Tôi năm nay đã 36 tuổi, từng là một đứa trẻ m/ồ c/ôi bị v/ứt b/ỏ bên đường. Sống trong chùa từ bé, lại thiếu thốn tình cảm cha mẹ nên tôi đã tự lập rất sớm. Năm 2008, tôi học xong bổ túc, tự đi làm nuôi thân, đến năm 2011, tôi đi xuất khẩu lao động sang Nhật.
12 năm cố gắng chắt chiu, c/ày c/uốc, cuối năm 2023 tôi về Việt Nam hẳn. Với số vốn đã tích cóp được, tôi mua được một mảnh đất, xây được một căn nhà và thuê một góc nhỏ ở chợ để buôn bán hoa quả, chè, nước mía, nước giải khát.
Giữa năm 2024, tôi quen anh. Anh bằng tuổi tôi, cũng chưa kết hôn. Sau thời gian tìm hiểu, chúng tôi thấy hợp nhau, anh cũng thông cảm cho hoàn cảnh của tôi, rồi hai người chính thức yêu nhau. Tháng 2 năm nay, tôi chậm ngày, có th/ai, anh mừng lắm, quyết tâm đưa tôi về nhà ra mắt để tính chuyện cưới hỏi.
Gia cảnh nhà anh cũng bình thường, nhà có 3 người con, anh là trai cả. Buổi ra mắt diễn ra rất êm đẹp, bố mẹ anh cũng tỏ vẻ quý mến tôi, rất vui vẻ khi biết sắp có thêm cháu nội. Hai bên đã bàn bạc công chuyện, tính ngày cưới.
Cho đến đầu tháng trước, bố mẹ anh tự nhiên hẹn gặp riêng tôi để nói chuyện tâm sự. Đại khái ý ông bà cũng đồng ý chuyện sau cưới anh sẽ về ở với tôi cho đỡ vướng víu chuyện mẹ chồng nàng dâu, sau này tôi sinh nở ông bà cũng sẽ sắp xếp đỡ đần hai vợ chồng. Tuy nhiên, ông bà khuyên tôi nên để con trai họ đứng tên nhà đất của tôi.
Tôi t/ừ ch/ối thì ông bà xuống nước nói là thêm tên chồng vào cũng được, hai vợ chồng cùng đứng tên để đảm bảo lâu dài. Tôi tiếp tục t/ừ ch/ối thì ông bà gây sức ép, bảo sẽ không có cưới xin gì khi ông bà chấp nhận cho con cả đến như ở rể mà lại không có gì đảm bảo chắc chắn từ tôi. Thế rồi, tôi đã đưa ra một quyết định…”
“Không khí trong căn nhà của bố mẹ anh đặc quánh lại sau lời đe dọa lạnh lùng. Protagonist ngồi thẳng lưng trên ghế, hai bàn tay siết chặt vào nhau dưới gầm bàn. Lời ông bà vừa nói như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cô, nhưng sâu bên trong, một sự kiên định lạ lùng dâng lên. Cô đã nghe đủ rồi.
Protagonist hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng rồi từ từ xẹp xuống. Đôi mắt cô, vốn thường dịu dàng, giờ ánh lên sự quyết tâm, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cau có của Bố anh và nét mặt khó chịu của Mẹ anh.
Cô chậm rãi mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy: “Cháu xin lỗi, cháu không thể làm điều đó.”
Khuôn mặt của Bố anh và Mẹ anh lập tức biến sắc, từ khó chịu chuyển sang ngạc nhiên pha lẫn tức giận. Họ không ngờ cô lại dám từ chối thẳng thừng như vậy sau khi bị đặt trước “tối hậu thư”.
Protagonist tiếp tục, từng chữ như khắc vào không gian tĩnh lặng: “Căn nhà này là mồ hôi nước mắt của cả đời cháu.”
Cô ngừng lại một chút, ánh mắt vẫn kiên định nhìn họ. “”Cháu đã làm lụng vất vả 12 năm ở Nhật, dành dụm từng đồng một mới có được nó. Nó không chỉ là một căn nhà, nó là thành quả của cả một cuộc đời tự lập, là nơi cháu cảm thấy an toàn và thuộc về.””
Mẹ anh nheo mắt, vẻ coi thường hiện rõ. “”Cô nói vậy là ý gì? Là không tin con trai chúng tôi sao? Hay cô nghĩ chúng tôi chỉ nhăm nhe tài sản của cô?””
“”Cháu không nghĩ thế ạ,”” Protagonist bình tĩnh đáp, dù trong lòng cô đã hiểu rõ mục đích thực sự của họ. “”Nhưng cháu không thể giao thứ quý giá nhất mà cháu đã xây dựng bằng cả sinh mạng mình cho bất kỳ ai, dù đó là người cháu yêu hay gia đình của người đó.””
Bố anh đập tay xuống bàn, mặt đỏ gay. “”Thế là cô quyết không nghe lời chúng tôi? Cô chọn giữ cái nhà đó thay vì có một gia đình đàng hoàng cho đứa con sắp ra đời?””
Protagonist cúi mặt xuống một chút, nhìn vào bụng mình, nơi Đứa trẻ đang lớn dần. Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống nhỏ bé bên trong. Rồi cô ngẩng lên, ánh mắt lại kiên định như cũ.
“”Cháu đã nói rồi ạ. Cháu không thể làm điều đó.””
Lời tuyên bố cuối cùng của Protagonist như giáng một đòn mạnh vào sự tự mãn của Bố anh và Mẹ anh. Họ nhìn cô chằm chằm, vẻ tức giận và không tin nổi chiếm trọn khuôn mặt. Đám cưới… liệu có còn diễn ra nữa không?”
“Lời tuyên bố cuối cùng của Protagonist như giáng một đòn mạnh vào sự tự mãn của Bố anh và Mẹ anh. Họ nhìn cô chằm chằm, vẻ tức giận và không tin nổi chiếm trọn khuôn mặt. Đám cưới… liệu có còn diễn ra nữa không?
Căn phòng chợt tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở hổn hển của Bố anh. Khuôn mặt ông đỏ gay, đôi mắt nảy lửa nhìn Protagonist như thể cô vừa nói ra một điều gì đó ghê tởm nhất.
Bố anh nghiến răng, đột ngột **đập mạnh bàn tay** xuống mặt bàn gỗ. Một tiếng “”Rầm!”” vang lên khiến chén trà trên bàn rung bần bật. Protagonist hơi giật mình nhưng vẫn giữ nguyên nét mặt kiên định. Anh, người nãy giờ chỉ đứng lặng lẽ bên cạnh, hơi nhích người nhưng không nói một lời nào.
Mẹ anh lập tức bật khóc nức nở, nhưng giọng nói thì lại **gay gắt, đầy căm phẫn**. Bà chìa ngón tay về phía Protagonist, nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt lại sắc như dao cau.
“”Khốn nạn! Tôi không ngờ đấy! Tôi không ngờ cô lại là người như thế!”” Mẹ anh **lớn tiếng mắng**, giọng điệu chua ngoa, hoàn toàn khác với vẻ niềm nở ban đầu. “”Tôi cứ tưởng cô hiền lành, biết điều, ai ngờ cô **vô ơn** đến vậy! Con trai tôi đối xử tốt với cô, chấp nhận cả hoàn cảnh của cô, thế mà cô lại **không biết điều**! Cái nhà đó quan trọng hơn cả gia đình này sao?””
Protagonist lắng nghe từng lời manh mắng, trong lòng dậy sóng nhưng vẻ ngoài vẫn bình thản đến lạ lùng. Cô không phản bác, chỉ đơn giản là nhìn thẳng vào mắt Mẹ anh, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ sau bão.
Bố anh chống tay xuống bàn, **gằn giọng** từng chữ qua kẽ răng. “”Được! Tốt lắm! Cô đã lựa chọn rồi phải không? Cô chọn cái nhà đó!””
Mẹ anh ngừng khóc, khuôn mặt méo mó vì giận dữ và thất vọng. Bà cũng **gằn giọng theo**, hai người như hòa giọng vào nhau, lời lẽ lạnh như băng: “”Vậy thì **không có cưới xin gì hết**! Đám cưới hủy bỏ! Cô đi về đi! Về với cái nhà yêu quý của cô ấy!””
Họ nhìn Protagonist với vẻ mặt căm ghét tột độ, như thể cô là kẻ thù không đội trời chung chứ không phải con dâu tương lai. Không khí căng như dây đàn. Protagonist ngồi đó, một mình đối mặt với cơn thịnh nộ của hai người lớn tuổi, lời tuyên bố hủy hôn cứ văng vẳng trong tai cô. Cô cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ xen lẫn nỗi buồn sâu sắc. Cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Và cô đã sẵn sàng.”
“Cô ngồi đó thêm vài giây, để những lời nói tàn nhẫn kia ngấm vào. Rồi, cô chầm chậm đứng dậy. Bố anh và Mẹ anh vẫn nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sưng đỏ vì giận dữ. Protagonist cúi đầu, một cái cúi chào nhẹ nhàng, gần như không thành tiếng, một hành động thể hiện sự tôn trọng cuối cùng dành cho mối quan hệ này, hoặc có lẽ là cho bản thân. Trái tim cô đau thắt lại, nhưng vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh đến khó tin. Cô không nói thêm một lời nào. Quay lưng lại với họ, cô bước đi.
Mỗi bước chân ra khỏi căn phòng, ra khỏi căn nhà này, đều nặng trĩu. Như thể cô đang vác trên vai cả gánh nặng của sự thất vọng, sự phản bội và một tương lai vừa sụp đổ. Nhưng tuyệt nhiên, cô không một lần ngoái đầu nhìn lại. Phía sau cô là những lời lăng mạ có thể vẫn đang vọng lại, là khuôn mặt méo mó của hai người lớn tuổi, là sự im lặng bất động của Anh. Nhưng cô chỉ nhìn thẳng về phía trước, về cánh cửa.
Cô đi qua phòng khách, qua hiên nhà, ra đến cổng. Làn gió chiều tạt vào mặt mang theo hơi lạnh. Cô mở cổng, bước ra ngoài. Cánh cổng sắt từ từ đóng lại phía sau lưng cô, phát ra một tiếng “”Cạch”” khô khốc, như tiếng đóng lại của một chương đời.
Protagonist đi về phía chiếc xe máy của mình đang dựng bên lề đường. Ngồi lên xe, cô cảm thấy cả người run rẩy. Bàn tay đặt lên tay lái, siết chặt. Khởi động máy, tiếng động cơ vang lên xé tan màn tĩnh lặng sau cuộc cãi vã. Cô rồ ga, lao đi.
Khi chiếc xe hòa vào dòng người trên phố, nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô. Từng giọt, từng giọt lăn xuống, mang theo nỗi đau của một mối tình, một gia đình tương lai vừa tan vỡ. Cổ họng cô nghẹn lại, tức tưởi. Cô bật khóc nức nở sau lớp mũ bảo hiểm, tiếng gió rít bên tai như đồng thanh với tiếng lòng tan vỡ. Đau. Rất đau. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác kỳ lạ len lỏi: đó không phải là sự hối hận. Quyết định của cô, dù phải trả giá bằng cả đám cưới này, là đúng. Cô đã bảo vệ được thứ quan trọng nhất của mình, và quan trọng hơn, cô đã không phản bội chính mình. Nước mắt vẫn rơi, nhưng trong đó có cả sự kiên định và một tia giải thoát yếu ớt. Cô lái xe về phía nhà mình, ngôi nhà nơi cô là chủ, nơi cô thực sự thuộc về.”
“Chiếc xe máy dừng lại trước cửa nhà của Protagonist. Cô tắt máy, xuống xe, cảm giác run rẩy vẫn còn chưa tan hết. Bước chân nặng nhọc đi vào nhà, nơi ánh đèn vàng hắt ra ấm áp. Anh đang ngồi trên sofa, vẻ mặt lo lắng khi thấy cô về.
“”Em về rồi đấy à?”” Anh đứng dậy, tiến lại gần. “”Sao rồi? Bố mẹ nói gì? Sao em đi lâu thế?””
Protagonist nhìn Anh, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng nét mặt đã trở lại vẻ kiên định thường ngày. Cô đặt chìa khóa lên bàn, đi đến ngồi xuống sofa. Anh ngồi xuống bên cạnh, sốt ruột chờ đợi.
“”Em… Em đã nói hết với bố mẹ anh rồi,”” Protagonist bắt đầu, giọng hơi khàn. Cô kể lại toàn bộ câu chuyện, từ yêu cầu sang tên sổ đỏ hay đồng sở hữu, việc cô từ chối, sự giận dữ của ông bà, và cuối cùng là lời dọa hủy hôn. Cô không giấu giếm bất cứ điều gì, kể cả quyết định cuối cùng của mình.
Anh lắng nghe, nét mặt từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc, rồi sốc, và cuối cùng là sự thất vọng tột cùng. Anh đơ ra trong giây lát, dường như không tin vào những gì vừa nghe. Ngôi nhà ấm áp bỗng chốc trở nên lạnh lẽo dưới sức nặng của câu chuyện.
“”Cái gì cơ?”” Anh bật thốt, giọng run rẩy. “”Em… em nói gì?””
Protagonist nhắc lại, rõ ràng hơn: “”Em đã từ chối. Em nói em không thể đồng ý với yêu cầu đó.””
Khuôn mặt Anh tái mét. Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt mở to, tràn đầy sự hoang mang và thất vọng. Anh đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng khách nhỏ hẹp.
“”Sao em lại làm thế?”” Anh quay lại nhìn cô, giọng nói vỡ vụn. “”Em biết bố mẹ anh sẽ phản ứng thế nào mà! Em biết họ khó tính thế nào! Bây giờ… bây giờ tính sao đây?”””
“Anh đi đi lại lại trong phòng khách nhỏ hẹp. Khuôn mặt anh tái mét, tràn đầy sự hoang mang và thất vọng. Anh quay lại nhìn cô, giọng nói vỡ vụn.
“”Sao em lại làm thế?”” Anh hỏi, dường như không tin vào tai mình. “”Em biết bố mẹ anh sẽ phản ứng thế nào mà! Em biết họ khó tính thế nào! Bây giờ… bây giờ tính sao đây?””
Protagonist nhìn anh, vẫn giữ nét mặt kiên định. Cô hiểu sự bối rối của anh, nhưng cô không thể thay đổi quyết định của mình.
“”Em đã nói rõ lý do rồi, anh à,”” cô đáp, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn. “”Đây là nhà của em, là công sức của em. Em không thể giao nó cho người khác chỉ vì để được cưới. Hơn nữa…”” Cô đặt tay lên bụng bầu đang lớn dần. “”… em cũng không muốn con mình sau này phải nghĩ mẹ nó đã đánh đổi tất cả chỉ vì một đám cưới.””
Anh dừng bước, nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt anh sẫm lại. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần anh rung lên liên hồi. Anh rút ra, màn hình hiển thị tên “”Mẹ””. Anh lưỡng lự một giây, rồi nhấp nhận cuộc gọi.
“”Alo, mẹ à…”” Giọng anh yếu ớt.
Anh im lặng lắng nghe đầu dây bên kia, nét mặt càng lúc càng căng thẳng. Protagonist ngồi yên trên sofa, lặng lẽ quan sát. Cô nghe loáng thoáng tiếng mắng mỏ, tiếng trách móc vọng ra từ điện thoại của anh, dù không rõ chữ. Mẹ anh đang gây áp lực, điều đó quá rõ ràng.
Sau một lúc lâu, anh đặt điện thoại xuống, thở hắt ra một hơi nặng nề. Khuôn mặt anh giờ đây đẫm mồ hôi. Anh nhìn Protagonist, ánh mắt đầy mệt mỏi và giằng xé.
“”Bố mẹ… Bố mẹ giận lắm,”” anh nói, giọng nghẹn lại. “”Họ nói… nói nếu em không đồng ý, thì họ sẽ hủy đám cưới. Họ nói em không thật lòng, chỉ muốn lợi dụng anh…””
Protagonist nghe vậy, lòng cô hơi nhói lên, nhưng cô giữ vững cảm xúc. Cô biết đó là những lời cay nghiệt, nhưng cô đã lường trước được.
Anh tiến lại gần cô, ngồi xuống bên cạnh. Anh nắm lấy tay cô, đôi tay anh run rẩy.
“”Em ơi… Hay là…”” Anh ngập ngừng, như thể rất khó khăn để nói ra điều này. “”Hay em cứ đồng ý tạm đi? Chỉ là… là sang tên chung thôi mà. Cưới xong, đâu lại vào đấy. Hoặc mình có thể tìm cách sau. Nhưng bây giờ, chuyện cưới xin, chuyện cái thai nữa…””
Anh nhìn xuống bụng cô, rồi lại nhìn vào mắt cô, ánh mắt cầu xin.
“”Vì con chúng ta mà em,”” anh hạ giọng, van nài. “”Em ơi, hay em cứ đồng ý tạm đi, rồi cưới xong tính tiếp? Vì con chúng ta mà em…”””
“Protagonist nhìn anh, đôi mắt cô không còn nét bối rối hay mềm lòng nào nữa. Sự kiên định đã thay thế tất cả. Cô nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay đang run rẩy của anh.
“”Anh à,”” giọng cô vẫn rất nhỏ nhẹ nhưng lại mang sức nặng. “”Em đã nói rồi. Đây là những gì em đã đổi bằng máu và nước mắt. Em không thể đánh đổi nó một lần nữa. Dù vì bất cứ lý do gì.””
Anh sững lại, nhìn cô như người xa lạ. Đôi mắt anh từ van nài chuyển sang thất vọng, rồi lạnh lẽo.
“”Em… em thà bỏ đám cưới sao?”” Anh hỏi, giọng đầy cay đắng. “”Thà để con không có một gia đình trọn vẹn sao?””
Cô không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, cô đặt tay lên bụng mình, khẽ mỉm cười. “”Con em sẽ có một người mẹ biết giá trị của sự độc lập và tự trọng, anh ạ. Đó mới là điều quan trọng nhất.””
Anh bật cười khô khốc. “”Tự trọng? Độc lập? Hay chỉ là cố chấp và ích kỷ?”” Anh đứng phắt dậy, nhìn cô bằng ánh mắt trách móc. “”Tùy em vậy! Em đã chọn rồi thì đừng hối hận!”” Nói rồi, anh quay lưng bước nhanh ra cửa, không thèm ngoái lại. Tiếng cửa đóng sầm lại tạo ra một tiếng vang đau điếng trong căn nhà.
Protagonist ngồi yên trên sofa một lúc lâu. Căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn lại mình cô và đứa trẻ trong bụng. Cô đứng dậy, chầm chậm bước đi trong căn nhà thân yêu. Ngôi nhà này không quá lớn, nhưng từng viên gạch, từng món đồ nội thất đều do bàn tay cô chọn lựa, do mồ hôi nước mắt cô đổi lấy.
Cô dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra mảnh vườn nhỏ phía trước. Nơi đây cô trồng vài luống rau, vài khóm hoa. Mọi thứ thật bình yên và thuộc về cô.
Một dòng ký ức ùa về. Cô nhìn thấy lại mình của những năm tháng xa xưa, một cô bé mồ côi lớn lên trong sự bao bọc từ bi của các Sư thầy ở chùa. Cô nhớ những bữa cơm đạm bạc, những đêm lạnh lẽo không có hơi ấm gia đình ruột thịt. Cô nhớ ánh mắt thương hại của người đời khi biết cô không có bố mẹ.
Rồi ký ức chuyển cảnh sang những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhưng đầy gian truân nơi đất khách. Mười hai năm ở Nhật Bản, cô làm đủ nghề, từ công nhân nhà máy đến bưng bê quán ăn, hái dâu ngoài đồng. Có những ngày làm việc đến kiệt sức, chỉ kịp về phòng trọ chật hẹp đổ vật ra ngủ. Có những đêm cô khóc thầm vì nhớ nhà, vì tủi thân, vì cuộc sống quá vất vả. Nhưng cô chưa bao giờ bỏ cuộc. Cô dành dụm từng đồng, ước mơ về một ngày được trở về quê hương, xây dựng cuộc sống của riêng mình, không phụ thuộc vào ai.
Giờ đây, ước mơ ấy đã thành hiện thực. Căn nhà này là bằng chứng. Cơ sở kinh doanh nhỏ ở chợ là bằng chứng. Tất cả là thành quả của gần hai thập kỷ nỗ lực không ngừng nghỉ, của những hy sinh thầm lặng.
Lòng cô đau thắt lại. Nghĩ đến việc suýt chút nữa đã dễ dàng đặt tất cả những gì quý giá đó vào tay người khác, chỉ để đổi lấy một danh phận, một đám cưới… Cô khẽ rùng mình.
Cô đưa tay vuốt ve bụng mình, nơi con đang lớn dần. Cô mỉm cười một cách kiên quyết.
“”Mình đã mất mát quá nhiều rồi,”” cô thầm nhủ. “”Mình không thể để mất cả những gì mình đã đổi bằng máu và nước mắt. Con à, mẹ sẽ bảo vệ tất cả những điều này cho con.”””
“Protagonist vẫn đứng đó, bên cửa sổ, tay khẽ vuốt bụng. Căn nhà yên ắng đến lạ thường sau cơn bão nhỏ vừa ập qua. Tiếng cửa sập vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô. Cô đang định quay vào bếp pha một cốc trà gừng thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.
Cô giật mình. Số điện thoại hiển thị trên màn hình là một dãy số lạ. Protagonist chần chừ một lúc, rồi quyết định bắt máy. Giọng cô hơi khàn khàn:
“”Alo?””
Đầu dây bên kia, một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên, không có lời chào hỏi xã giao:
“”Cô là Protagonist phải không?””
Protagonist nhíu mày. Giọng nói này nghe quen quen, rồi cô nhận ra. Đó là giọng Bố anh.
“”Dạ, con là Protagonist ạ,”” cô trả lời, cảm giác bất an đột nhiên dâng lên.
“”Nghe đây,”” Bố anh nói tiếp, giọng điệu cứng rắn, như ra lệnh. “”Chúng tôi là bố mẹ của anh đây. Chắc anh đã nói chuyện với cô rồi.””
Protagonist im lặng, không biết phải trả lời thế nào.
“”Chúng tôi không muốn vòng vo,”” Bố anh nói tiếp, xen lẫn tiếng Mẹ anh vọng vào từ phía sau, nghe như đang giục giã hoặc đồng tình. “”Chuyện của hai đứa, chúng tôi đã bàn bạc kỹ rồi. Chỉ có một con đường duy nhất thôi, cô suy nghĩ kỹ đi.””
Protagonist vẫn im lặng lắng nghe, tay cô vô thức siết chặt chiếc điện thoại.
“”Nếu cô không đồng ý sang tên sổ đỏ cho thằng anh, hoặc ít nhất là cùng đứng tên… thì coi như chưa từng có chuyện gì giữa hai đứa,”” giọng Bố anh trở nên gay gắt hơn, đầy đe dọa. “”Đám cưới… hủy bỏ!””
Câu nói cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào tai Protagonist. Cô đứng hình, cả người như đông cứng lại. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc Anh sẽ phản ứng dữ dội, thậm chí là hủy hôn, nhưng không ngờ bố mẹ anh lại trực tiếp gọi điện, đưa ra tối hậu thư một cách tàn nhẫn và không cho cô một chút đường lui nào.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng, chờ đợi phản ứng từ Protagonist. Áp lực vô hình từ giọng nói và lời tuyên bố vừa rồi đè nặng lên vai cô. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tối hậu thư đã được đưa ra. Con đường cô đi từ giờ phút này sẽ không còn là con đường cũ nữa.”
“Protagonist cúp máy, cả người vẫn còn run rẩy. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay cô, rơi xuống sàn gỗ kêu “”lạch cạch””. Cô không cúi xuống nhặt. Cả thế giới xung quanh dường như mờ đi, chỉ còn lại tiếng vọng của giọng nói lạnh lùng kia trong đầu. Đám cưới hủy bỏ. Hai từ đó như đóng băng mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc khác.
Nhưng rồi, một cảm giác khác trỗi dậy, không phải tuyệt vọng, mà là một sự chai sạn đến kinh ngạc. Bao nhiêu năm sống một mình, bao nhiêu khó khăn đã trải qua, cô đã học được cách tự vực dậy. Cô nhìn xuống bụng mình, khẽ vuốt ve. Không, cô không thể sụp đổ lúc này. Cô còn một sinh linh bé nhỏ cần cô mạnh mẽ.
Cô từ từ cúi xuống nhặt điện thoại, đứng thẳng dậy. Ánh mắt cô từ mông lung chuyển sang kiên định. Cô không có nhiều thời gian để suy sụp. Việc cần làm bây giờ là tiếp tục sống, tiếp tục làm việc. Đó là cách duy nhất cô biết để tồn tại và bảo vệ tương lai của mình và con.
Protagonist vào phòng thay đồ, chọn bộ quần áo thoải mái nhất, rồi ra xe. Cô lái xe đến góc nhỏ ở chợ của mình. Nắng đã lên cao, chợ bắt đầu nhộn nhịp. Cô dừng xe, mở cốp, bắt đầu bày biện hàng hóa: những khay hoa quả tươi ngon, những chai nước mía vàng óng, những gói chè khô thơm phức.
Tiếng chào hỏi từ những người hàng xóm quen thuộc vang lên.
“”Cô Protagonist nay ra sớm thế? Khỏe không?””
“”Dạ, con khỏe ạ,”” cô nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi tay thì thoăn thoắt sắp xếp mọi thứ.
Khách hàng bắt đầu tấp nập đến. Cô nhanh nhẹn cân hoa quả, pha chè, ép nước mía. Tiếng nói cười, tiếng mặc cả, tiếng xe cộ ồn ào ở chợ cuốn cô vào guồng quay của công việc. Cô tập trung cao độ vào từng hành động nhỏ nhất, cố gắng không để khoảng trống cho những suy nghĩ nặng nề kia chen vào.
“”Cô Protagonist ơi, cho tôi cân xoài này nhé, loại ngọt ấy!”” một bà cụ khách quen gọi.
“”Dạ vâng ạ, con chọn cho bà quả ngon nhất đây ạ,”” cô vui vẻ đáp lời, nụ cười đã tự nhiên hơn một chút.
Mỗi lần nhận tiền từ khách, cô lại cảm thấy một dòng năng lượng nhỏ chảy qua. Đây là những đồng tiền cô tự tay kiếm được, từ mồ hôi công sức của mình. Chúng không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều kiện nào, không phụ thuộc vào ai. Chúng là biểu tượng của sự độc lập, của khả năng tự lo cho bản thân và cho con mình.
Cô nhìn xấp tiền lẻ trong hộp, rồi nhìn lại quầy hàng đầy ắp của mình. Giữa bão tố cuộc đời, góc nhỏ này ở chợ lại là nơi cô cảm thấy bình yên nhất. Nó là minh chứng cho những gì cô đã gây dựng được bằng chính đôi tay trắng.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi trái cây chín và mùi đất ẩm. Protagonist hít sâu một hơi. Cô vẫn còn đó, vẫn đang đứng vững trên đôi chân mình, vẫn còn khả năng lao động và kiếm tiền.
Nụ cười gượng gạo lúc nãy giờ đã tắt, thay vào đó là một ánh nhìn kiên cường, pha lẫn chút tự hào. Cô cảm thấy mạnh mẽ hơn. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng ít nhất, cô biết mình có đủ sức lực để đối mặt với nó. Công việc này, sự độc lập này, chính là điểm tựa vững chắc nhất của cô lúc này.”
“Protagonist trở về từ chợ khi trời đã nhá nhem tối. Cô cất xe, xách giỏ đồ vào nhà. Căn nhà vắng lặng hơn thường lệ, nỗi trống trải sau một ngày làm việc lại ùa về. Cô bật đèn, ánh sáng vàng nhạt chiếu xuống sàn gỗ. Vừa đặt túi xuống bàn, tiếng chuông cửa vang lên. Cô giật mình, nhìn ra cửa. Qua lớp kính mờ, cô thấy bóng dáng quen thuộc. Là anh.
Cô do dự một chút rồi tiến lại mở cửa. Anh đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi và đầy lo lắng.
“”Anh vào nhà đi,”” cô nói khẽ, giọng không chút cảm xúc.
Anh bước vào, không gian im lặng nặng nề bao trùm. Cô đóng cửa lại, quay lưng lại với anh.
“”Em… em sao rồi?”” anh hỏi, giọng hơi run.
Protagonist xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Nụ cười gượng gạo buổi sáng đã tan biến, thay vào đó là ánh mắt kiên định nhưng ẩn chứa nỗi đau. Cô không trả lời câu hỏi của anh.
“”Anh đến đây làm gì?”” cô hỏi lại, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ.
“”Anh… anh cần nói chuyện với em,”” anh tiến lại gần hơn, định đưa tay nắm lấy tay cô.
Cô lùi lại một bước, né tránh cái chạm của anh. “”Nói chuyện gì nữa? Không phải mọi thứ đã rõ ràng rồi sao?””
Anh dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin. “”Em… em đừng nói thế. Bố mẹ anh… anh biết họ sai rồi. Nhưng em ơi…””
“”Sai?”” Protagonist cắt ngang, giọng bắt đầu run lên. “”Họ không sai, anh ạ. Họ chỉ đưa ra điều kiện của họ thôi. Và em cũng đưa ra lựa chọn của em rồi.””
“”Không! Không phải vậy!”” anh vội vàng thanh minh. “”Anh đã nói chuyện với bố mẹ cả buổi chiều. Anh đã cố gắng giải thích cho họ hiểu hoàn cảnh của em, hiểu tình cảm của chúng ta. Anh đã nói rằng…””
“”Anh đã nói gì? Anh nói anh sẽ thuyết phục em sang tên sổ đỏ à?”” giọng cô cao lên một chút, pha lẫn sự chua chát.
“”Không phải! Anh nói anh không đồng ý với điều kiện đó. Anh nói anh yêu em, anh yêu con của chúng ta!”” nước mắt bắt đầu lấp đầy khóe mắt anh.
Protagonist nhìn anh, sự giằng xé trong lòng cô càng mãnh liệt. Cô thấy được sự đau khổ của anh, nhưng lời nói của bố mẹ anh chiều nay vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
“”Anh yêu em và con?”” cô lặp lại, giọng run rẩy. “”Vậy tại sao… tại sao bố anh lại gọi điện cho em, nói thẳng là hủy hôn nếu em không đồng ý?””
Anh cúi gằm mặt, không nói được lời nào. Sự im lặng của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Protagonist.
“”Anh không trả lời được, đúng không?”” cô nói khẽ, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “”Bởi vì anh đã không bảo vệ được em.””
“”Không phải… anh đã cố gắng… nhưng bố anh… em biết bố anh mà…”” anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt bất lực.
“”Em biết,”” Protagonist gật đầu, lau nước mắt. “”Em biết bố mẹ anh muốn gì. Em biết anh bị áp lực. Nhưng anh à…””
Cô tiến lại gần anh, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn nước của anh. Giọng cô run run, nghẹn lại vì xúc động, nhưng từng lời nói ra đều đanh thép và kiên quyết:
“”Em không thể trao đi tài sản là cả cuộc đời em. Anh chọn đi. Là em và con, hay là căn nhà này và điều kiện của bố mẹ anh?””
Không khí như đặc quánh lại. Chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực cả hai người. Anh nhìn cô, nhìn cái bụng thai nhi đang lớn dần, rồi lại nhìn về phía căn nhà mà cô đã dày công gây dựng. Nỗi đau và sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh mở miệng, định nói điều gì đó, nhưng lại không thốt nên lời.
Protagonist đứng yên đó, chờ đợi. Cô biết đây là khoảnh khắc định mệnh. Cuộc đời của cô, cuộc đời của đứa con sắp chào đời, phụ thuộc vào quyết định của anh ngay lúc này. Cô đã đưa ra tất cả những gì cô có thể đưa ra. Giờ là lúc anh phải chứng minh tình yêu và sự lựa chọn của mình.”
“Anh cúi gằm mặt, đôi vai khẽ rung lên. Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu hơn cả ngàn lời nói. Nó là câu trả lời đanh thép nhất cho lựa chọn của anh. Anh không nói thêm bất cứ điều gì. Protagonist nhìn anh, nước mắt đã khô nhưng trái tim như bị bóp nghẹt. Cô biết, mọi thứ đã kết thúc thật rồi.
Anh khẽ nhấc bước, đi về phía chiếc kệ nhỏ gần cửa, nơi anh thường để vài món đồ cá nhân như chìa khóa xe, ví tiền. Anh lặng lẽ thu dọn chúng vào túi. Từng hành động của anh đều như đóng lại một cánh cửa trong tâm hồn Protagonist. Cô đứng đó, bất động, nhìn người mình yêu, cha của đứa con mình, đang rời đi vì một điều kiện tài sản. Nỗi đau và sự phẫn uất cuộn trào.
Anh quay người lại, không dám nhìn thẳng vào mắt Protagonist. Anh bước qua cánh cửa, bóng lưng anh khuất dần trong ánh đèn hiên. Khi chỉ còn cách Protagonist một khoảng rất nhỏ, anh dừng lại. Giọng anh nhỏ xíu, như một hơi thở thì thầm trong không khí:
“”Anh xin lỗi, anh không thể đi ngược lời bố mẹ.””
Rồi anh bước hẳn ra ngoài. Tiếng “”cạch”” lạnh lẽo của cánh cửa đóng lại vang vọng trong căn nhà rộng lớn. Căn nhà mà cô đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả 12 năm tuổi trẻ nơi đất khách để gây dựng.
Protagonist vẫn đứng đó, chết lặng. Cô đơn độc trong căn nhà của chính mình, với cái bụng bầu 5 tháng, và một tương lai đầy bão tố trước mắt. Cánh cửa vừa đóng lại không chỉ là sự kết thúc của một mối tình, mà còn là điểm khởi đầu cho một hành trình đơn độc, đầy thử thách của một người mẹ đơn thân kiên cường.”
“Tiếng “”cạch”” của cánh cửa như nhát dao cứa vào tim Protagonist. Nó cắt đứt sợi dây mỏng manh cuối cùng níu giữ cô lại với mối tình này, với tương lai mà cô từng mơ ước. Cô đứng đó, chết lặng trong vài giây, rồi đầu gối cô khụy xuống. Cả cơ thể cô đổ gục lên sàn nhà lạnh lẽo.
Những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, xé tan không gian tĩnh mịch. Không còn kìm nén được nữa, tất cả nỗi đau, sự tủi hờn, uất ức vỡ òa như cơn lũ. Đám cưới đã tan vỡ. Mối tình mà cô đặt trọn niềm tin cũng đã kết thúc. Người đàn ông cô yêu, người cha của đứa con trong bụng, đã chọn rời đi vì những đòi hỏi vật chất. Cô cảm thấy mình như một con thuyền vỡ, trôi dạt giữa biển khơi lạnh lẽo. Tương lai bỗng trở nên mờ mịt và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Cô khóc, khóc cho cuộc tình đổ vỡ, khóc cho số phận trớ trêu, khóc cho đứa con sắp chào đời bỗng chốc không có cha. Nhưng giữa dòng nước mắt mặn chát, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong bụng cô. Đứa trẻ đang cựa quậy. Một sự sống nhỏ bé đang lớn lên từng ngày, hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Giây phút ấy, như có một dòng điện chạy qua, sự kiên cường tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của đổ vỡ bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Protagonist hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên má. Đôi mắt cô dừng lại ở chiếc bụng bầu tròn lẳn. Khuôn mặt cô từ đau khổ dần chuyển sang sự quyết tâm.
Cô đưa tay khẽ vuốt ve bụng mình, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định, như đang nói với chính mình và với sinh linh bé bỏng:
“”Chỉ còn mẹ con mình thôi. Mẹ sẽ ổn.”””
“Protagonist lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu. Cảm giác ấm áp nơi bụng dưới là điểm tựa duy nhất. Cô biết mình phải mạnh mẽ, vì đứa trẻ này.
Những ngày sau đó trôi qua chậm chạp nhưng cũng thật nhanh. Tin đồn về việc đám cưới bị hủy lan đi với tốc độ chóng mặt trong xóm. Chuyện một cô gái thành đạt, tự mua nhà, tưởng chừng sắp có bến đỗ lại đột ngột tan vỡ ngay sát ngày cưới là chủ đề bàn tán hấp dẫn hơn bất kỳ bộ phim truyền hình nào.
Bước chân ra đường, ánh mắt người xung quanh nhìn Protagonist đã khác. Có người nhìn với vẻ tò mò, xen lẫn chút hả hê. Có người lại nhìn với sự thương hại ra mặt. Những lời hỏi han liên tục vang lên, lúc thì trực tiếp, lúc thì qua người khác.
Protagonist vẫn đi chợ bán hàng như thường lệ. Gánh hàng hoa quả, chè, nước mía của cô vẫn mở đều đặn ở góc chợ quen thuộc. Chỉ là giờ đây, bên cạnh những khách hàng quen thuộc, còn có thêm những ánh mắt dò xét và những câu hỏi xã giao mang đầy ẩn ý.
Một buổi sáng, cô hàng xóm tên Loan, nổi tiếng hay chuyện, đi qua hàng của Protagonist.
“Ôi, cháu Protagonist à. Sao dạo này không thấy bác trai nhà sắp cưới sang chơi nữa thế?” Cô Loan dừng lại, nụ cười trên môi hơi gượng gạo, đôi mắt liếc nhìn khắp lượt như muốn tìm kiếm dấu vết gì đó.
Protagonist đang xếp lại mấy quả xoài, ngẩng lên nhìn cô Loan, nét mặt bình thản.
“À, bọn cháu không hợp nhau bác ạ.” Protagonist trả lời gọn lỏn, giọng không chút cảm xúc thừa thãi.
Cô Loan hơi sững lại, rõ ràng đang mong đợi một câu chuyện ly kỳ hơn. Bà đổi hướng: “Thế à? Tiếc thế. Thấy chuẩn bị rình rang lắm mà.”
“Dạ. Chuyện duyên phận mà bác.” Protagonist mỉm cười nhẹ, nụ cười chỉ chạm tới khóe môi. Cô cúi xuống tiếp tục công việc.
Thấy Protagonist không có ý định trải lòng hay than thở, cô Loan đành lảng sang chuyện khác rồi bỏ đi, vẻ mặt có chút hụt hẫng.
Trên đường về nhà buổi chiều, bác Bình, người quen lâu năm của gia đình, gặp Protagonist. Bác là người hiền lành hơn, nhìn Protagonist bằng ánh mắt xót xa.
“Protagonist ơi, bác nghe phong thanh chuyện của hai đứa… Thế là sao hả con?” Bác Bình hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Protagonist dừng lại, nhìn bác Bình, trong mắt không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
“Dạ, bọn cháu có một chút trục trặc bác ạ. Tạm thời dừng lại rồi.” Protagonist nói, không đi sâu vào chi tiết.
Bác Bình thở dài: “Thế à. Tiếc quá cháu ạ. Thôi, duyên số cả. Có gì khó khăn cứ nói với bác.”
“Cháu cảm ơn bác. Cháu ổn ạ.” Protagonist gật đầu, mỉm cười biết ơn sự quan tâm thật lòng hiếm hoi.
Về đến nhà, đóng chặt cửa lại, Protagonist mới cho phép mình buông lỏng vai. Đối diện với mọi người, cô luôn khoác lên mình chiếc áo giáp của sự bình thản. Cô không muốn ai thấy sự yếu đuối của mình, không muốn những ánh mắt tò mò soi mói vào nỗi đau của cô. Mọi sự giải thích lúc này đều thừa thãi và chỉ làm cô thêm tổn thương. Cô lựa chọn giữ nỗi đau lại cho riêng mình, gặm nhấm nó trong im lặng, trong căn nhà do chính tay cô gầy dựng nên. Đứa trẻ trong bụng là lý do duy nhất để cô tiếp tục mạnh mẽ. Cô sẽ không gục ngã.”
“Cảm giác ấm áp nơi bụng dưới ngày càng rõ rệt, như một lời nhắc nhở liên tục về sinh linh bé nhỏ đang lớn dần bên trong. Protagonist không còn thời gian để chìm đắm trong nỗi đau. Đứa bé cần cô, cần sự mạnh mẽ và tình yêu thương vô điều kiện của cô. Mọi dằn vặt, tổn thương do cuộc hôn nhân hụt hẫng dường như tan biến, nhường chỗ cho một mục đích sống mới, lớn lao hơn gấp bội.
Cô đi khám thai đều đặn. Mỗi lần nhìn hình ảnh con trên màn hình siêu âm, nghe tiếng tim con đập những nhịp hối hả và mạnh mẽ, nước mắt lại chực trào ra, nhưng là nước mắt của hạnh phúc và sự xúc động. Bác sĩ mỉm cười, dặn cô giữ gìn sức khỏe, ăn uống đủ chất và đặc biệt là giữ tinh thần thoải mái.
“Em bé phát triển rất tốt. Cháu thấy đấy, con đạp khỏe lắm rồi,” bác sĩ nói, chỉ vào màn hình.
Protagonist nhìn theo, thấy một cử động nhỏ. Cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng, khóe môi cong lên thành nụ cười dịu dàng nhất.
“Vâng ạ. Cháu cảm ơn bác sĩ.”
Sau mỗi buổi khám, Protagonist lại ghé qua cửa hàng đồ dùng trẻ em. Cô tỉ mẩn ngắm nghía từng chiếc áo sơ sinh bé xíu, những chiếc quần dài chỉ bằng gang tay, đôi tất nhỏ xíu mềm mại như bông. Mùi vải mới, mùi phấn rôm thoang thoảng trong không khí mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Cô tưởng tượng ra khuôn mặt con, bàn tay nhỏ xíu của con bám lấy ngón tay mình. Nỗi cô đơn từng gặm nhấm tâm hồn giờ đây được lấp đầy bởi sự mong chờ và tình yêu thương vô bờ bến dành cho sinh linh bé nhỏ này.
Cô không vội mua sắm quá nhiều, chỉ chọn vài món đồ cơ bản nhất: vài bộ quần áo, bỉm, sữa, một chiếc cũi nhỏ xinh. Mỗi món đồ được mang về nhà, đặt vào góc phòng trống, đều mang theo hy vọng và niềm vui. Căn nhà vốn rộng rãi, giờ đây như đang chuẩn bị được lấp đầy bởi tiếng cười và sự hiện diện của một thành viên mới.
Những lời bàn tán xôn xao ngoài kia không còn làm cô bận lòng nhiều nữa. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên cô nghĩ đến là con, em bé đang lớn lên từng ngày trong bụng. Cô ăn uống cẩn thận hơn, đi đứng nhẹ nhàng hơn, tránh xa những điều tiêu cực.
Cô vẫn đi chợ bán hàng, vẫn chào hỏi những người quen. Ánh mắt tò mò, soi mói vẫn còn đó, nhưng cô chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ hoặc một lời chào xã giao. Cô không giải thích, không thanh minh. Cuộc sống của cô giờ đây chỉ xoay quanh đứa trẻ. Cô tìm thấy sự bình yên trong chính ngôi nhà của mình, trong việc chăm sóc bản thân và chuẩn bị mọi thứ tốt nhất cho con. Tương lai chỉ có hai mẹ con, một tương lai tự do, không ràng buộc bởi những định kiến hay những yêu cầu vô lý, hiện lên thật rõ ràng và đầy hứa hẹn. Cô biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn. Cô sẽ không bao giờ hối hận.”
“Protagonist đang ngồi trong phòng khách, vuốt nhẹ lên chiếc bụng tròn lẳn. Ánh mắt cô lướt qua những món đồ sơ sinh được xếp gọn gàng ở góc phòng, lòng tràn ngập bình yên. Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Màn hình hiện lên một số lạ. Cô do dự một lát, rồi nhấn nghe.
Đầu dây bên kia là giọng bà Mẹ anh, nghe có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được sự gay gắt.
“Alo? Có phải con… là Protagonist không?” Bà ta hỏi, giọng điệu vừa thăm dò vừa khó chịu.
Protagonist im lặng, chờ xem người phụ nữ này muốn nói gì.
“Nghe đây. Con biết không, từ hôm đó đến giờ, thằng Anh nó cứ như người mất hồn. Ăn không ngon, ngủ không yên. Mắt mũi thâm quầng. Bố nó sốt ruột lắm.” Giọng bà ta chùng xuống một chút, nghe có vẻ như đang cố gắng lấy lòng. “Con biết đấy, nó là con trai cả của bọn ta. Tưởng đâu tìm được người phụ nữ đàng hoàng, giỏi giang, để nó yên bề gia thất, ai ngờ… lại thành ra thế này.”
Protagonist vẫn giữ im lặng. Tim cô đập nhẹ, nhưng không còn cảm giác đau đớn hay sợ hãi như trước. Chỉ còn sự lạnh lùng và dứt khoát.
Bà Mẹ anh tiếp tục, giờ giọng đã trở lại vẻ cũ, có phần trách móc và ra lệnh. “Thôi thì, chuyện cũng đã đến nước này rồi. Dù gì cái thai cũng là giọt máu của thằng Anh. Con cứ suy nghĩ lại đi. Vẫn còn kịp đấy. Chỉ cần con chịu làm theo lời ông bà, sang tên căn nhà cho thằng Anh, hoặc ít nhất là cùng đứng tên, thì mọi chuyện đâu lại vào đấy. Bọn ta sẽ tổ chức đám cưới linh đình cho con, cho con không phải tủi thân. Con nghĩ xem, con một thân một mình, lại sắp có con, làm sao mà lo liệu hết được? Về đây, có nhà chồng nương tựa, chẳng phải tốt hơn sao?”
Nghe đến đây, Protagonist không kìm được nữa. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười chứa đầy sự khinh miệt và dứt khoát.
“Bà nói xong chưa?” Cô lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
Bà Mẹ anh hơi ngạc nhiên trước giọng điệu của cô, nhưng vẫn cố gắng nói. “Đấy, con thấy chưa… Con nghe bà đi…”
“Tôi đã nghe rất rõ rồi,” Protagonist ngắt lời. “Và tôi cũng đã quyết định rồi. Mọi chuyện giữa tôi và gia đình bà, giữa tôi và Anh, đã kết thúc rồi.”
Giọng bà Mẹ anh lập tức cao vút. “Cái gì? Con nói cái gì thế? Con có biết mình đang nói chuyện với ai không?”
“Tôi biết. Tôi đang nói chuyện với người đã suýt hủy hoại cuộc đời tôi chỉ vì một mảnh đất, một căn nhà,” Protagonist đáp trả, không chút run sợ. “Trước đây tôi im lặng, là vì tôi còn tôn trọng Anh, còn muốn giữ chút tình nghĩa cuối cùng. Nhưng bây giờ, nghe những lời này của bà, tôi thấy hoàn toàn không cần thiết nữa.”
Cô hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định nhìn ra cửa sổ, nơi có bầu trời xanh ngắt và ánh nắng dịu dàng. Tương lai của cô ở phía trước, rạng rỡ và không còn bóng dáng của sự ràng buộc cũ.
“Ngôi nhà này là mồ hôi nước mắt của tôi. Đứa con trong bụng là hạnh phúc của tôi. Tôi không cần ai nương tựa, không cần ai ban ơn,” cô nói rành rọt từng chữ, như khắc vào không khí. “Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa. Đừng cố gắng liên lạc với tôi, hay làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”
Bà Mẹ anh vẫn đang gào lên gì đó ở đầu dây bên kia, nhưng Protagonist không nghe nữa. Cô nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Điện thoại vẫn nằm trong tay, nhưng cảm giác nặng trĩu trong lòng đã hoàn toàn biến mất. Một sự nhẹ nhõm chưa từng có dâng trào. Cô đã nói ra hết những gì cần nói. Đã đặt một dấu chấm hết thật rõ ràng.
Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Vuốt ve bụng bầu, cô thì thầm như nói với đứa trẻ: “Con yêu, mẹ đã không còn vướng bận gì nữa rồi. Từ giờ, thế giới của mẹ chỉ có con thôi.”
Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Những lời dị nghị, những ánh mắt soi mói vẫn có thể còn, nhưng chúng không còn sức mạnh làm tổn thương cô nữa. Giống như cô đã nói, mọi chuyện đã kết thúc thật rồi. Cô hoàn toàn tự do, không còn gì để mất, không còn gì để sợ hãi. Chỉ có tương lai của hai mẹ con cô, một tương lai cô sẽ tự tay gây dựng, kiên cường và mạnh mẽ.”
“Thời gian lặng lẽ trôi qua. Bụng của Protagonist ngày càng lớn, báo hiệu ngày trọng đại sắp đến. Cô không còn để tâm đến những lời nói hay hành động từ phía gia đình Anh. Thế giới của cô giờ chỉ xoay quanh đứa con sắp chào đời. Một mình chuẩn bị mọi thứ, cô cảm thấy bình yên một cách lạ lùng. Sự cô độc không còn là gánh nặng, mà là sự tự chủ, tự do.
Rồi cái ngày ấy cũng đến. Cơn đau chuyển dạ ập đến bất ngờ vào một đêm khuya. Protagonist không gọi cho ai. Cô tự mình xách túi đồ đã chuẩn bị sẵn, bắt taxi đến bệnh viện. Bước vào cánh cửa phòng sinh, cô hít một hơi thật sâu, sẵn sàng đối diện với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình cho đến lúc này.
Những giờ phút trong phòng sinh là cuộc chiến đấu của riêng cô. Cơn đau thể xác dữ dội, nhưng ý chí của cô còn mạnh mẽ hơn. Cô nghĩ về con, về tương lai hai mẹ con, về những gì cô đã vượt qua. Cô không đơn độc, vì có một sinh linh bé bỏng đang cùng cô trải qua khoảnh khắc này.
Và rồi, giữa những tiếng rên siết và hơi thở dốc, một âm thanh vang lên. Âm thanh ấy không phải là tiếng than khóc của cô, mà là tiếng khóc chào đời của con trai cô. Giữa không gian căng thẳng, tiếng khóc ấy như một bản nhạc thiên thần, đẹp đẽ hơn bất kỳ âm thanh nào cô từng nghe. Nó là bằng chứng cho sự sống, cho sự kiên cường của cả hai mẹ con.
Y tá đặt đứa bé đỏ hỏn lên ngực cô. Nhịp tim của hai mẹ con hòa quyện vào nhau. Protagonist nhìn sinh linh bé bỏng đang cựa quậy trong vòng tay mình. Khuôn mặt con đỏ hỏn, đôi mắt còn nhắm nghiền, nhưng bàn tay bé xíu đã nắm chặt lấy ngón tay cô. Ngay khoảnh khắc ấy, mọi đau đớn, tủi nhục, mọi tổn thương từ những lời nói cay nghiệt hay sự phản bội, dường như tan biến sạch sẽ.
Nước mắt Protagonist không ngừng lăn dài trên gò má, nhưng đó không phải là nước mắt của đau khổ hay tủi thân. Đó là nước mắt của hạnh phúc vỡ òa, của tình mẫu tử thiêng liêng. Ôm con thật chặt, cô thầm thì: “”Con trai của mẹ…””
Trong đôi mắt ngấn lệ ấy, cô nhìn thấy trọn vẹn ý nghĩa cuộc đời mình. Tất cả những gì cô đã làm, tất cả những quyết định cô đã đưa ra, dù khó khăn đến mấy, đều là đúng đắn. Sự lựa chọn rời xa những con người toan tính, lựa chọn giữ lại giọt máu này, lựa chọn đối diện với mọi thứ một mình… tất cả đều dẫn đến khoảnh khắc kỳ diệu này. Cô đã không đánh đổi con để lấy một gia đình giả tạo hay một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô đã chọn con, và con chính là tất cả. Tương lai có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với con trong tay, Protagonist biết mình có thể làm được mọi thứ.”
“Vài năm sau. Những năm tháng ấy không chỉ là dòng chảy thời gian, mà còn là sự vun trồng bền bỉ. Tại `Góc nhỏ ở chợ`, cửa hàng của Protagonist giờ đã khang trang hơn, không còn là một góc nhỏ đơn sơ nữa. Biển hiệu “”Hoa quả, chè, nước giải khát”” được sơn mới, sạch sẽ. Khách ra vào tấp nập, tiếng cười nói, tiếng cân đong vang lên rộn rã. Protagonist, giờ đã 36 tuổi, không còn vẻ khắc khổ của người phụ nữ mang thai một mình ngày nào. Khuôn mặt cô rạng rỡ, nụ cười luôn nở trên môi khi cô thoăn thoắt tính tiền cho khách, giới thiệu món mới.
“”Cô ơi, cho cháu ly chè sen nhãn ạ!”” một cô bé nói.
Protagonist mỉm cười, “”Có ngay cháu yêu.””
Đứa trẻ, giờ đã là một cậu bé khoảng 3-4 tuổi, tóc đen nhánh, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang ngồi chơi ngoan ngoãn trên chiếc ghế nhỏ đặt phía sau quầy hàng, cặm cụi xếp hình. Cậu bé ngước nhìn mẹ, đôi mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ.
“”Mẹ ơi, xong chưa ạ?”” cậu bé hỏi.
“”Gần xong rồi con trai. Đợi mẹ chút nhé,”” Protagonist đáp, giọng dịu dàng hẳn đi khi nói với con.
Chiều tà, Protagonist dọn dẹp cửa hàng. Cậu bé lon ton chạy ra ôm lấy chân mẹ.
“”Hôm nay đông khách quá mẹ nhỉ?”” cậu bé nói.
“”Đúng vậy. Con trai mẹ ngồi chơi ngoan nên mẹ làm việc hiệu quả,”” cô vừa cười vừa xoa đầu con.
Cô thầm nghĩ, đứa trẻ này chính là món quà quý giá nhất cuộc đời cô. Nó là động lực, là niềm hạnh phúc, là tất cả.
Họ cùng nhau về `Nhà của Protagonist`. Ngôi nhà không quá lớn nhưng ấm cúng và đầy đủ tiện nghi. Sân vườn nhỏ trồng đầy hoa và cây cảnh. Không khí trong nhà luôn tràn ngập tiếng cười nói của hai mẹ con. Đứa trẻ vào nhà là chạy ngay đến góc đồ chơi của mình. Protagonist chuẩn bị bữa tối, vừa làm vừa hỏi han con về ngày hôm nay.
“”Hôm nay con học được gì ở lớp?”” cô hỏi.
“”Con học được bài hát mới ạ, về bạn gà trống,”” cậu bé trả lời, giọng líu lo.
Ngồi nhìn con trai hồn nhiên vui đùa, Protagonist cảm thấy bình yên đến lạ. Cuộc sống hiện tại không có những hào nhoáng xa hoa, không có những mối quan hệ phức tạp đầy toan tính, nhưng nó đầy ắp tình yêu thương và sự tự do. Cô đã xây dựng được tất cả bằng chính đôi tay và nghị lực của mình.
Đêm xuống, sau khi con trai đã ngủ say trong phòng riêng của mình, Protagonist ngồi một mình ở phòng khách, nhấp một ngụm trà ấm. Cô đưa mắt nhìn quanh ngôi nhà thân yêu. Từng viên gạch, từng món đồ nội thất đều là mồ hôi công sức của cô. Nhìn ra cửa sổ, cô thấy ánh đèn đường hiu hắt, thỉnh thoảng có tiếng xe máy lướt qua. Không gian tĩnh lặng cho phép cô nhìn lại chặng đường đã qua.
Nó không phải là một con đường dễ dàng. Có nước mắt, có tủi hờn, có những đêm trắng suy nghĩ và đấu tranh. Nhưng giờ đây, tất cả những khó khăn ấy chỉ còn là hồi ức xa xăm, là những viên đá lát đường dẫn cô đến bến bờ bình yên này. Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng với hiện tại, mà còn là sự tự hào về bản thân. Cô đã không gục ngã. Cô đã không đánh đổi. Cô đã chọn con, chọn sự tự trọng, và cô đã đúng. Cái giá phải trả cho sự độc lập không hề rẻ, nhưng những gì cô nhận được còn quý giá hơn vạn lần. Đó là sự thanh thản trong tâm hồn, là nụ cười hạnh phúc của con trai mỗi ngày, là cảm giác làm chủ cuộc đời mình mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai. Cuộc sống có thể không hoàn hảo, vẫn còn những lo toan thường nhật, nhưng sự viên mãn trong trái tim Protagonist là thứ mà không tiền bạc hay địa vị nào có thể mua được. Cô biết ơn vì sự kiên cường của mình, biết ơn vì đã giữ vững nguyên tắc, và biết ơn vì đã có được tổ ấm nhỏ bé này cùng với sinh linh bé bỏng đã cho cô biết thế nào là tình yêu vô điều kiện. Con trai là tất cả. Với con, cô có cả thế giới. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Chặng đường phía trước có thể vẫn còn thử thách, nhưng cô tin rằng, với trái tim đầy yêu thương và ý chí sắt đá, cô sẽ luôn vững vàng bước đi.”
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.



