nhưng tôi không ngu đến mức phá cả nhà người ta để đi tù.
Rồi gã nói một câu khiến ai nấy rùng mình:
Đêm qua… tôi còn cứu gia đình ông đấy.
Tất cả im phăng phắc.
Sự thật lộ ra – Không ai ngờ tới…

Cả sân nhà ông Thông lặng ngắt.

Ngay cả tiếng khóc của bà vợ cũng nghẹn lại giữa cổ họng.

Ông Thông trợn mắt:

– Mày… nói cái gì?

Cường đưa tay quệt ngang miệng, mùi rượu vẫn còn nồng nhưng ánh mắt lại tỉnh táo lạ thường.

– Đêm qua, nếu tôi không chạy sang gọi thằng Huy dậy… có khi giờ nhà ông không chỉ mất tôm đâu.

Quách Huy đứng chết lặng:

– Anh… anh là người ném đá vào mái lán lúc đêm hả?

Cường gật đầu:

– Tao gọi mãi không nghe. Tao thấy điện dưới ao có vấn đề.

Đám đông bắt đầu xì xào.

Ông Thông quát:

– Điên à? Điện gì mà điện?

Cường nhìn thẳng ra dãy quạt oxy đang nằm im lìm trên mặt nước.

– Ông kiểm tra cái máy biến áp sau đầm đi.

Mấy người đàn ông chạy vội ra phía sau.

Chỉ vài phút sau, tiếng hét thất thanh vang lên:

– Trời đất ơi! Cháy dây điện rồi!

Cả đám ùa tới.

Phía sau trạm điện nhỏ cạnh ao, một đoạn dây cáp lớn đã cháy đen, còn bốc mùi khét lẹt. Cầu dao bị nổ tung từ lúc nào.

Một lão ngư dân già cúi xuống nhìn rồi tái mặt:

– Chập điện giữa đêm… hệ thống quạt oxy ngừng toàn bộ!

– Tôm thiếu oxy nên chết sạch!

– Nhưng… sao không ai biết?

Cường cười nhạt:

– Vì tối qua cả nhà ông bận cãi nhau với tôi.

Ông Thông sững người.

Cường chậm rãi kể.

Khoảng hơn 12 giờ đêm, gã say rượu đi ngang đầm tôm thì nghe tiếng nổ lép bép phía trạm điện. Thấy tia lửa bắn ra, Cường đã chạy tới xem.

Khi ấy nước dưới ao đã bắt đầu nổi bọt bất thường.

Cường biết dân nuôi tôm sợ nhất là mất oxy ban đêm.

Gã liều mình trèo vào cắt dây điện đang cháy để tránh bén lửa sang kho xăng dầu cạnh đó. Tay gã còn bị bỏng đỏ một mảng lớn.

Sau đó gã chạy đi gọi Huy.

Nhưng Huy ngủ quá say.

Cường ném đá lên mái lán mãi không được nên đành chạy về đầu làng tìm thợ điện. Nhưng nửa đêm mưa gió, không ai mở cửa.

Khi quay lại… mọi thứ đã quá muộn.

Nước trong ao đã chuyển màu đục.

Tôm bắt đầu nổi đầu.

Cường cúi mặt:

– Tôi đứng ngoài bờ ao tới gần sáng… nhưng cứu không kịp nữa.

Không ai nói gì.

Gió biển thổi qua làm mặt nước dập dềnh xác tôm trắng xóa.

Ông Thông nhìn chằm chằm bàn tay bỏng của Cường.

Đôi môi ông run lên.

Nhưng đúng lúc ấy, từ phía cuối đầm vang lên tiếng la lớn:

– Khoan đã! Có chuyện rồi!

Mọi người quay phắt lại.

Một công nhân hớt hải chạy tới, tay cầm chiếc can nhựa màu xanh.

– Tôi… tôi vớt được cái này dưới ao số 7!

Ông Thông chụp lấy.

Nắp can vẫn còn mùi hóa chất nồng nặc.

Tim ông đập thót.

Một người nuôi tôm lâu năm vừa ngửi đã biến sắc:

– Thuốc diệt tạp!

– Có người đổ hóa chất xuống ao!

Cả đám đông lập tức nhìn về phía Cường.

Không khí căng như dây đàn.

Ông Thông gằn giọng:

– Mày còn chối nữa không!?

Cường tái mặt:

– Không phải tôi!

– Ngoài mày ra ai thù tôi!?

– Tôi có ghét ông… nhưng tôi không hại người!

Bỗng Quách Huy lên tiếng:

– Chờ đã…

Mọi ánh mắt đổ dồn vào cậu.

Huy run run:

– Đêm qua… lúc em soi đèn pin… em thấy không phải một người.

– Có… có hai bóng người đứng gần ao số 7.

Cả làng xôn xao.

Ông Thông quát:

– Sao giờ mày mới nói!?

Huy cúi gằm:

– Em tưởng hoa mắt…

Đúng lúc ấy, bà vợ ông Thông bỗng khựng lại.

Bà nhìn chằm chằm cái can nhựa rồi lắp bắp:

– Cái này… giống can thuốc bên kho nhà mình…

Ông Thông giật mình quay phắt lại.

Kho chứa hóa chất nằm ngay cạnh ao.

Ông lao đi như phát điên.

Cánh cửa kho bật mở.

Bên trong lộn xộn.

Một góc kệ bị xê dịch.

Và điều khiến ông chết lặng là… ổ khóa không hề bị cạy.

Chỉ người trong nhà mới mở được.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng ông.

Ông từ từ quay đầu nhìn đứa con trai út – Quách Nam, 27 tuổi.

Nam tái mét.

– Con…

– Con nói đi!

Nam lùi lại một bước.

Môi run bần bật.

Rồi bất ngờ, hắn quỳ sụp xuống nền đất.

– Con xin lỗi…

Tiếng khóc của bà vợ ông Thông bật ra.

Cả làng chết lặng.

Nam ôm đầu gào lên:

– Con chỉ muốn lấy tiền bảo hiểm thôi!

Hóa ra suốt hai năm qua, Nam cá độ bóng đá trên mạng, nợ hơn ba tỷ đồng. Bị xã hội đen dí sát nút, hắn bí mật mua bảo hiểm cho toàn bộ đầm tôm rồi dựng hiện trường phá hoại để đổ tội cho Cường.

Đêm qua, hắn lẻn ra ao đổ thuốc.

Nhưng đúng lúc đó hệ thống điện chập cháy thật.

Mọi chuyện vượt khỏi tính toán.

Nam định chờ sáng giả vờ phát hiện rồi đẩy hết tội lên đầu Cường – kẻ vốn bị cả làng ghét sẵn.

Không ai ngờ Cường lại xuất hiện giữa đêm.

Ông Thông loạng choạng như già thêm mười tuổi chỉ sau vài giờ.

Ông nhìn Cường.

Người thanh niên mà ông luôn khinh rẻ… lại là người duy nhất cố cứu đầm tôm nhà ông.

Còn đứa con ông tự hào nhất… lại chính là kẻ phá sạch cơ nghiệp gia đình.

Cường im lặng nhặt chai rượu rỗng dưới đất.

Gã quay lưng định đi.

Bất ngờ phía sau vang lên tiếng “bịch”.

Ông Thông quỳ xuống.

Cả làng sững sờ.

Người đàn ông quyền lực nhất làng Hạ Lợi cúi đầu trước gã thanh niên nát rượu.

Giọng ông nghẹn đặc:

– Tôi… xin lỗi cậu.

Cường đứng im rất lâu.

Rồi gã cười buồn:

– Ông Thông à… người ta nghèo chưa chắc đã xấu.

– Còn giàu… chưa chắc đã biết sống tử tế.

Nói xong, Cường lặng lẽ bước đi giữa con đường làng đầy nắng sớm.

Phía sau lưng gã, mặt nước đầm tôm vẫn trắng xóa.

Nhưng có thứ còn tan nát hơn cả mấy chục tỷ tiền tôm…

Đó là sự kiêu ngạo của một con người đã cả đời nhìn người khác bằng túi tiền.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang