Sáng hôm sau, chính bà cũng ngã bệnh. Tôi đã im lặng xếp đồ về nhà ngoại và buông một lời nói khiến mẹ chồng tôi chết lặng, phản ánh sự vô tâm của bà.
Đã gần mười giờ đêm, cái lạnh ẩm ướt của đêm đầu đông len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng căn bếp nhà bà Nguyệt vẫn hừng hực. Hằng, dâu trưởng của nhà, đang cặm cụi thái hành tăm cho nồi cháo tôm. Mùi thơm của hành phi và gạo nếp quyện vào nhau, làm dịu đi không khí căng thẳng thường trực trong ngôi nhà này.
Chuông điện thoại của Hằng reo lên, cắt ngang tiếng xì xèo của dầu ăn. Là chị gái cô. Hằng vội vàng lau tay vào tạp dề, tim đập thình thịch một cách vô cớ.
“Alo, chị à?”
Giọng chị gái cô ở đầu dây bên kia nghẹn lại, run rẩy: “Hằng ơi… Mẹ bị nặng rồi. Bác sĩ nói… phải chuẩn bị tinh thần.”
Chiếc dao trên tay Hằng rơi xuống mặt thớt với một tiếng “cạch” khô khốc. Cả người cô như bị rút hết sức lực. Mẹ cô, người phụ nữ tần tảo một đời, giờ lại nằm giữa ranh giới sinh tử. Nước mắt Hằng trào ra, nóng hổi, làm nhòe đi ánh đèn vàng vọt.
Đúng lúc đó, bà Nguyệt, mẹ chồng Hằng, từ phòng khách bước vào. Bà khoác chiếc áo choàng lụa đắt tiền, khuôn mặt vốn đã khắc khổ nay càng thêm vẻ lạnh lùng khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của con dâu.
“Gì mà ầm ĩ giữa đêm khuya thế hả? Tưởng nhà có cháy à?” Bà Nguyệt buông một câu, giọng sắc như dao, kèm theo cái liếc mắt khinh miệt về phía chiếc điện thoại đang phát ra tiếng khóc thút thít.
Hằng cố gắng nuốt xuống những tiếng nấc nghẹn, run rẩy nói: “Mẹ… Mẹ ơi, mẹ con… bà ấy bị bệnh nặng lắm rồi. Bác sĩ… nói không qua khỏi.”
Bà Nguyệt dừng lại, bàn tay đang định với lấy ấm trà khựng lại giữa không trung. Hằng ngước nhìn, mong chờ một chút sự đồng cảm, một lời an ủi, dù là giả tạo, từ người phụ nữ đã làm mẹ chồng cô gần mười năm.
Thay vào đó, bà Nguyệt nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai, lạnh lẽo hơn cả sương đêm: “Chà, hóa ra là bệnh hiểm nghèo à? Thôi kệ đi. Người già, ai mà chẳng phải chết. Có gì mà phải làm loạn lên thế? Cậu mợ cô còn khỏe re, chết làm sao được? Cô lo làm xong nồi cháo đi, rồi mang lên phòng cho chồng cô. Đừng có lấy lý do linh tinh để trốn việc nhà.”
Câu nói của bà Nguyệt như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hằng. Cô cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, một sự uất nghẹn không thể tả xiết dâng trào. Những giọt nước mắt nóng hổi lúc trước giờ trở nên lạnh băng, hóa thành sự căm phẫn và thất vọng tột cùng.
“Mẹ… mẹ nói gì cơ?” Giọng Hằng khản đặc, lạc đi, như thể cô không tin vào những gì mình vừa nghe.
Bà Nguyệt nhún vai, thản nhiên xoa tay vào nhau: “Tôi nói gì thì cô nghe rõ rồi đấy. Đừng có giả vờ ngây thơ. Con dâu là phải lo cho nhà chồng, chứ cứ bám riết lấy cái nhà mẹ đẻ mãi thì làm sao mà khá được? Suốt ngày chỉ thấy ốm đau, bệnh tật. Cô mà cứ ôm rịt cái xui xẻo ấy vào người thì đừng trách sao tôi không vừa mắt.” Bà vừa nói vừa điềm nhiên rót trà, không hề nhìn vào khuôn mặt đang tái mét của con dâu.
Sự vô cảm, độc ác và thái độ bề trên của bà Nguyệt đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của Hằng. Mười năm làm dâu, cô đã cắn răng chịu đựng những lời cay nghiệt, những sự xét nét vô lý, những yêu cầu oái oăm của mẹ chồng. Cô đã chấp nhận làm một cái bóng, một người giúp việc không công để đổi lấy sự yên ấm hão huyền cho gia đình nhỏ của mình. Nhưng đêm nay, trước cái chết đang cận kề của mẹ ruột, sự tàn nhẫn của bà Nguyệt đã trở thành giọt nước tràn ly.
Hằng siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén cơn bão tố đang gầm thét trong lòng. Cô nhìn thẳng vào mẹ chồng, ánh mắt đã không còn sự nhẫn nhịn hay sợ hãi, mà chỉ còn là một sự kiên quyết lạnh lùng: “Vâng. Con đã nghe rõ. Con sẽ làm xong nồi cháo.”
Sau câu nói đó, Hằng quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình. Không khí trong bếp đặc quánh lại, căng như dây đàn. Bà Nguyệt cảm thấy hơi khó chịu trước thái độ khác thường của con dâu, nhưng bà gạt đi, cho rằng Hằng chỉ đang giận dỗi vì chuyện mẹ đẻ.
Đêm đó, Hằng thức trắng. Cô nằm cạnh chồng, anh Tuấn, nhưng đầu óc cô quay cuồng. Cô nghĩ về mẹ, về những năm tháng mẹ vất vả nuôi cô khôn lớn, và nghĩ về bà Nguyệt, về những lời lẽ tàn nhẫn đã gieo vào lòng cô một vết thương không bao giờ lành.
Sáng hôm sau, khi tiếng gà gáy vang lên, một sự kiện không ngờ đã xảy ra.
Đúng 6 giờ sáng, như thường lệ, Hằng đã ở dưới bếp. Cô vừa bắc nồi nước nóng để pha trà cho mẹ chồng thì nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt từ trên lầu.
“Hằng ơi… Hằng! Cô lên đây ngay!” Giọng bà Nguyệt không còn vẻ kiêu ngạo, mà chỉ còn sự hoảng loạn và đau đớn.
Hằng vội vã chạy lên. Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Bà Nguyệt đang nằm co quắp trên sàn phòng ngủ, ôm chặt lấy bụng, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm.
“Mẹ… mẹ làm sao thế?” Hằng hỏi, dù giọng nói cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô, một cảm giác hả hê xen lẫn lo lắng không tên trỗi dậy.
“Tôi… tôi bị đau bụng quá. Đau như dao cắt. Nhanh… nhanh gọi Tuấn dậy đưa tôi đi viện!” Bà Nguyệt thều thào, cố gắng gượng dậy nhưng không được.
Anh Tuấn, chồng Hằng, bị đánh thức bởi tiếng la hét, vội vàng chạy ra. Anh hốt hoảng đỡ mẹ dậy, cùng Hằng đưa bà vào bệnh viện.
Trong suốt quá trình xét nghiệm và chờ đợi kết quả, Hằng và Tuấn đứng ngoài phòng cấp cứu. Tuấn lo lắng tột độ, không ngừng đi đi lại lại. Anh quay sang trách Hằng: “Sao em lại đứng yên thế? Mau đi hỏi bác sĩ xem mẹ bị làm sao đi chứ!”
Hằng nhìn chồng, khuôn mặt cô không hề biểu lộ cảm xúc. “Anh yên tâm. Em đã hỏi sơ qua rồi. Bác sĩ nói… có lẽ là viêm ruột thừa cấp tính, cần phẫu thuật gấp.”
Tuấn thở phào nhẹ nhõm: “May quá! Chỉ là ruột thừa thôi. Mẹ mà có mệnh hệ gì thì anh không sống nổi mất.”
Hằng không nói gì, ánh mắt cô hướng về phía cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo. Cô nghĩ về mẹ đẻ mình, đang phải đối mặt với một căn bệnh nan y, còn bà Nguyệt, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ, một cái cớ để bà cảm nhận được chút đau đớn.
Hai giờ sau, ca phẫu thuật kết thúc. Bà Nguyệt được chuyển về phòng hồi sức. Khi bà mở mắt, nhìn thấy Hằng đang ngồi bên cạnh, bà cảm thấy ấm lòng một chút. Dù sao thì, con dâu cũng có lòng.
“Hằng… Cô còn ở đây à?” Giọng bà Nguyệt yếu ớt.
“Vâng, con ở đây. Bác sĩ bảo mẹ phải nghỉ ngơi. Con đã làm thủ tục nhập viện rồi,” Hằng trả lời, giọng nói không quá lạnh lùng nhưng cũng chẳng hề ấm áp.
Bà Nguyệt cố gắng mỉm cười, nhưng khuôn mặt nhăn nhó vì cơn đau âm ỉ. “Chắc là tại tôi làm việc quá sức. Cô biết đấy, công việc nội trợ, quản lý nhà cửa, không phải ai cũng làm được như tôi. Giờ thì tôi phải nằm đây nghỉ ngơi rồi. Cô nhớ… chăm sóc Tuấn cẩn thận, và nhất là… đừng quên việc dọn dẹp nhà cửa.”
Lời nói của bà Nguyệt, dù trong hoàn cảnh ốm đau, vẫn không quên nhắc nhở con dâu về trách nhiệm và vị thế của cô. Hằng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực dâng lên. Cô nhìn mẹ chồng, ánh mắt dần trở nên kiên quyết.
“Mẹ à,” Hằng nói, giọng cô trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý của bà Nguyệt. “Con muốn nói với mẹ một chuyện.”
“Chuyện gì? Chuyện về mẹ đẻ cô à? Cô cứ yên tâm đi lo việc nhà mình. Chuyện nhà cô, cứ để cho chị cô lo. Đừng có mà bày đặt xin nghỉ về quê, tôi không đồng ý đâu.” Bà Nguyệt cau mày, giọng nói có phần bực bội.
Hằng lắc đầu, một nụ cười nhẹ, đầy vẻ đau thương và kiên định xuất hiện trên môi cô: “Không. Chuyện về con.”
Cô đứng dậy, bắt đầu gấp gọn chiếc chăn mỏng bà Nguyệt vừa đắp. Động tác của cô chậm rãi, nhưng dứt khoát. Cô đặt chiếc chăn vào vali nhỏ cô đã mang theo từ lúc sáng sớm.
Bà Nguyệt ngạc nhiên: “Cô làm gì thế? Cô mang vali đến đây làm gì? Tính… ngủ lại đây à?”
Hằng đóng sập vali lại. Tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong căn phòng im lặng. Cô nhìn thẳng vào bà Nguyệt, đôi mắt cô không còn sự sợ hãi, mà chỉ còn là sự giải thoát.
“Mẹ à. Con muốn hỏi mẹ một câu. Mẹ còn nhớ hôm qua mẹ đã nói gì với con không?”
Bà Nguyệt cảm thấy một dự cảm không lành. Bà nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình thản: “Hôm qua… tôi nói gì? À, tôi nói cô làm xong nồi cháo, và bảo cô đừng lo lắng thái quá về mẹ đẻ cô chứ gì. Ý tôi là… ai rồi cũng phải chết. Cô cứ bình tĩnh mà sống.”
Hằng gật đầu. Cô bước đến bên giường bệnh, nhìn xuống người phụ nữ đang nằm đó, yếu ớt và cô độc.
“Mẹ nói đúng. Ai rồi cũng phải chết. Nhưng mẹ biết không, lúc con nghe tin mẹ đẻ con bệnh nặng, con đã uất nghẹn đến mức muốn chết đi. Con chỉ mong mẹ nói một câu tử tế, một câu an ủi, dù chỉ là xã giao. Nhưng mẹ lại nói… ‘Chết làm sao được’.”
Giọng Hằng run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của mười năm. Cô hít một hơi sâu, sự kiên quyết trở lại trong ánh mắt.
“Và mẹ thấy đấy. Sáng nay, chính mẹ lại đổ bệnh. Chỉ là viêm ruột thừa thôi, nhưng cũng đủ để mẹ phải nằm đây. Mẹ đã đau đớn, đã hoảng sợ.” Hằng dừng lại một chút, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
“Con đã chuẩn bị đồ đạc rồi. Con sẽ về nhà ngoại.”
Bà Nguyệt sửng sốt. “Cô… cô nói gì? Cô dám… bỏ đi lúc tôi đang ốm à? Cô là con dâu kiểu gì thế hả? Đồ bất hiếu!” Bà Nguyệt hét lên, nhưng giọng nói vẫn yếu ớt.
Hằng không nao núng. Cô kéo vali, tiếng bánh xe lạch cạch trên sàn đá hoa. Cô quay lại, đứng ở ngưỡng cửa, bóng cô đổ dài trên sàn, cao lớn và cô độc.
Cô nhìn bà Nguyệt lần cuối, một cái nhìn đầy đủ sự mỉa mai, sự đau khổ, và sự giải thoát.
“Mẹ yên tâm. Mẹ chỉ là ruột thừa thôi. Mẹ chồng con còn khỏe re, chết làm sao được?”
Câu nói của Hằng, gần như lặp lại y nguyên lời nói tàn nhẫn của bà Nguyệt đêm qua, đánh thẳng vào tim bà. Bà Nguyệt sững sờ, mắt trợn tròn. Khuôn mặt bà từ tái nhợt chuyển sang tím tái, không phải vì cơn đau thể xác, mà vì cú sốc tinh thần. Lời nói của Hằng là một cái tát trời giáng, vạch trần sự độc ác và vô cảm của bà.
Hằng buông lời cuối cùng, không đợi câu trả lời: “Con sẽ về chăm sóc mẹ đẻ con. Bà ấy đang rất cần con. Con đi đây.”
Cô quay lưng, bước đi dứt khoát, để lại căn phòng bệnh viện im lìm và bà Nguyệt chết lặng trong sự hối hận muộn màng.
Bước ra khỏi bệnh viện, Hằng cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô bắt taxi, trái tim cô vẫn đập loạn xạ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác tự do, một thứ cảm giác mà cô đã đánh mất từ lâu.
Về đến nhà mẹ đẻ, không khí tang thương bao trùm. Mẹ cô đã yếu lắm rồi, nằm trên giường, thở dốc. Hằng chạy đến bên mẹ, ôm lấy đôi tay gầy guộc của bà.
“Mẹ ơi, con về rồi đây,” Hằng thì thầm, nước mắt lại tuôn rơi.
“Con… con về rồi à… Mẹ cứ tưởng… con bận việc nhà chồng,” mẹ cô thều thào, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.
“Không, con không bận gì cả. Con sẽ ở đây với mẹ. Con sẽ không đi đâu hết,” Hằng khẳng định.
Trong những ngày sau đó, Hằng dồn hết tâm trí và sức lực để chăm sóc mẹ. Cô lau người, đút cháo, trò chuyện với mẹ, cố gắng mang lại sự an ủi và niềm vui cuối cùng cho người phụ nữ đã hy sinh vì cô. Cô nhận ra, không gì quý giá hơn tình thân ruột thịt.
Trong khi đó, ở bệnh viện, bà Nguyệt đang trải qua những ngày cô độc nhất trong đời. Anh Tuấn, chồng Hằng, bị kẹt giữa mẹ và vợ. Anh giận Hằng vì đã bỏ đi trong lúc mẹ ốm, nhưng anh cũng không thể phủ nhận sự tàn nhẫn của mẹ mình.
“Mẹ à, mẹ nói câu đó quá đáng lắm. Dù gì Hằng cũng là con người, mẹ ruột cô ấy đang hấp hối mà mẹ lại nói những lời như vậy,” Tuấn nói với mẹ trong một lần thăm nom.
Bà Nguyệt nằm trên giường, khuôn mặt héo hon. Bà đã suy nghĩ rất nhiều sau cú sốc của Hằng. “Mẹ… mẹ sai rồi. Mẹ chưa bao giờ nghĩ lời nói của mình lại có sức sát thương lớn như thế. Mẹ… mẹ chỉ quen làm bà chủ, quen ra lệnh, quen bắt người khác phải theo ý mình.”
Tuấn nhìn mẹ, thở dài. “Mẹ không chỉ làm tổn thương Hằng, mà còn làm tổn thương chính con. Con yêu Hằng, và con không thể đứng nhìn mẹ sỉ nhục cô ấy mãi được.”
Bà Nguyệt khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên má. “Mẹ biết. Mẹ đã sống quá ích kỷ. Đáng lẽ ra… mẹ nên nói với cô ấy một câu tử tế, một câu động viên. Mẹ đã nghĩ, cô ấy phải mạnh mẽ, phải chịu đựng, giống như mẹ ngày xưa.”
Sự hối hận của bà Nguyệt, dù đến muộn, cũng không phải là giả dối. Cái cảm giác cô đơn, đau đớn trong bệnh viện, không có con dâu bên cạnh chăm sóc, đã khiến bà nhận ra giá trị của sự tử tế và tình người.
Khoảng hai tuần sau, mẹ Hằng qua đời. Hằng đau đớn, nhưng cô cũng cảm thấy lòng mình thanh thản vì đã ở bên mẹ trong những giây phút cuối cùng. Cô tổ chức tang lễ cho mẹ một cách chu toàn, với sự giúp đỡ của anh chị em ruột.
Sau tang lễ, Hằng ngồi một mình trong căn phòng cũ của mẹ. Cô cảm thấy lạc lõng, trống rỗng.
Đúng lúc đó, Tuấn gọi điện. Anh đã xuất viện. Giọng anh trầm và chân thành: “Hằng, anh xin lỗi vì đã không thể về chịu tang mẹ cùng em. Mẹ anh vẫn chưa hoàn toàn khỏe, nhưng anh đã nói hết với bà ấy rồi. Bà ấy rất hối hận, và… đã khóc.”
Hằng im lặng lắng nghe.
“Em đang ở đâu? Anh muốn đến gặp em. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về cuộc hôn nhân này. Anh… anh không muốn mất em.”
Hằng suy nghĩ một lúc. Cô biết, cuộc hôn nhân của cô và Tuấn không chỉ là vấn đề của riêng hai người, mà còn là sự can thiệp quá sâu của bà Nguyệt.
“Anh đến đi,” Hằng nói, giọng cô đầy sự mệt mỏi nhưng cũng rất dứt khoát. “Nhưng anh phải nhớ một điều. Nếu chúng ta tiếp tục, mọi chuyện phải thay đổi. Không thể có những lời nói làm tổn thương người khác nữa. Đặc biệt là từ mẹ anh.”
Tuấn đến, không phải bằng xe hơi sang trọng như mọi khi, mà bằng một chiếc taxi. Anh bước vào, nhìn thấy Hằng gầy đi, khuôn mặt lộ rõ sự đau khổ.
“Hằng… Anh xin lỗi,” Tuấn nói, giọng anh nghẹn lại. Anh không biết phải nói gì hơn.
Hằng nhìn thẳng vào chồng, ánh mắt cô sâu thẳm, chất chứa. “Anh à, em mệt rồi. Mệt với những lời mỉa mai, mệt với sự áp bức. Anh có biết, mười năm qua, em sống trong ngôi nhà đó như một người giúp việc không? Em đã hy vọng, em đã nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng, sự vô cảm của mẹ anh đã giết chết mọi sự kiên nhẫn của em.”
“Anh biết. Anh xin lỗi vì sự hèn nhát của mình. Anh luôn muốn làm hài lòng cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nhưng cuối cùng, anh lại không bảo vệ được ai cả. Anh đã nói chuyện với mẹ rất nhiều. Mẹ anh đã nhận ra sai lầm của mình. Mẹ nói, mẹ muốn gặp em, xin lỗi em.”
Hằng lắc đầu. “Không cần đâu anh. Lời xin lỗi của mẹ anh không thể làm mẹ em sống lại. Và cũng không thể xóa đi những tổn thương trong lòng em.”
Tuấn tiến đến, ôm lấy Hằng. “Anh hiểu. Nhưng em à, cuộc đời là một chuỗi sai lầm và sửa chữa. Anh không thể bắt em quay lại sống dưới mái nhà đó ngay bây giờ. Nhưng chúng ta… hãy cho nhau một cơ hội. Anh đã quyết định, anh sẽ mua một căn hộ mới. Chúng ta sẽ dọn ra ngoài sống riêng. Anh sẽ đứng ra bảo vệ em khỏi những lời nói làm tổn thương em.”
Lời đề nghị của Tuấn khiến Hằng bất ngờ. Cô nhìn vào đôi mắt chân thành của chồng, nhận ra rằng, sâu thẳm bên trong, anh vẫn là người đàn ông cô yêu, chỉ là bị kẹt trong cái bóng quá lớn của mẹ mình.
“Anh… anh nói thật chứ?” Hằng hỏi, giọng cô vẫn còn sự nghi ngờ.
“Thật. Anh không muốn mất em. Anh yêu em, Hằng. Và anh sẽ không để em phải chịu khổ nữa.”
Hằng gục đầu vào vai chồng, nước mắt lại tuôn rơi. Lần này, là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và hy vọng.
Một tuần sau, Hằng và Tuấn trở lại nhà bà Nguyệt để thu dọn đồ đạc. Bà Nguyệt đã ngồi dậy được, nhưng vẫn còn yếu. Bà nhìn thấy Hằng, khuôn mặt bà co lại vì sự hối hận và xấu hổ.
Hằng tiến lại gần mẹ chồng, không mang theo sự căm ghét, mà chỉ là sự bình thản.
“Mẹ à, con đã quyết định cùng anh Tuấn dọn ra ngoài sống riêng.”
Bà Nguyệt không phản đối, bà chỉ nắm chặt tay. “Hằng… Mẹ… mẹ xin lỗi. Về những lời nói hôm đó, và cả những năm qua. Mẹ đã sai. Mẹ đã sống quá ích kỷ, và mẹ đã làm con đau khổ.”
Hằng nhìn mẹ chồng, nhẹ nhàng nói: “Con chấp nhận lời xin lỗi của mẹ. Con hy vọng, mẹ sẽ sống tốt, và học được cách yêu thương, tử tế với người khác. Đặc biệt là với chính con trai mẹ và những người mẹ yêu quý.”
Sau đó, bà Nguyệt đưa cho Hằng một chiếc hộp nhung nhỏ. “Đây là món quà cưới ngày xưa của mẹ. Giờ mẹ trả lại cho con. Coi như… lời xin lỗi muộn màng này. Và… mẹ sẽ không can thiệp vào cuộc sống của hai đứa nữa. Mẹ hứa.”
Hằng nhận lấy chiếc hộp, cô mở ra. Bên trong là một chiếc vòng ngọc bích màu xanh lục, quý giá và lấp lánh. Cô nhìn mẹ chồng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
“Cảm ơn mẹ. Con sẽ giữ nó.”
Sau khi Hằng và Tuấn dọn ra ngoài, cuộc sống của họ thay đổi hoàn toàn. Họ sống trong một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, không có sự can thiệp của người lớn. Hằng tìm được công việc mình yêu thích, và Tuấn cũng trưởng thành hơn, biết cách chia sẻ và bảo vệ vợ.
Họ vẫn thường xuyên về thăm bà Nguyệt. Bà Nguyệt cũng đã thay đổi, bà trở nên hiền hậu và biết quan tâm đến con cháu hơn. Bà không còn những lời lẽ mỉa mai, châm biếm, mà thay vào đó là những lời hỏi thăm chân thành.
Một buổi chiều cuối tuần, khi Hằng đang pha trà cho mẹ chồng, bà Nguyệt nắm lấy tay cô.
“Hằng à, mẹ xin lỗi lần nữa. Cảm ơn con vì đã cho mẹ một bài học. Mẹ đã nhận ra, sự tử tế là điều quan trọng nhất.”
Hằng mỉm cười, ánh mắt cô không còn sự uất hận, mà là sự tha thứ. “Mẹ à, con cũng cảm ơn mẹ. Nhờ những lời nói cay nghiệt của mẹ hôm đó, mà con đã đủ can đảm để sống cho chính mình, để bảo vệ hạnh phúc của mình. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, mẹ ạ.”
Hằng biết, vết thương lòng sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng cô đã chọn cách sống tiếp, hướng về phía trước. Cô đã tìm lại được tiếng nói của mình, sự tôn trọng của chồng, và quan trọng nhất, là sự bình yên trong tâm hồn. Cuộc đời Hằng, sau cơn bão tố, đã tìm về được bến bờ của sự an yên và hạnh phúc trọn vẹn.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




