Người vợ đang bệnh nặng vẫn bị chồng và bồ nhí ép ký giấy ly hôn. Thế nhưng, sự xuất hiện của mẹ chồng cùng một hành động ngoài sức tưởng tượng đã đảo ngược tình thế, khiến gã chồng mất trắng tất cả chỉ trong một khoảnh khắc…
Trong căn phòng bệnh số 402, mùi hóa chất nồng nặc và không khí đặc quánh sự chết chóc dường như đang cố tình bóp nghẹt những hơi thở tàn cuối cùng của Linh. Trên chiếc giường trắng toát, Linh gầy gò đến mức trông chỉ như một tấm vải trải giường nhô lên đôi chút, làn da cô nhợt nhạt, xanh xao đến mức nhìn rõ cả những mạch máu li ti dưới lớp da mỏng mảnh. Ánh nắng buổi chiều tà, thứ ánh sáng cuối ngày vàng vọt và tàn úa, hắt qua khung cửa sổ nhỏ, rạch một đường chia cắt căn phòng thành hai nửa sáng tối đầy ám ảnh.
Nam bước vào, tiếng giày da bóng loáng nện xuống sàn đá hoa cương tạo ra những âm thanh khô khốc, vang vọng như tiếng búa gõ quan tài. Sau lưng anh ta, Nhã bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, chiếc váy lụa đỏ rực của cô ta đối chọi gay gắt với vẻ tang tóc trong phòng bệnh, tựa như một đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ mọc lên từ nấm mồ. Nam không nhìn vợ, anh ta đứng trước giường bệnh với tư thế của một kẻ ban phát ân huệ, tay lôi ra một tập hồ sơ phẳng phiu từ trong cặp táp đắt tiền.
“Ký đi, Linh. Đừng để cái vẻ mặt sắp chết này làm mất thời gian của tất cả chúng ta thêm nữa,” Nam lên tiếng, giọng nói của anh ta không hề có một chút rung cảm, lạnh lẽo như băng đá vĩnh cửu. Anh ta ném tập đơn ly hôn xuống đôi chân khẳng khiu của vợ mình, ánh mắt quét qua những ống truyền dịch cắm chằng chịt trên tay cô với một vẻ ghê tởm lộ liễu. Với anh ta, người vợ tào khang từng cùng mình khởi nghiệp giờ đây chỉ còn là một gánh nặng tài chính và một vết nhơ cho hình ảnh bóng bẩy của một tổng giám đốc thành đạt.
Nhã tiến lại gần, ngón tay sơn đỏ rực như máu khẽ vuốt ve cạnh giường, môi nở một nụ cười đầy mỉa mai, đôi mắt lấp lánh sự đắc thắng của kẻ chiến thắng trong một cuộc đi săn. “Chị Linh ơi, nhìn chị thế này tôi cũng đau lòng lắm, nhưng chị xem, đến việc thở chị còn làm không xong thì làm sao gánh vác nổi cái danh phận phu nhân của Nam?” Cô ta cười khẽ, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông gió trong nghĩa địa, đầy sự châm chọc vào nỗi đau của người phụ nữ đang hấp hối.
Linh cố gắng mấp máy đôi môi khô khốc, nứt nẻ, mỗi hơi thở của cô đều đi kèm với một cơn đau xé lòng ở lồng ngực. “Nam… anh… anh có còn là con người không? Tôi đổ bệnh… cũng là vì thức đêm… làm báo cáo cho công ty của anh… anh quên rồi sao?” Tiếng của cô thều thào, đứt quãng, nhưng từng từ đều chứa đựng một nỗi uất nghẹn ngàn cân, khiến không khí trong phòng như cô đặc lại vì sự tàn nhẫn của thực tại.
Nam nhếch mép, nụ cười mỉa mai hằn sâu trên khuôn mặt điển trai nhưng vô hồn, anh ta khoanh tay trước ngực, nhìn vợ bằng ánh mắt của một kẻ bề trên đang nhìn một con kiến bị giẫm bẹp. “Cô đừng có kể công ở đây. Công ty phát triển là nhờ đầu tư của tôi, nhờ chất xám của tôi, còn cô? Cô chỉ là một con tốt đã hết giá trị sử dụng và đang mục nát ngay trên chính cái bàn cờ này.” Anh ta cúi thấp người xuống, hơi thở phả vào mặt Linh sự lạnh lẽo: “Sự tồn tại của cô bây giờ chỉ làm tốn tiền viện phí và làm vấy bẩn danh tiếng của tôi thôi.”
Nhã lấy trong túi xách ra một cây bút máy mạ vàng, nhét mạnh vào bàn tay đang run rẩy của Linh, cố tình để ngòi bút sắc nhọn quẹt qua làn da mỏng manh của cô tạo thành một vết xước đỏ. “Nào, chị gái thân mến, ký một chữ thôi là chị được tự do, không còn phải lo nghĩ về tiền bạc hay bệnh tật nữa, chẳng phải rất hời sao?” Cô ta ghé sát tai Linh, thì thầm với tông giọng đầy nọc độc: “Ký đi, rồi tôi sẽ chăm sóc chồng chị ‘chu đáo’ hơn cả chị đã từng làm, từ trên giường cho đến ngoài phòng khách.”
Nước mắt Linh trào ra, nóng hổi và mặn đắng, lăn dài trên gò má hốc hác rồi thấm đẫm vào chiếc gối đã ngả màu vàng ố vì thời gian. Cô nhìn người đàn ông mình từng yêu thương hơn cả sinh mạng, nhìn kẻ đã từng thề thốt sẽ bảo vệ cô trọn đời, giờ đây đang đứng đó với nhân tình, ép cô vào đường cùng ngay lúc cô yếu ớt nhất. Sự phản bội này còn đau đớn hơn bất kỳ loại ung thư nào đang tàn phá cơ thể cô, nó như một ngọn lửa đen ngòm thiêu rụi chút niềm tin cuối cùng vào nhân tính.
“Hai người… sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu…” Linh rên rỉ, bàn tay cô run bắn lên, cây bút máy rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng “cạch” khô khốc như tiếng bẻ gãy một mảnh xương. Nam tức giận nghiến răng, anh ta thô bạo túm lấy vai Linh, nhấc bổng thân hình gầy gò của cô lên khỏi gối, gầm lên: “Cô đừng có dùng cái giọng rủa sả đó với tôi! Ký ngay, nếu không tôi sẽ rút hết máy thở của cô ngay lập tức, để xem cô lấy gì mà trân trối!”
Nhã đứng bên cạnh khoanh tay tán thưởng, đôi mắt cô ta rực lên sự phấn khích khi thấy Linh bị hành hạ, cô ta bồi thêm những lời cay nghiệt: “Phải đấy chị ạ, anh Nam đã nhân từ lắm rồi mới cho chị một tờ đơn ly hôn thay vì một tờ giấy báo tử đấy. Đừng có tỏ ra thanh cao nữa, loại đàn bà héo úa như chị thì chỉ có nghĩa trang mới đón nhận thôi, đừng làm vướng chân người thành đạt.” Cô ta cười rú lên, một điệu cười điên cuồng của kẻ đang say sưa trong men say quyền lực và sự chiếm đoạt.
Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh vốn đang khép hờ bị đẩy ra một cách thô bạo, va đập mạnh vào bức tường tạo nên một tiếng động kinh hoàng lay chuyển cả căn phòng. Một bóng dáng cao lớn, uy nghiêm với mái tóc bạc trắng được búi cao sang trọng bước vào, tỏa ra một luồng áp khí khiến ngay cả không khí cũng phải đông cứng.
Đó là bà Lan, mẹ của Nam, người đàn bà thép đã một tay gây dựng cơ nghiệp gia đình và là người duy nhất Nam thực sự khiếp sợ trong cuộc đời này.
Bà Lan không nói một lời, bà bước đến giữa phòng, nhìn thấy con trai mình đang bóp vai người con dâu tội nghiệp, và cô nhân tình đang đứng cười cợt bên cạnh. Gương mặt bà không lộ chút cảm xúc, nhưng đôi mắt bà rực cháy một ngọn lửa căm phẫn tột độ, một sự giận dữ của một người phụ nữ nhìn thấy đạo đức và lương tri bị chà đạp. Bà vung tay lên, một cái tát trời giáng nổ ra, in hằn năm dấu ngón tay đỏ lựng lên khuôn mặt đắc thắng của Nhã khiến cô ta ngã dúi dụi vào góc tường.
“Mẹ! Sao mẹ lại đến đây?” Nam hốt hoảng buông Linh ra, giọng nói run rẩy, mọi sự ngạo nghễ ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt của một đứa trẻ bị bắt quả tang làm chuyện xấu. Nam lùi lại vài bước, cố gắng chỉnh lại cổ áo, nhưng ánh mắt bà Lan đã đóng băng anh ta tại chỗ. Bà nhìn con trai mình bằng sự khinh bỉ sâu sắc, một thứ tình thương đã bị biến chất thành sự thất vọng đến tột cùng.
Bà Lan tiến lại giường bệnh, nhìn thấy những vết lằn đỏ trên vai Linh và tập đơn ly hôn vứt vất vưởng, bà hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn thịnh nộ đang trực trào. “Mày là con trai tao sao Nam? Tao đã dạy mày cách làm người, cách làm một doanh nhân, chứ tao không dạy mày cách trở thành một con súc vật mặc vest!” Giọng bà vang lên, trầm đục nhưng đầy uy lực, khiến Nhã đang ôm mặt khóc lóc ở góc phòng cũng phải nín bặt vì sợ hãi.
Nhã cố gắng gượng dậy, đôi mắt đẫm nước mắt giả tạo, cô ta rên rỉ: “Bác ơi… bác hiểu lầm rồi, anh Nam chỉ vì thương chị Linh khổ sở…” Bà Lan quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao cạo cắt đứt lời cô ta: “Câm mồm! Loại phụ nữ rác rưởi chuyên đi phá hoại gia đình người khác như cô không có quyền cất tiếng trong căn phòng này. Cô nghĩ tôi không biết những chiêu trò bẩn thỉu của cô để lôi kéo con trai tôi sao? Cô chỉ là một con ký sinh trùng đang cố bám lấy cái cây đại thụ mà tôi đã trồng nên thôi!”
Nam lắp bắp: “Mẹ… con và Linh đã hết tình cảm rồi. Cô ấy bệnh tật thế này, con cũng phải tìm hạnh phúc mới chứ? Mẹ không thể ép con phải sống với một cái xác không hồn này mãi được!” Anh ta vẫn cố chấp bào chữa cho sự đốn mạt của mình, bàn tay vẫn nắm chặt tập hồ sơ như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng cho cái tôi ích kỷ của mình. Nam không hiểu rằng, anh ta đang tự đào mố chôn chính sự nghiệp của mình.
Bà Lan cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai và cay đắng cho chính dòng máu mà bà đã sinh ra. “Hạnh phúc mới? Hạnh phúc dựa trên sự đau đớn của người vợ tào khang của mình sao? Được, nếu mày muốn ly hôn đến thế, tao sẽ thành toàn cho mày.” Bà lấy ra một xấp tài liệu khác, ném thẳng vào mặt Nam: “Đây là lệnh đình chỉ chức vụ tổng giám đốc và tước bỏ mọi quyền thừa kế của mày. Từ giây phút này, mày không còn là gì của tập đoàn này nữa.”
Cả phòng bệnh rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc của Nam và tiếng rên rỉ của Linh. Nam bàng hoàng lật mở tập tài liệu, gương mặt anh ta chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. “Mẹ… mẹ không thể… Công ty là tâm huyết của con… Mẹ không thể vì một con đàn bà bệnh tật mà bỏ rơi con trai mình!” Nam gào lên, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt.
Bà Lan tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Nam bằng sự lạnh lùng tột độ: “Cái công ty đó là của gia tộc này, không phải của riêng mày. Và tao tuyên bố, nếu mày ký vào tờ đơn ly hôn kia, mày sẽ bước ra khỏi đây với hai bàn tay trắng. Toàn bộ cổ phần, nhà cửa, xe cộ đang đứng tên mày sẽ bị thu hồi theo đúng điều khoản vi phạm đạo đức trong di chúc của cha mày. Để xem cô nhân tình ‘yêu thương’ mày đến mức nào khi mày không còn một xu dính túi!”
Nhã nghe đến đây, đôi mắt cô ta đảo liên hồi, sự tính toán hiện rõ trong từng cử chỉ. Cô ta nhìn Nam, giờ đây chỉ là một gã đàn ông thất thế, không còn quyền lực, không còn tiền bạc, chỉ còn lại sự hèn hạ. Nhã khẽ phủi bụi trên váy, nét mặt đáng thương biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt và tàn nhẫn không kém gì Nam lúc nãy. Cô ta đứng dậy, chỉnh lại mái tóc, không thèm nhìn Nam lấy một cái.
“Nam à, có lẽ chúng ta nên dừng lại ở đây thôi,” Nhã thản nhiên thốt lên, giọng điệu thay đổi nhanh đến mức khiến Nam phải bàng hoàng. “Tôi yêu anh vì anh là một tổng giám đốc phong độ, chứ không phải một gã thất nghiệp ăn bám mẹ. Tôi không có thời gian để cùng anh xây dựng lại từ đầu đâu.” Cô ta quay sang bà Lan, cúi chào một cách mỉa mai rồi bước thẳng ra cửa, tiếng giày cao gót xa dần như tiếng cười nhạo vào lòng kiêu hãnh của Nam.
Nam nhìn theo Nhã, miệng há hốc, cảm giác bị phản bội cay đắng tràn ngập tâm trí. Anh ta vừa đánh mất tất cả: gia đình, tiền tài, và cả người đàn bà mà anh ta vừa mới tôn thờ như nữ thần. Anh ta quay lại nhìn mẹ, rồi nhìn Linh – người vợ vẫn đang nằm đó với đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt vẫn không ngừng chảy. “Mẹ… Linh… anh sai rồi… anh bị cô ta bỏ bùa mê…” Nam quỳ sụp xuống cạnh giường, cố nắm lấy tay Linh để cầu xin sự tha thứ hèn mọn.
Bà Lan gạt tay anh ta ra bằng một cái hất mạnh mẽ, ánh mắt bà tràn đầy sự khinh bỉ. “Đừng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào nó nữa. Anh không có tư cách! Bây giờ, anh biến khỏi mắt tôi ngay lập tức trước khi tôi gọi bảo vệ tống cổ anh đi như một con chó hoang. Từ nay về sau, Linh là con gái duy nhất của tôi, và mọi thứ của tôi sẽ dành cho nó. Còn anh, hãy đi mà gặm nhấm sự ích kỷ của mình trong cái nghèo đói đi!”
Nam lảo đảo đứng dậy, nhìn căn phòng bệnh một lần cuối, nhìn người vợ mà anh ta vừa nhục mạ và người mẹ đã từ bỏ mình. Anh ta bước ra cửa với đôi vai chùng xuống, sự nhục nhã vây hãm khiến anh ta không dám ngẩng đầu nhìn bất kỳ ai. Sự trừng phạt đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là phải sống trong sự khinh rẻ của xã hội và sự ghẻ lạnh của chính người thân sau khi đã nếm trải đỉnh cao của phù hoa.
Bà Lan ngồi xuống cạnh Linh, bàn tay gân guốc nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng nói trở nên ấm áp và tràn đầy sự che chở: “Con dâu ngoan, mẹ xin lỗi vì đã để con chịu khổ. Từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt con được nữa. Mẹ sẽ mời những bác sĩ giỏi nhất thế giới về đây, con nhất định phải khỏe lại để cùng mẹ cai quản sản nghiệp này. Con là người duy nhất xứng đáng với nó.” Linh khẽ mở mắt, nhìn vào gương mặt hiền từ nhưng cương quyết của mẹ chồng, một cảm giác an toàn bấy lâu nay mất mát giờ đã quay trở lại.
Thời gian trôi qua, với sự chăm sóc tận tình và ý chí sinh tồn mãnh liệt được thắp sáng bởi sự yêu thương của bà Lan, sức khỏe của Linh phục hồi một cách thần kỳ. Cô không chỉ đứng dậy được trên đôi chân mình mà còn trở thành một nữ doanh nhân quyết đoán, kế thừa bản lĩnh của mẹ chồng. Trong khi đó, Nam bị giới thượng lưu tẩy chay, phải sống chui lủi trong một căn phòng trọ rẻ tiền, hối hận mỗi đêm khi nhớ về những gì mình đã đánh mất. Linh nhìn ra cửa sổ văn phòng cao tầng, mỉm cười với ánh nắng bình minh rực rỡ, hiểu rằng sau cơn bão, những người có tâm hồn lương thiện sẽ luôn tìm thấy bến đỗ bình yên.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




