Thời tiết giáp Tết Dương lịch lạnh cắt da cắt thịt. Trong căn phòng ngủ hơn 10m2, bé Bông mới sinh được 2 tháng đang khóc ngằn ngặt vì cơn sốt 39 độ chưa hạ. Mai đầu bù tóc rối, vừa chườm khăn cho con, vừa nhìn chồng đang xịt nước hoa thơm phức, hí hửng kéo vali ra cửa. – “Anh đi thật đấy à? Con đang sốt cao thế này, hay anh hoãn chuyến đi lại…” – Mai níu tay áo chồng, giọng lạc đi vì mệt mỏi.
Tuấn hất tay vợ ra, cau mày: – “Vé máy bay đặt cả tháng rồi, hoãn là hoãn thế nào? Bố mẹ cả đời mới được đi Đà Lạt một chuyến nghỉ dưỡng. Con ốm vặt thì em cho uống thuốc là khỏi, làm quá lên.” Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên. Mẹ chồng Mai – bà Lan – bước vào, tay đeo đầy vàng, mặt hất lên nhìn con dâu đang bế cháu với ánh mắt sắc lẹm. Thấy con trai còn dùng dằng, bà bĩu môi:
– “Đi nhanh lên kẻo muộn giờ bay con ơi. Còn cô, nó ở nhà chăm con là bổn phận. Đàn bà không biết lo cho chồng con thì vứt. Mà tôi nói thật, tôi đi xem thầy rồi, nhà cô phúc đức mỏng, đẻ toàn con gái lại còn hay ốm đau.”
Mai uất nghẹn, nước mắt chực trào: – “Mẹ, con vừa sinh được 2 tháng, vết mổ còn đau, con một mình xoay sở không nổi…”
Bà Lan cười nhạt, buông một câu ráo hoảnh trước khi kéo tay con trai đi thẳng: – “Gớm, ngày xưa tôi đẻ sáng, chiều ra chợ bán hàng luôn có sao đâu. Cô tiểu thư vừa thôi. Mà nói cho cô biết, thằng Tuấn nó là độc đinh, không lấy vợ này thì lấy vợ khác, nhà thì nghèo rớt mồng tơi, đẻ được đứa con gái báu bở gì mà bắt cả nhà phải phục dịch.”
Cánh cửa đóng sầm lại. Chiếc taxi chở gia đình chồng lăn bánh, bỏ lại Mai trơ trọi giữa căn nhà lạnh lẽo cùng đứa con đang tím tái vì sốt. Ba ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Face./book của Tuấn và bố mẹ chồng ngập tràn ảnh check-in ở vườn hoa, quán cà phê sang chảnh tại Đà Lạt. Họ cười nói vui vẻ, caption nào cũng là “Gia đình hạnh phúc”, “Tận hưởng cuộc sống thượng lưu”.
Trong khi đó, Mai vật lộn trong bệnh viện Nhi. Bé Bông chuyển biến xấu, bị viêm phổi cấp phải nhập viện gấp trong đêm. Mai một tay bế con, một tay ký giấy tờ, trong túi chẳng còn nổi 500 nghìn. Cô gọi cho Tuấn cả chục cuộc, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài hoặc tin nhắn lạnh lùng: “Đang đi chơi, đừng làm phiền, có gì về rồi tính”.
Đêm giao thừa, nhìn pháo hoa nổ đì đùng qua ô cửa sổ bệnh viện, nhìn con gái thiêm thiếp trên tay với dây truyền chằng chịt, lòng Mai chết lặng. Sự chịu đựng của cô đã chạm đến giới hạn. Cô gạt nước mắt, bấm số gọi về quê cho bố đẻ – người mà cô luôn giấu nhẹm mọi khổ cực vì sợ ông lo.
– “Bố ơi… cứu mẹ con con…” – Mai òa khóc nức nở.
Ngày thứ 5 của chuyến đi. Tuấn đang ngồi thưởng thức ly rượu vang trong resort 4 sao thì nhận được điện thoại của Mai. Anh ta định không nghe, nhưng thấy gọi liên tục nên bực dọc bắt máy định mắng cho một trận. Nhưng đầu dây bên kia không phải là giọng Mai, mà là giọng nói trầm đục, đanh thép của bố vợ: – “Anh về ngay lập tức để ký đơn. Tôi đang ở bệnh viện với con gái tôi.”
Tuấn sững người. Bố vợ anh – ông Hai – vốn là một nông dân hiền lành, cục mịch, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chưa bao giờ dám to tiếng với con rể. Sao hôm nay ông dám ra lệnh? Tuấn cười khẩy, nghĩ chắc ông già ở quê lên định làm tiền. Nhưng mẹ anh, bà Lan, linh tính có chuyện chẳng lành, giục con trai đổi vé về gấp để “xem cái nhà quê ấy giở trò gì”.
Cả gia đình chồng hớt hải đáp chuyến bay sớm nhất về Hà Nội rồi lao thẳng vào bệnh viện. Vừa bước vào phòng bệnh, Tuấn đã thấy bố vợ ngồi đó. Ông Hai mặc bộ quần áo nâu sờn cũ, nhưng dáng ngồi thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị đến đáng sợ. Bên cạnh là Mai đang thu dọn đồ đạc, bé Bông đã tươi tỉnh hơn đang nằm chơi trên giường.
– “Gớm, bố lên chơi mà làm gì căng thế? Tưởng cháy nhà chết người đến nơi!” – Bà Lan vừa bước vào đã lu loa, giọng đầy vẻ bề trên.
Ông Hai không thèm nhìn bà Lan, ông chậm rãi đứng dậy, đặt lên bàn một tập hồ sơ và một tờ biên lai viện phí đã thanh toán đủ. – “Tôi lên đây để đón con gái và cháu ngoại tôi về. Đơn ly hôn cái Mai đã ký, anh ký nốt vào đi.”
Tuấn trợn mắt: – “Bố điên à? Ly hôn cái gì? Con đang yên đang lành.” – “Yên lành?” – Ông Hai gằn giọng, ánh mắt rực lửa giận dữ – “Vợ anh mới sinh, con anh ốm thập tử nhất sinh nằm viện, còn cả nhà anh đi du lịch hưởng thụ, tắt máy mặc kệ sống chết. Đấy là yên lành của nhà các người sao?”
Bà Lan chen vào, chống nạnh: – “Ơ hay, nó là vợ thì phải chịu. Mà ông định đón nó về cái túp lều rách nát ở quê à? Để xem bỏ chồng rồi ai nuôi, hay lại cắp nón đi ăn xin?”. Ông Hai cười nhạt. Ông lôi từ trong chiếc túi vải cũ kỹ ra một cuốn sổ đỏ và một chùm chìa khóa ô tô đặt mạnh xuống bàn. Tiếng kim loại va vào mặt kính chát chúa khiến cả phòng im bặt.
– “Bà bảo nhà tôi nghèo rớt mồng tơi? Đúng, tôi là nông dân, tôi tiết kiệm từng đồng. Nhưng tôi không bao giờ để con cháu mình phải khổ.” Ông chỉ tay vào cuốn sổ đỏ: – “Mảnh đất hương hỏa ở quê vừa có dự án đi qua, người ta trả tôi hơn 10 tỷ. Tôi vừa bán một nửa, chốt xong căn chung cư 3 tỷ ở ngay gần đây cho mẹ con cái Mai ở để tiện chữa bệnh cho cháu. Số còn lại tôi gửi tiết kiệm cho cháu tôi ăn học cả đời”.
Cả nhà Tuấn chết lặng. Bà Lan há hốc mồm nhìn cuốn sổ đỏ mang tên Mai, mặt bà chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. Tuấn lắp bắp: – “Bố… bố nói thật ạ? Sao… sao Mai không nói gì với con?”
– “Nó không nói để xem tình người nhà các anh đến đâu. Nhưng giờ thì rõ rồi.” – Ông Hai tiến lại gần, nhìn thẳng vào mặt bà thông gia – “Con tôi, cháu tôi sẽ không bao giờ bước chân vào cái nhà thiếu tình người, thừa sự tàn độc đó nữa. Từ nay, nước sông không phạm nước giếng.“
Dứt lời, ông Hai xách túi đồ, dìu Mai và bế cháu ngoại bước đi. – “Mai! Em ơi! Anh sai rồi! Mẹ ơi cản cô ấy lại!” – Tuấn hoảng loạn chạy theo níu tay vợ. Anh ta tiếc người vợ hiền thì ít, mà tiếc khối tài sản khổng lồ vừa tuột khỏi tay thì nhiều.
Mai quay lại, ánh mắt không còn sự cam chịu nhẫn nhục nữa mà ráo hoảnh, lạnh băng: – “Anh nhớ lời mẹ nói trước khi đi chứ? ‘Không lấy vợ này thì lấy vợ khác’. Anh cứ về mà lấy vợ khác đi. Còn tôi, tôi có bố tôi rồi.”
Cô gạt tay Tuấn ra, bước thẳng ra chiếc xe taxi đang chờ sẵn ở cổng viện. Ông Hai mở cửa xe, che chắn cho con gái và cháu ngoại cẩn thận rồi ra hiệu cho tài xế lăn bánh.
Tuấn và bố mẹ đứng chôn chân giữa hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Bà Lan ngồi phịch xuống ghế, mặt thất thần, lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Cả gia đình họ vừa đánh mất đi không chỉ một người con dâu, một đứa cháu nội, mà còn cả một cơ hội đổi đời, chỉ vì thói ích kỷ và sự khinh người đê hèn của chính mình.
Mùa đông năm ấy lạnh giá, nhưng trong lòng Mai đã bắt đầu nhen nhóm một mùa xuân mới ấm áp hơn bao giờ hết bên cạnh người cha già vĩ đại của mình.
© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.




