Cho mẹ đẻ ᴠᴀʏ 𝟻𝟶𝟶 ᴛʀɪệᴜ xây nhà, đến lúc tôi khó khăn về đòɪ ʟạɪ thì bị mẹ ᴛừ ᴍặᴛ vì “không biết thương mẹ”

Nắng chiều muộn vắt vẻo trên ngọn tre, đổ bóng dài xuống con đường bê tông chạy dọc theo những cánh đồng lúa đang thì con gái. Thành tắt máy xe, đứng trước cổng ngôi nhà hai tầng khang trang nhất vùng. Màu sơn xanh ngọc bích còn mới nguyên, bóng loáng dưới ánh hoàng hôn. Đây là cơ ngơi mà anh đã dành dụm suốt mười năm lăn lộn ở thành phố, cộng thêm số tiền 500 triệu đồng tích góp được, đưa hết cho mẹ để bà xây lại căn nhà dột nát ngày xưa.

Thành hít một hơi thật sâu, đôi vai trĩu nặng vì gánh nặng n:ợ nần từ xưởng mộc vừa bị phá sản sau đợt biến động thị trường. Anh không định về để đòi tiền, anh chỉ định về để tìm một điểm tựa, và nếu có thể, xin mẹ cho rút lại một phần nhỏ để trang trải nợ lương cho anh em công nhân.

“U ơi, con mới về!” Thành cất tiếng gọi khi thấy bà Hiền đang lúi húi tỉa mấy chậu hoa giấy trước hiên.

Bà Hiền ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ làm những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại: “Thành đấy à con? Sao bảo cuối tháng mới về? Vào đi, để u đi nấu cơm, có con cá lóc to lắm.”

Bữa cơm chiều diễn ra trong không khí ấm cúng. Bà Hiền hào hứng kể về việc xóm giềng khen ngôi nhà mới ra sao, về việc bà hãnh diện thế nào khi có đứa con trai hiếu thảo. Thành nhìn mẹ, lòng thắt lại. Anh biết mẹ mình cả đời khổ cực, gánh gồng nuôi anh khôn lớn, ngôi nhà này là niềm kiêu hãnh cuối đời của bà. Nhưng thực tế nghi:ệt ng:ã đang bủa vây anh.

“U này…” Thành ngập ngừng buông đũa. “Công việc của con dưới kia… đang gặp chuyện. Xưởng mộc bị trả hàng, n:ợ đọng nhiều quá. Con đang túng thiếu, định hỏi u xem số tiền 500 triệu ngày trước con gửi u xây nhà, giờ còn dư hay u có cách nào cho con mượn lại một ít để trả lương cho anh em không ạ?”

Không gian bỗng chốc lặng phắc. Tiếng quạt trần quay vù vù trở nên chói tai lạ thường. Nụ cười trên môi bà Hiền vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt mà Thành chưa từng thấy trước đây – sự ngỡ ngàng xen lẫn giận dữ.

“Anh nói cái gì? Anh về đây để đòi tiền tôi đấy à?” Bà Hiền đặt mạnh bát cơm xuống bàn.

“Không phải đòi, là con đang đường cùng mới dám hỏi u…”

“Cái nhà này xây xong, tiền nội thất, tiền sân vườn, tôi đổ vào cả rồi. Giờ anh đòi là đòi thế nào? Anh định dỡ nhà đi mà bán à?” Giọng bà Hiền r:un lên. “Tôi cứ tưởng anh thành đạt, anh hiếu thuận mới mang tiền về báo hiếu mẹ. Té ra anh tính toán với cả mẹ đ:ẻ. Anh cho tôi vay chứ không phải cho tôi sao? Cha bố anh, đúng là nuôi ong tay áo!”

Thành b:àng ho:àng: “U, sao u lại nói vậy? Con là con trai u, con có bao giờ tính toán. Nhưng giờ con thực sự khó khăn, công nhân người ta cũng có vợ con, con không nỡ để họ trắng tay…”

“Thế tôi không phải mẹ anh à? Anh chỉ biết thương thiên hạ, không biết thương cái thân già này?” Bà Hiền đứng phắt dậy, chỉ tay ra cổng. “Nếu anh về đây chỉ để nhắc chuyện tiền nong, làm khổ cái tâm của tôi, thì anh đi đi. Tôi coi như không có đứa con này. Từ giờ, anh đừng bước chân vào cái nhà này nữa!”

Đêm đó, Thành rời đi trong màn mưa nhạt nhòa. Anh không ngờ tình thâm lại có thể rạn nứt nhanh đến thế vì một con số. Sự tổn thương trong lòng anh còn lớn hơn cả nỗi lo nợ nần. Anh trở lại thành phố, lao vào làm việc như điên dại. Anh bán chiếc xe máy duy nhất, chuyển đến ở căn phòng trọ chật hẹp, nhận đủ mọi việc từ đóng bàn ghế thuê đến bốc vác để gom góp từng đồng trả nợ. Anh không oán trách mẹ, chỉ thấy buồn vì sự thấu hiểu giữa hai người chưa đủ lớn để vượt qua rào cản của vật chất.

Ba tháng trôi qua, Thành không một lần gọi điện về, cũng không nhận được tin tức gì từ quê nhà. Cho đến một buổi chiều, khi Thành đang mướt mải mồ hôi tại xưởng mộc thuê, anh thấy chú Ba – người hàng xóm thân thiết của mẹ ở quê – tìm đến tận nơi.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

Lên đầu trang