Ký đơn ʟʏ ʜôɴ trong đᴀᴜ đớɴ ngay sau khi sɪɴʜ, người vợ ɪᴍ ʟặɴɢ ɢɪữ ᴋíɴ ʙí ᴍậᴛ về 9 tỷ tiền thừa kế

Ký đơn ly hôn trong đau đớn ngay sau khi sinh, người vợ im lặng giữ kín bí mật về 9 tỷ tiền thừa kế. Đúng 3 ngày sau, cô xuất hiện trở lại với một diện mạo không ai ngờ tới, khiến nhà chồng chết lặng khi nhận ra sai lầm không thể cứu vãn…

Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng bệnh chao đảo trước mắt Tuyết, trắng lóa và lạnh lẽo như lòng người. Cơn đau xé thịt từ vết mổ sau sinh vẫn còn âm ỉ, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với luồng khí lạnh đang tràn ngập căn phòng ngay khi bà Hiền bước vào. Không có một đóa hoa, không một lời hỏi thăm, thứ duy nhất bà mang đến là một xấp giấy tờ dày cộm, ném thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô con dâu vừa vượt cạn thành công.

Bà Hiền đứng đó, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng “cộp, cộp” khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Bà chỉnh lại chiếc khăn lụa trên cổ, ánh mắt khinh khỉnh quét qua cơ thể yếu ớt của Tuyết như nhìn một món đồ phế thải. “Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Loại đàn bà ‘máy đẻ’ như cô, làm xong nhiệm vụ thì nên biết điều mà rút lui cho sạch sẽ,” bà Hiền nhếch môi, giọng nói sắc lẹm như dao cạo.

Nam, chồng cô, đứng tựa lưng vào cửa sổ, mắt nhìn ra xa xăm như thể anh ta chẳng liên quan gì đến cuộc hội thoại này. Tuyết run rẩy cầm tờ giấy lên, dòng chữ “Đơn ly hôn và thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con” hiện ra khiến tim cô như bị bóp nghẹt. Cô ngước nhìn Nam, giọng khản đặc vì mất nước: “Nam, đây là ý của anh sao? Con chúng ta vừa mới chào đời chưa đầy sáu tiếng đồng hồ…”

Nam quay lại, gương mặt điển trai ngày nào giờ đây chỉ còn sự lạnh lùng và tính toán đến đáng sợ. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt vợ: “Tuyết à, cô nên thực tế một chút đi. Gia đình tôi cần một người phụ nữ có thể làm bệ phóng cho sự nghiệp của tôi, chứ không phải một cô con dâu mà mỗi tháng tôi phải trích lương ra để gửi về quê cho lão già bệnh tật của cô. Cô có biết chi phí lọc máu của bố cô tiêu tốn bao nhiêu tiền của nhà này không?”

Bà Hiền chen vào, giọng mỉa mai đầy cay độc: “Ôi dào, con nói với nó làm gì cho phí lời. Cái loại nhà quê nghèo rách mồng tơi, lấy được con trai tôi là phúc đức ba đời nhà nó rồi. Bây giờ công ty Nam đang cần liên kết với tập đoàn nhà cô tiểu thư Kim Anh, cô biết điều thì ký vào, chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền ‘bồi thường thanh xuân’ đủ để cô về quê mua cái quan tài tốt cho bố cô đấy.”

Tuyết bật cười, một tiếng cười thê lương vang vọng trong căn phòng nhỏ. Cô nhìn vào những con người từng được cô coi là gia đình, những kẻ mà cô đã hết lòng phụng sự, nhẫn nhục suốt ba năm qua. “Thanh xuân của tôi? Bốn năm đại học, hai năm đi làm tích lũy, tôi đem tất cả số tiền đó để trả nợ cho anh khi anh khởi nghiệp thất bại. Bây giờ anh lấy danh nghĩa ‘bồi thường’ để đuổi tôi đi sao?”

Nam hất hàm, thái độ vô cùng trơ trẽn: “Đó là cô tự nguyện, tôi đâu có ép? Hơn nữa, đứa bé mang dòng máu nhà họ Trần, nó phải được lớn lên trong nhung lụa, dưới sự giáo dục của một người mẹ đẳng cấp. Cô nghĩ một người đàn bà tay trắng, không nghề nghiệp, lại đèo bòng một ông bố sắp chết thì nuôi nổi nó sao? Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến pháp luật để tước quyền nuôi con của cô, lúc đó cô một xu cũng không có đâu.”

Bà Hiền lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày, ném bộp xuống bàn cạnh giường bệnh: “Đây, năm mươi triệu. Coi như tôi mua đứt cái tử cung của cô. Ký vào chỗ đánh dấu X kia, rồi biến khỏi cuộc đời con trai tôi trước khi trời sáng. Đừng có mơ tưởng dùng đứa trẻ để tống tiền, chúng tôi có thừa luật sư để tống cô vào tù vì tội lừa đảo đấy.”

Tuyết cảm thấy một luồng sức mạnh lạ lùng chảy qua huyết quản, sự uất hận đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng. Cô cầm cây bút, không phải với bàn tay run rẩy nữa mà là một sự dứt khoát đến lạnh lùng. “Được, tôi ký. Nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, bà Hiền, anh Nam. Những gì mẹ con bà gây ra cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi ký vì tôi không muốn con tôi lớn lên bởi sự nuôi dưỡng của những kẻ có trái tim quỷ dữ như các người.”

Cô ký xoẹt một cái vào đơn ly hôn, rồi bất ngờ vung tay hất văng xấp tiền năm mươi triệu của bà Hiền xuống sàn. Những tờ tiền bay lả tả như những cánh bướm giấy vô giá trị. “Giữ lấy số tiền này mà mua lấy chút liêm sỉ còn sót lại đi. Tôi đi, nhưng đứa trẻ này, các người đừng hòng chạm vào một sợi tóc của nó. Tôi đã ủy quyền cho người bạn thân đón nó đi ngay sau khi sinh rồi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức để con mình rơi vào tay quỷ sao?”

Gương mặt bà Hiền tím tái vì giận dữ, bà ta định lao tới tát Tuyết nhưng cô đã kịp cầm lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn, đập vỡ nát để tạo thành một mảnh nhọn hoắt. “Bà bước tới một bước thử xem? Tôi không còn gì để mất, nhưng bà thì có cái mạng già này đấy!” Ánh mắt Tuyết lúc đó sắc lẹm và điên cuồng đến mức một kẻ ghê gớm như bà Hiền cũng phải chùn bước, lắp bắp không thành tiếng.

Ba ngày sau, tại một khách sạn năm sao sầm uất nhất thành phố, một cuộc họp báo kín được diễn ra. Tuyết xuất hiện trong bộ váy đen sang trọng, gương mặt đã hồng hào trở lại, khí chất toát ra sự cao quý mà không một bộ trang sức nào có thể đắp điếm được. Đứng cạnh cô là ông Lâm Văn Phát, người mà cách đây ba ngày còn bị nhà chồng cô mỉa mai là “lão già sắp chết”.

Thực tế, ông Phát không hề nghèo khổ. Ông là chủ tịch của một tập đoàn vận tải biển có trụ sở tại nước ngoài. Việc ông giả nghèo và lâm bệnh chỉ là một phép thử mà ông dành cho chàng rể tương lai, vì ông muốn chắc chắn con gái mình được gả vào một gia đình tử tế. Tiếc thay, thực tế lại tàn khốc hơn ông tưởng. Số tài sản 9 tỷ đồng tiền mặt chỉ là khoản “tiền túi” ông tặng riêng cho Tuyết để cô mua sắm sau khi sinh, chưa kể đến khối tài sản thừa kế khổng lồ đang chờ cô đứng tên.

Vị luật sư đứng lên dõng dạc công bố: “Thưa quý vị, thân chủ của tôi, cô Lâm Tuyết, chính thức tiếp quản 15% cổ phần của tập đoàn và được toàn quyền sử dụng số vốn 9 tỷ đồng để thực hiện các dự án cá nhân. Đồng thời, chúng tôi cũng thông báo về việc thu mua lại toàn bộ các khoản nợ của công ty Trần Gia do ông Trần Nam làm giám đốc.”

Lúc này, tại văn phòng công ty, Nam và bà Hiền đang chết lặng trước màn hình tivi. Bà Hiền đánh rơi tách trà gốm sứ quý giá, mảnh vỡ bắn tung tóe. “Không thể nào… con nhỏ đó… nó là tiểu thư nhà họ Lâm sao? 9 tỷ… trời ơi, 9 tỷ đó đủ để cứu công ty mình mười lần!” Nam gục đầu xuống bàn, đôi bàn tay run rẩy cào cấu vào tóc. Hắn đã đánh mất một kho báu chỉ vì sự tham lam và hèn hạ nhất thời.

Không dừng lại ở đó, Tuyết không chọn cách trả thù bằng bạo lực. Cô chọn cách trả thù tàn nhẫn nhất: Sự phớt lờ và sự sụp đổ tài chính. Cô dùng quyền chủ nợ để yêu cầu Trần Gia thanh toán toàn bộ nợ nần trong vòng 24 giờ. Bà Hiền và Nam bị đuổi khỏi căn biệt thự bị niêm phong, họ phải đứng giữa đường với những chiếc vali quần áo, chịu đựng sự chỉ trỏ của những người mà trước đây bà Hiền luôn lên mặt khinh đời.

Nam điên cuồng tìm cách liên lạc với Tuyết, hắn đứng trước cổng tập đoàn họ Lâm suốt hai ngày đêm dưới trời mưa tầm tã. Cuối cùng, Tuyết cũng cho hắn gặp, nhưng là ở một quán cà phê vỉa hè, nơi mà trước đây hắn từng chê là “dành cho lũ hạ đẳng”. Tuyết bước xuống từ xe limousine, nhìn hắn với ánh mắt không còn chút oán hận, chỉ còn sự thương hại sâu sắc.

“Tuyết, anh xin lỗi, anh bị mẹ xúi giục, anh vẫn còn yêu em và con…” Nam quỳ xuống, định nắm lấy tay cô. Tuyết nhẹ nhàng rút tay lại, lấy ra một tờ hóa đơn thanh toán: “Đây là tiền lọc máu cho bố tôi mà anh hay kể công. Tôi đã trả lại cho anh gấp đôi, kèm theo tiền lãi. Từ nay về sau, chúng ta không còn nợ nần gì nhau, cả về tiền bạc lẫn tình cảm. Anh không yêu tôi, anh chỉ yêu cái ví tiền của cha tôi thôi.”

Nam ngước lên, giọng nghẹn ngào: “Cho anh nhìn con một lần được không?” Tuyết mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai: “Con tôi cần một người cha, chứ không cần một kẻ bán vợ cầu vinh. Anh đã ký vào đơn từ bỏ quyền nuôi con để lấy 50 triệu của mẹ anh rồi mà? Hãy cầm số tiền đó mà sống nốt phần đời còn lại trong hối hận đi.”

Tuyết quay lưng đi, bóng dáng cô cao gầy nhưng vô cùng vững chãi. Phía sau cô, Nam gào khóc thảm thiết nhưng tiếng còi xe inh ỏi trên phố đã át đi tất cả. Cô trở về nhà, nơi bố cô và đứa con nhỏ đang chờ đợi. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng ấm áp. Tuyết hiểu rằng, 9 tỷ hay khối tài sản khổng lồ kia chỉ là công cụ, còn hạnh phúc thực sự là khi cô dám từ bỏ những kẻ độc hại để bảo vệ những người mình yêu thương.

Bà Hiền sau đó phát điên vì tiếc của, hằng ngày lang thang quanh căn biệt thự cũ nay đã thuộc về người khác, miệng luôn lảm nhảm về “9 tỷ của con dâu tôi”. Còn Nam, từ một thiếu gia phong lưu, giờ phải đi làm thuê để trả những khoản nợ còn sót lại, mỗi ngày đều phải sống trong sự dằn vặt vì đã đánh mất điều quý giá nhất đời mình. Kết thúc có hậu không chỉ dành cho Tuyết, mà còn là bài học đích đáng cho những kẻ coi thường tình cảm và đặt vật chất lên trên đạo lý làm người.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang