Tiền nước tăng vọt lên gần 2 triệu đồng, vợ ʙàɴɢ ʜᴏàɴɢ phát hiện ʙí ᴍậᴛ đằng sau việc ngày nào chồng cũng ᴛắᴍ cả tiếng

Cầm tờ hóa đơn tiền nước trên tay, tôi chết lặng. Con số in đậm ở dòng “Tổng thanh toán” gần 2 triệu đồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê muội mà mình đã tự huyễn hoặc bấy lâu nay. Số tiền tăng gần gấp đôi so với tháng trước.

Tôi và Liêm kết hôn đã 9 năm. Quãng thời gian ấy đủ dài để biến những rung động nồng cháy thuở ban đầu thành thứ tình nghĩa vợ chồng bình lặng, đôi khi đến mức tẻ nhạt. Cuộc sống hôn nhân thực tế vất vả hơn nhiều so với những gì tôi từng mơ mộng. Liêm là một người đàn ông giỏi kiếm tiền, đó là điều tôi không thể phủ nhận. Nhờ có anh, mẹ con tôi không bao giờ phải lo nghĩ về kinh tế. Nhưng cái giá phải trả là sự vô tâm đến lạnh lùng.

Liêm hiếm khi động tay vào việc nhà. Với anh, việc đưa một xấp tiền dày cộp cho vợ vào cuối tháng là đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ của một người chồng, người cha. Thời gian rảnh, anh dành cho những trận bóng, những buổi nhậu nhẹt với bạn bè hoặc dán mắt vào màn hình điện thoại chơi game. Đã bao lần chúng tôi cãi vã vì sự hờ hững ấy. “Anh đi làm cả ngày, áp lực muốn nổ tung đầu, về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi mà em cũng cằn nhằn là sao?” – Đó là câu cửa miệng của Liêm mỗi khi tôi phàn nàn.

Nghe riết rồi cũng quen, tôi tự an ủi mình rằng “nhân vô thập toàn”. Thấy tôi vất vả, Liêm đồng ý thuê người giúp việc. Từ ngày có chị giúp việc, tôi được giải phóng khỏi đống việc không tên, có thời gian chăm chút bản thân và vun vén không khí gia đình hơn. Tôi cứ ngỡ khi bớt bận rộn, vợ chồng sẽ có thời gian hâm nóng tình cảm. Nhưng không, đó lại là lúc sóng gió bắt đầu nhen nhóm từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Dạo gần đây, Liêm có một thói quen rất lạ. Anh tắm cực kỳ lâu. Trước đây, anh chỉ mất 15-20 phút cho việc vệ sinh cá nhân, nhưng giờ đây, mỗi lần Liêm bước vào phòng tắm là y như rằng cả tiếng đồng hồ sau mới trở ra. Tiếng nước xả xối xả không ngừng nghỉ, kèm theo đó là tiếng nhạc xập xình vọng ra. Lần đầu tôi thắc mắc: “Sao dạo này anh tắm lâu thế? Tắm nhiều nước nóng quá không tốt đâu.” Liêm gắt gỏng ngay: “Em hay nhỉ? Anh thư giãn một chút trong bồn tắm cũng bị soi mói à? Em rảnh quá thì đi đắp mặt nạ đi, đừng để ý chuyện không đâu.”

Thấy chồng khó chịu, tôi đành im lặng. Nhưng trực giác của người phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó không bình thường. Và tờ hóa đơn tiền nước hôm nay chính là bằng chứng tố cáo sự bất thường ấy. Nếu chỉ đơn thuần là tắm, không ai xả nước liên tục với công suất lớn như vậy trong suốt một giờ đồng hồ mỗi ngày. Anh ta đang dùng tiếng nước chảy để che giấu một âm thanh khác. Một kế hoạch táo bạo nảy ra trong đầu tôi. Tôi cần phải làm rõ trắng đen, tôi không thể sống trong sự nghi ngờ gặm nhấm này thêm một giây phút nào nữa.

Tối hôm đó, tôi viện cớ bà ngoại ốm, đưa hai con về bên ngoại gửi, nói dối Liêm là tôi sẽ ở lại chăm bà đêm nay. Nhưng thực chất, tôi quay trở lại nhà lúc 8 giờ tối, tắt hết đèn đóm và ngồi im trong phòng ngủ phụ, chờ đợi. Đúng 9 giờ tối, Liêm về nhà. Căn nhà vắng vẻ dường như khiến anh ta cảnh giác hơn, nhưng cũng tự do hơn. Sau khi ăn qua loa gói mì, Liêm đi thẳng vào phòng tắm.

Rào… rào… rào……Tiếng vòi sen được mở hết cỡ vang lên, át đi mọi âm thanh tĩnh lặng của màn đêm. Tiếp đó là tiếng nhạc quen thuộc. Tôi rón rén bước ra khỏi phòng ngủ phụ, nín thở tiến lại gần cửa phòng tắm. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi vã ra như tắm dù điều hòa đang để 24 độ. Tôi áp sát tai vào cánh cửa gỗ. Tiếng nước chảy rất lớn, nhưng vì đứng sát, tôi vẫn nghe thấy những âm thanh lạ lọt qua khe cửa. Không phải tiếng hát theo nhạc, mà là tiếng thì thầm, cười đùa khúc khích.

“Cục cưng… Ừ, vợ anh hôm nay về ngoại rồi…” “Yên tâm, đang xả nước to lắm, thánh cũng không nghe thấy được…” “Nhớ em quá, cái váy hôm nay em mặc sexy lắm…”. Tai tôi ù đi, đất trời như quay cuồng. Những lời nói ấy như ngàn mũi kim châm vào tim tôi. Chồng tôi – người đàn ông luôn than mệt mỏi, lười biếng nói chuyện với vợ – lại đang “buôn cháo điện thoại” ngọt ngào với một người đàn bà khác ngay trong chính ngôi nhà của chúng tôi. Hóa ra, tiếng nước chảy tốn kém kia chỉ là bức màn ngụy trang cho sự phản bội đê hèn.

Tôi định đạp cửa xông vào, nhưng lý trí đã giữ tôi lại. Nếu bây giờ làm ầm lên, anh ta có thể nhanh tay xóa hết bằng chứng hoặc tẩu tán chiếc điện thoại. Tôi cần bằng chứng tận tay. Tôi nhẹ nhàng lùi lại, quay về phòng ngủ phụ và chờ đợi. 45 phút sau, tiếng nước ngừng. Liêm bước ra, huýt sáo vang nhà, vẻ mặt tươi tỉnh hớn hở khác hẳn bộ dạng cau có thường ngày. Anh ta đi vào phòng ngủ chính, ung dung nằm xem tivi.

Chờ anh ta thiu thiu ngủ, tôi lẻn vào phòng tắm. Đây là lúc tôi phải tìm ra “vật chứng”. Tôi lục tung tủ đựng khăn, hộc tủ dưới bồn rửa mặt, thậm chí sờ nắn từng chai dầu gội đầu xem có gì bên trong không. Không có gì cả. Chẳng lẽ anh ta mang theo người? Không, bộ pyjama anh ta mặc không có túi, và tôi đã thấy anh ta tay không bước ra. Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc bồn cầu. Một nơi ẩm thấp, dơ bẩn nhưng lại là nơi an toàn nhất vì ít ai ngờ tới.

Tôi run rẩy tiến lại gần, hít một hơi thật sâu rồi nhấc nắp bình chứa nước bồn cầu lên. Một chiếc túi ni lông màu đen được buộc chặt vào phao nước hiện ra. Tôi bàng hoàng nhấc nó lên. Bên trong là một chiếc hộp nhựa chống thấm nước loại tốt, và nằm gọn trong đó là một chiếc điện thoại smartphone đời mới. Cầm chiếc điện thoại trên tay, tôi bước thẳng vào phòng ngủ, bật đèn sáng trưng. Liêm giật mình tỉnh giấc, nheo mắt nhìn tôi. Khi nhìn thấy vật trên tay tôi, mặt anh ta cắt không còn giọt máu.

“Em… sao em lại ở nhà? Sao em…” – Liêm lắp bắp, bật dậy khỏi giường. Tôi ném chiếc điện thoại xuống nệm, giọng lạnh tanh: “Mở khóa!” Liêm chần chừ, định vươn tay chộp lấy chiếc điện thoại nhưng tôi đã nhanh hơn, cầm lấy một chiếc bình hoa sứ gần đó giơ lên: “Một là anh mở khóa cho tôi xem, hai là tôi đập nát nó và gửi đơn ly hôn ngay ngày mai, đồng thời gửi cái xác điện thoại này về cho bố mẹ anh xem con trai ngoan của họ sống thế nào.”

Biết không thể chối cãi, Liêm run rẩy nhập mật khẩu. Màn hình sáng lên, đập vào mắt tôi là ứng dụng chat với cái tên gợi tình “Bé Mèo”. Hàng loạt tin nhắn, hình ảnh nóng bỏng, những lời lẽ dung tục, yêu đương nhớ nhung mà cả đời này anh ta chưa từng dành cho tôi. Cô gái trong ảnh trẻ măng, da trắng, ăn mặc thiếu vải, nhìn tôi trong gương rồi nhìn cô ta, tôi thấy mình thật thảm hại.

Liêm quỳ sụp xuống, ôm lấy chân tôi thanh minh: “Vợ ơi, anh thề, anh chỉ nhắn tin cho vui thôi. Anh chưa gặp cô ta bao giờ, chưa hề đụng chạm xác thịt. Dạo này vợ chồng mình nhạt nhẽo quá, anh thấy chán nên mới lên mạng tìm người nói chuyện cho khuây khỏa thôi. Anh thề có bóng đèn, anh chưa phản bội em về thể xác!”

“Nhạt nhẽo? Chán?” – Tôi cười chua chát, nước mắt trào ra. “Tôi sinh con cho anh, chăm lo nhà cửa, chịu đựng sự vô tâm của anh suốt 9 năm qua để rồi anh nói chán? Anh dùng tiền mồ hôi nước mắt để trả tiền nước chỉ để che giấu những lời ong bướm với gái lạ sao?”

Lời thú nhận “chưa lên giường” của Liêm chẳng những không làm tôi nhẹ lòng mà càng khiến tôi ghê tởm. Anh ta ngoại tình tư tưởng, anh ta chê bai người vợ tào khang để chạy theo những cảm xúc ảo ảnh. Sự phản bội về tinh thần đôi khi còn đau đớn hơn cả thể xác, bởi nó chứng tỏ trái tim anh ta đã không còn chỗ cho tôi. Đêm đó, tôi không ngủ. Liêm ngồi thu lu một góc, im lặng. Tôi nhìn tờ hóa đơn tiền nước đặt trên bàn, nhìn chiếc điện thoại tang chứng, lòng trống rỗng. Người đàn bà trong tôi đau đớn, nhưng người mẹ trong tôi đang gào thét phải mạnh mẽ.

Tôi chưa biết mình sẽ quyết định ra sao, tha thứ hay buông bỏ. Nhưng hình ảnh chồng mình ngồi trong nhà vệ sinh, xả nước hàng tiếng đồng hồ để thì thầm lời yêu thương với người đàn bà khác sẽ mãi là vết sẹo không bao giờ lành trong tâm trí tôi. Một bí mật kinh hoàng đã bị vạch trần, và cái giá phải trả không chỉ là tiền nước, mà là cả niềm tin và hạnh phúc của một gia đình.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang