“Thương 3 cô gái ướt mưa trên đèo Bảo Lộc anh tài xế cho đi nhờ, ai ngờ cái kết đúng như l;ời đ;ồn ……Đèo Bảo Lộc lúc mưa xuống không chỉ trơn trượt, mù mịt, mà còn chở theo những lời đồn thổi rợn người về ba cô gái bí ẩn từng khiến một tài xế xe tải mất tích không dấu vết. Người ta bảo: “Thấy ai đứng bên đường khi trời mưa, nhất là ba người con gái, thì đừng bao giờ dừng xe.”
Tối hôm đó, mưa đổ như trút nước trên đèo Bảo Lộc. Trần Vũ – một tài xế xe tải đường dài 35 tuổi – đang lái chuyến hàng cuối cùng trước khi về quê đón Tết. Đèo quanh co, đèn xe mờ ảo, radio phát lạo xạo tiếng nhạc bolero buồn. Anh dừng lại bên một quán nhỏ nhưng đã đóng cửa. Trời mỗi lúc một lạnh hơn.
Gần đến khúc cua “cây thông cô đơn” – đoạn đèo nổi tiếng vì nhiều vụ tai nạn – anh bất chợt thấy ba cô gái đứng nép sát vào vách đá, áo mưa mỏng manh, mặt mũi lấm lem. Một cô vẫy tay cuống cuồng.
Vũ đạp thắng, chần chừ. Tim anh đập mạnh.
Lời đồn từng nghe ở bến xe lại vang lên trong đầu: “Ba cô gái xin đi nhờ lúc mưa. Ai cho đi là không thấy mặt trời hôm sau.”
Nhưng rồi một làn sét lóe ngang trời, soi rõ đôi mắt thất thần của cô gái đứng giữa. Không phải ma. Là người thật, và đang hoảng loạn.
Anh thở dài, mở cửa:
– Mưa thế này, lên xe đi! Nhưng tôi chỉ chở đến hết đèo thôi đó.
Ba cô gái leo lên, ướt sũng và lạnh run. Mùi đất, mùi mưa, và một chút hương nước hoa nhẹ nhàng theo vào khoang lái.
Cô ngồi gần Vũ tên Nhung – tóc dài, da trắng, giọng miền Nam. Cô thứ hai tên Linh – mắt sắc sảo, hay cắn môi. Cô út là Mai – nhỏ tuổi nhất, ít nói và luôn nắm chặt một chiếc túi nhỏ màu đen.
– Sao ba em đi bộ giữa đèo thế này? – Vũ hỏi, cố làm dịu không khí.
– Xe tụi em bị hư máy, sóng điện thoại không có. Tụi em đi Đà Lạt dự đám cưới bạn, chẳng ngờ mưa thế này – Nhung trả lời, giọng hơi run.
Xe tiếp tục bò lên đèo, đèn pha hắt ánh sáng mờ vào rừng thông đặc quánh. Không khí trong xe dần lặng lẽ. Cô gái tên Mai khẽ thút thít, như đang cố giấu điều gì đó.
Mỗi khi xe đi qua một đoạn cua hiểm, đèn chập chờn như bị nhiễu điện. Vũ cảm thấy ghế sau lún hơn bình thường, như có thêm người ngồi. Anh nhìn lại qua gương chiếu hậu – vẫn ba cô gái, không hơn không kém.
Gió ù ù bên ngoài. Trời bỗng rền vang một tiếng sét. Xe chao đảo nhẹ.
– Anh Vũ… – Mai cất tiếng. – Nếu tụi em nói tụi em cần giúp đỡ thật sự, anh có tin không?
Vũ ngập ngừng, nhìn thẳng vào kính chiếu hậu:
– Tôi là tài xế, gặp người hoạn nạn thì giúp. Nhưng các em có điều gì muốn nói, thì nên nói ngay.
Mai siết chặt túi. Linh liếc nhìn Nhung, gật đầu nhẹ. Nhung khẽ nói:
– Tụi em không nói dối. Nhưng… cũng không thể nói hết bây giờ. Hết đèo, tụi em sẽ xuống. Chỉ mong anh đừng hỏi thêm gì. Vì nói ra… có thể không tốt cho anh…. Xem thêm tại bình luận”
“Vì nói ra… có thể không tốt cho anh….
Lời của Nhung như một nhát dao cứa ngang không khí, khiến nó chùng xuống một cách nặng nề. Sự im lặng tràn ngập khoang lái, ngoại trừ tiếng mưa quất mạnh vào kính chắn gió và tiếng gió rít qua khe cửa. Vũ cảm thấy sự khó xử xen lẫn tò mò dâng lên trong lòng, nhưng anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trên gương mặt. Anh tập trung nhìn về phía trước, hai tay siết nhẹ vô lăng. Ba cô gái ngồi sau không nói một lời.
Sự căng thẳng trong xe khiến Vũ ngột ngạt. Anh liếc nhanh qua tấm gương chiếu hậu đặt trên đầu xe. Ánh mắt Linh sắc sảo nhìn thẳng về phía trước, đầy cảnh giác. Cô cắn nhẹ môi dưới, một thói quen anh để ý thấy lúc trước. Còn Mai, cô gái út, vẫn co ro lại, khẽ run rẩy dù đã ngồi trong xe. Bàn tay nhỏ bé của cô siết chặt chiếc túi nhỏ màu đen trên lòng, như thể đó là vật cứu cánh duy nhất của mình. Ánh mắt cô dán chặt vào chiếc túi.
Họ đang giấu điều gì đó. Một bí mật mà họ không thể nói ra, thậm chí còn cảnh báo anh. Vũ tự hỏi, điều gì có thể nguy hiểm đến mức đó trên con đèo này, ngoài chính con đèo hiểm trở và những lời đồn ma quái? Lời đồn… ba cô gái đi nhờ xe… tài xế biến mất. Hình ảnh đó bất chợt hiện lên trong đầu Vũ, khiến sống lưng anh lạnh toát.
Nhưng khi anh nhìn lại qua gương, anh chỉ thấy ba khuôn mặt xanh xao, sợ hãi, không có vẻ gì là thực thể siêu nhiên. Có lẽ họ đang gặp rắc rối với ai đó, hoặc mang theo thứ gì đó nguy hiểm?
Xe vẫn tiếp tục di chuyển lên đèo. Tiếng mưa vẫn ào ạt. Mỗi mét đường trôi qua dường như càng kéo dài sự căng thẳng trong không gian chật hẹp của khoang xe tải. Vũ hít một hơi thật sâu, cố xua đi những suy nghĩ miên man trong đầu. Dù sao đi nữa, anh đã hứa giúp họ đến hết đèo.”
“Xe tải của Trần Vũ bắt đầu đi vào một đoạn đèo vắng vẻ hơn, cây cối rậm rạp hơn che khuất ánh đèn đường hiếm hoi. Tiếng mưa vẫn không ngớt, tạo nên một bức màn nước xám xịt trước mặt. Vũ tập trung cao độ vào con đường, nhưng đột nhiên, ánh đèn pha trước xe lịm đi, yếu ớt như sắp tắt, rồi chưa đầy một giây sau, nó lại bừng sáng trở lại mạnh mẽ hơn bình thường một chút.
Vũ giật mình. Anh thoáng nhìn vào bảng điều khiển, kim đồng hồ không có dấu hiệu bất thường. “”Chắc do ẩm ướt,”” anh lẩm bẩm, cố trấn an mình.
Nhưng ngay sau đó, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện. Ghế ngồi ở phía sau, nơi ba cô gái đang im lặng, dường như bị lún xuống thêm một chút. Không phải do một cú xóc đột ngột, mà là một áp lực đè xuống, nhẹ nhàng nhưng rõ rệt. Cảm giác “”có thêm người”” trên ghế sau mà anh thoáng cảm nhận lúc đầu giờ đây trở nên khó bỏ qua hơn bao giờ hết, như thể có một vật gì đó nặng nề vừa đặt xuống giữa họ.
Vũ đổ mồ hôi lạnh, mồ hôi rịn ra trên trán và lưng áo. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như gõ vào màng nhĩ. Sự sợ hãi len lỏi, một nỗi sợ bản năng khó lý giải. Anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch các khớp ngón tay.
Anh cố gắng lý trí hóa. “”Đường xóc thôi… chỉ là đường xóc… hoặc mình mệt quá, bị ảo giác,”” anh tự nhủ trong đầu, ánh mắt dán chặt vào con đường phía trước, không dám nhìn lại qua gương chiếu hậu lúc này. Ba cô gái phía sau vẫn hoàn toàn im lặng, sự tĩnh lặng của họ trong khoảnh khắc này càng khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề đến đáng sợ.”
“Vũ vẫn siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho nhịp thở đều đặn. Chiếc xe lao đi trong màn mưa dày đặc, tiếng gạt mưa làm nền cho sự tĩnh lặng đáng sợ phía sau. Anh không dám nhìn vào gương chiếu hậu, chỉ tập trung vào ánh đèn yếu ớt soi rọi con đường lầy lội phía trước. Cảm giác nặng nề trên ghế sau vẫn còn đó, một áp lực vô hình đè xuống.
Bỗng, giữa không gian im ắng đến nghẹt thở, một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng vang lên từ phía sau. Đó là Mai, cô gái út ít nói, người nãy giờ chỉ khóc thút thít và nắm chặt chiếc túi đen.
“Anh Vũ…” Mai cất tiếng, giọng nói hơi run nhưng dứt khoát một cách lạ lùng.
Vũ giật mình. Anh chậm rãi quay đầu lại, nhìn vào gương chiếu hậu. Ba cô gái vẫn ngồi đó, ánh mắt hơi cúi xuống, riêng Mai đang nhìn về phía anh. Nhung ngồi bên cạnh Mai vẫn giữ vẻ mặt bình thản đến khó hiểu, còn Linh ở ngoài cùng đôi mắt sắc sảo đang quan sát biểu cảm của Vũ.
“Tụi em có thể… trả ơn anh sau này không?” Mai nói tiếp, giọng càng nhỏ hơn, nhưng từng chữ đều lọt vào tai Vũ.
Trần Vũ hoàn toàn ngạc nhiên. Anh không ngờ cô bé ít nói này lại cất lời, lại còn là một lời đề nghị khó hiểu như vậy. Trả ơn?
“Trả ơn gì?” Vũ hỏi lại, giọng anh có chút hụt hơi vì bất ngờ. “Tôi giúp là vì thấy người gặp nạn thôi.”
Mai không trả lời. Cô bé cúi đầu xuống, ánh mắt hướng về Nhung. Nhung vẫn ngồi yên đó, không nói gì, nhưng dường như có một sự trao đổi im lặng nào đó diễn ra giữa hai người họ. Không khí trong xe lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng lần này sự tĩnh lặng ấy lại mang một tầng nghĩa khác, khó hiểu và đầy bí ẩn. Vũ nhìn Mai, rồi nhìn Nhung, cảm giác bất an trong lòng càng dâng cao. Lời đề nghị của Mai không giống với lời cảm ơn thông thường chút nào.”
“Không khí trong xe chùng xuống. Lời đề nghị “”trả ơn”” của Mai lơ lửng trong không gian đặc quánh mùi ẩm của mưa và hơi lạnh. Vũ vẫn nhìn qua gương chiếu hậu, cố gắng đọc suy nghĩ qua ánh mắt khó hiểu của ba cô gái. Nhung vẫn giữ nét mặt bình thản, nhưng sâu trong đôi mắt hơi hé mở lại có chút gì đó cảnh giác. Linh thì cắn môi, ánh mắt sắc sảo dường như đang cân nhắc điều gì đó. Chỉ có Mai, cô bé vừa lên tiếng, lại cúi gằm mặt xuống, hai tay vẫn siết chặt chiếc túi nhỏ màu đen đặt trên đùi.
Trần Vũ quay mặt về phía trước, tập trung trở lại vào con đường đèo ngoằn ngoèo. Nhưng tâm trí anh rối bời. Một mặt, lời đồn về ba cô gái trên đèo Bảo Lộc cứ văng vẳng trong đầu, kết hợp với những hiện tượng lạ trong xe – cảm giác chiếc ghế phía sau nặng trịch, ánh đèn trong xe chập chờn khó hiểu dù anh đã kiểm tra kỹ hệ thống điện. Anh rợn tóc gáy khi nghĩ đến viễn cảnh mình là nạn nhân tiếp theo trong lời đồn kinh hoàng đó. Sự sợ hãi bản năng gào thét trong đầu anh: Dừng xe lại ngay lập tức, yêu cầu họ xuống!
Nhưng mặt khác, khi nhìn qua gương, anh lại thấy sự hoảng loạn thực sự trong ánh mắt của Mai và Linh. Giọng nói run rẩy của Mai khi cất lời cũng không giống vẻ ma quái trong tưởng tượng của anh. Họ trông giống những người gặp nạn thực sự, đang tuyệt vọng cần được giúp đỡ. Sự thương cảm và lòng trắc ẩn của một người tài xế đường dài thường xuyên chứng kiến những hoàn cảnh khó khăn lại trỗi dậy. Lời hứa đưa họ đến hết đèo vẫn còn đó. Anh tự hỏi, liệu có phải mình đang quá nhạy cảm, bị ám ảnh bởi những câu chuyện nhảm nhí hay không?
Vũ siết chặt vô lăng hơn nữa. Anh cảm thấy như có hai thế lực đang kéo giằng co trong đầu mình. Lời đồn và hiện thực kỳ lạ đối chọi với lòng trắc ẩn và lời hứa. Tim anh đập nhanh, một cơn nóng chạy dọc sống lưng. Anh liếc nhanh vào gương chiếu hậu lần nữa. Ba bóng người vẫn ngồi im lìm phía sau. Chẳng ai nói thêm lời nào sau câu nói khó hiểu của Mai.
Nên dừng xe lại và đối diện với sự thật, dù nó có đáng sợ đến đâu? Hay cứ nhắm mắt nhắm mũi lái thật nhanh qua khỏi con đèo chết tiệt này, đến nơi an toàn rồi tính tiếp? Hai suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn, dày vò Vũ. Anh cảm thấy như thể mỗi mét đường trôi qua dưới bánh xe lại là một bước chân tiến sâu hơn vào màn sương mù của sự bất an và hiểm nguy. Chiếc xe tải vẫn gồng mình bò lên đèo, tiếng động cơ hòa lẫn với tiếng mưa rơi, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn trong đêm tối. Vũ vẫn lái, nhưng tâm trí anh không còn hoàn toàn đặt trên con đường phía trước nữa. Anh đang chiến đấu với chính mình, giữa nỗi sợ vô hình và trách nhiệm hữu hình.”
“Vũ vẫn siết chặt vô lăng, cố gắng gạt bỏ mớ hỗn độn trong đầu để tập trung vào con đường trơn trượt dưới mưa. Chiếc xe tải ì ạch bò lên dốc, ánh đèn pha yếu ớt xuyên qua màn mưa dày đặc. Con đèo Bảo Lộc đêm nay dường như còn vắng vẻ và lạnh lẽo hơn bình thường. Anh đảo mắt nhìn quanh, nhận ra cảnh vật quen thuộc. Một khúc cua gấp phía trước, và ngay sau đó là…
Một cây cầu cũ kỹ, xiêu vẹo bắc qua một con suối nhỏ dưới thung lũng. Tấm biển báo cũ kỹ, rỉ sét mờ ảo trong ánh đèn. Tim Vũ bỗng thắt lại. Anh nhận ra ngay đây là đâu. Cái cầu này… là nơi được đồn là đã xảy ra vụ tai nạn kinh hoàng của người tài xế xe tải và ba cô gái đi nhờ xe cách đây nhiều năm. Người tài xế đó đã biến mất không dấu vết, chiếc xe lao xuống vực, chỉ còn lại vài mảnh vỡ. Lời đồn rợn người lại văng vẳng trong tâm trí anh. Ngay tại đây? Giờ phút này? Sự trùng hợp đáng sợ đến tột cùng.
Vừa lúc đó, một tiếng động kinh hoàng vang lên từ phía sau xe. **ẦM!** Nó khô khốc, mạnh bạo, như có vật gì đó rất nặng vừa va vào gầm xe, hoặc rơi ra từ thùng xe. Tiếng động chát chúa, bất ngờ đến mức Vũ giật mình, tay lái hơi loạng choạng.
Phía sau, cả ba cô gái đều giật mình thon thót. Nhung há hốc miệng, ánh mắt không còn vẻ bình thản. Linh trợn tròn mắt, đôi đồng tử giãn ra vì sợ hãi. Mai đang cúi gằm mặt cũng bật ngửa, siết chặt hơn nữa chiếc túi đen trong tay. Ba cặp mắt cùng đổ dồn về phía sau xe, nơi tiếng động vừa phát ra, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt họ. Không khí trong xe đông đặc lại, đầy rẫy sự kinh hãi và một điềm báo chẳng lành.”
“Vũ giật nảy mình vì tiếng động khô khốc từ phía sau. Anh theo bản năng giảm tốc, định ghé sát lề đường để kiểm tra, nhất là khi tiếng động lại xuất hiện đúng lúc anh nhận ra đây là khúc cua cây cầu gắn liền với lời đồn rợn người kia. Nhưng sự sợ hãi dường như đã đánh tan đi vẻ giữ kẽ và bình tĩnh giả tạo của ba cô gái. Khuôn mặt họ trắng bệch dưới ánh đèn lờ mờ trong cabin. Họ nhìn chằm chằm ra phía sau xe, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn tột độ.
Linh, cô gái có đôi mắt sắc sảo, đột ngột cất tiếng. Giọng cô nhanh và gấp gáp, như thể đang cố gắng nói hết sức trước khi quá muộn.
“”Anh ơi!”” Linh hét lên, tay nắm chặt lấy ghế ngồi phía trước. “”Làm ơn đừng dừng lại!””
Vũ vẫn đang bối rối trước tiếng động và thái độ của họ. Anh hơi nhả chân ga, chiếc xe bắt đầu chậm lại một chút.
“”Sao thế? Có gì à?”” Vũ hỏi vọng lại, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim anh đập thình thịch. “”Tiếng gì kinh thế không biết.””
Nhung lắp bắp, khuôn mặt cô gái miền Nam giờ chỉ còn là nỗi sợ hãi. “”Đ-đừng… đừng dừng lại anh ơi…””
Sự do dự của Vũ khiến Linh càng thêm cuống quýt. Đôi mắt sắc sảo của cô giờ tràn đầy sự khẩn thiết, gần như van nài. Cô nhoài người tới phía trước một chút, nhìn thẳng vào gáy Vũ.
“”Cứ chạy thẳng đi! Nhanh lên!”” Linh nói, giọng cô run run nhưng đầy kiên quyết. “”Làm ơn anh! Đừng bao giờ dừng lại ở đây!”””
“Vũ nhìn qua gương chiếu hậu, thấy rõ sự co rúm, bám víu lấy nhau của Linh và Nhung ở ghế sau. Ánh đèn xe tải hắt lên khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng của họ không thể giả tạo. Tiếng thút thít của Mai ở góc ghế ngày càng rõ hơn, nghe thật não nề. Khung cảnh đó, sự sợ hãi chân thật và dễ tổn thương ấy, như gáo nước lạnh dội vào nỗi sợ hãi mơ hồ của Vũ về lời đồn. Anh nhận ra rằng, dù tiếng động kia là gì, việc dừng lại lúc này mới là điều kinh khủng nhất đối với ba cô gái này. Họ đang sợ hãi một thứ gì đó *ngay tại đây*, đáng sợ hơn cả chiếc xe hỏng hay việc mắc kẹt trên đèo.
Anh siết chặt vô lăng. Lời đồn, cây cầu cũ, tất cả vụt tắt trong tâm trí anh. Phản ứng bản năng của một người đàn ông nhìn thấy phụ nữ và trẻ con hoảng sợ đã thay thế sự nghi ngờ.
Không chần chừ nữa, Vũ đạp mạnh chân ga. Tiếng động cơ gầm lên dữ dội. Chiếc xe tải nặng nề như con thú bị thương bỗng bừng tỉnh, tăng tốc đột ngột trên nền đường đèo trơn trượt vì mưa. Bánh xe miết nhẹ trên nhựa đường ướt át, tạo ra âm thanh đặc trưng. Chiếc cầu cũ, cái địa điểm gắn liền với những câu chuyện ma quái, nhanh chóng lùi lại phía sau, chìm vào màn đêm và cơn mưa xối xả. Vũ chỉ biết giữ chặt vô lăng, mắt dán về phía trước, hy vọng thoát ra khỏi khúc đèo chết tiệt này càng nhanh càng tốt. Ba cô gái phía sau im bặt, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng khóc thút thít của Mai lẫn trong tiếng động cơ và tiếng mưa.”
“””…Chứ không phải xe bị hư máy, cũng không phải đi lạc như tụi em nói đâu anh,”” Nhung tiếp tục, giọng khẽ run lên. Ánh mắt cô nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn rơi nặng hạt. “”Thật ra… tụi em đang chạy trốn.””
Trần Vũ cau mày, nhìn Nhung chăm chú. “”Chạy trốn? Trốn ai?””
Nhung hít một hơi sâu, nắm chặt tay Mai đang ngồi bên cạnh. Mai vẫn cúi gằm mặt, siết chặt chiếc túi đen trong lòng. Linh ngồi ghế sau, ngón tay miết miết trên mép ghế, ánh mắt sắc sảo giờ đây đong đầy vẻ lo âu.
“”Tối qua,”” Nhung bắt đầu kể, “”trên đèo này… tụi em đã vô tình chứng kiến một chuyện rất kinh khủng.””
Cô ngừng lại một lát, như tìm từ ngữ thích hợp. “”Một vụ làm ăn… phi pháp. Rất lớn. Tụi nó… làm cái gì đó ngay trên đèo lúc trời mưa gió thế này để tránh bị phát hiện.””
Trần Vũ nuốt nước bọt. Cảm giác ớn lạnh không chỉ vì cái lạnh từ bên ngoài len vào.
“”Tụi em không cố ý nhìn thấy, nhưng… tụi em đã thấy một phần,”” Nhung nói tiếp, giọng nhỏ dần. “”Và tụi nó biết tụi em đã thấy.””
Linh khẽ rùng mình, siết chặt tay thành nắm đấm.
“”Bây giờ,”” Nhung nhìn thẳng vào mắt Trần Vũ, sự sợ hãi hiện rõ. “”Bọn người đó đang săn lùng tụi em. Chúng em phải bỏ lại xe, bỏ lại mọi thứ, chỉ mang theo cái này.”” Cô liếc nhìn chiếc túi đen Mai đang ôm.
Trần Vũ nhìn chiếc túi, rồi nhìn ba cô gái. Sự thật này khác xa với những lời đồn ma quỷ anh từng nghe. Nhưng nó lại đáng sợ hơn gấp trăm lần.
“”Còn cái xe tải mất tích kia…”” Nhung ngập ngừng, giọng nghẹn lại. “”Tụi em sợ… sợ rằng bác tài đó cũng đã vô tình thấy gì đó, hoặc tệ hơn là… đã giúp đỡ ai đó liên quan đến vụ này. Và… đã bị chúng thủ tiêu rồi.””
Không khí trong xe đột nhiên trở nên căng như dây đàn. Tiếng mưa rơi và tiếng gạt nước đều như ngừng bặt. Trần Vũ cảm thấy trái tim đập nhanh hơn. Anh đang đi nhờ ba cô gái được cho là ma trên con đèo tai tiếng, và sự thật hóa ra lại liên quan đến một vụ án kinh hoàng, những kẻ truy sát, và một người tài xế khác có thể đã bỏ mạng ngay trên con đường này. Anh bắt đầu tự hỏi, liệu anh vừa bước chân vào một vũng lầy nguy hiểm đến mức nào?
Anh nhìn Mai, cô bé út vẫn im lặng khóc thút thít, ôm chặt chiếc túi đen như báu vật. Có gì trong chiếc túi đó? Và liệu nó có phải là thứ khiến ba cô gái này bị truy lùng không?”
“Trần Vũ vẫn chưa hết bàng hoàng trước câu chuyện. Anh nhìn Mai, cô bé út vẫn im lặng khóc thút thít, ôm chặt chiếc túi đen như báu vật. Có gì trong chiếc túi đó? Và liệu nó có phải là thứ khiến ba cô gái này bị truy lùng không? Sự tò mò và lo lắng đan xen trong lòng anh.
Như đọc được suy nghĩ của anh, Nhung khẽ nói, “”Đây… là thứ duy nhất tụi em mang theo.””
Mai nghe vậy, run rẩy mở chiếc túi nhỏ màu đen. Bên trong không có quần áo hay đồ dùng cá nhân nào như Trần Vũ từng nghĩ. Thay vào đó là một chiếc USB nhỏ xíu và một tập tài liệu được bọc cẩn thận trong túi zip.
“”Đây là…”” Trần Vũ nhìn chằm chằm vào những vật đó.
Nhung gật đầu, giọng nghẹn lại. “”Đây là bằng chứng. Tụi em đã… đã lén ghi âm được cuộc nói chuyện của bọn chúng, và chụp lại một số giấy tờ liên quan đến phi vụ của tụi nó.””
Linh ngồi ghế sau, ngón tay ngừng miết mép ghế, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi. Nỗi sợ hãi vẫn hiển hiện, nhưng giờ có thêm sự quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng.
“”Đây là tất cả những gì tụi em có,”” Nhung tiếp tục, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “”Tụi em biết… biết rằng tụi em cần phải mang cái này đến công an. Ngay lập tức.””
Cô nhìn quanh cabin xe tải chật hẹp, nhìn ra màn đêm mưa gió và con đèo hoang vắng. “”Nhưng xe bị hỏng, điện thoại không có sóng… Tụi em bị mắc kẹt ở đây. Hoàn toàn bị mắc kẹt.””
Tiếng mưa ngoài kia như hòa cùng tiếng nấc nhẹ của Mai. Trần Vũ cảm thấy áp lực đè nặng lên vai mình. Anh không còn là một người tài xế bình thường về quê ăn Tết nữa. Anh đã vô tình trở thành một mắt xích trong một cuộc chạy trốn đầy nguy hiểm, với những bằng chứng có thể vạch trần một vụ án kinh hoàng, và những kẻ thủ ác có lẽ đang ở đâu đó rất gần, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tìm lại những thứ trong chiếc túi đen đó. Anh nhìn chiếc USB và tập tài liệu, cảm giác như đang nhìn vào một quả bom hẹn giờ.”
“Trần Vũ siết chặt vô lăng. Áp lực từ câu chuyện và những thứ trong chiếc túi đen đè nặng lên anh, biến chuyến đi về quê ăn Tết thành một cuộc chạy trốn đầy bí ẩn và nguy hiểm. Anh đưa mắt nhìn kính chiếu hậu, cố gắng tập trung vào con đường đèo trơn trượt dưới cơn mưa như trút nước.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng cực mạnh từ phía sau bỗng rọi thẳng vào mắt anh qua gương chiếu hậu, chói lóa. Vũ nhíu mày. Anh thấy một chiếc xe hơi đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, không có dấu hiệu giảm tốc dù đang đi trên đèo quanh co, mưa lớn. Chiếc xe đó dường như đang cố ý áp sát đuôi xe tải của anh, đèn pha bật ở chế độ xa nhất, rọi thẳng vào cabin.
Tim Vũ như ngừng đập. Anh lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải là một tài xế vội vã bình thường. Cách bám đuôi đầy hung hãn này… Giống như đang săn đuổi.
Nhung, Linh, và Mai cũng cảm nhận được sự khác thường. Chúng im bặt. Linh quay đầu nhìn qua kính sau xe, khuôn mặt tái mét. Mai vẫn ôm chặt chiếc túi đen, người run lên bần bật.
“”Cái gì vậy?”” Nhung lắp bắp, giọng run rẩy.
Vũ không trả lời ngay. Anh tập trung cao độ nhìn vào chiếc xe phía sau. Nó vẫn ở đó, sát rạt, đèn pha như hai con mắt dữ tợn trong màn đêm mưa gió.
Đúng rồi. Không thể nhầm được. Đây chính là thứ anh lo sợ. Họ đã bị phát hiện. Nguy hiểm thực sự đang đến, ngay lúc này, ngay trên con đèo vắng vẻ, cô lập này. Kẻ truy lùng đã tìm thấy họ.”
“Vũ đạp mạnh chân ga. Chiếc xe tải nặng nề rướn mình lao đi trong màn mưa dày đặc. Anh siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào con đường đèo trơn trượt phía trước và tấm gương chiếu hậu phía sau.
Chiếc xe hơi màu đen vẫn bám sát như hình với bóng, không một giây phút nào giảm tốc. Đèn pha của nó rọi thẳng vào kính chiếu hậu, gây chói mắt và khó chịu tột độ. Tiếng còi từ chiếc xe phía sau bỗng vang lên liên tục, đầy vẻ giục giã, ngang ngược. Kẻ truy lùng đang tìm cách gây áp lực, muốn Vũ phải dạt vào lề hoặc tăng tốc bất cẩn.
“”Anh ơi… họ… họ làm gì vậy?”” Nhung lí nhí hỏi, giọng run rẩy. Cô quay lại nhìn Linh và Mai.
Linh cắn chặt môi dưới, đôi mắt sắc sảo mở to nhìn về phía sau, vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi. Mai khép chặt mắt, người run lên bần bật như con thú nhỏ bị dồn vào chân tường, bàn tay cô bé nắm chặt chiếc túi đen đến trắng bóc.
Vũ không trả lời. Toàn bộ sự tập trung của anh dồn vào việc giữ cho chiếc xe tải không mất lái trên con đèo hiểm trở này. Anh phải lái nhanh, nhanh nhất có thể, để thoát khỏi cái bóng đen đáng sợ phía sau, nhưng cũng phải cẩn thận từng chút một. Một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể khiến tất cả lao xuống vực sâu.
Không khí trong cabin căng như dây đàn. Chỉ có tiếng gạt nước cần mẫn gạt đi màn mưa xối xả, tiếng động cơ gầm gừ của xe tải và tiếng còi inh ỏi, giận dữ từ chiếc xe phía sau. Vũ cảm thấy sống lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ba cô gái đang phó mặc số phận mình cho anh. Trách nhiệm bảo vệ họ, thoát khỏi nguy hiểm này, nặng trĩu đè lên đôi vai gầy của người tài xế đường dài. Anh không biết kẻ truy lùng là ai, chúng muốn gì, nhưng anh biết một điều chắc chắn: đây là cuộc chiến sinh tử.
Chiếc xe phía sau đột ngột tăng tốc, cố gắng vượt lên ở một đoạn đường hơi thẳng hơn. Vũ lập tức đánh lái nhẹ, ép sát vào lề đường, không cho chiếc xe kia có cơ hội vượt qua. Tiếng còi lại vang lên chát chúa hơn. Vũ cảm nhận rõ ràng sự tức giận và hung hãn từ kẻ bám đuôi. Cuộc rượt đuổi trên đèo Bảo Lộc dưới cơn mưa đêm đang ngày càng trở nên điên cuồng.”
“Vũ nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu. Chiếc xe đen vẫn ở đó, kiên trì đến đáng sợ. Không thể cắt đuôi. Trên con đèo trơn trượt này, tốc độ tối đa cũng không thể đủ để bỏ lại kẻ truy lùng. Anh nghiến răng, một quyết định liều lĩnh lóe lên trong đầu.
“”Các em nghe kỹ đây,”” giọng Vũ trầm xuống, dứt khoát, át đi tiếng mưa và tiếng còi xe phía sau. “”Mình không thể cắt đuôi được. Nhưng gần đến trạm thu phí rồi.””
Nhung, Linh, Mai lập tức quay lại nhìn anh, ánh mắt hoang mang.
“”Ở đó sẽ đông người hơn,”” Vũ nói tiếp, mắt vẫn dán vào con đường phía trước, não bộ tính toán thật nhanh. “”Tôi sẽ cố gắng đánh lạc hướng hoặc gây sự chú ý thật mạnh ngay tại khu vực trạm thu phí. Có thể tông vào dải phân cách, hoặc bất cứ thứ gì gây ra tiếng động lớn.”” Anh bỏ lửng câu nói, một kế hoạch điên rồ đang hình thành. “”Khi tôi làm vậy, chiếc xe phía sau có thể sẽ chững lại một chút, hoặc chúng sẽ bận tâm đến vụ việc. Đó là cơ hội duy nhất của các em.””
Nhung há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. “”Anh ơi… nguy hiểm lắm! Anh làm vậy…!””
Linh không nói gì, chỉ nhìn Vũ với vẻ mặt căng thẳng tột độ, đôi mắt sắc sảo hiện lên sự quyết tâm pha lẫn sợ hãi. Cô cắn chặt môi.
Mai vẫn run rẩy, nép mình vào ghế, bàn tay nhỏ bé siết chặt chiếc túi đen đến mức các khớp ngón tay trắng bóc.
“”Không còn lựa chọn nào khác,”” Vũ nói, giọng kiên quyết, không cho phép mình do dự. “”Chuẩn bị đi. Ngay khi xe dừng hẳn hoặc cực kỳ chậm lại sau vụ va chạm, các em phải xuống xe ngay lập tức và chạy, chạy thật nhanh vào đám đông ở trạm thu phí, tìm người cầu cứu. Hét lên, làm ầm lên, bất cứ gì để thu hút sự chú ý! Nhớ chưa?””
“”Nhưng còn anh…?”” Nhung nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.
“”Đừng lo cho tôi!”” Vũ gắt khẽ, không còn thời gian để mềm yếu hay giải thích. Sinh mạng của ba cô gái đang phụ thuộc vào tốc độ và sự liều lĩnh này. “”Hãy tự lo cho bản thân các em trước đi! Trạm thu phí… ngay phía trước rồi!””
Ánh đèn vàng vọt từ khu vực trạm thu phí đã lờ mờ hiện ra phía xa qua màn mưa dày đặc, như một ốc đảo ánh sáng trong đêm tối hiểm nguy. Tiếng còi từ chiếc xe đen phía sau vẫn vang lên chói tai, như báo hiệu rằng chúng sẽ không bao giờ từ bỏ cuộc săn đuổi này. Không khí trong cabin xe tải càng lúc càng nín thở. Kế hoạch liều lĩnh đã được đưa ra. Giờ là lúc thực hiện.”
“Ánh đèn vàng vọt của trạm thu phí đã hiện rõ, gần lắm rồi. Tiếng còi xe đen phía sau vẫn đinh tai nhức óc, như một lời đe dọa cận kề. Vũ siết chặt vô lăng, hơi thở nặng nề. Kế hoạch điên rồ giờ là hy vọng duy nhất. Anh nhìn lướt qua gương chiếu hậu lần cuối, chiếc xe đen chỉ còn cách vài chục mét.
“”Chuẩn bị!”” Vũ gằn giọng, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Nhung, Linh, Mai nắm chặt tay nhau, mặt tái mét vì sợ hãi nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã hiểu, giờ không phải lúc do dự.
Chiếc xe tải lao đến trạm thu phí với tốc độ cao. Khi chỉ còn cách làn thu phí vài mét, thay vì đi thẳng vào làn, Vũ đột ngột đánh lái cực mạnh sang trái, cắt ngang gần hết một làn đường đang chuẩn bị vào trạm. Tiếng lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường ướt, như tiếng xé vải. Chiếc xe tải lảo đảo, phần đuôi xe gần như quét qua dải phân cách cứng giữa các làn.
KÉT! Tiếng phanh gấp vang lên kinh hoàng từ phía sau. Chiếc xe đen đã bị bất ngờ, phải phanh chết dí để tránh đâm sầm vào sườn xe tải. Khói từ lốp xe bốc lên trong màn đêm ẩm ướt.
Ngay lập tức, sự chú ý của nhân viên và bảo vệ tại trạm thu phí bị hút về phía vụ việc. Vài người đang ngồi trong cabin thu phí vội vàng thò đầu ra nhìn, bảo vệ ở gần đó lập tức chạy lại phía xe tải, la lớn hỏi chuyện.
Trong tích tắc hỗn loạn và sự chú ý đang đổ dồn vào Vũ và chiếc xe đen bị kẹt phía sau, ba cô gái hành động theo bản năng được chỉ dẫn.
“”Giờ!”” Vũ hét lên, giọng khản đặc.
Nhung nhanh chóng mở chốt cửa bên phụ. Linh cũng đạp mạnh cửa bên mình. Mai vẫn run rẩy nhưng làm theo chị, tay vẫn siết chặt chiếc túi đen. Cả ba không kịp chần chừ, lao vội xuống khỏi cabin xe tải vẫn chưa dừng hẳn mà chỉ bò với tốc độ rất chậm sau cú đánh lái.
Mặt đất ướt lạnh va vào chân trần. Không cần ngoảnh lại, không cần suy nghĩ. Họ chỉ biết chạy. Chạy về phía ánh đèn sáng hơn, về phía những con người đang tụ tập ở khu vực thu phí.
“”Cứu! Cứu chúng tôi với!”” Nhung vừa chạy vừa hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi và gắng sức.
Linh chạy theo sát bên, mắt vẫn nhìn về phía sau một cách cảnh giác. Mai im lặng chạy giữa hai chị, tiếng khóc thút thít giờ đã biến thành tiếng thở dốc nặng nề, bàn tay nhỏ bé như dính chặt vào chiếc túi đen. Họ hòa mình vào dòng người đang xôn xao vì vụ việc, tìm kiếm một sự che chở, một hy vọng mong manh thoát khỏi bóng đêm và kẻ truy lùng ghê gớm.”
“Tiếng lốp xe rít lên chói tai chưa dứt, chiếc xe tải đã dừng lại ngang làn đường. Chiếc xe đen phía sau phanh gấp, gần như dính sát vào sườn xe tải. Khói từ lốp xe bốc lên nghi ngút trong không khí ẩm ướt.
Ngay lập tức, một vài bảo vệ đang đứng ở khu vực thu phí và nhân viên trong cabin đã chạy lại.
“”Này, làm gì vậy? Sao lại đánh lái thế kia? Nguy hiểm quá!”” Một bảo vệ trung niên có vẻ bực tức, vừa đi vừa la lớn.
Vũ, vẫn ngồi trong cabin, thở hổn hển. Mắt anh nhanh chóng quét một lượt về phía khu vực có đông người hơn. Anh thấy ba bóng dáng quen thuộc nhỏ bé, đang lẫn vào giữa đám đông lố nhố dưới ánh đèn lờ mờ của trạm thu phí. Họ chạy nhanh về phía các nhân viên đang đứng ở cửa cabin thu phí, tiếng kêu cứu yếu ớt lẫn vào sự ồn ào. Anh thấy họ tìm cách bám vào cánh tay của một người phụ nữ mặc đồng phục. Được rồi, họ đã đến được nơi an toàn.
Tiếng gõ cửa cabin dồn dập kéo Vũ về thực tại. Bảo vệ đã tới nơi. Cửa kính xe tải bị gõ mạnh.
“”Anh gì ơi, xuống xe đi! Có chuyện gì vậy?””
Vũ hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nét mặt. Anh mở cửa cabin, bước xuống xe với vẻ mặt đầy bực dọc và cau có, không kém phần hung hăng. Kế hoạch giờ là gây sự thật lớn.
“”Cái gì? Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Tôi đang đi đường thẳng vào làn, tự nhiên cái xe phía sau nó lấn tới, suýt tông tôi đấy!”” Vũ lớn tiếng, giọng anh khàn khàn nhưng đủ vang để cả khu vực gần đó nghe thấy. Anh vung tay chỉ về phía chiếc xe đen đang kẹt cứng sau đuôi xe mình.
Bảo vệ ngạc nhiên nhìn về phía chiếc xe đen rồi lại nhìn Vũ. “”Ơ hay, anh nói lạ. Rõ ràng anh đánh lái cắt ngang mà?””
“”Cắt ngang cái gì? Mắt mũi mấy người để đâu? Tôi đi bình thường, nó nhá đèn bấm còi liên tục rồi lấn, tôi phải né chứ!”” Vũ giận dữ, bước hẳn xuống đất, làm ra vẻ muốn xông tới nói chuyện phải quấy với tài xế xe đen, mặc dù biết rõ đó là kẻ đang truy đuổi ba cô gái. Anh muốn sự chú ý tập trung vào mình và cuộc cãi vã này, để kẻ kia không kịp phản ứng việc ba cô gái đã chuồn mất.
“”Này anh bình tĩnh, bình tĩnh lại nào!”” Một bảo vệ khác vội vàng chạy tới can ngăn, nhìn thấy Vũ đang hầm hè tiến lại gần chiếc xe đen.
Tài xế chiếc xe đen lúc này cũng đã mở cửa bước xuống, mặt mày tối sầm lại vì tức giận. Hắn không ngờ tên tài xế xe tải này lại dám làm ra trò này, còn vu khống trắng trợn. Nhưng rồi hắn nhìn thấy cabin xe tải trống rỗng. Khuôn mặt hắn biến sắc. Hắn vội vàng nhìn quanh.
Vũ nhận ra sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt hắn. Hắn đang tìm ba cô gái. Anh thầm cười khẩy. Chậm rồi!
“”Anh mới không bình tĩnh thì có! Lái xe như thế thì chết người đấy biết không?”” Vũ quay lại phía hắn, lớn tiếng hơn nữa, giọng đầy khiêu khích. Anh cố tình đứng chắn giữa, che khuất tầm nhìn của hắn về phía khu vực trạm thu phí.
Tài xế xe đen dường như phớt lờ Vũ, ánh mắt hắn quét nhanh khắp nơi, vẻ mặt ngày càng lo lắng. Hắn thấy đám đông gần cabin thu phí, và thoáng thấy điều gì đó khiến hắn sững lại.
Lúc này, Vũ nhìn lại về phía trạm thu phí. Ba cô gái nhỏ bé đã hoàn toàn lẫn vào giữa đám đông hiếu kỳ và các nhân viên đang tập trung lại. Ánh đèn vàng vọt và sự hỗn loạn đã che khuất họ. Anh chỉ còn thấy những bóng người nhấp nhô lờ mờ. Họ đã an toàn… ít nhất là tạm thời.
“”Anh nói gì vậy?”” Tài xế xe đen cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn lạnh lùng, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn quanh. Hắn nhận ra mình đã bị lừa.
“”Tôi nói anh lái xe nguy hiểm đấy! Định tông tôi chết à?”” Vũ tiếp tục vở kịch, diễn như thật. Anh biết mình đã câu đủ giờ. Giờ là lúc đối mặt.
“”Anh cố tình phải không?”” Giọng tài xế xe đen trầm xuống, ánh mắt hắn cuối cùng cũng khóa chặt vào Vũ, sự tức giận ban đầu nhường chỗ cho một sự tàn độc. Hắn hiểu ra mọi chuyện. Tên tài xế xe tải này không phải là nạn nhân của một tai nạn, mà là đồng phạm.
Vũ nhếch mép. “”Cố tình gì? Tôi chỉ né cái xe điên của anh thôi!”” Anh biết ván bài đã lật.
Những người bảo vệ đứng giữa hai người đàn ông đang căng thẳng, chưa hiểu chuyện gì đang thực sự xảy ra. Họ chỉ thấy hai tài xế đang chuẩn bị lao vào nhau vì một vụ va chạm suýt xảy ra.
Không khí ở trạm thu phí đột nhiên đặc quánh lại, không còn là sự bực bội vì vụ va chạm, mà là một mối nguy hiểm tiềm ẩn và ghê gớm hơn nhiều. Kẻ truy đuổi đã nhận ra con mồi đã thoát ly nhờ sự giúp sức của Vũ, và giờ đây, Vũ đã trở thành mục tiêu chính.”
“Tài xế chiếc xe đen nhìn Vũ chằm chằm, ánh mắt vừa tức giận vừa tàn độc. Hắn biết mình đã bị lừa. Nhưng sự chú ý của đám đông và mấy người bảo vệ đang cố gắng can ngăn khiến hắn không thể manh động ngay lập tức. Hắn liếc nhìn về phía khu vực có các nhân viên trạm thu phí đang vây quanh ba cô gái, rồi quay lại nhìn Vũ, vẻ mặt đầy tính toán. Hắn hít một hơi sâu, khuôn mặt giãn ra một cách khó coi. Đánh nhau ở đây chỉ thêm rắc rối. Còn nhiều cách khác.
“”Được rồi,”” hắn nói khẽ, đủ nghe cho Vũ. “”Mày nhớ mặt tao đấy.””
Hắn quay lưng, lách qua đám đông bảo vệ vẫn đang lúng túng và bực bội, đi thẳng về phía chiếc xe của mình. Hắn mở cửa, ngồi vào ghế lái, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe đen vẫn kẹt cứng sau đuôi xe tải của Vũ.
Vũ nhìn theo, lòng vẫn căng thẳng. Anh biết lời đe dọa đó là thật. Nhưng giờ phút này, quan trọng nhất là ba cô gái đã thoát. Anh đứng đó, vẫn diễn vai người bị hại, để mấy người bảo vệ bớt nghi ngờ.
“”Thấy chưa? Định tông người ta xong quay ra đe dọa à?”” Vũ lớn tiếng nói với mấy người bảo vệ, giọng đầy vẻ bức xúc giả tạo.
Mấy người bảo vệ thở dài. “”Thôi được rồi, anh lái xe đen kia, lùi ra cho xe tải người ta đi đã!”” Một bảo vệ nói vọng về phía chiếc xe đen.
Tiếng động cơ gằn lên. Chiếc xe đen từ từ lùi lại, rồi đánh lái vào một làn khác. Nó dừng lại ở cabin thu phí, nhanh chóng trả tiền, rồi rít ga lao đi trong đêm, chiếc xe vụt qua ánh đèn vàng vọt, biến mất hút vào bóng tối trên con đường phía trước.
Vũ đứng đó nhìn theo cho đến khi không còn thấy ánh đèn hậu nữa. Anh cảm thấy cả cơ thể run rẩy, nhưng một sự nhẹ nhõm khổng lồ trào dâng. Ba cô gái đã an toàn… ít nhất là tạm thời. Anh không biết liệu họ có thực sự đến được nơi an toàn không, hay sự thật rùng rợn đằng sau lời đồn đại và những vụ mất tích kia là gì. Nhưng anh đã làm được điều cần làm. Anh đã đưa họ thoát khỏi vòng vây của kẻ truy đuổi.
Mấy người bảo vệ lại gần Vũ. “”Thôi, không sao rồi. Anh về đi. Lần sau cẩn thận hơn.””
Vũ gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường. Anh trả tiền qua trạm, rồi chậm rãi quay lại cabin chiếc xe tải của mình.
Anh leo lên ghế lái. Cabin xe giờ trống rỗng một cách lạ lùng. Không còn ba cô gái nhỏ bé co ro phía sau, không còn sự hiện diện kỳ lạ khiến anh lạnh sống lưng. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc của mưa, mùi đất bám trên quần áo, và dư âm của một đêm kinh hoàng trên đèo Bảo Lộc. Chiếc ghế phụ nơi Nhung ngồi vẫn còn hơi lún xuống, như còn vương lại dấu vết của cô. Ánh đèn trần không còn chập chờn khó hiểu nữa. Mọi thứ trở về bình thường.
Anh dựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Mọi chuyện xảy ra nhanh như một giấc mơ tệ hại. Những lời đồn, chiếc xe hư giữa đèo, ba cô gái bí ẩn, chiếc túi đen Mai luôn nắm chặt, và kẻ truy đuổi tàn độc. Anh đã liều mạng để giúp họ. Tại sao? Anh cũng không biết. Có lẽ là lòng trắc ẩn, hoặc có lẽ là một sự thôi thúc không giải thích được.
Con đèo Bảo Lộc về đêm, sau cơn mưa, im lặng và tĩnh mịch một cách đáng sợ. Sự bình yên giờ đây không còn là điều an ủi, mà lại mang đến cảm giác cô đơn và trống rỗng. Vũ ngồi đó, trong cabin xe tải quen thuộc nhưng giờ đây mang theo quá nhiều kỷ niệm kinh hoàng, nhìn ra màn đêm đen đặc phía trước. Cuộc hành trình về quê đón Tết của anh chắc chắn sẽ không còn như dự định ban đầu nữa. Những hình ảnh về ba cô gái, đặc biệt là đôi mắt lo sợ của Nhung và vẻ mặt kiên quyết của Linh, cùng với chiếc túi đen bí ẩn, sẽ còn ám ảnh anh rất lâu. Anh không biết số phận họ sẽ ra sao sau khi rời trạm thu phí này, liệu họ có tìm thấy nơi trú ẩn an toàn không, hay bóng đêm ngoài kia còn ẩn chứa những nguy hiểm nào khác đang chờ đợi. Anh chỉ biết một điều, kể từ đêm nay, cuộc sống của tài xế Trần Vũ đã thay đổi mãi mãi. Anh đã chạm trán với một bí mật tăm tối trên con đèo nổi tiếng này, và dù đã tạm thoát khỏi nó, dư âm của nó vẫn còn bám riết lấy anh, nhắc nhở về những điều kỳ lạ, đáng sợ, và cả những con người bí ẩn anh đã gặp trong một đêm mưa gió. Anh khởi động máy, tiếng động cơ quen thuộc vang lên, phá tan sự im lặng. Đã đến lúc tiếp tục cuộc hành trình, một cuộc hành trình giờ đây nặng trĩu những suy nghĩ và lo lắng về những gì đã xảy ra, và những gì có thể vẫn đang chờ đợi ở phía trước.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



