Tôi ᴠáᴄ ʙụɴɢ ʙầᴜ sắᴘ sɪɴʜ ᴠàᴏ ᴠɪệɴ một mình còn chồng thì ʙậɴ đɪ đáɴʜ pickleball

Tôi bụng bầu vượt mặt, từng cơn đau thắt lại khiến mắt hoa lên. Nửa đêm, nước ối vỡ, tôi lật đật gọi cho chồng. Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười ồn ào và tiếng giày trượt trên sân:

“Em tự bắt taxi đi viện đi, tối nay anh có trận pickleball quan trọng, không thể bỏ lỡ.”

Tôi chết lặng. Trận đấu quan trọng hơn cả vợ con sắp sinh sao? Bàn tay run rẩy, tôi gắng gượng ôm bụng, một mình lê ra đường bắt xe. Từng cú xóc của chiếc taxi như xé toạc bụng tôi, mồ hôi chảy ướt áo. Đến bệnh viện, bác sĩ gấp rút đưa tôi vào phòng sinh. Tôi nghe tiếng họ hô hoán:

“Nhanh lên, tim thai yếu rồi!”

Trong cơn mê man, nước mắt tôi lăn dài. Người chồng đáng lẽ phải nắm tay tôi lúc này, lại đang vung vợt ngoài sân. Điện thoại của anh reo liên tục, không phải hỏi han tôi, mà là tin nhắn từ nhóm bạn: “Điểm số bao nhiêu rồi?”

Tiếng bác sĩ vang dội trong tai tôi:

“Nhanh lên, tim thai yếu rồi!”

Tôi hoảng loạn, tay run rẩy vơ lấy điện thoại gọi cho chồng. Màn hình sáng lên, chuông đổ dài, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng hò hét và tiếng bóng đập chan chát. Tôi cố gọi thêm lần nữa, rồi lần nữa, nhưng anh vẫn không bắt máy.

“Bác sĩ… gọi chồng tôi giúp với, tôi… tôi sợ lắm…” – giọng tôi nghẹn lại, vừa đau vừa tủi.

Bác sĩ liếc nhìn tôi, gương mặt nghiêm trọng:

“Không kịp đâu, phải cấp cứu ngay!”

Trong ánh đèn lạnh lẽo, tôi bị đẩy thẳng vào phòng mổ. Tiếng dao kéo loảng xoảng, tiếng máy monitor kêu dồn dập, từng nhịp tim con yếu ớt như đang giằng co giữa sự sống và cái chết.

Còn tôi, nằm trên bàn mổ, nước mắt ứa ra. Người đàn ông gọi là chồng, trong giây phút tôi đối diện cửa tử, vẫn mải mê với trái bóng nhựa, chẳng hề biết vợ con mình đang ở ranh giới sống còn.

Ca mổ kết thúc, tiếng khóc yếu ớt của con vang lên trong căn phòng trắng toát. Tôi nằm thiếp đi, người kiệt quệ, chỉ còn cảm nhận được giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má – vừa vì hạnh phúc con đã kịp giữ được mạng sống, vừa vì tủi hờn đến quặn thắt.

Cửa phòng bật mở. Chồng tôi xuất hiện, vẫn mặc nguyên bộ đồ thể thao, mồ hôi còn nhễ nhại, trên cổ vẫn đeo chiếc khăn lau dở. Anh hớt hải bước vào, nhưng nét mặt lại chẳng phải lo lắng, mà như vừa chiến thắng một trận lớn:

“Anh về rồi đây! Em không biết đâu, hôm nay anh đánh hay lắm, cả đội vỗ tay rần rần. À, con đâu rồi?” Cả căn phòng im phăng phắc. Bác sĩ đang ghi chép dừng tay, ngước lên nhìn anh bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Một y tá lạnh lùng nói:

“Nếu anh đến sớm hơn, có lẽ đã kịp ký giấy cam kết. Vợ anh đã một mình trải qua ca mổ cấp cứu, suýt mất cả mẹ lẫn con.”

Anh lúng túng, cố cười trừ:

“Thì… em vẫn ổn mà, đúng không?”

Mẹ tôi từ ngoài lao vào, gạt phắt tay anh:

“Ổn à? Nếu bác sĩ không giỏi thì giờ này hai mẹ con nó đã nằm dưới đất rồi! Cậu còn dám mở miệng nói ổn sao?”

Tôi nằm trên giường, ôm đứa bé còn đỏ hỏn trong lòng. Nhìn chồng với đôi mắt mệt mỏi, tôi không còn sức mà trách móc. Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, nặng nề, bao trùm lên cả căn phòng.

…Khoảng trống ấy kéo dài đến tận sáng.

Chồng tôi ngồi ở cuối giường, lướt điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn con như một vật thể xa lạ. Anh không bế, không hỏi tôi đau ở đâu, cũng chẳng hỏi bác sĩ dặn dò gì. Với anh, mọi chuyện dường như đã “xong rồi”.

Đến khi y tá mang giấy tờ vào, anh mới giật mình.

– “Anh ký giúp chị nhé. Trường hợp sinh cấp cứu, bé phải theo dõi đặc biệt 72 giờ.”

Anh cau mày:
– “Theo dõi gì mà lâu thế? Tốn tiền không?”

Câu hỏi ấy như nhát dao cuối cùng.

Tôi quay mặt vào tường. Nước mắt chảy ướt gối nhưng không còn nấc nổi. Tôi chợt hiểu ra: nỗi cô độc lớn nhất của người đàn bà không phải lúc đau đẻ, mà là khi nhận ra mình đã chọn nhầm người để dựa vào.

Ba ngày sau, tôi xuất viện. Con còn yếu, phải nằm lồng kính. Tôi xin ở lại chăm con, nhưng chồng chỉ gắt:
– “Ở viện tốn tiền lắm. Bác sĩ lo được rồi. Về nhà đi.”

Về nhà.

Căn nhà từng được tôi lau chùi từng góc, giờ bừa bộn giày dép, vợt bóng dựng giữa phòng khách. Trên bàn còn nguyên hộp pizza dở dang từ đêm anh “ăn mừng chiến thắng”. Không có một nồi cháo, không có bình nước ấm cho sản phụ mới mổ.

Đêm đó, tôi sốt cao. Vết mổ đau nhói từng cơn. Tôi lay chồng:
– “Anh ơi, em mệt quá…”

Anh trở mình, cáu kỉnh:
– “Em làm quá lên rồi đấy. Đàn bà ai chả đẻ. Để anh ngủ, mai còn đi đánh giải.”

Tôi nằm im. Trong đầu tôi bỗng vang lên tiếng bác sĩ khi nãy:
“Lần sau, nếu có chuyện gì, người nhà phải quyết nhanh.”

Lần sau?

Tôi nhìn con ngủ ngoan bên cạnh, bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay tôi. Tim tôi thắt lại. Tôi không sợ đau nữa. Tôi chỉ sợ… con tôi lớn lên sẽ quen với việc bị đặt sau những “trận đấu quan trọng”.

Một tuần sau, mẹ tôi lên chăm. Bà nhìn tôi gầy rộc, vết mổ còn băng trắng, chỉ lặng lẽ thở dài. Tối đó, bà bảo:
– “Con nghỉ đi, mẹ trông cháu. Có chuyện này mẹ muốn nói.”

Bà đặt trước mặt tôi một tập giấy.
Đơn ly hôn.

Tôi sững người:
– “Mẹ… con mới sinh xong…”

Mẹ nắm tay tôi, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
– “Chính vì con mới sinh xong nên mẹ mới không muốn con chịu thêm. Đàn ông có thể mê một trận bóng, nhưng không thể bỏ mặc vợ con lúc sinh tử. Người như thế, sau này con có gãy lưng gánh hết cũng không vừa đâu.”

Tôi khóc. Khóc đến kiệt sức.

Sáng hôm sau, chồng tôi hí hửng khoe:
– “Cuối tuần này anh được lên đội chính rồi, em ở nhà trông con nhé.”

Tôi đặt tập giấy trước mặt anh.
– “Em ký rồi.”

Anh ngớ ra:
– “Ký gì?”

– “Ký để giải phóng cho anh. Từ nay anh rảnh toàn thời gian… đánh pickleball.”

Không có tiếng gào thét. Không có níu kéo. Anh chỉ cười nhạt:
– “Em nghĩ kỹ chưa? Đàn bà nuôi con một mình không dễ đâu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên sau rất lâu:
– “Không dễ. Nhưng còn dễ hơn sống với một người luôn coi mình là lựa chọn phụ.”

Ba tháng sau, tôi bế con về nhà ngoại. Con tôi khỏe dần, mỗi ngày mỗi cười nhiều hơn. Tôi học lại cách ngủ ngon, cách thở sâu, cách tin vào bản thân.

Một hôm, tôi tình cờ thấy ảnh chồng cũ trên mạng. Anh đứng giữa sân, giơ cao cây vợt, chú thích: “Đam mê là trên hết.”

Tôi mỉm cười, tắt màn hình.

👉 Bài học tôi trả giá bằng máu và nước mắt:
Khi sinh mệnh của bạn và con bạn bị đặt sau một “trận đấu”, thì vấn đề không phải là anh ta bận — mà là anh ta không xứng.
Và đôi khi, lựa chọn dũng cảm nhất của một người mẹ… là bước đi, để con mình không lớn lên trong sự thờ ơ.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang