LíпҺ Vιệt Bị Cườι NҺạo KҺι Tập Bắп Tạι Nam Sudaп – NҺưпg CҺíпҺ AпҺ KҺιếп Cả TҺao Trườпg PҺảι Cúι Đầu

Tôi vẫn nhớ rõ buổi sáng hôm ấy ở thao trường Wow, Nam Sudan. Không khí oi bức đến mức hít vào là thấy bụi đỏ bám đầy cổ họng. Mồ hôi chảy dài trên sống lưng, áo lính dính bết như keo. Tôi đứng một mình ở làn số tám, lau khẩu súng cũ kỹ bằng miếng vải thô, tay run run vì mệt mỏi. Bỗng từ phía sau vang lên tiếng cười lớn, chói tai: “Ông già Việt Nam này chắc chỉ giỏi dựng lều thôi, bắn súng kiểu gì mà ba phát dừng hai phát như đang múa đồng dao vậy?”

Tim tôi thắt lại. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng dù trời nóng như đổ lửa. Hơn hai mươi năm trong quân ngũ, tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại bị đồng đội coi thường đến mức này. Tôi không quay lại, chỉ cúi đầu tiếp tục lau súng. Nhưng trong lòng, ký ức ùa về như sóng dữ. Hình ảnh vợ tôi khóc ở sân bay Tân Sơn Nhất ngày tôi lên đường, con trai nhỏ níu áo: “Bố đừng đi mà…” Mẹ già ở quê, tay run run cầm bát cháo gà đưa tôi trước khi đi, giọng nghẹn ngào: “Con trai mẹ đi gì cho khổ, nhà mình nghèo cũng sống được…”

Tôi là Trần Quang Minh, trung tá công binh, tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình LHQ. Đáng lẽ tôi có thể ở nhà với vợ con, lo cho mảnh vườn sau nhà, sửa chữa căn nhà cấp 4 cũ kỹ ở ngoại ô Hà Nội. Nhưng tôi xin đi nhiệm kỳ này. Không ai hiểu tại sao. Vợ tôi khóc suốt ba đêm: “Anh đi làm gì? Con còn nhỏ, mẹ anh già rồi, tiền nhà tháng này cũng chưa có. Anh ích kỷ quá!” Tôi chỉ ôm vợ thật chặt, nuốt nước mắt vào trong, thì thầm: “Anh phải đi.” Lúc đó tôi không hề biết, chính chuyến đi này sẽ làm cả cuộc đời tôi thay đổi, và cũng suýt khiến tôi mất tất cả khi trở về.

Mỗi buổi sáng, tôi dậy từ 4 giờ, khi cả doanh trại còn say giấc. Tôi lặng lẽ đến thao trường, bắn theo nhịp 3-2 đều đặn. Không chào hỏi ai, không cười nói. Nhiều người thì thầm sau lưng tôi: “Việt Nam gửi lính kiểu gì vậy? Toàn mấy ông kỹ thuật chôn cọc dựng lều.” Có anh lính Nepal trẻ còn nói toẹt ra: “Nếu ông ấy từng chiến đấu thật, thì tôi là tổng thư ký Liên Hợp Quốc.” Tiếng cười rộ lên. Tôi im lặng. Tôi đã quen với sự im lặng từ lâu.

Nhưng sâu thẳm bên trong, nỗi đau như dao cắt. Tôi nghĩ đến những đêm ở nhà, vợ tôi thức khuya may áo dài cho con gái, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tôi nghĩ đến mẹ tôi, bà ngồi bên hiên nhà, tay cầm bức ảnh tôi mặc quân phục, lẩm bẩm: “Con trai bà đi xa quá…” Tiền lương gửi về, tôi dặn vợ phải để dành trả nợ ngân hàng, đừng mua sắm linh tinh. Còn tôi ở đây, ăn cơm đạm bạc, uống nước lọc, chịu cái nắng cháy da, chỉ để… im lặng.

Họ chuyển tôi ra rìa thao trường, nơi bụi bay mù mịt, đất đá lổn nhổn. Tôi vẫn bắn, vẫn lau súng, vẫn đi về một mình. Vợ gọi video, giọng mệt mỏi: “Anh khỏe không? Mẹ anh hay hỏi anh về khi nào.” Tôi cười gượng: “Ở đây ổn, mọi người tốt.” Thật ra không ai coi tôi là đồng đội. Có lần một sĩ quan Ấn Độ nói thẳng vào mặt: “Gửi mấy người như ông đến đây chỉ tổ làm vướng chân.” Tôi gật đầu, nuốt đắng cay. Nhưng trong lòng, ký ức vụ nổ ở Maayun năm 2019 lại ùa về, ám ảnh tôi mỗi đêm. Khói đen, tiếng kêu cứu, mùi thịt cháy… Tôi không kể với ai. Ngay cả với vợ.

Rồi một buổi sáng huấn luyện phối hợp trong khói dày đặc, mọi thứ thay đổi. Khói bốc lên mù mịt, cay xè mắt. Một anh lính Nepal ngã xuống, đầu đập mạnh vào thùng đạn, máu chảy lênh láng. Mọi người hoảng loạn nhưng không ai dám lao vào vì khói quá dày, sợ bị kỷ luật nặng. Tim tôi đập thình thịch. Tôi đứng dậy, quấn chiếc khăn đỏ quanh tay – chiếc khăn mà tôi vẫn giữ từ năm 2019 – bước thẳng vào khói mà không đeo khẩu trang. Mùi khói hắc xông vào mũi, mắt cay đến mức nước mắt trào ra. Tôi cõng anh ấy ra, đặt xuống đất, giọng khàn đặc gọi y tá. Xong việc, tôi quay về làn số tám, tiếp tục lau súng như chưa có gì xảy ra.

Lúc đó, mọi ánh mắt nhìn tôi khác hẳn. Không còn cười giễu, nhưng cũng chưa phải tôn trọng. Chỉ là sự dè chừng, nghi hoặc………….Sau khi cõng anh lính Nepal ra khỏi khói, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ qua đi. Nhưng không. Tối hôm đó,


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang